Tâm t́nh người từ Sendai (*)

Ḷng Nhân Ái của Người Dân Sendai Đối Trẻ Mồ Côi VN

Thưa các anh chị,

Đông đất và sóng thần đă cướp đi khoảng trên 18,000 mạng sống của dân Sendai, cũng như vùng phụ cận, và phá hủy tài sản vật chất đuoc ưóc tính độ trên 300 tỷ Mỹ kim. Tôi, cựu du học sinh Sendai, không khỏi bàng hoàng với sự mất mát to lớn này và đau đớn hồi tưởng lại cái t́nh người của dân Sendai đối với dân tộc VN.

Một trong những kỷ niệm đẹp nhất của tôi về Sendai đă là những h́nh ảnh của ngừơi bản xứ đă tận tâm tận lực đóng góp giúp đỡ trẻ mồ côi VN vào 1975. Như các anh chị đă biết vào đầu năm 1975 trước và sau 30 tháng 4 h́nh ảnh của những đứa trẻ mồ côi VN bị nạn, bị bỏ rơi, bị đói khát xuất hiện đầy trên màn ảnh thế giới. Với t́nh cảnh đau ḷng đó, chúng tôi gồm mấy anh em đang học tại Sendai đă tổ chức xin tiền giúp trẻ mồ côi. Lời kêu gọi vừ đưa ra, chúng tôi đă nhận được rất nhiều hưởng ứng nồng nhiệt của người dân xin t́nh nguyện phụ giúp. Họ thuộc đủ mọi thành phần trong xă hội như giáo sư đại học, sinh viên, học sinh, và những nguoi đi làm với đủ nghề nghiệp, và thuộc các tôn giáo và quan điểm chính tri khác nhau. Họ đến với chúng tôi trên sự nồng ấm, thân hữu, sốt sắng, và đầy thông cảm. Dù anh em VN chúng tôi chỉ với bàn tay trắng và lời kêu gọi, những người cộng tác đă t́m kiếm mọi phương tiện được miễn phí cho cuộc quyên tiền. Đơn cử một số thí dụ như (1) t́m địa điểm tập họp và làm việc; (2) cung cấp biểu ngữ, giấy mực, phương tiện truyền thông (loa, máy phát âm, etc); (3) liên lạc báo chí đăng tin tức. Mọi người làm việc trên tinh thần kỷ luật, đúng giờ, hăng hái và thân t́nh vào cuối tuần. Mỗi cuối tuần chúng tôi ra đứng ngay tại trung tâm thuong mại của Sendai. Kẻ cầm thùng (xin tiền), kẻ đeo bảng ngữ, người phát thanh kêu gọi dân cứu trơ. Cảnh trẻ mô côi VN bị nạn đă làm rung động con tim người Sendai đến độ chúng tôi đă thu được một số tiền khá khích lệ sau vài tháng làm việc liên tục. Bây giờ nhắc lại, tôi không thể quên những sự đóng góp nhân lực của các nữ ca sĩ và vũ công trong đoàn lưu diễn văn nghệ của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ lúc đó đang tŕnh diễn tại Sendai. Cuộc vận động của chúng tôi như tiếng chuông kêu tới tận Tokyo đến độ anh Tô Bửu Lưỡng (Tokyo) đă vài lần bỏ công của lên Sendai trợ giúp chúng tôi.

Có lẽ người dân Sendai khi giúp trẻ mồ côi VN, họ đă chẳng nghĩ "cứu người sẽ được người trả ơn" và họ cũng chẳng có nhớ ǵ đến những đóng góp cho chúng tôi. Tuy nhiên cá nhân tôi không thể không thấy thẹn khi nh́n thấy cảnh đau thương đă xẩy ra cho ho. Đại diện cho cả nước VN, nhà nước VN đă gửi tặng số tiền quá khiêm nhường 200,000 Mỹ kim cho nạn nhân. Tôi nghĩ số tiền này có lẽ không bằng số tiền chúng tôi quyên được nếu tính theo trị giá thời 1975. Theo tôi hiểu cộng đồng người Viet hải ngọai h́nh như không có tập thể nào đứng ra kêu gọi người Việt trợ giúp nạn nhân Nhật, ngoại trừ một số cựu du học sinh Nhật làm việc trong giới hạn tập thể.

Sendai với đầy t́nh người ấm cúng và đó là lư do dù đă rời Sendai ~ 33 năm, tôi vẫn thấy ḿnh rất gần với quê hương thứ hai này. Tôi tin rằng người Việt chúng ta không nghèo t́nh cảm và người Nhật cũng là dân tộc rất trọng nhân nghĩa. Dù sự trợ giúp của chúng ta cũng chỉ ví như muối đổ thêm vào biển, thể hiện được cái t́nh và cái ḷng với kẻ gặp nạn mới chính là cái chân qúy làm động ḷng người.

Thân mến,

Hiếu Hạnh

.................

* Message của anh Hiếu Hạnh đăng trên Diễn đàn WW ngày 27/3/2011