“Chương Tŕnh Giúp Đỡ Làng May Mắn”

Kết thúc chương-tŕnh giúp LMM: Thư Cám Ơn

< Thư của anh Tơn Thất Phương trên E-group WW ngày 4/12/2007 >

Anh chị em thân mến,

Với việc trao quà đến chị Tim vào chiều thứ Bảy (01-12) vừa qua, có thể xem là chương tŕnh giúp Làng May Mắn (LMM) đă “hạ cánh an toàn”. Có 85 người hợp sức với nhau trong một tháng, và đem đến cho chị Tim được 87 thước vuông đất – đó là một kết quả rất đáng kể. Xin cám ơn anh chị em đă hưởng ứng, khích lệ và cổ động cho Chương Tŕnh.

Đặc biệt xin cám ơn ba anh em Vĩnh Trường, Việt (ERCT) và (Lê Tiến) Cường. Chúng ta thấy rơ là anh Vĩnh Trường đă cáng đáng hết việc lớn đến việc nhỏ, đă “lên công về thủ” trong suốt bao nhiêu tháng trời. Có thể nói rằng chương tŕnh giúp LMM đă không thể nào lên quỹ đạo được nếu không có anh Vĩnh Trường chịu khó đi t́m hiểu về Nhà May Mắn ngay từ những ngày đầu. Cũng cần nói thêm là không có ERCT, anh Cường và anh Vĩnh Trường sát cánh với Chương Tŕnh, chắc chắn chúng ta không đạt được kết quả như đă có.

Nh́n lại những ngày qua, có thể nói chương tŕnh giúp LMM là một hoạt động rất nhịp nhàng theo tinh thần “nối ṿng tay lớn”, trong đó mỗi cá nhân tham dự đều đă làm việc tích cực một cách tự nguyện. Trước hết, các anh em đại diện ở địa phương đều là những anh em đưa tay lên một cách sẵn sàng. Đó là các anh em Đoàn Cảnh Đức, Trần Thiện Tuấn, Nguyễn Văn Nhiều, Nguyễn Văn Tân, Ngô Khôn Trí [Bắc Mỹ] , Nguyễn Khôi Minh [Âu Châu], Nguyễn Mỹ Tuấn [Nhật Bản], Đào Công Phú [Việt Nam] và Thái Anh Tuấn [Australia]. Chương Tŕnh giúp LMM đă có thể bay lên được là nhờ các anh em đứng ra làm những đôi cánh. Xin cám ơn anh em.

Điểm đáng ghi nhận là Chương Tŕnh đă được xúc tiến nhờ ở sự chủ động của rất nhiều cá nhân, mỗi người đă làm việc với ư nghĩ “cố gắng thêm một chút để LMM có được nhiều đất hơn”. Xin nêu ra vài ví dụ: Có anh chị em đă tế nhị thêm vào dăm bảy đồng khi đóng góp để trừ hao cho chi phí ngân hàng. Có anh em đă lặng lẽ bỏ thêm tiền túi vào khi chuyển tiền (hay gom tiền) để cho “của công” được tṛn con số. Có anh chị em vận động những người quen cho đến phút chót, đến lúc khi Chương Tŕnh “đóng cửa” cũng ráng “vượt đèn đỏ” cho số tiền quyên góp được tăng thêm, vv...

V́ một số anh chị em khiêm tốn, không muốn đưa tên ḿnh lên diễn đàn cho nên không thể nhắc đến một cách cụ thể. Tuy nhiên, với những trường hợp có thể nêu tên ra được, tôi xin được kể ra sự giúp đỡ của nhiều anh chị em. Xin cám ơn các anh (Quản Phúc) Cảnh, (Nguyễn Châu) Nam, (Nguyễn Đoàn) Hùng, (Nguyễn Trọng) Đức, (Nguyễn Đ́nh) Khanh, (Lê Bá) Vĩnh, (Cao Văn) Phúc, VTT – và các cô BT [Bắc Mỹ], Thanh Hải [Việt Nam], Nguyệt [Việt Nam], Diễm Nghi [Nhật Bản, người dịch lá thư kêu gọi ra tiếng Nhật], và chị ND (phu nhân của anh TT-Tuấn) . Cũng đă có anh chị em gửi email riêng đến để giúp ư kiến và “chỉ đường cho hươu chạy”. Xin cám ơn anh chị em rất nhiều.

Nói chung, thời gian qua đă là những tháng ngày bận bịu, nhưng bù vào đó phần thưởng có được là sự ấm ḷng. Tôi đă thấy được một điều mà lâu lắm rồi tôi mới được thấy lại. Đó là: khi người Việt chúng ta có chung một mục tiêu tốt đẹp nào đó th́ chúng ta có khả năng làm chung với nhau một cách hồ hỡi, trong đó khả năng của từng cá nhân phát huy được rất cao. Tôi tin rằng khi thời gian đă qua đi khá lâu, có quay nh́n lại kỷ niệm trong những tháng vừa qua, mỗi người chúng ta sẽ t́m thấy được trong chính ḿnh một niềm vui, nhỏ nhưng rất tuyệt vời.

Trong khi làm việc chung với nhau, thế nào cũng phải có ít nhiều thiếu sót, sơ hở. Nếu có ǵ không phải, đó cũng chỉ là những điều ngoài ư muốn, xin anh chị em cười lớn bỏ qua cho.

Chúc anh chị em được nhiều an lành trong cuộc sống, mỗi ngày đều mưa thuận, gió hoà.

Thân mến,
Tôn Thất Phương
(Canberra 2007-12-04)