"Một Chút Ấm Lòng"

 lần thứ hai (3-6/5/2011)

(Phần II)

Vĩnh Trường

 

5) Tại Trung Tâm 3 : Shichigahama Kokusai Mura (17:30-19:30)

Sau khi dọn dẹp xong, 2 em Đài và Hùng ở lại Trung Tâm 1 để hâm nóng lại 2 nồi nước lèo cho ngày mai, c̣n lại chúng tôi đến Trung Tâm 3 và Trung Tâm 4 để chuẩn bị sớm. Chiều nay dự định sẽ cung cấp 1100 phần cho 2 Trung Tâm này trong ṿng 2 tiếng, nên cần phải phân công và tập thao tác trước cho quen. 600 người trong 2 tiếng có nghĩa là 1 phút phải phục vụ được cho 5 người, 12 giây 1 tô phở. Từ trụng bánh, giá bỏ vào tô xếp thịt, hành củ, hành lá múc nước lèo cho tương đen tương đỏ chỉ trong ṿng 12 giây. Hai nhóm ông Táo ở 2 Trung Tâm đă phải thử nghiệm, thay đổi quy tŕnh nhiều lần để t́m ra cách tốt nhất.

 

Trước 5 giờ Trung Tâm3 đă chuẩn bị xong phần bếp và treo xong tấm bảng :

Xin gửi đến quư vị những tô phở nóng mang tâm t́nh chia sẻ và ḷng biết ơn sâu sắc của chúng tôi.

Cựu Du Học Sinh VN tại Nhật Bản và thân hữu – Những người đă từng được đất nước Nhật Bản giúp đỡ

 

Sau đó chụp chung với nhau 1 tấm h́nh, lần này th́ chúng tôi “chụp” được chị Minh rồi. Và “chụp” được thêm 1 t́nh nguyện viên tại chỗ (bác có râu, bên trái), bác rất cảm phục việc làm của chúng ta nên t́nh nguyện làm tài xế chở các em Du Học Sinh (DHS) ở Sendai đi theo phụ giúp đoàn.

 

Có vẻ như Quang phải đọc thần chú cho phở ngon hơn (?)

 

17:30, lệnh bắt đầu được phát ra...

 

Và 120 phút chiến đấu bắt đầu...

 

Mọi người đă mau chóng xếp hàng để chờ nhận "Một chút ấm ḷng".

 

 

 

 

Một t́nh nguyện viên sốt sắng chạy theo 1 bác chưa kịp lấy tương.

 

Dù mọi người bận luôn tay, nhưng thỉnh thoảng ta lại thấy TVQuang (phía bên phải) như đang đọc thần chú.
Chắc nhờ thế mà dù bếp yếu nhưng hơi nóng vẫn nghi ngút bốc lên.

 

Và có lẽ nhờ thế mà các em được hít hà tô phở nóng. Tiếc là mọi người nhận phở rồi mang về pḥng ăn nên chuyến này chúng tôi không có nhiều những tấm h́nh như thế này.

 

5) Tại Trung Tâm 4 : Shichigahama Kominkan (18:00-20:00)

Đây là nơi đông người nhất trong các Trung Tâm  (600 người), lại không được cung cấp thiết bị ǵ hết, từ bếp, gas đến lều che nắng gió, chúng tôi đều phải tự tay chuẩn bị. Nhưng ở đây chúng tôi lại được 1 điều rất lớn là thấy rơ được t́nh cảm của ḿnh trao đến được ḷng người, xin được trở lại vấn đề này sau.

 

Trong khi nhóm ông Táo chuẩn bị bàn, bếp th́ lều được các bạn t́nh nguyện dựng lên ở ngoài sân.
6 người của nhóm Tasuku đang bưng lều vào cho chúng ta.

 

 

 

Lều và bảng đă hoàn tất. Một vài người kiên nhẫn ngồi đợi...
Sự kiên nhẫn này chỉ vài tiếng đồng hồ sau là biến thành những t́nh cảm thân thương nhất gửi đến chúng tôi

 

Chuẩn bị xong là phần tập luyện thao tác. 12 giây cho 1 người đấy nhé, bếp Duy nhắc nhở. Ở đây phải đứng 2 bên bàn như thế này mới xếp kịp hàng. Từ ngoài vào trong, trụng bánh 2 người, xếp thịt 2 người, bỏ hành 2 người, múc nước 2 người, ngoài ra c̣n hậu cần đun nước, châm lửa 2,3 người nữa. Phía ngoài có thêm 5,6 người nữa lo giới thiệu, đưa phở, thêm tương đen tương đỏ. Chưa kể chị Tuyết Minh đi thăm hỏi bà con. Có nghĩa là nhóm 2 này có đến gần 20 người.

 

Ngay cạnh Trung Tâm này, những căn nhà tạm trú cũng đang được gấp rút xây dựng, nghe nói đầu tháng 6 sẽ hoàn thành. Bắt đầu từ 20/5, bà con sẽ lần lượt di chuyển về các nhà tiền chế (Mất khoảng chừng 1 năm mới di chuyển hết).

 

 

Trên bảng ghi : “Quư vị có thể chọn phở ḅ hoặc phở gà”, nhưng người giới thiệu phở của đoàn sẽ nói thêm : “ Tuy nhiên quư vị nên ăn cả hai cho biết ”. Có lẽ nhờ vậy mà ở đây “bán” chạy nhất trong 6 Trung Tâm.

 

Xa xa kia là những nhà tạm trú đang được xây dựng.
Chừng nào th́ được vào đó ở nhỉ, chắc nhiều người đang nghĩ thế.

 

Hai nồi nước lèo luôn trong trạng thái sôi. Quy tŕnh hoàn thành 1 tô phở đi từ trái qua phải.

 

Và đây là khâu cuối cùng.

Chị Tuyết Minh (bên phải) cũng phải tạm dừng chuyện hỏi han để ra đây mời bà con : “Tương đen hay tương đỏ ?”

 

Tương đen ngọt, c̣n tương đỏ hơi bị cay đó. Ăn cay được không ?

Vâng, cho em cả 2.

 

Phần cơm này là do quân đội nấu và phát cho

 

 

Dự định làm đến 20:00, nhưng gánh hàng rong này đến 20:30 vẫn c̣n khách. Khoảng 19 giờ, một bác sơ tán thấy tối nên mang xe đến nổ máy rọi đèn cho đoàn. Tôi cảm nhận t́nh người vẫn đầy ắp ở đây, mặc dù vất vả, trong tim những ngươi thiếu may mắn này vẫn c̣n chỗ trống cho người khác...

 

Đoàn ăn xong, dọn dẹp là gần 21:00. Dọn dẹp mau là nhờ nhiều người trong Trung Tâm ra dọn phụ, các cụ ông cụ bà mỗi người mỗi tay, mỗi người mỗi bịch rác mang đi đổ cho. Mới đầu chúng tôi chất rác lên xe để chở đi, nhưng các bác bảo để đó, để đó. Và chỉ 1 thoáng là xe chúng tôi đă trống trơn. Xin cám ơn các bác.

 

Hơn 21:00 tối, chúng tôi chuẩn bị đi lấy xe ra về, th́ ông trưởng Trung Tâm đến nói đợi 1 chút, “Mọi người muốn cám ơn c/a/c”. Mới đầu chúng tôi tưởng chỉ là ban điều hành Trung Tâm, nào ngờ, như đă đợi sẵn trong sảnh. 5,6 chục người từ các cụ trên 80 đến các cháu 3,4 tuổi đă ào ra đứng thành hàng, cúi rạp người xuống :

“Cám ơn, cám ơn ! Arigato, arigato !“

Trời lành lạnh mà sao thấy ấm ḷng. Chúng tôi thật sự cảm động, chỉ 3,4 tiếng trước họ vẫn c̣n là những người xa lạ với chúng tôi :“Phở VN là cái ǵ ?”, “ Mấy người từ đâu tới?”,... Những cặp mắt ṭ ṃ xen nghi ngại. Nhưng chỉ 3,4 tiếng sau, sau những lời thăm hỏi thật ḷng, những lắng nghe tâm sự của 2 nữ nhóm trưởng (“Lắng nghe”, tôi thích chữ “Mimi o Katamukeru” của Nhật Bản, nó thật phù hợp với hoàn cảnh này). Và sau những nhiệt t́nh không quản ngại, không chối từ của các em trong đoàn, họ đă nh́n chúng tôi bằng ánh mắt khác gần gũi hơn, thân thiện hơn. T́nh cảm luôn như là tấm gương phản chiếu, nó luôn đáp trả lại chân thực. Chúng ta cho sao th́ chúng ta sẽ nhận lại như vậy. Tối nay chúng tôi đă nhận được t́nh cảm này, nghĩa là tối nay, họ đă không chỉ nhận được 1 tô phở nóng, mà họ c̣n nhận được qua đó 1 t́nh cảm thật sự sẻ chia, 1 chút hơi sưởi thật sự ấm ḷng.

 

“ Các bạn lại đến nữa chứ ?“.

Vâng, chúng tôi sẽ đến !“

Họ c̣n muốn đứng đợi nữa để cúi đầu, vẫy tay chào chúng tôi khi xe lăn bánh, nhưng ngoài trời đă rất lạnh, chúng tôi phải nhờ ông trưởng Trung Tâm mời họ vào nhà để khỏi bị cảm lạnh. Họ cũng biết và ai cũng biết nơi đây c̣n thiếu bác sĩ, thiếu thuốc men, chỉ lỡ bị cảm thôi cũng sẽ gặp nhiều phiền toái. Vậy mà ....

Trời bàng bạc sương mù hay mắt tôi ngấn lệ ? Nghe sao mà mờ ảo, nghe sao mà rưng rưng. Chúng tôi lên xe, vẫy tay chào số người c̣n đứng lại. Hẹn sẽ có ngày trở lại, trở lại lần nữa để cảm nhận lại được một chủng loại t́nh người này.

Hết phần II

Mời click vào đây để xem thêm phần III : Trung Tâm 5 : Trường Trung Học Cơ Sở Okuma

 


© Khi đăng lại nội dung h́nh ảnh bài viết này qua báo chí, in ấn hoặc các trang Web khác
cần phải có sự đồng ư của người viết và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com

Ư kiến, cảm tưởng xin gởi về Japan_OB@yahoo.com