Trang đặc biệt

Tưởng nhớ chị Nguyễn Thị Hoàng Hoa

 

Có những niềm riêng

Tưởng niệm chị Hoàng Hoa

Có những niềm riêng, một đời câm nín,
Nên khi xuôi tay, có chút ngậm ngùi!

Được tin chị Hoàng Hoa ra đi, tôi không biết phải viết ǵ để tưởng niệm một người chị rất quí mến có nhiều kỹ niệm ở Nhật bản ?!!!

Nhớ lại quảng đời hơn 35 năm về trước.Vào những năm tháng mà cuộc chiến tranh ở Việt nam, ngày một trở nên ác liệt, không ngày nào trên báo chí vắng tin chiến tranh ở VN. Ở Nhật bản phong trào chống chiến tranh đang dần dần lên đĩnh cao, t́nh h́nh trong giới anh chi em du học ở Nhật cũng rất sôi động với t́nh h́nh trong quốc nội. Phong trào phản chiến lan rộng…

Vào những ngày tháng ấy, khi anh chị em c̣n phải vừa đi học, vừa đi làm, khó khăn vất vả trăm bề. Tuy nhiên, mỗi lần nghe tin đồng bào trong nước gặp thiên tai, băo lụt .. anh chị em lại tổ chức các buổi làm đồ ăn, bán ở các buổi lễ ở các đại học: như Gogakusai, ở Đại học Tokyo, Waseda, Keio.. Lúc ấy các cư xá lưu học sinh như Shinsei gakuryo, Sosei gakuryo, ABK đều được trưng dụng làm nơi chuẩn bị nấu nướng đồ ăn để các anh chị em mỗi ngày thay phiên nhau đem bán trong các ngày lễ Đại học để có tài chánh gầy dựng quỹ hoạt động, quỹ cứu trợ…

Những ngày tháng ấy, chị Hoàng Hoa bao giờ cũng xông xáo, động viên các anh em cố gắng, tranh thủ bán thức ăn, để gầy dựng nên quỹ hoạt động. Chị vừa bồng cháu Nin (Bây giờ là cháu Huỳnh Huy Tuệ, đang hoạt động trong lănh vực từ thiện ở VN, Huế…), lúc đó cũng là niềm vui của tất cả anh chị em. Chị Hoàng Hoa chỉ cho anh em cách nấu Phở, Bún ḅ Huế, Chả gị,.. để bán trong các ngày lễ Đại học

Chị Hoàng Hoa, có tính t́nh dễ mến, bao giờ cũng vui vẻ và thân t́nh với bạn bè. Với giọng nói “rất Huế” của chị có lẽ gây rất nhiều ấn tượng đền nhiều bạn bè. Tính chị rất dễ dăi, hiền ḥa và không bao giờ tắt nụ cười …

Sau năm 1975, đột nhiên không c̣n gặp được chị, và sau đó nghe nói chị đă đi Pháp. Từ đó tôi không c̣n nghe thêm tin tức ǵ nữa!!!

Được tin chị đă thực sự ra đi vĩnh viễn, bồi hồi nhớ lại h́nh ảnh của chị, qua nét mặt của cháu Nin mà tôi đă được gặp lại trong buổi lễ tưởng niệm anh Araishi trước đây vài tháng..

Hôm nay là ngày đầu của tháng cuối mùa Thu, nhưng đặc biệt trời nắng đẹp và bầu trời trong xanh, đúng vào ngày rằm tháng mười âm lịch, nên vẫn c̣n thấy mảnh trăng treo trên bầu trời xanh. Cơn gió thoảng qua, đem theo hơi lạnh bắt đầu của mùa Đông. Ngước nh́n lên cao tôi thầm chúc chị Hoàng Hoa măi măi yên nghỉ an lành…!!!

Có những niềm riêng, làm sao nói hết
Như mây như mưa,như cát biển khơi
Có những niềm riêng, làm sao ai biết
Như trăng trên cao,cách xa vời vợi

Có những niềm riêng, một đời dấu kín
Như rêu, như rong, đóng trong biển khơi
Có những niềm riêng, một đời câm nín
Nên khi xuôi tay, c̣n chút ngậm ngùi

Chào vĩnh biệt, chị Hoàng Hoa

Dương văn Quả, Nhật Bản