T́nh đầu

Hoang My Phan

16/10/2017

Ông bệnh nặng có vài tháng th́ qua đời. Bà rơi vào khoảng không của nỗi cô đơn đặc quánh. Bà khóc ngày, khóc đêm. Gặp ai cũng nhớ ông, thấy ǵ cũng nghĩ đến ông. Cả năm trời trôi qua bà vẫn giữ y nguyên mọi thứ trong nhà. Tủ áo quần của ông, đồ dùng cá nhân , pḥng điêu khắc gỗ...tất cả đều c̣n nguyên vẹn, như thể ông vừa đi vắng mặt vài tiếng đồng hồ . Trên computer của bà, mỗi khi bật lên, là hiện lên gương mặt ông tươi cười hiền lành. Mỗi sáng bà nh́n ông, cười chào qua làn nước mắt trước khi bắt đầu làm việc. Công việc, chỉ có công việc, mới là cái phao để bà khỏi bị hút vào cơi hư vô của nỗi cô đơn đáng sợ đó. Bà phủ đầu ḿnh với những núi công việc ngồn ngộn. Là chủ tịch của một tổ chức phi lợi nhuận dùng tiền bán được từ một cửa hàng thriftstore để mua trang thiết bị y tế cho bệnh viện, bà làm việc như không c̣n có ngày mai. Bà hoàn toàn bỏ qua việc chăm sóc bản thân, chẳng buồn ngó đến thân thể hay tóc tai ḿnh nữa. Bà không thiết gặp bạn bè hay lễ tiệc với con cháu, v́ đi đâu làm ǵ cũng chỉ làm bà nhớ ông thêm mà thôi. Bà dặn tôi qua làn nước mắt " con phải tập cho ḿnh có chút độc lập. Lâu lâu đi chơi gần, đi chơi xa một ḿnh, tự quyết định những việc không quan trọng một ḿnh . Có dịp th́ nên tách ḿnh ra khỏi cái cái khối chung vợ-chồng. Chứ như ta cả đời không có ǵ là của riêng, làm riêng. Giờ đây không c̣n ông bên cạnh ta như con diều đứt dây, cứ vật và vật vờ, không c̣n biết phương hướng để bay đi đâu nữa".

Tôi có kể cho anh nghe, mà bụng bảo dạ, chắc tôi cũng sẽ tập như vậy quá. Nh́n bà quắt queo sầu héo, tôi bỗng sợ nếu đó là ḿnh. Bắt đầu sẽ có một ngày thứ sáu tôi lang thang một ḿnh, ăn nhậu một ḿnh, thậm chí sẽ selfie một ḿnh , để nếm mùi "tách riêng" xem nó có thi vị không, có khó làm lắm không. Chưa làm tôi đă biết sẽ có nhiều cái không dễ đâu, nhưng hăy bắt đầu bằng những việc dễ nhất, ví dụ như lén đi ăn riêng một cái croissant một ḿnh, chẳng hạn. 😉

Vài tháng nay bỗng bà thay đổi hẳn. Ánh mắt u buồn bỗng lấp lánh niềm vui. Gương mặt đọng lại một quá khứ rất xinh đẹp của bà như trẻ lại cả chục tuổi. Bà nhuộm vàng mớ tóc bạc trắng. Áo quần cũng tha thướt lượt là hẳn lên. Tôi khen bà hôm nay đẹp quá, bà bẽn lẽn cười, e ấp như cô gái đôi mươi. Bà đặt tay lên ngực và nói " John đă t́m ra ta, con ạ". Không để tôi phải đoán già đoán non, bà kể luôn. John là người yêu đầu đời của bà. Khi ấy bà 16 c̣n John 20. Yêu nhau được 2 năm th́ bà và John dự định đám cưới. Cha của bà lúc đó cấm tiệt t́nh yêu của bọn trẻ, v́ cho rằng John không xứng đáng. Người cha quyết liệt đến nỗi gửi bà qua tận bên Anh để ở, cho bà quên John. Và bà đă...quên thiệt. Bà đâm đầu đi lấy một gă chẳng ra ǵ, để rồi hai năm sau li dị, đi ra với một cậu con trai c̣n ẵm ngữa. Quay về lại Canada bà lại có thêm vài mối t́nh hời hợt chẳng đâu ra đâu, cho đến khi gặp ông, thật sự yêu và hạnh phúc bên cạnh ông. Trong suốt hơn 50 năm làm vợ, từ ngày đầu tiên quen ông cho đến khi ông trút hơi thở cuối cùng, bà không một phút giây tiếc nuối.

Cứ ngỡ sẽ không bao giờ vượt qua được ngưỡng cửa của sự đau khổ tột độ, th́ một hôm nọ một người bạn đưa cho bà tờ báo địa phương. Trong mục thông cáo linh tinh có mẩu tin t́m người thân thất lạc : người được t́m chính là bà, dưới cái tên thời con gái, một cái tên mà rất it người biết đến.

Sau mấy ngày suy nghĩ th́ bà quyết định gọi đến số điện thoại trên báo. Ngay lập tức bà nhận ra giọng ông John , cho dù đă mấy chục năm trôi qua. Họ say sưa nói chuyện trên phone, hàng mấy tiếng đồng hồ. Nói bao nhiêu, nghe bao nhiêu, th́ hết chuyện của 60 năm ṛng ră? Nhưng, buông điện thoại xuống, bà thừ người ra. Bà nghĩ đến người chồng quá cố, bà nghĩ đến ông John. Bà cảm thấy có lỗi với chồng khi trái tim đập rộn ră trở lại với một người đàn ông khác. Bà nằm liệt giường hết mấy ngày, dứt khoát không trả lời những cú điện thoại tiếp theo của ông John. Cô con gái biết chuyện khuyến khích bà hăy để quá khử ngủ yên và sống cho hiện tại, rằng cha cô cũng chỉ thích thấy bà vui và hạnh phúc thôi. Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, bà quyết định đi gặp lại ông John, một cuộc hội ngộ sau mấy chục năm ṛng ră.

Ngày đi bà rộn ràng náo nức như thiếu nữ ḥ hẹn lần đầu. Bà thay ra thay vô không biết bao nhiêu bộ áo quần để cô con gái ngắm duyệt. Khi bà lên xe lái đi, cô con gái tḥ đầu vô cửa xe dặn ḍ " mom, don't do anything that you will regret later. Mẹ đừng có làm ǵ để sau này phải hối hận đó". Kể cho tôi nghe nguyên văn lời dặn ḍ của cô con gái mà bà cười chảy cả nước mắt. Bà nói, con coi đó, nó dùng chính xác từng lời của cái câu mà ta căn dặn khi nó 14 tuổi có đứa bạn trai đầu tiên.

Cái bỡ ngỡ xúc động dạt dào ban đầu đă qua, giờ đây hai ông bà luôn bên cạnh nhau. Khi th́ ở nhà bà, lúc lại ở nhà ông cách chỗ bà chừng 2 tiếng lái xe. Hôm tôi gặp cả hai ông bà, ông mở ví khoe tôi tấm h́nh một cô gái trẻ đẹp đứng bên cạnh chiếc xe hơi dài thượt. Cô mặc bộ đồ tắm màu đen càng tôn lên dáng vẻ bốc lửa, quyến rũ một cách lạ lùng. Ông nháy mắt hóm hỉnh, nàng của ta cách đây 60 năm đó, boiling hot nhá, đến giờ cũng c̣n hot như thường. Bà cười ngặt nghẽo, ánh mắt đầy yêu thương nh́n ông, rồi nh́n qua tôi nói như phân trần, thấy chưa, ông ấy chỉ có giỏi nói tầm bậy.

Rồi họ nắm tay nhau chầm chậm quay đi. Lưng ông hơi kḥm, mái tóc trắng xoá chỉ c̣n lơ thơ vài sợi. Bà nhẹ nhàng e ấp đi sát bên cạnh.

Cả đời ông đi t́m bà. T́m từ khi bà c̣n là một cô bé cột tóc đuôi gà và ông là một chàng trai mới lớn, t́m hoài t́m măi hơn nửa thế kỷ, cho đến khi cả hai gần đất xa trời, th́ ông t́m ra.

P.s : Mấy anh người yêu hồi tớ 16 tuổi ơi, 40 năm nữa nhớ đăng báo t́m tớ nhá, nhá ! 😬