"Một Chút Ấm Lòng"

 Chuyến đi thứ 3  -  14 ~16/5/2011

(Phần II)

Vĩnh Trường

Mời các anh chị cùng xem h́nh ảnh và bài tường thuật cuộc hành tŕnh lần thứ 3 đến 2 trung tâm ở Miyagi cung cấp gần 1300 tô phở ngày 15/5/2011 vừa qua do anh Vĩnh Trường chia xẻ. Đây là một trong những chương tŕnh để đem đến tận tay người bị nạn vùng Tohoku, Nhật Bản những tấm ḷng của gia đ́nh Exryu - cựu du học sinh Việt Nam tại Nhật và thân hữu. (ERCT)

Phần II : Tại Nhà Ga WATANOHA

Đến ga Watanoha, chúng tôi khảo sát chỗ để quầy phở, chỗ tốt nhất là cửa chính của nhà ga, nếu làm được ở đây chúng tôi sẽ không phải căng lều, chỉ cần quây chung quanh lại cho khỏi bị gió thổi vào các bếp.

Nh́n quanh, không thấy ai để xin phép, chúng tôi quyết định vừa hạ hàng xuống vừa kiếm người để hỏi. May mà sau đó chúng tôi được biết rằng ở đây muốn đặt quầy ở đâu cũng được, vấn đề là làm sao quảng bá để bà con đến ăn thật nhiều. Người đó giải thích thêm, trước đây cũng có 2,3 đoàn nước ngoài (xin miễn viết tên quốc gia) đến làm càri, cơm chiên . . . nhưng bị ế. Chúng tôi hỏi lư do, th́ được cho biết là tại càri th́ cay mà cơm chiên th́ không hợp khẩu vị.

Mặc dù tự tin vào vị phở của ḿnh, nhưng nh́n không khí vắng vẻ chung quanh, chúng tôi cũng không khỏi lo lắng. “Một hôm bước qua thành phố lạ. Thành phố đă đi ngủ trưa”, tôi nhớ đến 1 bài hát của nhạc sĩ TCS về không khí yên ắng này. Chúng tôi quyết định phải sớm chăng bảng lên để tạo không khí phấn khởi trong nhóm và để bắt mắt người đi đường.

H́nh như việc này tạo được hiệu quả. Một vài người đến hỏi có phải phở đă nấu ở Watari-cho và Shichigahama hay không ? Lúc này tôi mới biết là hoạt động của ḿnh đă được báo chí, truyền h́nh địa phương truyền đạt (Trước đây, bác sĩ Nakahara có thoáng nhắc đến, chị Lư cũng có mail cho tôi 1 mẩu tin nhỏ mà tôi không để ư ). Và 1 vài người đến hỏi phở là ǵ ? có giống Ramen hay không ? Mấy giờ bắt đầu ? . . . Chúng tôi giải thích, quảng cáo rằng rất ngon, nhờ bà con đi kêu gọi người quen đến ăn kẻo hết sớm. Sau đó chúng tôi thấy có người ở lại đợi, có người đạp xe đi vào những vùng dân cư.

Có phải là nhờ cách truyền tin cổ điển này không, mà trước khi bắt đầu khoảng nửa tiếng, 11 giờ trước cửa ga đă có các bác lác đác đến ngồi đợi, và trước 11 giờ 30 số người vừa xếp hàng đợi vừa đứng xa xa xem chừng đă lên được đến 4,5 chục người. Mặc dù con số c̣n quá khiêm tốn với số hơn 1000 tô phở đang nằm trong nồi chờ đợi của chúng tôi.

Đưa hàng xuống. Lần này Chiến với Quang có vẻ “ác liệt”.

 

 

Phong cũng không chịu kém. Quang : “Thôi thôi để đó cho tôi, đổ xuống 1 cái là đi về đấy”

 

“Một hôm bước qua thành phố lạ.Thành phố đă đi ngủ trưa” (?)

Quyết định chăng bảng lên, trước hết là để nâng cao tinh thần của nhóm sau nữa là để bắt mắt bà con.

 

Có lẽ sẽ không có lần nào tấm bảng này sẽ được treo “hoành tráng” trước nhà ga như thế này.
Chúng tôi chiếm lĩnh nguyên cả một nhà ga.

 

 

Sau đó là chuẩn bị bếp núc và bàn ghế

 

 

Chị Diễm Nghi (Áo ca-rô) được chị Lư đón từ ga RIFU cũng đến kịp trước giờ bắt đầu

 

Bà con đă xếp thành hàng

 

Và gian hàng bắt đầu nhộn nhịp.

 

Chị Sakunami Yukino (Áo hồng) được chị Lư giới thiệu đến cũng tích cực giúp chúng ta đến giờ phút cuối.

 

Bỏ phở vào bịch nylon cho bà con, nếu muốn mang về

 

Hoặc là có thể ngồi ăn tại chỗ

 

Hoặc cũng có thể đứng ăn.

 

Và nếu cần “điệu” 1 chút th́ cưỡi ngựa sắt cũng OK. Cách nào cũng “Rất ngon !” “Tottemo oishii desu!”

 

Dù vẫn c̣n những cặp mắt nghi ngại,

 

Hay chỉ một thoáng hiếu kỳ

 

Th́ mỗi người cũng thử 1 tô

 

 

 

 

 

 

 

Hay 2 tô

 

Các em ở trường Trung học nữ cũng đến nhận phở. Một chút điệu đà, một chút hồn nhiên.

 

Chị Diễm Nghi giải thích cho các em 2 loại phở gà, ḅ và 2 loại tương đen, đỏ

 

          

Các em lấy phở xong, và ra một góc ngồi ăn với nhau
 

 

Và ăn xong, các em tự phân loại bỏ vào thùng rác do chúng tôi chuẩn bị sẵn

 

Nh́n cảnh này, xóm Exryu nhà nghèo chúng tôi sẽ nhớ lại bữa ăn sáng trước khi đi làm ở khu chợ người Takadanobaba, xóm Exryu nhà giàu sẽ nhớ đến Soba đứng - Tachigui Soba

 

 

Bác áo nâu : Cho tôi một tô nhé, phở gà nghe.

 

Bác áo vàng : Tôi cũng 1 tô như bác áo nâu nhé.

 

Bác áo vàng cho ư kiến : Tôi mới ăn lần đầu, nhưng thấy rất hợp khẩu vị. “Ngon, cám ơn” nghe

 

Con ngồi vào đây nghe. Cho cháu 1 tô phở gà nhé.

 

Có vẻ hấp dẫn nhỉ, tô phở nóng hổi vừa thổi vừa ăn ...

 

Anh này không thích (tương) ngọt, chỉ thích (ăn) cay thôi !

 

Mẹ ăn không ? Con lấy thêm 1 tô nữa nhé.

 

Cô nữ y tá và 1 chị bạn hỏi về đoàn ḿnh, chị Yukino đang giải thích : Họ là nhóm cựu du học sinh học tại NB, bây giờ ở khắp nơi trên thế giới. Watanoha là nơi thứ mười mấy họ đến nấu phở miễn phí cho ḿnh đó.

 

Không chỉ là nhóm tiếp khách bên ngoài luôn ân cần vui vẻ, anh em nhóm phục vụ bên trong cũng thế, dù có luôn tay vẫn luôn đáp trả bằng những nụ cười. Duy (áo xanh) đang mời ai vậy ?

 

Khoảng 12 giờ 30, chúng tôi thật sự bận rộn khi bước vào đợt hai. Có lẽ là sau khi ăn thử mỗi người một tô, bà con thấy : “Ừ ! Cái món này ăn được, ngon !” Nên về nhà lấy hộp, lấy nồi, lấy thùng đem ra để mang về cho gia đ́nh. Có người đă lấy xong 1 lần c̣n ṿng lại hỏi lấy thêm để buổi tối ăn được không ? Chúng tôi liếc nhau và trả lời : Dạ được. Có người biết cách mang 2 hộp theo, 1 đựng bánh phở, hành, thịt, 1 đựng nước lèo.

 

 

           

 

 

         

 

        

Bánh phở đựng riêng, nước phở đựng riêng.

 

Làm sao cái khay nhỏ này để 4 tô chồng lên nhau được ?

 

A ! Vui quá, cám ơn mấy cô nhé. Như thế này là không sợ đổ rồi. Cám ơn ! Arigato !

 

         

 

 

 

Trong một phút nghỉ tay khi vắng khách. Chụp 1 pô h́nh nghe !
Lúc này đă được hơn 1000 tô, chúng tôi đă chuẩn bị dọn dẹp để đi đến TrungTâm thứ hai . . .

 

. . . Nhưng vẫn c̣n nhiều người mang hộp, mang nồi đến, . . .

Chúng tôi quyết định làm tiếp, chỉ giữ lại đúng 300 phần cho buổi tối
và 200 phần tặng cho các nhóm t́nh nguyện ở Đại học Senshu chiều nay.

 

         

 

Những người đến vào giờ thứ 25 . . .

 

Quang múc cho đến giọt nước cuối cùng . . .

 

Và chén cuối cùng quả là thiếu chút nước.

 

Và đây là người thực sự cuối cùng

Người ăn tô thứ “Ngàn lẻ một”. Chúc đêm nay sẽ được lạc vào giấc mơ của “Arabian Nights” nhé.

 

Xong nhé, phải gấp gấp để c̣n đi trả b́nh gas đó nhé.

 

Dọn dẹp sạch, trả về hiện trạng như chưa từng hiện hữu.
Chúng tôi sẽ lặng lẽ ra đi như khi đến, sau vài tiếng náo nhiệt nhà ga đă trở lại sự tĩnh mịch ban đầu.

Chúc thành phố ngủ lại giấc trưa.

 

Hết Phần II

Mời click vào đây xem Phần III : Trung Tâm Miyagino Taiikukan

 


© Khi đăng lại nội dung h́nh ảnh bài viết này qua báo chí, in ấn hoặc các trang Web khác
cần phải có sự đồng ư của người viết và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com

Ư kiến, cảm tưởng xin gởi về Japan_OB@yahoo.com