"Một Chút Ấm Lòng"

 Chuyến đi thứ 3  -  14 ~16/5/2011

(Phần I)

Vĩnh Trường

Mời các anh chị cùng xem h́nh ảnh và bài tường thuật cuộc hành tŕnh lần thứ 3 đến 2 trung tâm ở Miyagi cung cấp gần 1300 tô phở ngày 15/5/2011 vừa qua do anh Vĩnh Trường chia xẻ. Đây là một trong những chương tŕnh để đem đến tận tay người bị nạn vùng Tohoku, Nhật Bản những tấm ḷng của gia đ́nh Exryu - cựu du học sinh Việt Nam tại Nhật và thân hữu. (ERCT)

Phần I : Khởi Hành

Nhóm Tiền phương chúng tôi bắt đầu chuyến đi này bằng 1 số bất an.

Thứ nhất là, 1 ngày trước khi đi, tôi nhận được đề nghị từ Tohoku là cung cấp cho Trung tâm sơ tán Miyagino Taiikukan trong chuyến này. (Đây là nơi đă yêu cầu chúng tôi cung cấp lần trước nhưng chúng tôi đă từ chối v́ sợ về không kịp để anh em đi làm).

Thứ nh́ là, ngay sáng hôm khởi hành (Thứ Bảy 14/5), chúng tôi nhận được đề nghị là thay đổi nơi chốn. Đề nghị mới là sẽ làm ở ngoài trời trước sân ga WATANOHA vào buổi trưa, số lượng khoảng 1000 phần thay v́ làm ở 2 TTâm, mỗi TT 500 phần như đă chuẩn bị.

      

Nhà ga Watanoha và Trung Tâm Sơ tán Miyagino Taiikukan

Về thay đổi thứ nhất th́ không khó, có thể chuẩn bị được. Nhưng thay đổi thứ hai, quả là nan giải. Ngoài trời trước cửa ga ? Như vậy chúng tôi phải dựng lều để che nắng và chắn gió, mà hôm nay là thứ Bảy, các công ty nghỉ việc, biết t́m lều ở đâu ra ? Rồi làm thế nào để cung cấp 1000 tô phở trong 1 thời gian ngắn để bà con không phải đợi lâu ?.. .

Nhưng với tinh thần không chối từ, chúng tôi liên lạc lên Sendai cầu cứu chị Lư, anh Watanabe (Nhóm Asuku), anh Hoshi (Nhóm Soran). Không may cho chúng tôi là ngày nấu phở của chúng tôi là ngày thứ Hai, cả 3 nhóm phải đi học, đi làm nên không thể đến được vào buổi trưa. Cuối cùng thầy Matsushita hứa sẽ cố t́m cho cái lều và chị Lư hứa sẽ dẫn thêm 1, 2 bạn Nhật đến hỗ trợ. Như thế, thành phần chúng tôi sẽ là 7 (chàng) vơ sĩ đạo từ Tokyo đi : Chị Diễm Nghi (Exryu-72), các em Duy, Quang, Chiến, Phong, Sakata, và tôi/vĩnhtrường. Từ Sendai lên : Chị Lư và 1,2 người Nhật, tổng cộng khoảng 10 người, không bằng nửa quân số khi đi chuyến thứ hai vừa qua.

Chúng tôi t́m hiểu về Watanoha, được biết đây là vùng nhà cửa ít bị thiệt hại, nên hầu hết bà con vẫn sống ở nhà ḿnh, mặc dù hầu hết chưa có điện, gas. Một số nơi vẫn phải dùng nước do quân đội (Tự vệ đội) cung cấp.

Ga Watanoha, đường tàu Ishinomaki chưa biết ngày nào xe điện mới chạy lại được

 

         

Một vài h́nh ảnh ở quanh vùng Watanoha trên Internet

        

 

         

Và h́nh ảnh Thiên Hoàng NB đến thăm những người lánh nạn ở Miyagino Taiikukan

 

Khởi Hành :

Khởi hành lúc 12 giờ đêm, khoảng 4 giờ rưỡi chúng tôi đă có mặt tại địa phận của tỉnh MIYAGI,
nơi bị hại nhiều nhất trong trận động đất và Tsunami 11/3/2011 này.

 

         

Trên cao tốc Tohoku-do, đi qua T/P Sendai, rẽ phải qua cao tốc Sanriku-do để đi Ishinomaki

 

        

Dư chấn mạnh vẫn c̣n thường xuyên, nên nhiều đoạn cao tốc vẫn c̣n giới hạn tốc độ 50km/h

 

Tái diễn lại cảnh ngủ chật chội trên xe.
 

 

Thêm chị Diễm Nghi vào nữa là thành 7 chàng & nàng Vơ Sĩ Đạo

 

Khoảng 7 giờ rưỡi chúng tôi đến SENSHU Daigaku ở Ishinomaki, nơi tôi đă đi tiền trạm hồi đầu tháng Tư

 

       

So với lần đi trước các lều của t́nh nguyện viên giảm hẳn, nghe nói sau Tuần lễ vàng, chỉ c̣n khoảng 1/3. Các xe đẩy không có người sử dụng đang nằm chờ. Bù lại gần đây có vài nhóm t́nh nguyện viên nước ngoài đến phụ giúp. Khi chúng tôi đến đây, chúng tôi gặp 15 bạn Sri Lanca đang chuẩn bị lên đường đi dọn dẹp.

 

        

Những người điều hành nhóm t́nh nguyện Peace Boat cũng đang bận rộn nên chỉ qua loa với chúng tôi là “Tự lo nhé”, sau đó là chúng tôi phải tự lấy nước, lấy gas và tự ḿnh lo toàn bộ việc chuyên chở đến hiện trường.

 

Một số h́nh ảnh trên đường từ Trường đại học Senshu đến ga Watanoha (Quốc lộ 398) :

 

         

 

        

Trong những căn nhà c̣n tường và c̣n mái này vẫn có người sinh hoạt, dù thiếu điện, nước, gas

 

          

Thiếu điện th́ dùng đèn dầu, thiếu gas th́ có gas b́nh, thiếu nước th́ đến các ngă tư để nhận (do quân đội - Tự vệ đội cung cấp)

 

         

 

         

 

         

 

         

Xe điện chưa biết ngày nào mới phục hồi nên di chuyển hiện nay hầu hết là bằng xe hơi, xe bus hoặc xe đạp

Cho nên các đường chính hầu như bị kẹt xe cả ngày (Lúc đến cũng như lúc về chúng tôi đều bị kẹt xe, từ trường đại học Senshu đến ga Watanoha khoảng 8 cây số, đi mất gần 1 tiếng )

 

        

Các em ở TT sơ tán phải đi học xa nhà nên di chuyển bằng xe đạp .
Xe đạp cũng là 1 nhu yếu thiếu thốn của các em ở các vùng này .

 

         

Hoa Fuji tím vẫn đẹp và những căn nhà tiền chế đang được gấp rút xây dựng

 

 

 

        

Song song với đó , điện cũng đang gấp rút được phục hồi

 

Hết Phần I

Mời click vào đây xem Phần II : Tại Nhà Ga WATANOHA

 


© Khi đăng lại nội dung h́nh ảnh bài viết này qua báo chí, in ấn hoặc các trang Web khác
cần phải có sự đồng ư của người viết và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com

Ư kiến, cảm tưởng xin gởi về Japan_OB@yahoo.com