Chia sẻ niềm vui ngày Tết
với đồng bào nạn nhân băo lụt Miền Tây

Tạp ghi ngày phát quà Tết của gia đ́nh Exryu

(Nguyễn Quốc Vọng - Exryu Úc)
 

Dân Sài G̣n nói năm nay lạnh (!), nên mỗi sáng mỗi tối là thấy Sài G̣n khoát áo lạnh chạy lăng xăng trên các con phố lúc nào cũng đông người. Vậy mà hôm chúng tôi hẹn nhau ngày 10/2/07 tại công ty Hoa Sen của anh chị Tô Bửu Lưỡng – Đào thị Minh để sửa soạn đồ cứu trợ th́ Sài G̣n lại nóng, nhiệt độ cao nhất trong ngày lên đến 36,50C. Đài khí tượng thủy văn khu vực Nam bộ nói đây là ngày nóng bất thường và cũng là ngày nóng nhất của năm 2007. Nhưng đối với chúng tôi, điều này không bất thường. Bởi đây chính là cái nóng ấm-áp-của-con-tim mà gia đ́nh Exryu muốn chuyển về Việt Nam, mong được xoa dịu phần nào những đau thương mất mát của đồng bào đang gánh chịu qua cơn băo số 9 ngày 5/12/06 vừa qua. Không nóng sao được khi chỉ trong ṿng 4 tuần, hơn 120 Exryu, thân mẫu Exryu, Exryu Nisei và Exryu thân hữu trên toàn thế giới đă phối hợp chặt chẽ với Ban Vận Động, quyên góp, và gởi về Việt Nam trên 160 triệu đồng. Các bạn chính là những người làm Sài G̣n “nóng”. Đó là một cơn “nóng” tuyệt vời!

Không hề sắp đặt trước nên khi anh chị em chúng tôi gặp lại nhau vào lúc 5 giờ chiều ngày 10/2/07 tại văn pḥng công ty Hoa Sen, các Exryu Phùng Kim Yến, Đào Công Phú, Nguyễn Đoàn Hùng, Vơ Hữu Đức và hiền nội Hoa, Tô Bửu Lưỡng, Đào Thị Minh, Vơ Thanh Tuyền và Nguyễn Quốc Vọng đă không tránh khỏi cảnh “tay bắt mặt mừng ḷng vui khôn tả”, để sau đó chuyện tṛ thăm hỏi đủ trăm thứ chuyện … quên bén mất mục đích buổi gặp mặt hôm nay là sửa soạn đồ cứu trợ và phân công cho chuyến đi Bến Tre ngày mai. Tuy nhiên có lẽ các Exryu có mặt, nhất là Exryu Kim Yến và Bửu Lưỡng, đă “già” đời và kinh nghiệm đầy ḿnh trong những tổ chức cứu trợ nên việc sắp xếp và phân công đă diễn ra rất nhanh. Không có tranh căi ǵ (hú hồn). Chỉ có công tác đếm tiền, cho tiền và thiệp chúc tết vào bao thư và dán lại để tặng cho đồng bào và các em thiếu nhi khuyết tật là mất thời giờ nhất, đến 3 giờ đồng hồ. Vậy mới thấy tiền của Exryu gởi về nhiều thật, đếm hoài không hết!!!

Những giấc mơ giản dị đến không ngờ!

Để gặp nhau tại điểm hẹn 5 giờ 30 sáng ngày 24 Tết (11/2/2007) đi cứu trợ Bến Tre, chúng tôi đă phải thức dậy từ 4 giờ 30 rồi sau đó đèo nhau bằng xe Honda, hoặc Taxi đến công ty Sáng Tạo của Nguyễn Đoàn Hùng ở gần phi trường Tân Sơn Nhất. Dù hăy c̣n sớm nhưng anh Nguyễn Đoàn Hùng vẫn đăi anh em một chầu cà phê để phái đoàn có sức lên đường, chịu đựng đến Trung Lương ăn sáng. V́ bận một số chuyện riêng nên kỳ này phái đoàn chỉ gồm có trưởng đoàn Exryu Tô Bửu Lưỡng và các Exryu Nguyễn Đoàn Hùng, Vơ Hữu Đức và hiền nội Hoa, Đào Thị Minh, Vơ Thanh Tuyền, Nguyễn Quốc Vọng và anh Hoà là nhân viên của công ty Hoa Sen. Những ngày cận Tết, lại là chủ nhật và là ngày tảo mộ nên xe cộ về miền tây chật như nêm. Các bác tài ra sức lạng lách, bóp c̣i inh ỏi để giành đường. Đến bến phà Rạch Miễu xe đậu thành hàng dài cả cây số. Nh́n thấy cảnh này cả đoàn hết hồn, nghĩ không biết làm sao để đến đúng giờ. May nhờ trưởng đoàn Tô Bửu Lưỡng, trong chuyến đi tiền trạm tuần trước, đă “ngoại giao” với Ban giám đốc bến phà xin được một thẻ ưu tiên nên xe của chúng tôi được tách ra khỏi làn, chạy một mạch thẳng đến bến phà, sang Bến Tre gọn bâng. Mọi người thở phào nhẹ nhỏm kèm theo một tràng cười thấm ư với câu nói “móc” của “cụ bà” Thanh Tuyền:”Vậy chớ ai khác lạm quyền như ri th́ ḿnh chửi tơi bời rồi!” Theo chúng tôi được biết nếu phải chờ như mọi xe khác, có lẽ cũng phải mất 2-3 tiếng đồng hồ trong khi Ban tổ chức ở hiện trường đă hẹn bà con 10 giờ sáng đến nhận quà. Do vậy chúng tôi không được phép bị ắch tắc bất cứ đoạn đường nào trong lộ tŕnh từ phi trường TSN đến huyện B́nh Đại tỉnh Bến Tre. Việc xin thẻ ưu tiên đă chứng minh Exryu Tô Bửu Lưỡng quả là giàu kinh nghiệm.

Đường từ bến phà Rạch Miễu đi huyện B́nh Đại là một con đường nhựa rộng đủ cho mỗi bên một làn xe. Nhà cửa hai bên đường không thấy bị hư hao nhiều, nhưng khi nh́n qua khỏi hai dăy nhà ven đường, hoặc đi sâu hơn vào các thôn xóm, chúng tôi thấy hậu quả của cơn băo vẫn c̣n tồn đọng: những cột đèn đứng nghiêng nghiêng bên đám ruộng non, tàn lá khô vàng của những cây bị đổ ngă trước sân, nhà của đồng bào có nhà là một căn cḥi gỗ được xây tạm bợ, có nhà đă xây được tường gạch nhưng lại trống hoát chưa có mái che, hoặc chỉ mới lợp được một lớp lá mong manh, hoặc có đủ hết chỉ thiếu hai tấm cửa… Một cái ǵ đó chưa hoàn thiện, c̣n thiếu… lẩn quẩn với bà con. Có khi thiếu một mái ngói, có khi thiếu một tấm cửa, có khi thiếu một chiếc mùng, có khi thiếu một tấm chăn … để làm căn nhà trở nên một thế giới riêng tư ấm cúng cho cả gia đ́nh. Nếu thấy được hoàn cảnh này của đồng bào bị nạn, nhất là vào lúc Tết đă lấp ló, ta mới hiểu một phần quà gồm 500.000 đồng và mùng, mền là vô cùng quư giá. Một món quà vừa ấm áp vừa đầy đủ tiền bạc mua sắm Tết. Một món quà mang đầy đủ t́nh nghĩa của gia đ́nh Exryu đối với đồng bào ở quê nhà.

DSCF1247.jpg

“Tôi cúi xuống hôn mảnh đất quê hương như hôn người yêu sau bao ngày xa cách. “Tôi không khóc nhưng bỗng trào nước mắt. Con đă về đây với Mẹ, Mẹ quê hương…” (nhạc và lời của Exryu Vũ Ngọc Đồng) là t́nh cảm vỡ oà của chúng tôi khi vào đến Hội trường Văn Hoá của huyện B́nh Đại để gặp 250 bà con và gia đ́nh đang ngồi chờ. Bà con đồng bào của chúng ta ngồi trong hội trường có tuổi đời lẫn lộn; có người già cỡ mẹ, có người trẻ cỡ anh em và có người trẻ măng cỡ con cháu. Tất cả đều gầy nhưng không ốm yếu (người nào ốm đi không được th́ có con cháu đại diện lănh giùm, cho nên mới thấy có em cỡ con cháu), và ai cũng nh́n chúng tôi bằng ánh mắt thân t́nh, chào đón. Một đại diện của “Hội bảo trợ bệnh nhân nghèo & người tàn tật tỉnh Bến Tre” đă báo cáo cho biết trong cơn băo số 9 vừa qua (có tên là băo Sầu Riêng; Durian), tỉnh đă có 6 người bị chết, 250 người bị thương, 8.364 căn nhà bị sập, 14.324 nhà bị tốc mái, 24 tàu thuyền bị hư hại, 596 trụ điện bị ngă, 8 chợ bị hư, 7.200 ha lúa bị hư hại, và 10.824 cây dừa bị găy. Khi cơn băo quét qua Bến Tre, huyện B́nh Đại nằm ngay ven biển nên hứng trọn sức mạnh của băo trong đó xă Đại Hoà Lộc và Thạnh Trị là hai xă bị tàn phá nặng nhất. Nên đến thời điểm này, tỉnh mới giúp dân xây dựng được khoảng 80% nhà mới và lợp được khoảng hơn 95% mái. Vẫn phải c̣n tiếp tục khắc phục xây dựng thêm những căn nhà và lợp mái của đồng bào c̣n lại.

Với sự hỗ trợ rất tích cực của Hội bảo trợ bệnh nhân nghèo & người tàn tật tỉnh Bến tre, buổi phát quà cho đồng bào thị trấn B́nh Đại (50 quà), xă Đại Hoà Lộc (100 quà) và xă Thạnh Trị (100 quà) đă diễn ra rất nhanh trong trật tự. V́ đă được phiá Hội bảo trợ cung cấp danh sách những người được đề nghị nhận quà và biết đây là những người nghèo đáng được giúp đỡ (Nói như vậy có nghĩa là trong chuyến đi tiền trạm vào khoảng 10 ngày trước, Exryu Tô Bửu Lưỡng đă giám sát cơ sở và cho rằng đây là những đối tượng cần được giúp đỡ) nên khi xướng tên người nhận, bà con đă lần lượt đến trao phiếu cho chị Hoa, hiền nội của exryu Vơ Hữu Đức, xong nhận b́ thư đựng 500.000 đồng và thiệp chúc Tết từ Exryu Đào Thị Minh và Vơ Thanh Tuyền. Sau đó bà con được Exryu Vơ Hữu Đức và Nguyễn Đoàn Hùng trao cho mỗi người một gói quà gồm một tấm mền len và một chiếc mùng. Exryu Nguyễn Quốc Vọng có nhiệm vụ chạy ṿng ngoài để yễm trợ cho bất cứ khâu nào cần tiếp sức, kể cả việc đi quanh quẩn ngoài hội trường và tiếp xúc, cũng như chuyển lời chúc Tết của gia đ́nh Exryu đến bà con nhận quà. Chính v́ làm công tác này nên Nguyễn Quốc Vọng được rất nhiều các d́, các em khi ra cửa đă hân hoan ngơ lời cám ơn. Một d́ đi ra khỏi cửa, một tay nhét b́ thư (tiền) sâu hơn vào túi áo, tay kia nắm chặc vai thằng cháu ngoại đang ôm gói mềm mùng, móm mém nói “Mấy chú tuy ở xa nhưng cũng đă có ḷng nhớ và gởi quà giúp bà con nghèo huyện B́nh Đại, tui xin cám ơn và chúc gia đ́nh mấy chú luôn b́nh yên sức khoẻ”. Nh́n dáng hai bà cháu chậm chạp đi khuất, tự nhiên ḷng dạt dào, thấm thía câu hát của Vũ Ngọc Đồng “Tôi không khóc nhưng bỗng trào nước mắt…”

 

Buổi trao quà cho 250 bà con huyện B́nh Đại bắt đầu lúc 10 giờ 15 phút và chấm dứt lúc 11 giờ 25 quả thực là một buổi trao quả nhanh kỷ lục. Tuy nhiên khi tuyên bố chấm dứt th́ gặp “sự cố”: có 5 bà con chạy ào đến gặp phái đoàn và xin được nhận quà “ngoài luồng”. T́nh thế này ngày hôm qua anh em đă có bàn đến nên khi gặp sự cố như vậy trưởng đoàn Tô Bửu Lưỡng đă xử lư ngay, nhanh gọn, bằng cách dùng quỹ riêng biếu mỗi bà con một gói quà mùng mền và 100,000 đồng. Theo chúng tôi được biết, có nhiều bà con nhận quà biếu của một phái đoàn nào đó hôm trước, hôm sau nghe có phái đoàn khác đến cứu trợ vẫn cứ đến xin tiếp mặc dù không có phiếu mời. Thấy bà con khẩn nài th́ phải giúp bà con thôi mặc dù biết kiểu giải quyết này không ổn, v́ nếu ḿnh xử lư không nghiêm như vậy, sẽ tạo tiền lệ cho các đoàn cứu trợ về sau.

Sau khi trao quà, phái đoàn đi thăm một gia đ́nh có hoàn cảnh thương tâm. Cháu Nguyễn Thị Tuyết Phi, học sinh lớp 9 trung học phổ thông, vừa được Hội bảo trợ giúp tài chính mổ tim, nay băo lại thổi sập căn nhà nơi cháu, mẹ và ông nội đang ở. Khi chúng tôi đến, ông nội cháu vẫn đang nằm trên gường với chân trái đang bó bột (nhà sập làm găy chân, xui hết chỗ nói), c̣n cháu Phi th́ đang ở ngoài vườn. Tuyết Phi là em út của một gia đ́nh gồm 3 chị em. Cháu năm nay 15 tuổi nhưng nhỏ người và mặt mày rất đổi thơ ngây. Ở nước ngoài như Úc, Mỹ tuổi này là tuổi “teen”; đỏng đảnh vô cùng nhưng Tuyết Phi không như vậy. Cháu kẹp tóc, giản dị trong bộ áo quần màu hồng đă phai màu. Cháu đi học nhưng vẫn có những buổi lội ruộng bắt ốc hái rau. Cháu khoanh tay cúi đầu nói lời cám ơn với vị ân nhân đă tài trợ ca mổ tim của cháu (Hội bảo trợ đă giới thiệu người tài trợ ca mổ tim của cháu là anh Huỳnh Ngọc Triển, Exryu 89, Todai. Một ca mổ tim tốn kém khoảng 50 triệu đồng). Cháu hạnh phúc hồn nhiên với căn nhà mới mặc dù thiếu cửa. Cháu không kêu ca phàn nàn về những thiếu thốn về tiện nghi. Đối với cháu, mẹ cháu và ông nội cháu, đây là căn nhà mà “buổi sáng thức dậy, thấy nằm trong nhà mới (nhắc lại: chưa có cửa) cứ tưởng như nhà của ai. Thiệt như mơ”.

Ôi những giấc mơ giản dị đến không ngờ!

Đừng tuyệt vọng … Em ơi đừng tuyệt vọng!

Phái đoàn chúng tôi đến thăm “Trường nuôi dạy trẻ em khuyết tật tỉnh Bến Tre” vào khoảng 1 giờ 45 phút trưa. Hơn 100 em của Trường đă đón chúng tôi trong hội trường bằng giọng hát của Hoàng Phước, Ngọc Kha và tốp ca nữ, đều là những em bị khuyết tật mắt. Ở một nơi mà ai cũng bị khuyết tật; người thiếu mắt, kẻ câm điếc … mới thấy bài hát “Tôi ơi đừng tuyệt vọng” của Trịnh Công Sơn là sâu sắc, là lời kinh cứu độ, an ủi và khích lệ những tâm hồn măng non vừa mới ra đời là đă chịu thiệt tḥi v́ những dị tật bẩm sinh. Hoàng Phước hoàn toàn không có mắt nên em nh́n cuộc đời bằng con tim. Chính v́ vậy mà tiếng hát trầm ấm của em trong bài Tôi ơi đừng tuyệt vọng “…đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng, em hồn nhiên rồi em sẽ b́nh minh…” như tâm t́nh của Phước và các em ở đây đi thẳng vào tim chúng tôi, không uốn éo quanh co qua mắt, qua tai, nên chúng tôi tuy ngoài nói cười nhưng trong ḷng ai cũng đong đầy một hồ nước mắt.

Trường nuôi dạy 205 em khuyết tật nhưng hôm nay đă có 43 em lên Saigon để nhận giảỉ thưởng học sinh giỏi, 55 em đă trở về gia đ́nh ăn Tết nên chỉ c̣n lại 105 em và 5 em đă tốt nghiệp đang ghé thăm trường. Chúng tôi đă sửa soạn 205 bao ĺ x́, mỗi bao 50.000 đồng, nhưng việc có mặt thêm 5 em đă tốt nghiệp ghé thăm trường và một số em vắng mặt v́ đi lănh giải học sinh giỏi là bất ngờ. Một cuộc hội ư nhanh giữa các Exryu trong đoàn, và chúng tôi đi đến kết luận là nếu chỉ ĺ x́ cho các em có mặt mà không cho các em vắng mặt (trong đó một số lớn vắng mặt v́ lư do… học giỏi) th́ bất công cho các em. Cho nên phần 100 bao ĺ x́ c̣n lại sẽ gởi cho cô Hiệu phó Hồ Thị Thu Thủy để nhờ cô trao lại cho các em vắng mặt. Phần 5 em tốt nghiệp đang trở về trường th́ Exryu trong đoàn đồng ư tự nguyện đóng góp theo kiểu “ngoài luồng”, ĺ x́ mỗi em một phần 50.000 đồng. V́ khuyết tật nên cả đoàn 7 anh em Exryu tự ḿnh len lỏi vào các bàn để ĺ x́ cho các em. Em nào cũng ṿng tay cám ơn khi nhận bao ĺ x́ với nụ cười rạng rỡ trên môi. Chúng tôi chưa bao giờ chứng kiến được cảnh, chỉ một “ĺ x́” nhỏ nhoi như vậy lại mang đến cả một trời vui vẻ hồn nhiên cho các em khuyết tật hôm nay. Tự nhiên chúng tôi muốn nói lời cám ơn với các Exryu và Exryu nisei trên thế giới lời cám ơn: Cám ơn các bạn đă cho chúng tôi được đại diện, mang niềm vui “ngất trời” đến cho các em khuyết tật tỉnh Bến Tre.

Trước khi từ giă Bến tre, chúng tôi được anh Năm Cam (xin đừng hoảng hốt, chỉ trùng tên thôi) chủ tịch Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo & Người Tàn Tật Tỉnh Bến Tre có mời đoàn ghé tham quan trụ sở của Hội. Anh Năm vừa hướng dẫn vừa kể cho chúng tôi nghe chương tŕnh hoạt động, kết quả, những trường hợp thật thương tâm đă và đang cần sự giúp đỡ của những tấm ḷng nhân ái. Biết bao mảnh đời không có ngày mai, và cũng không biết bao nhiêu con người, bao nhiêu gia đ́nh thiết tha cần ở chúng ta, những người có chút may mắn hơn, một chút t́nh thương, một tâm t́nh chia sẻ.

Trên đường trở về thành phố bắt đầu vào lúc 3 giờ rưỡi, phái đoàn anh em chúng tôi vẫn c̣n thấy măi nụ cười rạng rỡ của 255 bà mẹ, d́, anh em bà con huyện B́nh Đại và 105 em khuyết tật tỉnh Bến Tre. Chúng tôi hy vọng chuyến đi cứu trợ này gia đ́nh Exryu đă thực sự góp phần nhỏ nhoi của ḿnh trong việc tiếp sức với đồng bào bà con và các em khuyết tật một cái Tết Đinh Hợi vui, một chút “hồn nhiên để em sẽ b́nh minh”.

Ngọc Kha, một em khuyết tật mắt của Trường, đă hát lời cám ơn này gởi đến gia đ́nh Exryu bằng bài ca “Mắc nợ” của Nguyễn Văn Thanh mà tôi xúc động quá nên không nhớ hết, nhưng vẫn muốn ghi ra đây để chấm dứt tạp ghi này:

Nợ quê hương một chùm khế ngọt
Nợ lời ru của mẹ ầu ơ
Nợ trường xưa thuở ban đầu tập viết
Cả cuộc đời trả măi chắc chi xong!!!

Saigon ngày 25 Tết Đinh Hợi

Nguyễn Quốc Vọng (69, Todai)
Vơ Thanh Tuyền (65, Kyoto Kogei Sen-i Dai)