Kobedai Ryugakusei Dosokai

Nguyễn Đ́nh Khanh (70, Kobe)

 

Đồng gửi các bạn Exryu Kobedai: Nguyễn Ngọc Ẩ-E, Phan Phước, Trần Chấn Đ́nh, Hồng Gia Trường, Diệp Thế Hùng, Nguyễn Minh Việt-Sơn, Ngô Thị Kim Hoàng, Phan Thị Anna, Lư Pô, Nguyễn Thị Dung, Nguyễn Ngọc Thủy, Trần Trung Tín.  

Nhận được giấy mời của trường Đại Học Kobe sang dự buổi họp mặt (Home Coming Day) tất cả Ryu Gakusei của trường từ trước tới nay được tổ chức vào Thứ Bảy, ngày 11 tháng 11 năm 2006, tôi quyết định “khăn gói” lên đường sang tham dự cho biết “sự t́nh” với mục đích: hy vọng gặp lại dokyusei Đại Hàn, Hồng Kông, Philippines, Singapore và Đài Loan) và có dịp gặp gỡ các kohai Việt Nam. Đối với tôi, Kobedai vẫn là ngôi trường có nhiều kỷ niệm với hơn 9 năm mài đũng quần của một thời sinh viên ( 4 năm học bộ và 5 năm đại học viện).

Trung tuần tháng 11, thời tiết ở Kobe đă sang thu. Rặng núi Rokko đang đổi màu lá. Bạn bè hiện sang sinh sống tại Kansai chẳng c̣n mấy đứa. Nay chỉ c̣n có Đoàn Quang Vân (Osaka Fudai) đang làm vua exryu một cơi trời Osaka. Phải chăng đó là lư do mà chàng ta quyết định “tậu mới” 3LDK trong cái chung cư mansion mới xây cuối năm vừa qua để bạn bè có chỗ dừng chân. Trở lại Nhật lần này có bà xă tháp tùng. Nhà tôi lấy lư do “kỷ niệm 25 năm lấy nhau” nên đây là cơ hội “hấp hôn” đúng lúc.

Kobe-01.jpg
Trước gia Hankyu Rokko

Sáng thứ Bảy, ăn sáng với vợ chồng Vân-san xong, hai vợ chồng lấy tàu điện Hankyu trực chỉ về ga Rokko. Nh́n đồng hồ mới hơn 11 giờ, trong lúc giờ khai mạc chương tŕnh “ Home Coming” là 1 giờ. Hôm nay cũng là ngày daigakusai của trường nên tụi nay dự định lên trường vào các quán để ăn trưa. Thay v́ leo lên taxi cho đỡ tốn th́ giờ th́ tụi này lại xếp hàng lên xe bus ngay cửa ga để lấy cảm giác của một thời cắp sách lên trường. Bến xe bus vẫn như xưa. Để chắc ăn và cũng để test lại tiếng Nhật, tôi hỏi mấy đứa sinh viên đang xếp hàng: Xe bus này đi lên trường Kobe phải không? Chàng sinh viên trả lời: “Hây, soo desu.” Thế là chắc ăn như đinh đóng cột. Nhưng khi xe bus rời khỏi bến th́ lại không đi tuyến đường mà trước đây tôi thường đi, nên cũng hơi thắc mắc và tự nghĩ là từ ga lên trường xe bus không c̣n đi đường cũ mà đi đường mới chăng? Nhưng khi xe ngừng ngay trước trạm khu giáo dưỡng học bộ của trường và một số sinh viên bước xuống, tôi liền hỏi: “Xe này có ngừng trước cổng chính (Keizai và Keiei Gakubu) của trường không?” Chàng sinh viên cho biết là phải xuống đây rồi cuốc bộ lên, chứ xe này đi lên núi chỗ Giáo dục học bộ. Hỏi ra mới biết là bến xe bus từ ga Hankyu Rokko lên Kinh tế học bộ, trạm xe bus đă dời về phía trạm xe taxi về hướng núi khoảng 200 mét. Vừa bước xuống xe, bà xă đang ngơ ngác th́ tôi chỉ tay lên trời và nói: “Bây giờ ḿnh phải leo lên tuốt trên đó.” Bạn nào đă từng ghé khu giáo dưỡng học bộ của Kobedai th́ biết khu kinh tế học bộ nó cao như thế nào rồi. Thế là hai vợ chồng vừa leo vừa thở. Để “động viên” bà xă, tôi nói đây là dịp “excercise”. Trên đường leo dốc, tụi sinh viên: người khiêng bàn, kẻ xách nồi niêu xoong chảo cho các quán ăn daigakusai, cũng vừa leo vừa nghỉ. Thấy cảnh đó mới thật natsukashi về thời sinh viên nên quên đi được phần nào con đường dốc thẳng. Lên tới sân trường th́ chỉ thấy người và các quán mà không thấy đồ ăn đâu cả. Hỏi ra mới biết thiên hạ đang chuẩn bị khai trương. Chiều mới chính thức bán thức ăn. Nh́n đồng hồ đă hơn 12 giờ rưỡi. Thôi đành nhịn đói lo t́m địa điểm hội trường họp ở đâu để đi cho kịp. Lại cuốc bộ xuống khu Công học bộ, v́ hội trường là cái building mới xây nằm giữa khu Công học bộ và Lư học bộ.         

 

Kobe-06.jpg
Hai người bạn
Exryu Đài Loan
Kobe-02.jpg
 GS Nino, hội trưởng
 Hội Ái Hữu Kobedai
Kobe-03.jpg
GS Hiệu trưởng Trường
 Đại họcKobe
 

Bước vào cửa hội trường đă gặp ngay bộ mặt quen thuộc anh bạn người Đài Loan học khoa kinh tế trước đây đă hơn 25 năm không gặp. Sau màn thủ tục ghi danh và lấy bảng tên, tôi đảo mắt xem c̣n khuôn mặt nào quen biết trước đây nữa không. Nhưng một nửa tóc đă điểm thời gian. C̣n một nửa là các kohai. Ngơ ngác nh́n nhau trước khi cúi đầu chào hỏi. Chương tŕnh “Ngày Hội Ngộ” được khai mạc bằng một màn độc tấu đờn t́-bà (koto) do một exryu người Trung quốc. Người cũng đẹp mà tên cũng đẹp. Tên cô ta là Tề Ái Cầm (người mang tên họ Tề và Yêu đờn Koto). Cô ta tốt nghiệp Shushi (thạc sĩ) về môn nhạc dân tộc, khoa âm nhạc của Kobedai. Sau đó là giáo sư viện trưởng Nogami ( Bun Gakubu) khai mạc buổi họp mặt và thuyết tŕnh về đề tài “ Kobedai hiện tại và tương lai” (Kobe Daigaku no Genzai to Mirai). Mặc dầu nói là hiện tại, nhưng nội dung lại đề cập đến lịch sử của trường hơn 100 năm qua khá nhiều. Tiếp theo chương tŕnh là bài nói chuyện của giáo sư Nino (cựu giáo sư kinh tế), hội trưởng Hội Ái Hữu Kobedai (Kobe Daigaku Gakuyukai), về đề tài “Hội Ái Hữu và Mạng Lưới Liên Lạc Quốc Tế Trong Tương Lai” (The Future of Gakuyukai and the Global Networking). Sau đó là phần tọa đàm của các exryu. Đại diện exryu Việt Nam là Lê Đ́nh Đôn, giáo sư đại học Nông Lâm Súc Sàig̣n. Anh này học Kobedai, Nông học bộ, từ năm 1995 (quốc phí) và tốt nghiệp hakase năm 2001 rồi về nước và hiện đang dạy trường Nông Lâm Súc Sàig̣n. Đại diện exryu từ Indonesia là bác sĩ Ahmad Sadewa, tốt nghiệp Kobedai, Y học bộ, hiện đang dạy ở đại học y khoa Gadjah Mada tại Indonesia. Đại diện exryu Trung quốc là giáo sư Từ Nhất B́nh, tốt nghiệp Kobedai về ngữ học, Văn học bộ, hiện đang dạy tại trường Ngoại Ngữ Bắc Kinh. Chàng này đề cập đến quá tŕnh thành lập Hội Cựu Du Học Sinh Trung quốc Kobedai. Đại diện exryu Đài Loan là một anh chàng có tên họ Nguyễn, tốt nghiệp khoa Kinh tế học bộ, và hiện đang làm giám đốc một công ty mậu dịch tại Đài Loan. Đại diện exryu Đại Hàn (tên khó đọc nên không nhớ), tốt nghiệp Kobedai về luật, Pháp học bộ (luật khoa), và hiện là giáo sư đang dạy tại đại học Hán Dương bên Đại Hàn. Anh chàng này cũng đề cập đến quá tŕnh thành lập Hội Cựu Du Học Sinh Đại Hàn Kobedai. Đại diện exryu “lưu vong” (tốt nghiệp nhưng không về nước) là ông bạn già của tôi gốc Đài Loan, hiện đang dạy tại đại học tư ở ngay thành phố cảng Kobe. Anh chàng này th́ báo cáo về quá tŕnh thành lập Hội Cựu Du Học Sinh Kobedai đang sinh sống tại Nhật.

 

Kobe-04.jpg

Chup chung với GS Hiệu trưởng, Phó Hiệu Trưởng, Hội trưởng và các kohai VN
 

Kobe-05.jpg

Từ trái qua: Hai sinh viên VN đang học Tiến sĩ năm thứ 2, NDKhanh, GS Hiệu trưởng, Lê Đ́nh Đôn (GS Nông Lâm Súc, Saigon).

 

 

Sau phần tọa đàm là màn “chén chú chén anh” để chúc mừng “Ngày Hội Ngộ”. Thực đơn món chính vẫn là sushi, có mấy cô mặc Kimono phục vụ trông cũng sầm uất ra phết. Lâu ngày mới ăn lại món “oden” (đậu hũ, trứng luộc, và có món “cô nhắc”, quên tên, không phải cognac đâu đấy, ăn dai dai, không béo bổ ǵ, nhưng nghe nói có tác dụng rửa ruột) chấm với bù tạc ăn cũng ngon đáo để. Cũng nhờ thời gian chén chú chén anh mới có cơ hội nói chuyện với các kohai Việt Nam. Ngoài Lê Đ́nh Đôn từ Việt Nam qua, c̣n có mấy kohai (thế hệ con cháu) đang học đại học viện, hakase năm thứ 2, ngành nông lâm súc và kinh tế. Trước năm 1975, tổng số exryu Việt Nam chỉ có 14 mạng. Nhưng con số ryu Việt Nam đang học tại Kobedai hiện nay là 40. Đa số là “quốc phí”. Học bổng quốc phí hàng tháng hiện nay là 170,000 yên. Điểm đặc biệt mấy năm gần đây ở Nhật giá sinh hoạt giảm nhiều. Thời buổi “deflation”, nên tiền học bổng hàng tháng cũng giảm hơn so với các năm trước. Ngoài ra, v́ chính phủ Nhật nhận một số lượng lớn dân quốc phí từ Việt Nam, nên sinh viên quốc phí hiện nay chỉ nhận được học bổng tối đa là 5 năm. Tŕnh độ th́ thượng vàng hạ cám. Tuy nhiên đa số cũng chịu khó học. Nếu trước năm 1975, anh em exryu học xong mong về nước, th́ lớp hậu duệ sau này không quan tâm nhiều đến chuyện học xong về nước “phục vụ”. Đất nước thanh b́nh nên tinh thần ái quốc cũng thay đổi so với thời exryu 75. Trước ngày nhà trường tổ chức “Home Coming Day” một tuần, th́ anh chị em du học sinh Việt Nam đang học tại Kobedai đă đứng tổ chức “Đại Hội Chuyên Đề” với hơn 300 du học sinh đang học trên toàn nước Nhật về Kobedai tham dự. Nghe nói rất thành công về mặt tổ chức và số người tham dự.

Kobe-07.jpg
Với sinh viên Nhật daigakusai

Họp mặt sempai-kohai

 Chiều Chủ nhật ngày 12 tháng 11, một số kohai mời đi nhậu để có dịp “tâm t́nh”. Địa điểm là khu nhậu Sannomiya (Tam Cung). Ngoài một số kohai đang học khoa kinh tế , c̣n có vợ chồng Vân-san, và một ông bạn già không ngờ tới được. Đó là Nguyễn Hào (Kyodai). Các kohai đang dự định sẽ thành lập Hội Cựu Du Học Sinh Việt Nam Kobedai, để không thua ǵ exryu Đại Hàn, Trung Quốc. Khác với mấy nước khác, exryu Việt Nam có một khoảng cách chính trị trước và sau 1975. V́ vậy, các kohai nhờ tôi giúp việc lên list danh sách exryu trước năm 1975 để dễ liên lạc với nhau sau này. Th́ giờ đă khya, những câu chuyện trao đổi tâm t́nh với bạn bè, với kohai vẫn không muốn ngừng, nhưng đành chia tay.

Gặp lại bạn xưa:

Thứ Hai, ngày 13 tháng 11, có hẹn người bạn Nhật dokyusei ăn trưa với nhau tại shokudo của trường. Anh bạn này đang hướng dẫn hai sinh viên làm luận án tiến sĩ: một Việt Nam và một Đại Hàn. Gặp nhau tại pḥng nghiên cứu, bốn mắt nh́n nhau xem ai tóc bạc hơn. Hỏi thăm anh ta về tổ chức của trường Kobedai có ǵ thay đổi không? Ngoài việc xây thêm nhiều building mới nên không gian campus bị hạn chế đi rất nhiều, làm mất đi vẻ cổ kính của ngôi trường và bóng dáng các cây cổ thủ đă có trước đây. Trường mở thêm khoa “kinh tế hợp tác quốc tế ”. Khoa này không có học bộ, chỉ có đại học viện mà thôi. Lư do là sinh viên Nhật không thích khoa này cho lắm, nên không mở cấp học bộ. Sinh viên học khoa này đa số là ngoại quốc, nên học bằng tiếng Anh. Ngoài ra, điểm đặc biệt là trường đă bỏ cấp “trợ thủ” và “giảng sư”. Nay chỉ c̣n có phó giáo thụ và giáo thụ mà thôi. Làm phó, dạy 12 năm sau th́ lên giáo thụ. Mạc dầu là trường quốc lập, nhưng Kobedai cũng như các đại học quốc lập khác ở Nhật đang có khuynh hướng độc lập hơn với chính phủ về mặt quản trị. V́ vậy, Kobedai bây giờ là một “tài đoàn pháp nhân” (có lẽ gần giống tổ chức của Mỹ). Trước khi đi ăn trưa với nhau, anh bạn đưa cho tôi cái luận án tiến sĩ của kohai Việt Nam, nhờ đọc sơ qua và cho biết ư kiến. Ngạc nhiên là anh chàng kohai đang học năm thú 2 tiến sĩ mà đă nộp bản thảo luận án sớm thế. Tôi đọc lướt qua và càng ngạc nhiên thêm là nội dung luận án chỉ có 2 chương ngắn gọn. Hỏi gốc gác anh chàng kohai này th́ được biết Bộ X cử đi học. Tức là thành phần “cán bộ” chứ không phải sinh viên đă tốt nghiệp đại học được đi du học. Tôi góp ư với anh bạn:” Luận án này chỉ ở tŕnh độ shushi (master). Mầy ráng giúp nó viết thêm một chương nữa chuyên về ngành "xx" ở Nhật để vớt vát, v́ c̣n hơn 1 năm nữa mới tốt nghiệp. Nó không có foundation mà phải học lên tới hakase cũng khổ lắm. Thôi mầy ráng giúp nó tốt nghiệp đi”. Anh bạn cũng đồng ư với tôi là tŕnh độ luận án kém quá nên giáo sư chỉ đạo cũng “komaru” lắm, v́ học tṛ là quốc phí nên cũng khó xử. Hai đứa tào lao với nhau xong rủ nhau sang shokudo ăn trưa và chia tay.

Kobe có ǵ lạ không em?

Sau khi chia tay với anh bạn ở trường, tôi lại có hẹn với một người bạn Nhật khác cũng khá thân, xa cách nhau gần 25 năm chưa gặp lại. Anh bạn Nhật này dân gốc Kobe tới chở vợ chồng tôi “tham quan” thành phố mới ở cảng Kobe. Lái xe đi qua phi trường Kobe mới xây sau này trên ḥn đảo nhân tạo. Nghe nói khi xây phi trường này dân chúng phản đối nhiều v́ về mặt kinh doanh khó có lời. Quả đúng như vậy. Từ ngày khai trương đến nay, năm nào cũng akaji. Gần phi trường Kobe, thành phố mới hoàn thành một công viên nhà kính khá rộng có tên Kachoen (Hoa Điểu Viên). Đúng như tên gọi. Hoa đủ loại và treo lơ lửng trên hàng trăm dàn hoa xen kẽ với nhiều loài chim. Một hồ sen khá lớn và rất mỹ thuật. Đây cũng là một seikaiichi (nhất thế giới) theo như vé vào cửa. Nếu sau một ngày va chạm với người và người và đủ mọi cái ồn ào trong thành phố, có dịp ghé thăm công viên này mới thấy được cái quí giá của sự yên tĩnh và thiên nhiên qua hồ sen, chim thú và hoa muôn sắc. Bà xă tôi phải lên tiếng là kỳ đi Nhật lần này, được đi xem công viên Kachoen là đáng đồng tiền bát gạo nhất. Mới 5 giờ chiều mà trời Kobe đă tối hẳn. Ông bạn lái xe rời Kachoen chạy một ṿng khu cảng có Kobe Tower cũng là một khu mới xây cất lại sau vụ động đất năm nọ. Đang là tháng 11 mà đèn Christmas đă giăng đầy các con đường khu vực này. H́nh ảnh này trước đây chưa hề thấy. Bạn chở tới một khách sạn khá sang mới xây nằm bên cảng để ăn tối. Cơm buffet seafood (tabehodai), nhưng rất có chất lượng và giá cũng phải chăng. Cám ơn ông bạn đă biết ư để “giới thiệu lại” thành phố thân thương Kobe với những “kỳ quan” mới. Thế là một ngày trôi qua nhanh nhưng đầy ấn tượng.

Đi shopping:

Dân Kobe mà không ghé thăm khu phố Tàu ở ga Motomachi là một thiếu sót. Thời sinh viên, khu phố Tàu này là nơi cung cấp duy nhất cho exryu vùng Kansai: nước mắm, bánh bao, đậu xanh để mấy cô nấu chè. Bây giờ khu phố này đă được sửa sang lại khá sạch sẽ (có lẽ là cái China Town sạch sẽ nhất thế giới) và đă trở thành khu du lịch của thành phố. V́ vậy người đông như kiến. Thức ăn bày bán hai bên phố để phục vụ khách du lịch cũng không thua ǵ ở Thượng Hải hoặc Hồng Kông. Rời khỏi khu phố Tàu là cái “Daimaru” xuất hiện ngay trước mặt. Mắt bà xă sáng hẳn lên. Từ lầu 1 tới lầu 8 th́ đă có đến 6 lầu dành cho mấy bà. Thế mới thấy cái sức mạnh kinh tế tiêu thụ của phái nữ ở Nhật. Đang mùa thu, nên hầu hết các cô đều đi boot và ăn mặc cũng fashion hơn ở Mỹ.

Căn gác trọ: 

Ghé thăm lại Kobe mà không ghé xem căn gác trọ thời sinh viên c̣n hay mất cũng là một thiếu sót lớn. Dẫu sao cái a-pác-tồ mang tên “Rokko Villa” nằm ngay cạnh ga Hankyu Rokko thủa học tṛ thật nhiều kỷ niệm. Xung quanh nhà ga hầu như toàn building mới. Vợ chồng đứng nh́n “căn gác trọ” năm xưa c̣n hay mất và nghĩ rằng có lẽ đă được thay thế bằng mansion rồi. Nhưng ḱa, căn gác trọ thân thương vẫn c̣n đó, nằm lấp sau hai bên các building mới. Hai vợ chồng ung dung đi vào. Vẫn c̣n các hộc đựng thư mà mỗi sáng sớm ngày đầu năm tôi thường chạy xuống lấy nengajo để đọc cho vơi đi những cái Tết xa quê hương. Leo lên tầng 3 để nh́n lại cái căn pḥng 6 chiếu đầy kỷ niệm nhiều năm “chung sống” vẫn c̣n đó. Mặc dầu pḥng chỉ rộng có 6 chiếu, nhưng có lúc chứa cả chục mạng nhậu nhẹt. Ghé vào “rest room” (dùng chung cho cả lầu 3) không có ǵ thay đổi. Vẫn là “washiki” trong lúc “thế giới bên ngoài” đă tiến tới “yoshiki”, có nước ấm xịt rửa đít sau mỗi lần hưởng xong cái “đệ tứ khoái”. Bà xă tôi khi nh́n lại cái pḥng “tearai” này lại nhắc đến cái ngày cô nàng mới từ Mỹ “di cư” theo chồng qua Nhật ở mấy tháng tại “quán trọ” này rất khổ sở mỗi lần phải vào “thăm” nó vào những ngày mùa đông. V́ lạnh teo “chim” lẫn “bàn tọa”.

Đến đây cái “report” này đă khá dài. Xin hẹn các bạn vào dịp khác.

 

Nguyễn Đ́nh Khanh (Exryu 70)


"Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả
 và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com "