T̀M BẠN NGÀY XƯA (*)


  Quả đất tṛn, đôi khi cũng có những trường hợp người thân quen sẽ gặp lại nhau sau bao nhiêu ngày xa cách nhưng đó chỉ là 1 vài trường hợp rất hiếm có đă xảy ra. Riêng tôi, đă hơn 20 năm trôi qua, tôi vẫn cố t́m tông tích của Hương Thủy, bằng cách này hay cách, khác. Tôi đă gửi thư, nhắn tin trên báo, trên internet, tôi c̣n nhờ mấy người quen ở Đan Mạch, các anh du học sinh ở Nhật giúp t́m dùm người nhà của Hương Thủy, nhưng rồi không có chút hy vọng nào.

  Trước năm 1975, tôi và Hương Thủy cùng học Anh văn ở Hội Việt Mỹ lớp tối, lúc đó tôi đă đi làm, Hương Thủy c̣n là nữ sinh Trung Học Nguyễn Bá Ṭng. HT nhỏ hơn tôi khuôn mặt xinh xắn và tính t́nh thật dễ thương. Nhà chúng tôi ở gần nhau, cùng đi học chung nên chúng tôi thân nhau lắm. Nhà HT có tiệm bán xe đạp hiệu VIỆT SƠN ở đường, Phạm Ngũ Lăo, c̣n nhà tôi ở góc Bùi Viện và Đỗ Quang Đẩu. Những tối không đi học tôi, thường đem bánh ḿ nóng mới ra ḷ qua nhà HT vừa ăn vừa tṛ chuyện vui vẻ như người trong nhà. Sau này ḷ bánh ḿ chuyển ra đường Trần Hưng Đạo góc Đề Thám, cách xa thêm một đoạn đường, nên thỉnh thoảng HT mới ghé lại thăm tôi. Nhà trong Bùi Viện th́ đă mở trường, Trung học ĐỨC CHÍNH nên tôi không c̣n ở đó nữa, tôi chỉ ghé vào khi nào có việc ǵ cần mà thôi. Công việc ở sở quá bận rộn, v́ vậy chúng tôi chỉ gặp nhau ở trường trong những đêm đi học.

  Thế rồi chiến cuộc mỗi ngày mỗi gia tăng, chúng tôi không c̣n đi học nữa, và rồi, tiếp theo sự sụp đổ của miền Nam cả 2 gia đ́nh đều bị đánh tư sản. Những ngày sau đó chúng tôi chỉ nh́n nhau trong nỗi đau buồn, tâm trạng ai ở trong hoàn cảnh đó sẽ hiểu nhau hơn. Nhà HT đông anh em nên tôi thường ghé qua đó ngồi nói chuyện với nhau cho đỡ buồn.

  Mấy năm sau, biết bao đổi thay mỗi người t́m một phương hướng cho cuộc sống, thỉnh thoảng mới gặp nhau. Hôm tôi về miền Trung để thăm gia đ́nh, lúc trở vô Sài G̣n th́ mới biết B́nh em gái HT mất. Trong nỗi đau, buồn của đất nước, tài sản bị mất thêm cái tang của con gái, Ba Má HT buồn rầu, gầy ốm và già hẳn đi. Lúc đó cả gia đ́nh HT chỉ trông cậy vào việc buôn bán gạo ở xa cảng miền tây của Bác Gái.

  Nhờ sự lanh lợi, khôn ngoan xă giao rộng trong việc buôn bán, Má HT đă lo cho HT và chị gái là Nguyệt, Biều đi được và định cư ở Ottawa Canada. Sơn người anh thứ ba đến Mỹ với gia đ́nh. Ánh em trai được tàu Đan Mạch vớt. Quát định cư ở Nhật v́ có người anh lớn du học ở đó trước, 1975, c̣n Giang em gái út th́ ở lại với 2 bác.

  Lúc tôi vừa định cư ở Mỹ, trong tâm trạng như c̣n say sóng khi từ Phi Luật Tân mới qua tôi lo lắng không biết ngày mai sẽ ra sao nơi đất lạ quê người. Vài tuần sau tôi gửi thư về Việt Nam thăm và được Bác trai cho biết địa chỉ của HT.
  Niềm vui làm sao kể xiết khi chúng tôi đă liên, lạc được với nhau bao nhiêu gian khổ trong những ngày lênh đênh trên biển thêm cái lạnh và cuộc sống ở Ottawa được HT kể rơ trong thư cho tôi biết v́ 2 chị em Hương Thủy định cư trước tôi.

  Thế rồi v́ bận, rộn công ăn việc làm ở xứ người, chỗ ăn chỗ ở lại thay đổi, chúng tôi lại mất liên lạc với nhau từ ấy.

  Mấy lần về thăm gia đ́nh, tôi vẫn t́m, hỏi thăm những người xung quanh, nhưng nhà đă thay đổi chủ mấy lần nên không ai biết hiện nay hai Bác ở đâu hay đă định cư ở nước nào?

  Bao nhiêu năm qua tôi vẫn c̣n giữ những bức thư ngày ấy nhưng người bạn năm xưa th́ không biết ở nơi nào?

  Thời gian ! ôi thời gian, bao chia ĺa xa cách chỉ để thương nhớ với hoài mong.

  Hồng Phúc


  ( Bài viết này tôi kể rơ mọi chi tiết để mong được những người quen biết với, những nhân vật nói trên, nếu biết được, có thể giúp cho chúng tôi liên lạc với nhau, ngoài ra không có ư ǵ khác, xin cám ơn)

.......

* ERCT : Bài này được gởi đến ERCT nhưng trước khi upload lên mạng th́ nhờ sự hiệp lực của Exryu Japan và Exryu Úc Châu, tác giả đă t́m lại được người bạn ngày xưa. Xin cám ơn chị H (Japan) và anh L (Úc)