Kính gửi anh chị em cựu du học sinh Nhật Bản,

Khoảng hai tháng trước, có người quen gửi email cho tôi với tựa đề “Một Bồ Tát hiện thân”.  Xem xong, tôi thầm cảm ơn người gửi:  đó là email giới thiệu về những việc thiện của một cô người Thụy Sĩ tại Sài G̣n.  Cô ấy đang bỏ quê hương ḿnh, tự nguyện ở lại Sài G̣n để cứu giúp các trẻ em cầu bơ cầu bất và những người khuyết tật nghèo khổ.

Các anh chị có thể xem h́nh ảnh phóng sự về công việc của cô ấy trên Youtube:

1.  http://www.youtube.com/watch?v=Md9Wv0Qxm5I&mode=related&search
2.  http://www.youtube.com/watch?v=NinqRnWtkjA&NR=1
3.  http://www.youtube.com/watch?v=xbItTBmJRU4&mode=related&search=

Khi 3 links này đă lên diễn đàn WW,  một số anh chị em gửi ngay email hồi đáp và chia xẻ t́nh cảm của ḿnh với việc làm cảm động:  một người ngoại quốc đang hy sinh bản thân để cứu giúp người ḿnh, và khởi sự với một bàn tay trắng.  Tích cực hơn, một số anh em đề nghị nên t́m hiểu thêm việc này, và nhân bạn Vĩnh Trường về VN nên tôi đă nhờ đi xem hộ.  Mời anh chị em nghe bạn Vĩnh Trường kể:

... Tôi đă đến Nhà May Mắn (ở 1 vùng quê ngoại ô Sàig̣n), có gặp cô Tim và các em trong đó.

Tim – người sáng lập ra Nhà May Mắn – là 1 hoạ sĩ người Thuỵ Sĩ, tên thật là Aline Rebeaud.   “Tim”  là tên do người nhà những bệnh nhân đặt cho cô, khi cô đă liên tiếp nuôi bệnh cho 1 em nhỏ bất hạnh ở Bệnh Viện Tim Mạch vào năm 1992.  Ngày em nhỏ hết bệnh, họ chỉ vào bảng tên bệnh viện và nói với cô rằng: Tim chính là TRÁI TIM, và cũng là L̉NG NHÂN ÁI ! (Tôi nghĩ đó là lời cảm tạ cao nhất mà những người nghèo cơ cực đă trao tặng cho cô).   

Khởi điểm của Nhà May Mắn (NMM, Maison Chance) là từ đó (nghĩa là hoạt động từ 1993, tuy chính thức đăng kư thành lập vào 1996).  Địa chỉ của NMM là:

6/17 Đường Tân Kỳ Tân Quư
P. B́nh Hưng Hoà, Q. B́nh Tân
TEL/Fax :         08-265-9566 (Cô Kim Chi)
Web
site  :         www.maison-chance.org

Mục tiêu của NMM là giúp cho những người bất hạnh được sống trong 1 tổ ấm, có nơi ăn chỗ ngủ, được học chữ học nghề, được làm việc có lănh lương –  để cuối cùng sẽ tự lập được và hoà nhập vào cộng đồng xă hội.  Đối tượng chính được NMM giúp đỡ là những trẻ em mồ côi bị bỏ rơi những người khuyết tật (NKT) như bị mù, bị tai nạn lao động, chấn thương cột sống phải đi xe lăn, nạn nhân chất độc da cam, vv…

Có 3 cơ sở do cô Tim tạo lập, đó là: Nhà-May-Mắn, Trung-Tâm-Chắp-Cánh (TTCC), và Làng-May-Mắn (=  c̣n trong dự định).  Chi tiết như sau:

1) Nhà May Mắn:

Từ ban đầu cho đến năm 2006 (trước khi TTCC ra đời) tất cả các hoạt động (ăn ở, học hành, làm việc, trị liệu) đều được tập trung ở đây.

Sau khi TTCC ra đời (2006), NMM đă thành Tổ Ấm, nơi trú ngụ của hơn 50 người, trong đó hơn 1 nửa là những NKT c̣n lại là trẻ em đường phố từ 10 đến 20 tuổi.

Ở đây có pḥng ăn, pḥng luyện tập vật lư trị liệu, pḥng thuốc.  Điều làm tôi cảm động là khi cùng cô Tim đến thăm Tổ Ấm, có 1 pḥng tối thui, tưởng mọi người không có nhà. Cô hỏi sao không bật điện lên cho sáng, 1 người trả lời:  dạ học xong rồi tắt đi cho đỡ tốn điện. Một chút đó cũng hé cho ta thấy t́nh yêu thương và trách nhiệm của họ với Tổ Ấm, với cô Tim, muốn tiết kiệm 1 chút điện để đỡ gánh nặng cho cô Tim.  Tôi thường nghĩ , ḷng yêu thương như sự phản hồi h́nh ảnh trước 1 tấm kính, qua sự phản hồi đó tôi cảm nhận được t́nh thương của Cô đă đến được với họ nhiều như thế nào.

2) Trung Tâm Chắp Cánh (TTCC) :

Thành lập năm 2006, với mục đích dạy chữ, dạy nghề và tạo công ăn việc làm.  Hiện nay TTCC đang dạy văn hoá bậc tiểu học cho gần 200 học sinh của NMMtrẻ em nghèo của cư dân lân cận. Ngoài ra cũng dạy nghề cũng như cung cấp công việc cho hơn 50 người. Bốn nghề được dạy ở đây là: Hội Hoạ, Mỹ Nghệ Tre, Cắt May và Vi Tính.

Tim quan niệm rằng nên giúp những người khó khăn “cách câu hơn là cứ cho cá”, cho nên cố gắng tạo điều kiện cho họ học nghề, để có thể có công ăn việc làm.

Ở đây cũng cung cấp khoảng 100 xuất cơm trưa cho các Thành viên NMM và những người nghèo đến học.

3) Làng May Mắn (LMM):

Đây là  đề án mà  cô Tim giới thiệu cho tôi nhiều nhất.  Cô đă kư hợp đồng và đặt tiền cọc để mua hơn 3500 mét vuông đất ở gần TTCC (chỉ cách đó khoảng 100 thước). Theo cô, đất ở đây hiện nay c̣n rẻ (2.2 triệu VND/m2 = khoảng 140$US/ m2) v́ đường xá chưa có. Chỉ 1-2 năm sau khi có đường th́ giá đất sẽ lên rất cao. NMM quyết định mua miếng đất này v́ may mắn hiện nay có người định bán và nếu bây giờ không mua được th́ sẽ không bao giờ mua được đất để đi đến ước mơ của ḿnh. 

Hiện đă có 1 Foundation giúp tiền cho 700m2 và “Người này người kia” (chữ của cô Tim) đă giúp cho 200m2 . Tổng cộng đă có tiền mua được 900m2.   Thời gian mua đất là 1 năm, nếu gần đến ngày mà không đủ tiền th́ phải đi vay để mua.

Mục đích của LMM, trước hết là tạo 1 tổ ấm cho những người khuyết tật (NKT). Sẽ có 1 sân vận động để các em bên TTCC có chỗ thể thao, hay những NKT có thể tập luyện để tập luyện phục hồi các chức năng cơ thể. Ngoài ra cũng có thể cho cộng đồng chung quanh mượn để hoạt động thể thao hay văn nghệ.

Đây cũng sẽ là nơi gặp gỡ, giao lưu giữa các thành viên LMM với dân làng chung quanh. Sẽ có 1 nhà hàng-càfê, quán Internet mà người ngoài Làng có thể sử dụng.  Trong tương lai, khi có kinh phí, có thể xây thêm 1 phần thành 2 tầng để làm trường học và nơi làm việc cho những người đă tốt nghiệp ở TTCC, để có chỗ đón tiếp người mới vào.  Bây giờ cần phải tập trung vào mua đất cho được đă.

4) Cảm tưởng:

Giờ xin viết vài cảm nghĩ về chuyến viếng thăm này.

Trước hết xin cám ơn các anh chị đă cho biết về hoạt động của cô Tim LMM.  Thú thật tôi đă khá bất ngờ (thậm chí bị shocked) khi biết được có 1 người nước ngoài đă hy sinh gần như hết phần đời tuổi trẻ của ḿnh để lo lắng cho những người bất hạnh ở VN.

Bản thân tôi cũng có 1 thời gian dài làm từ thiện, có giúp 1 vài trung tâm trẻ em đường phố, cũng đă có lần ở lại những trung tâm đó, cùng ăn cùng ngủ, cùng chịu cực với các em 1 vài đêm.  Đă tưởng ḿnh là người chịu thương chịu khó lắm, đă tưởng ḿnh có thể hănh diện về cái phần “nhân ái” đó của trái tim ḿnh.

Hôm nay được gặp cô Tim, 1 người trẻ hơn ḿnh, có tài, có 1 tương lai hứa hẹn hơn, có khởi điểm không gần gũi dân tộc Việt bằng ḿnh ... Vậy mà Cô đă làm được 1 việc cho người VN ḿnh vượt mức tưởng tượng của tôi. Cô đă bỏ cả phần đời tuổi trẻ phần đẹp nhất, đáng sống nhất (tuổi 20 và bây giờ là 30) của ḿnh để làm – và làm được những điều khó ai có thể làm được.

Cô sống trong 1 căn pḥng 8m2 để lo cho những người kém may mắn 1 diện tích pḥng rộng hơn, những tiện nghi đầy đủ hơn. Cô ăn những bữa ăn đạm bạc để có phần ăn thêm cho 1-2 người. Thỉnh thoảng cô về nước 1 lần thăm gia đ́nh và cho công việc, mà cô xuưt xoa tiếc tiền máy bay, bởi đă mất đi bao nhiêu mét vuông đất cho dự án LMM để lo cho những người bất hạnh.

NMM, các em đều gọi cô bằng Mẹ, c̣n những NKT lớn tuổi th́ gọi cô bằng Chị, hay Cô. Mọi người như trong 1 gia đ́nh lớn. Họ giúp đỡ lẫn nhau rất tự nhiên.  Cảnh những người lành lặn bế từng NKT xuống xe 15 chỗ và đặt họ lên xe lăn khi họ đi học, đi làm ở TTCC về trông thật quen thuộc và ấn tượng, những người dừng xe đứng đợi để đi qua hẻm nhỏ này cũng gửi đến họ những nụ cười. 

Được tham quan NMM, tôi như hiểu được chiều sâu đằm thắm trong những ánh mắt yên b́nh nơi các em, nơi những người bất hạnh khi cùng Cô tṛ chuyện, và hiểu được Cô đă gần gũi được với họ đến mức nào.   Tôi như hiểu được loại tiếng Việt không trau chuốt của Cô chuyển tải được đến tận ḷng họ những ǵ.   Như hiểu được cái nắm tay, vuốt lưng của Cô mang được hơi ấm nào đến họ ...

Tôi như thấy những điều ḿnh đă làm được thật là quá nhỏ bé với những điều Cô đă làm và đang theo đuổi. Như mắc cở với những ǵ tưởng chừng như có thể hănh diện v́ đă làm được hôm qua.

Tim lo lắng về tiến độ của dự án LMM.   Tôi cảm nhận được rằng Cô đang nghĩ, để đạt được nguyện vọng phải gắng sức nỗ lực, nhưng ḿnh làm cho những người mà Thượng đế cũng phải thương xót th́ chắc chắn sẽ phải thành công thôi.

Tôi cũng cảm nhận được là đường cô đi c̣n lắm chông gai, dễ ǵ mà cô và NMM làm được một LMM như Cô đang mơ ước. Tôi thầm nghĩ, hoạ may Thượng đế thật sự thương, thật sự đoái hoài đến những thân phận dáng thương của những người VN xấu số –  những người mà ít nhất 1 lần Thượng đế đă lơ là.

Tôi đă không nói ǵ về những lo lắng của tôi, chỉ chúc Cô thành công và giữ ǵn sức khoẻ. Tôi thầm hứa sẽ đóng 1 phần nhỏ vào công việc lớn của Cô và hứa sẽ báo với anh, và nói thêm rằng có lẽ anh sẽ liên lạc với Cô.

Cần ǵ thêm xin anh cho biết.  Tôi rất sẵn sàng cùng anh, để làm được một điều ǵ đó gọi là ủng hộ một người nước ngoài đang bỏ cả cuộc đời mà lo cho những người bất hạnh ở VN của chúng ta.

Thân mến, Vinh-Truong

Bức thư của bạn Vĩnh Trường như vậy là quá đủ để chúng ta thấy một bên là thiện chí tràn đầy của cô Tim, bên kia là những khó khăn của thực tế.  Tôi nghĩ rằng, một ḿnh tôi hay vài cá nhân th́ sức lực chẳng thấm vào đâu, nhưng tất cả chúng ta, nếu cùng chung sức với nhau th́ có thể giúp đỡ được cho cô Tim phần nào.  Chẳng phải để cho cô khỏi xót xa khi lâu lâu phải đi máy bay về thăm nhà, cũng không phải để các em khuyết tật đỡ phải tắt đèn tối om v́ sợ cô Tim tốn tiền điện.  Chúng ta chỉ giúp đỡ một người đang ráng sức chống chỏi để làm một việc phải.  Không lẽ thấy vậy, chúng ta khoanh tay đứng nh́n?

Cho nên xin anh chị em cùng giúp đỡ cho cô ấy.  Đóng góp của chúng ta có ư nghĩa rất to lớn:  Chúng ta chia xẻ t́nh cảm để cổ vũ cô ấy, và tỏ ḷng cám ơn một người đă và đang v́ những trẻ em bất hạnh của xứ ta mà chẳng quản công lao.

Cụ thể, xin đề nghị thế này:

1.       Chúng ta cùng nhau giúp 1 phần nào cho việc mua đất.

2.       Chúng ta quyên góp tập trung trong 1 đợt thôi, và trong một (1) tháng th́ hoàn tất.

3.       Xin anh chị em ở từng địa phương vui ḷng làm đại diện để nhận quyên góp.

4.       Sau đó, chúng ta sẽ sớm gửi về VN cho cô Tim & Nhà May Mắn.

Xin cám ơn anh chị em.

Trân trọng,

Tôn-thất Phương
Canberra 10-09-2007
npttp@yahoo.com.au