T́m bạn : Anh Ngô Thế Lâm

Anh Ngô Thế Lâm sinh ngày 11 tháng 11 năm 1952 tại làng Man Trù, tống Ninh Tập, phủ Khoái Châu tỉnh Hưng Yên.

Sau khi tốt nghiệp trung học trường Trung Học Vơ Tánh (Nha Trang), năm 1971, anh Lâm qua Nhật du học. Anh tốt nghiệp trường đại học Công Nghiệp Ashikaga (Ashikaga Kogyou Daigaku.)

Sau 1975 anh qua Pháp. Khoảng 1977~78, một anh Exryu (cựu du học sinh như anh Lâm) có gặp anh Lâm tại Paris. Nhưng sau đó bặt tin. ( Mời xem h́nh anh Lâm khi ở Nhật)

Gia đ́nh anh Ngô Thế Lâm (song thân và các em) muốn t́m tin tức liên lạc của anh Lâm. ( Mời xem thư của chị Phương, em gái anh Lâm).

Anh chị nào có thông tin anh Ngô Thế Lâm xin liên lạc về địa chỉ duới đây. Xin hậu tạ.

 

* Song thân anh Lâm :
Ông Ngô Thế Châm và Bà Đặng Thị Hằng
15327 Bedford Glen
Channelview TX.77530 USA

hoặc :

* Em gái anh Lâm :
Bà Ngô Lan Phương
Skovloekke 10
DK-5700 Svendborg Denmark
E-mail : PhuongTuanCao@hotmail.com 

hoặc :
Exryu Cuối Tuần
Trần Thanh Việt
E-mail : Japan_ob@yahoo.com 

  …

Anh Lâm thân mến

Chúng tôi, những người bạn cùng du học Nhật Bản với anh hơn 30 năm trước đang t́m tin tức của anh v́ song thân của anh cũng như chị Phương, anh Hoàng rất muốn gặp anh. Mời anh đọc thêm thư của chị Phương viết ở dưới. Sau khi đọc thư này xin liên lạc cho chúng tối biết nhé.

Rất mong tin của anh

Trần Thanh Việt và anh em Exryu Cuối Tuần

.........

< Thư của chị Phương, em gái anh Ngô Thế Lâm >

Gửi đến anh Ngô Thế Lâm từ em gái Ngô Lan Phương

Anh Lâm yêu dấu!

Đúng ra em phải viết nguyên vẹn câu, mà Anh hay ”dùng em” tập nói cho thông suốt, để không bi ấp úng khi muốn nói với người yêu……của những ngày tháng xa xưa: ” Em yêu dấu, Anh yêu em, Anh không cần biết em có yêu Anh không, Anh chỉ biết Anh yêu em thế là đủ.”

Nhưng em muốn đợi, để gặp được Anh rồi mới chọc ghẹo Anh, cho bỏ cái công của em cũng như Bố Mẹ ḿnh, các em Hải, Sơn và Hoàng, đă chưa bao giờ nguôi một ngày, để không nhớ Anh gần 36 năm qua.

Anh Lâm ơi, tất cả các Anh Chị cựu sinh viên du học Nhật trên toàn thế giới, và một số bạn bè thân thiết đă, đang và vẫn tiếp tục giúp em và gia-đ́nh t́m kiếm Ong Anh duy nhất của em. Mong là Anh đọc được những ḍng này, v́ đây là những dấu yêu từ đáy tim em, những thương nhớ của tâm hồn em viết cho Anh.

Anh Lâm à, Mẹ ḿnh đă già lắm rồi, năm nay đă 84 tuổi. Nhưng sự nhớ nhung, yêu thương của Mẹ, em nghĩ lúc nào cũng c̣n xanh trẻ để đợi Anh về. Mỗi một giao thừa là lại ra cửa trong ngóng Anh, rồi khóc. Mẹ đă dùng đơn-vị thời-gian để đo lường yêu thương của Mẹ đối với Anh chăng! Nhưng thưa Anh trên thế gian này, có ”đơn-vi” ǵ, dùng để đo lường t́nh Mẫu-Tử không Anh ? Nhất là những ngày ”giỗ tết” của cô Ngân là lại phone cho em, rồi khóc và nhắc đến Anh. Em nghĩ rằng trong vô thức Mẹ ḿnh đă nghi ngờ sự hiện-hữu của Anh ? Anh có c̣n ”sống” để trở về không! Mỗi lần như vậy là em lại nghĩ đến cái cường-độ đau khổ, ray rứt của sự nhớ thương Anh trong ḷng Mẹ chúng ḿnh.

Bố Mẹ và tất cả các em vẫn khỏe. Ngô thế Hải vẫn c̣n ”độc thân vui tính”. Ngô Thế Sơn th́ đă được 4 con (2 trai và 2 gái), Sơn đă là ông ngoại. Bố Mẹ ḿnh đă lên chức ”ông bà Cố” lâu rồi, thành ra không biết là có C̉N THỜI GIAN để CHỜ ĐỢI Anh về nữa không! Ngô Thế Hoàng th́ đă chọn người đẹp ”Cờ Hoa” làm vợ và đă được 1 con trai. C̣n riêng phần cô em gái của Ông Anh th́ được 1 trai (gần 31 tuổi) cháu Robert tốt nghiệp MBA (2000) sống ổn định, nhưng chưa lập gia-đ́nh, và 1 cháu gái Mi-Mi, hè 2007 này tốt nghiệp tú-tài để chuẩn bị vào Đại-học.

Hải, Hoàng, và gia-đ́nh chị Vân định cư ở Houston TX. Năm 1980, c̣n gia-đ́nh em định cư ở Đan-mach năm 1981. Bố Me qua đoàn tụ với Hải, Hoàng năm 2000. Chỉ ḿnh gia-đ́nh Sơn là c̣n ở lại Việt-nam thôi.

Anh Lâm ơi, em chỉ biết cầu nguyện và mong đợi một phép lạ, là Anh đọc được thư này của em. Để rồi Anh em ḿnh có thể tiếp tục nói với nhau câu bất hủ, mà chính Anh là tác-giả:

” Hăy tận hưởng những phút giây này, v́ rồi nó sẽ qua đi”

Anh em ḿnh vẫn thường nói với nhau mỗi ngày, cho những yêu-thương hạnh-phúc xảy ra trong đời sống của chúng ḿnh, Anh có c̣n nhớ không ? Vi em rất hay khóc, nên Anh hay nói:

”Sự sai lầm lớn nhất của Thượng Đế, là đă phân phát nước mắt cho đàn bà”

Và Anh là người không chịu nổi nước mắt đàn bà nên Anh gắt mỗi khi em khóc:

”Muốn ǵ cũng được, nhưng không được khóc”

Anh Lâm ơi, bây giờ em vẫn c̣n hay khóc lắm, nhưng em xin HỨA sẽ ”bỏ hẳn” khóc khi Anh trở về.

Những tô phở khô, mà chiều nào hai Anh em ḿnh cũng ăn ở cổng Long Vân, nói lên sự chiều chuộng của Anh đối với em. V́ ngày đó em ”lười” ăn cơm quá, nên Anh không chịu nổi sư ”đói khát” của em. Rồi những hứa hẹn là sẽ lo cho em, và sẽ vác ”búa sắt” chứ không vác ”búa gỗ” đi t́m chàng nào dám ”đứng ngẩn trông vời ào tiểu thơ” của em tao.

Ôi, những kỷ-niệm của Anh em ḿnh ngày đó, cái ”thuở mất thiên đường” mà có những ngày cả lớp Anh chạy lên lầu 2 nhà ḿnh để ngắm đàn ”bướm trắng” của trường Nữ TRUNG HỌC vừa mới tan trường về. Rồi c̣n biết bao nhiêu là những kỷ-niệm dấu yêu khác nữa hả anh! Thôi để dành khi Anh em ḿnh gặp nhau se nhắc lại Anh nhé.

Anh Lâm thương nhớ, em không biết v́ lư-do nào đă ngăn cách Anh với gia-đ́nh. Em chỉ biết là không có một lư-do nào đáng hiện hữu, để Anh cùng hai Bố Mẹ và bốn chị em c̣n lại bị chia cách bao nhiêu năm như thế này. Những t́nh cảm THIÊNG LIÊNG, CAO QUƯ, TUYỆT VỜI này, không thể v́ bất cứ một lư-do ǵ mà không được giữ ǵn, hay không được trân trọng yêu quư và san xẻ cho nhau.

Anh Lâm ơi, hăy ôm lấy hết những yêu-thương nồng nàn, những nhớ-thương ngút ngàn, những thân-thương ấm áp, những hạnh-phúc ngọt ngào và c̣n thật nhiều những yêu mến khác nữa.

Anh Lâm ơi, hăy chuyên chở tất cả vào tâm hồn, vào tư tưởng, vào từng hơi thở của Anh, và hơi thở của gia-đ́nh ḿnh nghe Anh.

Em không viết ǵ hơn được nữa, ngoại trừ chờ đợi một PHÉP LẠ, là Anh đọc được thư này, và Bố Mẹ gặp được Anh trong những ngày tháng cuối của cuộc đời, trước khi Bố Mẹ ḿnh ra đi vĩnh viễn. Đây cũng là ước vọng duy nhất của chúng em thôi. Em vẫn cầu nguyện mỗi đêm cho Anh được hạnh phúc, an lành, may mắn. Dù Anh đang ở một góc trời nào đó. Anh chỉ biết chưa một ngày trong đời, từ lúc Anh ra đi, mà em không thương nhớ đến Anh. Gửi những thương yêu nồng nàn, những nhung nhớ ngút ngàn đến Anh măi măi.

Em gái Anh đây – Ngô Lan Phương

…….

Kính nhờ Anh Vũ Ngọc Ruẩn va Anh Trần -T -Việt giúp cho tôi phổ biến bức thư này, với hy-vọng là Anh Lâm của tôi đọc được, để Anh Em và gia-đ́nh chúng tôi có những ngày tháng đoàn tụ vĩnh cửu.

Thay mặt cho Bố Mẹ tôi và các em tôi, xin gửi đến tất cả quư Anh Chị ERCT sự biết ơn chân thành nhất của gia-đ́nh chúng tôi.

Thân ái kính chào Ngô Lan Phương

...........................................

H́nh ảnh anh Ngô Thế Lâm

< h́nh do gia đ́nh anh Lâm cung cấp>

NgoTheLam1.jpg

 

NgoTheLam3.jpg     NgoTheLam9.jpg     NgoTheLam5.jpg

 

NgoTheLam4.jpg     NgoTheLam2.jpg     NgoTheLam8.jpg

 

NgoTheLam6.jpg     NgoTheLam7.jpg