Hồi kư về một kỷ niệm của tuổi thơ

 

Làm sao mà quên được
Đời qua vút như tên
Dăm ba hạnh phúc ngắn
Sao quên được mà quên ….
 (*)

Năm đó tôi gần 6 tuổi, sống trong một vùng ngọai ô của Đà Lạt, nhà cửa cách xa nhau rải rác … có nhiều con suối nước trong veo, vườn xoài nhà ai nặng trĩu đầy những trái….

Căn nhà gần nhất có một gia đ́nh đông con, người lớn nhất tên Thành 9 tuổi, thường hay qua nhà rủ tôi đi chơi chung với đám trẻ trong làng, Thành dạy tôi chơi những tṛ như là đánh nhau, bắn chàng ná ( cây gỗ h́nh chữ V được cột bằng những vỏ xe đạp …được cắt ra…bắn với cục gạch nhỏ), bắn b́ th́ dùng tay với dây thung được thắt lại, bắn với những miếng giấy được xếp lại chặc độ 2 phân…và chơi ông vụ …

Mỗi lần chơi đánh nhau th́ tôi thường bị làm phe xấu…cả đám vừa chạy vừa bắn vừa la to : “ bắn quân Đức Quốc xă, bắn quân Phát xít lùn …” tôi cứ chạy ṿng ṿng chịu đau, các bọn con trai la nói “ sao mày không té xuống ?, phải té xuống chết biết chưa ??” nhiều khi bị trúng đau quá, tôi ngồi xuống khóc không thèm chơi nữa, Thành phải cơng tôi về và c̣n bị má tôi la cho một trận, Thành hứa mai mốt sẽ không bắn b́ nữa …

Một buổi sáng sớm của ngày nghỉ học, Thành qua rủ tôi đi ra quán tạp hóa mua bánh kẹo ăn…Thành bảo “ Mi à hăy ngồi đây chờ xe ngựa đến, xem ngựa nhé, tôi gật đầu, và không bao lâu xe ngựa kéo đến chở đầy rau cải, gạo, bánh trái… chờ cho họ khiêng hết đồ vô trong, Thành lấy vài cục sỏi nhỏ liệng vào chân ngựa, con ngựa dơ chân lên, cái đuôi của nó dài phẩy qua phẩy lại trông rất đẹp, mắt của nó rất to giống như là đang liếc qua nh́n chúng tôi, và Thành cứ liệng hết viên sỏi này tới viên sỏi khác vào chân của nó và bảo tôi cùng lại gần chân ngựa, Thành nói ; Mi à mày có thấy dưới chân nó không, thật là cứng cáp và rắn chắc …tao nghe người ta nói là muốn được bàn chân như Ngựa phải làm như thế này, này” …. “ và từ đó khỏi cần mang dép vẫn có thể chạy chơi được như thường ! tôi nghe xong thích quá, hỏi Thành : thế hôm nay em làm thử có được không ? Thành bảo: dỉ nhiên, bởi thế tao mới dẫn mày lại đây để xem ngựa đó !

Và chúng tôi chờ cũng không lâu lắm, may quá ! con Ngựa đă “ ị “ ra một băi thật lớn, sau khi giao hàng xong người phu xe đă lái xe ngựa đi, Thành bảo : mau lên đi kẻo bà chủ tiệm ra đấy ! Tôi thích quá cỡ liền chạy nhanh ra đó …mang dép nhảy lên đống phân c̣n mới toanh, Thành nói: phải dơ chân lên cho thật cao và đạp mạnh xuống mới được đó nghe chưa ! tôi “dạ” thật to ḷng rạo rực vui sướng vô ngần …đạp lên, đạp xuống phân ngựa văng tứ tung, lên tóc lên mặt lên quần áo với một mùi thật hôi thối ….nhưng trong ḷng tôi rất hớn hở và hạnh phúc vô cùng! một tay bịt mũi, một tay nắm hai ống quần lên cao hơn đầu gối, vừa đạp vừa hỏi Thành : anh xem em đạp như thế này có được không ? Thành nói: đúng rồi đó, ráng ở đó mà đạp nhé, bây giờ tao phải lại nhà thằng Dũng một chút, chừng nào xong th́ cứ về nhà đi nhé .

Sau khi không c̣n ǵ để đạp nữa, tôi chạy về nhà khoe với má tôi : má ơi, từ nay con không cần mang dép đi chơi nữa …vừa nh́n thấy tôi má tôi tỏ vẻ kinh hoàng nói trời ơi, chuyện ǵ nữa đây hả cái con nhỏ ranh con kia ? tôi nói với má từ nay con không cần mang dép nữa, chân của con sẽ như chân ngựa đó má à ! má của tôi không nói năng ǵ nữa dẫn tôi vào nhà tắm, tắm rửa cho tôi, bà cầm một cục xi măng đă được vo tṛn như cái trứng gà đă khô kỳ vào bàn chân tôi thật là đau đớn nên tôi la khóc lên, bà cầm cục xi măng kí vào xương mông tôi mấy cái và nói : có phải cái thằng Thành đă xúi con không ? thiệt là cái thằng phá làng phá xóm mà !

Tắm xong tôi trốn vào xó nhà ngồi thút thít khóc v́ má làm đau, nhưng sau đó dù đă không c̣n đau nữa tôi vẫn ráng khóc thêm vừa nh́n đồng hồ v́ biết ba sắp về, đúng 6 giờ ba tôi mở cửa bước vào tôi lại bắt đầu khóc,,, ba bồng tôi lên hỏi : ai đă ăn hiếp con gái cưng của ba vậy ? tôi ôm cổ ba mắt liếc về phía má ….

Sáng hôm sau lúc ngủ dậy, tôi ḍm đôi bàn chân thấy không có ǵ khác lạ, nhưng trong ḷng vui thích lạ lùng, bèn chạy ra sân xem sao, vẫn không thấy ǵ thay đổi, nên chạy qua nhà Thành hỏi : sao chân em vẫn thế hở anh? Thành ḍm chân tôi rồi nói : chắc tại lúc đó mày không cởi dép ra ! tôi thất vọng và buồn hiu trở về nhà…

Nửa năm sau gia đ́nh Thành phải dọn lên Sài G̣n, bọn con nít chúng tôi đă mất đi một đàn anh vui nhộn, Và rồi thời gian cũng qua rất mau, tôi đă 14 tuổi, ba tôi nói phải dọn về Sài G̣n một thời gian, lúc gần 16 tuổi, tôi phải rời Việt Nam qua Nhật học tiếp, trước đêm đó, ba má tôi đă tổ chức một buổi tiệc, kêu gọi các bạn học tới chung vui, để tiễn biệt tôi lên đường, tôi và các bạn nói, cười ỏm tỏi, và căn dặn tôi nhớ viết thơ về, bổng có tiếng chuông cửa reo, tôi bưng ly sinh tố ra mở cửa, một người thanh niên với bộ quân phục Không Quân bước vào, tôi c̣n đang thắc mắc không biết là ai ? th́ má tôi từ nhà bếp lên, má nói với tôi : Con không nh́n ra ai đây sao ? thằng Thành đấy, ngụm sinh tố mới uống chưa kịp nuốt vô đă phun đầy trên ḿnh mẩy của Thành, làm dơ cả bộ quân phục của anh, má tôi lại bắt đầu quưnh lên kêu trời ơi, đất hỡi …la tôi sao vô ư tứ quá vậy ? tôi và Thành chưa kịp chào hỏi, mặt người nào người nấy đỏ bừng, miệng th́ mũm mĩm cười thiếu điều ra tiếng … ( lúc đó trong đầu tôi lại nghĩ đến câu “ Quân Tử trả thù mười năm không muộn !” Ngày xưa phá tôi, bây giờ làm dơ bộ đồ nhằm nḥ ǵ chứ ! )

Má tôi bảo Thành mặc đỡ đồ của ba tôi để bà chùi lau lại bộ đồ cho sạch,

Và rồi bữa tiệc nào cũng tàn….tôi chia tay với bạn bè đầy nước mắt !,,, sau đó tiễn Thành ra tới cổng, tôi hỏi anh sao hồi nhỏ anh nghịch ngợm quá vậy ? Thành cười, “ ai biết đâu nà, nhưng má anh nói có lẽ tại lúc nhỏ anh ăn nhiều tôm sống nên mới như thế”, tôi gật đầu, dù không hiểu anh nói ǵ !

Qua Nhật được 2 năm, th́ nghe tin anh đă tử trận ……

Bây giờ đối với tôi, đôi khi gom nhặt được những niềm vui, nỗi buồn, tôi đều rất trân quí nó, bởi v́ những thứ đó vốn hiếm hoi, trôi dạt ….

Texas, tháng Năm, 2008 ( * không rơ xuất xứ )

MN