Cái nh́n của người Nhật về quan hệ quốc tế tại Biển Đông.

 

Kudo Masashi

 

Trưởng đại diện Asia Bunka Kaikan

 

< Xin gửi đến mọi người tóm tắt nội dung bài phát biểu của thầy Kudo trong buổi tọa đàm "đêm không ngủ" hướng về Hoàng Sa- Trường Sa thân yêu vừa qua. Thầy Kudo đă theo sát các cuộc đấu tranh của thanh niên, sinh viên Việt Nam yêu nước ngay từ thời chiến tranh Việt Nam, và bản thân thầy cũng có rất nhiều tâm huyết về 1 Châu Á ḥa b́nh, thịnh vượng. Hi vọng bài phát biểu của thầy sẽ mang lại điều ǵ đó bổ ích cho những người Việt Nam đang sục sôi ḷng yêu nước chúng ta. - < Nguồn : Portraitpainter - www.dongdu.org) >

 

 

Tôi xin được phép bắt đầu bài phát biểu với câu chuyện 40 năm trước trước khi đó tôi đang học năm thứ 3 đại học, câu chuyện đă làm chuyển hướng cuộc đời tôi sang một ngả rẽ khác. Vào năm 1965 quân đội Mĩ không kích miền Bắc Việt Nam, du học sinh Việt Nam tại Nhật đă tổ chức biểu t́nh phản đối Mĩ với khẩu hiệu:”同じベトナム人をころさないで”. Khoảng 200 sinh viên VN tại Nhật đă tham gia vào cuộc biểu t́nh này. Có lẽ đây là cuộc biểu t́nh phản đối cuộc chiến tranh phi nghĩa tại Việt Nam đầu tiên trên thế giới. V́ tham gia cuộc biểu t́nh này nên có một du học sinh Việt Nam đang học ở đại học Tokyo không được chính phủ Nhật cho kéo dài hạn Visa và bị buộc phải trở về Việt Nam. Lúc đó tôi cùng thầy Nguyễn Đức Ḥe (lúc đó đang là hội trưởng hội du học sinh Việt Nam tại Nhật, và là một trong những người người tổ chức cuộc biểu t́nh) đang sống ở Sinsei gaku ryo. Từ Sinseigakuryo, cuộc vận động bảo vệ du học sinh Việt Nam này được mở rộng nhanh chóng. Không chỉ có các du học sinh VN mà c̣n có các học sinh Nhật, cùng với các du học sinh từ khắp các nước châu Á đă tham gia cuộc vận động chính phủ Nhật cho phép người du học sinh Việt Nam đó được tiếp tục ở lại Nhật học. Có tới 10 vạn học sinh trên khắp nước Nhật tham gia cuộc vận động này, và cuối cùng th́ người du học sinh VN đó cũng nhận được Visa và được tiếp tục học tại Nhật Bản. Qua sự kiện này, tôi nhận thấy rằng nếu như sinh viên các nước châu Á đoàn kết lại với nhau, tất cả đều là bạn của nhau th́ sẽ tạo nên một sức mạnh rất lớn, Nhật cũng là một nước châu Á, phải có trách nhiệm hiệp lực cùng các nước khác v́ một thế giới công bằng hơn. Chính v́ suy nghĩ như vậy, tôi đă quyết định từ bỏ trường đại học Tokyo chuyên ngành Điện- điện tử để làm việc ở ABK( Asia Bunka Kaikan).

Về vấn đề Hoàng Sa- Trường Sa, ở Nhật có rất ít thông tin, và bản thân tôi cũng không tường tận được hết mọi vấn đề. Tuy nhiên, với góc nh́n của 1 người Nhật, tôi xin mạo muội có một vài suy nghĩ như sau:

Điều đầu tiên tôi muốn nói với các bạn là cả 2 quần đảo không có một quốc gia, hay một dân tộc nào định cư, sinh hoạt trong một thời gian dài ( v́ diện tích của mỗi ḥn đảo quá nhỏ đến nước ngọt cũng không đủ dùng). Tuy nhiên theo từng thời gian mà có một bộ phận của quần đảo bị quân đội của một nước nào đó chiếm đóng và khai thác. Và Nhật cũng đă từng có thời gian chiếm đóng 2 quần đảo này( năm 1939 Nhật đuổi Pháp khỏi 2 quần đảo này) Nhưng sau năm 1945 Nhật bỏ trống 2 quần đảo. Sau này theo sự thay đổi của thời gian, ngày càng có nhiều nước tham gia vào việc tranh chấp chủ quyền tại 2 quần đảo này. Chính v́ thế nên rất khó có thể phân định chính xác 2 quần đảo thuộc chủ quyền của nước nào.

Tuy nhiên với vị trí rất chiến lược và quan trọng của những quần đảo này th́ những nước liên quan cùng nhau chia sẻ những tài nguyên hợp tác cùng phát triển không phải là phương án tốt nhất hay sao. Tuy nhiên những hành động của Trung Quốc từ năm 56 đến nay đă cho thấy họ không muốn chia sẻ lợi ích từ 2 quần đảo này với các nước khác, với chủ trương cả 2 quần đảo này hoàn toàn thuộc chủ quyền của Trung Quốc.( Trung Quốc có vẻ dựa vào lí lẽ là từ thế kỉ thứ 2 đến thế kỉ 15 đời nhà Minh, Trung Quốc đă nhiều lần gửi hạm đội ra Hoàng Sa- Trường Sa). Hiểu được ư định muốn chiếm hoàn toàn 2 quần đảo này, mà ở Việt Nam tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh đă có những cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc. Bản thân trong lịch sử Nhật cũng có sự việc tương tự và tôi rất muốn được chia sẻ cùng các bạn.

Như mọi người cũng đă biết trước và sau duy tân Minh Trị, Nhật bị rất nhiều nước đế quốc phương Tây xâu xé. Nhưng người Nhật đă luôn cố gắng và nỗ lực nâng cao thực lực với tham vọng toàn bộ châu Á sẽ thuộc tầm ảnh hưởng của người Nhật. Chính bằng thực lực của ḿnh người Nhật đă khẳng định được quyền độc lập tự chủ của ḿnh, và đă có lúc người Nhật đă gần như đạt được tham vọng của ḿnh nếu không gặp phải chiến tranh với người Mĩ. Việt Nam bây giờ cũng vậy, muốn bảo vệ được chủ quyền của ḿnh cách duy nhất là tự nâng cao thực lực của chính ḿnh.

Năm 1951 ( lúc đó 2 quần đảo Hoàng Sa- Trường Sa h́nh như vẫn c̣n bỏ hoang) Nhật đă đăng kí tại một hội nghị ở Mĩ cho Nhật quay trở lại 2 quần đảo và 2 quần đảo này sẽ là thuộc địa của Nhật. Yêu cầu này của Nhật đă không được chấp thuận, lí do chính có lẽ bởi v́ thực lực của Nhật c̣n yếu và Nhật cũng là nước phản đối chế độ thực dân, thuộc địa. Các cuộc biểu t́nh phản chiến mà thầy Ḥe cùng các du học sinh VN đă tổ chức về mặt h́nh thức là phản đối Mĩ đánh phá miền Bắc nhưng về bản chất đó không phải là phản đối nước Mĩ hay phản đối chính quyền Sài G̣n và Hà Nội lúc bầy giờ mà là phản đối chủ nghĩa đế quốc, phản đối chiến tranh. Ở thời điểm hiện tại chắc hẳn không chỉ ḿnh VN mà cả các nước có liên quan như Philippin hay Malaysia v.v.v họ đều phản đối hành động của Trung Quốc, nhưng cũng không đồng ư rằng cả 2 quần đảo đều là của Việt Nam. Chính v́ thế nên theo tôi, Việt Nam nên liên kết cùng các nước có liên quan, phản đối tư tưởng bành trướng của Trung Quốc. Nếu tổ chức biểu t́nh th́ sẽ là tốt hơn nếu tập hợp được sinh viên các nước như Malaysia, Philippin, v.v.v cùng nhau phản đối tư tưởng đế quốc của Trung Quốc và như thế sẽ có hiệu quả hơn. Và sau cuộc biểu t́nh, các nguy cơ sẽ ít hơn nhiều.

Điều cuối cùng tôi muốn nói là, như mọi người cũng đă biết trên thực tế hiện nay các thắng lợi về mặt quân sự không có nghĩa là thắng lợi hoàn toàn, các yếu tố khác như chính trị, ngoại giao, kinh tế v.v.v ngày càng trở nên quan trọng. Và sức mạnh của một quốc gia không chỉ đơn giản là sức mạnh về quân sự mà c̣n có sức mạnh về kinh tế. Gần đây c̣n có một sức mạnh khác đang ngày càng quan trọng đó là sức mạnh "Văn Hóa". Trong bối cảnh thế giới hiện tại th́ việc hợp tác cùng có lợi là một yếu tố không thể thiếu. Tôi rất mong các bạn du học sinh Việt Nam sẽ là những nhân tố đi đầu trong tư tưởng “cộng sinh” cùng hợp tác cùng có lợi, chống tại tư tưởng bành trướng chỉ một dân tộc, một bộ phận được hưởng lợi.

Cuối cùng, tôi mong các bạn du học sinh VN thật b́nh tĩnh sáng suốt và có những hành động hợp lí mang lại nhiều lợi ích nhất cho Quốc gia, dân tộc của các bạn. Xin chân thành cảm ơn.

6 tháng 1 năm 2008

Kudo Masashi