Trang đặc biệt

Tưởng nhớ chị Nguyễn Thị Hoàng Hoa

 

CÁNH HOA VÀNG


Thế là chị ra đi
Âm thầm và lặng lẽ
Trời mùa thu Paris
Lá nào úa biệt ly?


Bạn bè quen biết chị
Trong cuộc lẫn ngoài cuộc
Tính ra chẳng ít ǵ
Nhưng sao
im vắng
Có phải bàng hoàng nên chẳng biết nói chi?


Không gian
Sao tự nhiên
im lặng bao la
Nhưng đầy ắp
những điều không nói được
thành lời?


Đời con người
Chúng ta
Mấy ai có được niềm vui lớn
Nhưng sao riêng chị
Cả những niềm vui vừa phải
Cũng chẳng có bao nhiêu?


Thực ra
So với bao thiên hạ
Chị xứng đáng hơn nhiều
Để có được bao nhiêu thứ
Nếu không lớn
Th́ cũng không thể nhỏ
Mới công bằng


Sao thế nhỉ
Có lần tôi hỏi
Chị cười buồn
“Chắc cái nghiệp nào đó
Tự đời xửa đời xưa”


Chị ơi
Tôi không nghĩ thế đâu
Làm ǵ có nghiệp với kiếp
Một cây rong biển
Đem thả vào nơi nước ngọt
Nó sẽ gặp khó khăn
Đơn giản thế thôi


Xứ Nhật Bản
Hoa Anh Đào rực rỡ
Nhưng xă hội đó nặng đầy
Lối suy nghĩ phong kiến
Khi nào có cơ hội
Lập tức nó xuất hiện
Người Việt qua du học
Ở đó dăm bảy năm
Cũng tự nhiên
Như rồng thăng thiên
Phát huy thêm
Tính phong kiến
cố hữu
của ḿnh


Đâm ra
Mọi sự mọi việc
Lắm khi
Không giản dị
Làm sao
Chị có thể tránh được?
Ngay cả
Với những quyết định hệ trọng
cho chính đời ḿnh !


Rồi cứ măi thế
Đất nước Nhật Bản
Xứ của “Cúc Vàng và Kiếm Thép
Quá nhiều mặt cứng rắn, lạnh lùng, giăng kín
Cây rong sống bơ vơ trong vùng nước ngọt
Không biển rộng trời trong  



Cho đến khi
Sau lắm đắn đo
Chị dứt khoát
Rời bỏ xứ Nhật
Trong sóng lớn đại dương
Chị hoà nhập nhanh chóng
Mảnh bằng tiến sĩ
Chị đạt được rất nhẹ nhàng


Chị nói
“Người ta bảo học khó
Thực ra có ǵ đâu
Người đời mới khó
Khó hơn nhiều ...”


Dù sao
Những ngày ở Nhật
Chị đă thật cực
Nhưng vui ḷng chấp nhận
Giữa những người nhiệt t́nh
Ai ráng được bao nhiêu
Chị theo được bấy nhiêu


Để bơi theo gịng
Chị phải
Đă bao lần
Quên đi sở thích cá nhân
Năm qua tháng lại, xoay vần măi thôi
Nhưng đám đông quanh chị
Xem đó
Là điều tự nhiên
Hiển nhiên phải như thế
Chỉ nh́n một chiều
Kiểu “Cúc Vàng và Kiếm Thép


Bây giờ nghĩ lại
Những năm tháng đó
May mắn mà qua đi
Chị rời Nhật
Trước khi năm 1975 ào đến
Nhưng ở đâu th́ cũng vậy
Đă làm người Việt Nam th́ dễ hiểu
Cuộc đời không đơn giản
Có mấy ai vui?


Hôm nay, được tin chị đi xa
Sao tôi bỗng nghe chung quanh thật yên lặng
Như trong một đêm đông nào đó có tuyết rơi trên xứ Nhật
Giữa đêm thanh vắng
Trời sao thật lạnh, thật mênh mông

 

Tự lúc nào
Trong không trung
Có cánh tuyết mỏng
Trắng tinh
Chầm chậm
Nhẹ nhàng
Bay theo gió
Ngập ngừng đôi chút
Rồi lặng lẽ hạ xuống
Tan nhanh vào ḷng đất
Không một chút dư âm


Thôi giă từ chị
Mong chị được an lành
nơi chị đến
Chị Hoàng Hoa !

 
Phương
Canberra 11-2009