Hai nốt ruồi đen

Đỗ Hưng - Exryu USA

 

Có lẽ bạn đă từng nghe bài hát bắt đầu câu :

"Khi nắng nhẹ vương lên lưng đồi, xa vắng miền quê bao năm rồi, về gặp em ngày thơ duyên dáng, na<m xua tien~ anh nơi cuối làng ..."

Vâng, đó là bài "Hoa Soan bên thềm cũ" .... Tiếc thay sự thật không đẹp như trong bài ca. Lúc Hưng gặp Soan th́ Hưng mới có 11 tuổi và Soan 13 tuổi. Cả hai c̣n bé. Hưng là trai Hà Nội theo cha mẹ tản cư về nhà quê Hà Đông chạy giặc .... Người lớn đă tính ở tạm nhà Soan bao lâu Hưng không cần biết, chỉ biết vui chơi theo kiểu nhà quê với Soan như sau (tại một buồng nhỏ gần bếp).

- Hưng mày nằm đây, đắp cái chiếu rách này giả vờ nhè nhè khóc để tao dỗ cho mày ngủ nghe chưa ?

Thế là Hưng nằm co quắp trong chiếu hu hu giả vờ khóc làm cho Soan vừa xếp lá tre trên một lá bàng làm đĩa vừa dỗ con :

- Thằng Hưng này hư quá đi, con đừng khóc nữa, ngủ yên cho mẹ thái thịt làm cơm nào !

- e e è è, hu hu

- chậc chậc ô mẹ thương, không phải con tôi hư đâu nó khát sữa đây, thôi để mẹ lau tay rồi mẹ vào cho con bú nhé ....

Thế là Soan vén áo nó cho Hưng ngậm cái vú nhỏ như cái núm 1 quả cau (ca dao có câu : Vú em như cái núm cau / cho anh bóp tư nếu đau anh đền)

Nhưng sau khi bú, Hưng đă núp dưới cái manh chiếu rách mà nhận biết rằng :" mẹ Soan " có hai nốt ruồi ở ngay dưới núm vú bên phải ... Hưng đă không hỏi mà dù hỏi th́ Soan cũng không thể giải thích được tại sao vú bên phải của ḿnh lại có hai nốt ruồi ... h́ h́ rơ giở hơi nhỉ, trẻ con mà lỵ.

Thế rồi Hưng lại theo cha mẹ di tản đến 1 làng khác rồi hồi cư về sống ven thành phố Hà Nội gần viện Pasteur nơi cha Hưng làm việc trong pḥng thí nghiệm.

Sau hiệp định Geneve, Hưng vô Nam, lớn lên, đi lính ....Có 1 hôm về phép, ghé nhà chứa và toan xả hơi một đêm. Anh dẫn cô Mary lên lầu, lúc anh cởi áo Mary, th́ Hưng nh́n chăm chú vào vú bên phải của Mary ... làm cho nàng mắc cở mà lấy cái áo che ngực lại rồi hỏi :

- Rơ khỉ, chơi th́ chơi cho lẹ, đứng đó mà nh́n làm người ta mắc cở à ?

- Cô.... là.... cô Soan phải không ?

- Anh là ai ? nhà này đă quen đưa người cửa trước, rước người cửa sau, th́ ai mà nhận ra anh được.

- Tôi là Hưng đây Soan, Soan đă cho tôi bú hồi chúng ḿnh c̣n bé ấy mà

Thế là Soan kéo tôi lùi lại vào những năm ly loạn của đất nước ...... Khi Soan 17 tuổi, một hôm xóm làng vui nhộn v́ nhiều bộ đội bắt loa hô to rằng : "Mời các cụ, các ông các bà đi xem kịch". Cứ thế họ rao dọc theo các đường làng ... Bởi vậy dù dân chúng có bận việc ǵ cũng phải ngưng lại mà ra ngồi xuống sân đ́nh làng nghe anh Tiến đẹp trai gảy đàn măng cầm (mandoline),va` nghe giọng anh ca bài Diệt phát xít : "Việt Nam bao năm ṛng rên xiết lầm than, dưới ách quân tham tàn đế quốc sài lang (NB). Diệt phát xít, cướp thóc lúa, cướp quyền sống dân ḿnh, làm ra biết bao nhiêu bạo tàn. Đồng bào tuốt gươm vùng lên, không bao giờ quên mối thù chung ......Không phân biệt trai hay gái, quyết tiến lên, ta đi lên ta diệt quân thù VN, VN muôn năm ..."

Thế là sau đêm liên hoan, Soan bỏ nhà mà " tiếm lên đáp lời sông núi " đánh Pháp .. Nhưng kỳ thực là đi theo tiếng đàn mandoline réo rắt kia hay là đi theo anh Tiến cũng vậy.

Khổ thay ái t́nh mà, ḿnh rượt th́ nó chạy .... Soan bị anh Tiến từ chối và  ra lệnh về nhà nhưng Soan c̣n mặt mũi nào mà dám về làng nữa, nàng đi Hà Nội. Nàng chán nản đi về vùng biên giới và nằm lại vùng này một đêm chờ đến tối sẽ bước qua vùng Pháp chiếm.

Đêm hôm ấy nàng được một anh đội trưởng du kích cho ăn và bố trí cho một chỗ ngủ khá kín đáo không phải kín cho nàng mà nửa đêm về sáng nàng mới biết cho cả anh đội trưởng nữa : Anh nửa năn nỉ xin nàng ủng hộ kháng chiến quân rất là thiếi nữ tính, nửa ra lệnh cho một cô lính cái dưới quyền, phải góp công xây dựng XHCN. Nghe tới hai chữ "chủ nghĩa" cao cả đó nàng đành nhắm mắt buông thơng chân tay, mặc cho anh ta muốn làm gi th́ làm ...

Thương cho một đóa trà mi
con ong đă tơ đường đi lối về
Một cơn mưa gió nặng nề
thương ǵ đến ngọc tiếc ǵ đến hương ..

Xong chuyện anh ta rút đi êm như con mèo ... lúc xuống suối rửa ráy nàng mới sực nhớ rằng chưa hỏi tên anh đội trưởng là ǵ ? ...Sáng hôm sau nàng chưa kịp đi t́m anh đội trưởng th́ đă nghe tiếng xe cam nhông ... thế là nàng và nhiều dân quê khác bị Tây càn, bắt tất cả lên xe về làng ....

Soan bị kêu lên hỏi khẩu cung ǵ mà cứ như là được bác sĩ l khám bệnh hỏi thăm sức khoẻ rồi cho uống nước cam .... Ôi cả đời đây là lần đầu một cô gái quê được uống nước cam tây, sao mà ngot lịm như các câu nói của ông quan tây da trắng nuốt, có bộ ria màu vàng như râu ngô. Chẳng bao lâu nàng được lên chức trưởng trại. Nhờ nàng mà ông tây này nhẹ tay với các đồng chí của nàng khi bị bắt.

Thế rồi nàng vô Nam vào năm 1954, làm me Tây trong Sài G̣n với bộ đồ đầm đúng mode ... Tây đi th́ Mỹ đến, nàng vẫn dùng cái tên đầm "Mary" do anh Tây kia đặt cho ...

- Anh Hưng à, nay em đă có một căn nhà và các cô gái trẻ này làm cho em, sao anh không chọn cho ḿnh một cô gái trẻ, mà lại chọn em nhớn hơn anh những hai tuổi ?

- À tại v́ tôi thấy cô rất giống cô Soan ở nhà quê năm nào ...

- Thôi đùng xưng tôi với cô nữa. Ở trong nhà này em phải xưng em với tất cả mọi người, nhưng mà em chẳng được chọn ai qua đêm với ḿnh cả. Nay có anh, thật là "tha hương ngộ cố tri", anh ôm em đi, yêu em đi cho quên hết mọi nỗi buồn đau

Đỗ Hưng