Trên nỗi ước mơ

Nguyễn Thế Hoàng (Exryu thân hữu)



Sáng nay, tôi bước ra khỏi trại giam với tờ giấy Ra Trại có dấu son đỏ chói và vài chục ngàn tiền lộ phí đi đường do Trại cấp để trở về quê quán. Sau tṛn sáu năm khốn đốn trong lao tù với bản án kết tội buôn lậu do ông quan Ṭa có khuôn mặt đầy thịt nung núc tuyên án năm đó, giờ tôi đang khởi sự làm quen với không khí tự do bên ngoài nhà tù. Buổi sáng, trời mát, ánh mặt trời đang le lói hướng Đông, sương đêm óng ánh c̣n đọng trên những vệt cỏ xanh hai bên vệ đường. Rừng cây trước mặt, sau lưng dày đặc, bưng bít bao trùm muôn ngàn bí ẩn. Tôi bước từng bước thoăn thoát trên con đường đất từ Trại ra đến đường lớn. Niềm vui nở rộ trong tôi từ lúc bước ra khỏi cổng trại giam, giờ như hụt hẫng, khựng lại trên từng bước chân. Bất chợt tôi cảm nhận những bước chân của ḿnh thật vô định. Về đâu bây giờ ? Câu hỏi như thôi thúc, t́m kiếm để tự giải đáp. Tôi mồ côi mẹ từ tuổi lên mười. Cha tôi qua đời khi tôi vừa ở trong tù hơn hai năm. Chồng tôi đành đoạn bỏ tôi cô đơn trong nhà tù, đi lấy một người đàn bà khác ngay khi cha tôi vừa nằm xuống. Hai đứa con thơ đang gánh chịu sức ép kềm kẹp của một người đàn bà lạ bắt chúng gọi bằng mẹ, đói khát, rách rưới, không t́nh thương. Thế là xong một gia đ́nh hạnh phúc mà trước đây tôi cố vun vén, bồi đắp bằng công sức của tôi. Những ngày mới vào tù, tôi mong ngày về ghê gớm. Thương con, nhớ chồng, lo lắng cha già. Mong từng ngày, mong từng đêm, mong những dịp lễ lớn để may ra được giảm án, được phóng thích, được về sớm với gia đ́nh. Rồi sau đó, niềm ước mong không c̣n nữa. T́nh cảm trở nên chai đá, mất niềm tin, tương lai đă bị hỏa táng. Tôi đă như muốn ở lỳ trong tù, từ năm này đến năm khác, đến măn cuộc đời và mong được chết rục xác trong bốn bức tường để đền tội. Vậy mà họ vẫn thả cho tôi về, lấy cớ là tôi đă măn hạn tù. Măn hạn tù th́ phải về, không ai thèm nhốt tôi thêm một ngày nào tốn cơm, tốn gạo, mặc dù tôi đă phải cật lực lao động hằng ngày đến bở hơi tai để họ thu lợi nhuận trên mồ hôi nước mắt của tôi.

Niềm bối rối khắc khoải chẳng biết đi đâu, về đâu càng ray rứt không định hướng khi chiếc xe đ̣ vừa ngừng lại trên đường lớn. Một thôi thúc chợt đến, như một cái máy tôi vội bước lên xe đ̣ quyết về quê nơi có chồng con của tôi đang sống.

Hai ngày đêm thay đổi chuyến xe tôi về đến quê nhà vừa lúc trời sẩm tối. Tôi tạt qua nhà, và đứng bên ngoài hàng rào nh́n vào. Nhà cửa của tôi, những ǵ bên trong, bên ngoài vẫn c̣n đó, quen thuộc như in do bàn tay tôi làm nên. Mồ hôi, nước mắt, công sức với sự gan dạ, lỳ lợm trong những chuyến hàng lậu để có được nó đang hiện diện trước mắt tôi, để rồi tôi phải trả một giá rất đắt bằng sáu năm tù tan nát hạnh phúc. Nh́n vào bên trong nhà, đèn sáng rực rỡ. Chồng tôi đang ngồi trước mâm cơm bên cạnh một người đàn bà trẻ mà anh đă rước nó về chiếm lĩnh ngôi nhà này nhiều năm nay. Hai người đang ăn tối, tṛ chuyện rất ư là vui vẻ, thân mật. Hai đứa con tôi ngồi cách đó không xa, mỗi đứa bưng một tô cơm với chiếc muỗng và đang xúc cơm đưa lên miệng lặng lẽ ngồi nhai thật buồn hiu như hai pho tượng, chẳng nụ cười, chẳng nét sinh động. Nh́n chúng ốm tong teo, không mặc áo, chỉ độc mỗi chiếc quần xà lơn che thân. Tôi gục đầu xuống hàng rào, nước mắt dàn dụa lưng tṛng. Nhà cửa, chồng, con tôi đó sao tôi cảm thấy cách xa ngh́n trùng. Sáu năm trời xa cách, h́nh ảnh tôi đă trở nên xa lạ đối với họ rồi sao ? Tôi không c̣n đủ sức để vói đôi bàn tay gầy đến con tôi, chồng tôi. Sáu năm đi qua, con tôi có lớn, nhưng cái lớn của da bọc xương, đần độn, khù khờ và ngơ ngáo bên cạnh người cha không tṛn trách nhiệm và một người đàn bà khác. Tôi chưa chết hẳn. Tôi c̣n sống và trở về, nhưng trước bối cảnh này tôi đâu c̣n một giá trị nào, v́ bản thân tôi hiện tại vẫn chưa có được một chỗ dừng chân trong đêm nay. Tôi đang bị tổn thương cùng cực. Tôi cảm thấy bất lực tột cùng. Tôi cứ đứng chôn chân cạnh hàng rào trong mất cảm giác, cho đến khi con chó ngửi thấy mùi ngựi lạ, chu mỏ về phía tôi sủa ầm lên. Tôi bấn loạn mới sực nhớ rồi chập choạng từng bước đi, ḷng ră rời nặng chĩu. Đi đâu ? Nhưng tôi phải đi. Tôi lầm lũi đi trong đêm tối như một kẻ cướp đang t́m đường tẩu thoát sau khi hành động tội ác. Đầu óc tôi điên cuồng, tuyệt vọng tột cùng.

Cứ thế tôi bước nhanh về phía biển như một bóng ma trơi trong bóng đêm. Biển u tối, đen x́, mênh mông trước mặt. Sóng biển ŕ rào như đang hợp tấu một thiên trường ca êm ái, bất tận...Đôi chân khẳng khiu của tôi chạm vào nước biển, lạnh ngắt...Cứ thế tôi lội h́ hụp trong khối nước đen ś trước mặt...Nước từ chân lên bụng, đến ngực, qua khỏi đầu..tôi hụt hẫng...Đôi mắt tôi hoa lên những đom đóm... Từng đợt sóng nhồi tôi lên xuống và nhận ch́m tôi trong khối nước đen mênh mông vô tận...!!

Đến khi tôi tỉnh dậy, đầu nhức như bưng, khắp người ê ẩm nhức nhối từng lóng xương, bắp thịt. Ai đó đă đặt tôi nằm trên chơng tre trong túp lều nhỏ dưới hàng thông cạnh bờ biển. Cạnh đó là bếp lửa đang tàn, nhưng hơi nóng vẫn đang áp vào người tôi. Quần áo tôi ẩm ỉ không khô lắm đang có mùi khăm khẳm mặn. Nh́n qua khe cánh liếp, bầu trời bên ngoài tối đen lấp lánh đầy sao. Trong bóng tối nhờ nhờ nhá nhem của túp lều, tôi nh́n lờ mờ dáng một cô gái đang ngồi gục đầu trên hai đầu gối ngủ gật. Nh́n thấy và biết thế, tôi vẫn bất động rồi lại ch́m vào hôn mê không c̣n ư thức được ǵ nữa.
Sáng hôm sau, cô gái khẻ đánh thức tôi :
- Chị ơi !..có khoẻ không ?
Tôi mở mắt ngơ ngác nh́n cô gái. Cô gái đẹp, mảnh mai, trông rất hiền. Nét mặt cô đầy lo lắng. Ánh sáng đầu ngày soi qua khe cửa liếp chói chan nhức nhối. Tôi bồi hồi nhớ lại những ǵ đă xảy ra. Tiếng nói cô gái sâu lắng :
- Em tên Diệu Lan. Chị để em đánh dầu thêm cho chị.
Tôi chợt hiểu :
- Không. Chị khoẻ rồi. Chị không sao cả.
Tôi vụt đưa tay ôm choàng đôi vai gầy Diệu Lan, ̣a khóc nức nở. Nàng như người thân nhất của tôi lúc này. Nước mắt tôi dàn dụa ướt đẩm vai áo nàng.
- Em đă cứu chị tối hôm qua ?
- Này, sao chị làm như thế ? Có phải chị định tự tử ? Em đă chú ư từ lúc chị bước xuống nước rồi đi nhanh ra xa...cho đến lúc không c̣n nh́n thấy chị, em mới phóng ra...
- Đáng lẽ em đừng ra tay...có phải hơn không ? Chị đâu muốn sống !
Tiếng nói tôi lấp lửng nghẹn ngào với nỗi đắng cay quằn quại tiếp tục đốt cháy ruột gan ḿnh. Tôi nh́n chăm chăm cô gái trẻ xa lạ đối diện đă cứu sống tôi trong giờ phút tuyệt vọng tột cùng đêm qua. Tôi thầm cám ơn khi nghĩ rằng cái chết không phải là chuyện dễ dàng đến cho ḿnh. Giờ tôi lại muốn sống. Tôi cảm thấy gần gũi với Diệu Lan để rồi không ngần ngại kể lể sự t́nh, như trút bớt đớn đau tủi nhục đang chĩu nặng cơi ḷng.
Khi kết thúc câu chuyện, nước mắt tôi tuôn dài trên đôi má nhợt nhạt. Diệu Lan nh́n tôi, mắt nàng cũng đỏ hoe :
- Đời chị c̣n niềm hy vọng, vẫn c̣n tương lai tươi đẹp nếu chị nhẫn nại phấn đấu không như em. Cuộc đời mỗi con người nh́n lại chẳng có ǵ gọi là vui, hoặc buồn. Dù trong hoàn cảnh nào ai ai cũng phải chấp nhận để hoàn thành trách nhiệm của ḿnh trong danh dự trước đấng Tạo Hóa.
- Em như thế nào ? Tôi bồn chồn hỏi.
- Em đấy à ! Chị có tin rằng em đang bị nhiễm HIV không ? Đời sống em bây giờ chỉ là giai đoạn. Em đă biết được ngày giờ cái chết nó sẽ đến với em, nhưng em không chán chường tuyệt vọng. Em rất b́nh tĩnh và vui sống để làm tṛn trách nhiệm của ḿnh.
Tôi ngơ ngác không tin những ǵ Diệu Lan nói. Một cô gái đẹp, duyên dáng, mảnh mai, tuổi đời chưa quá ba mươi lại đang mắc căn bệnh quái ác của thế kỷ.
Diệu Lan nói tiếp :
- Em đă có chồng và sống rất hạnh phúc. Chồng em yêu thương, cưng chiều em. Một năm sau em đi mổ khối u ở cánh tay. Em thử máu mới phát hiện em bị nhiễm căn bệnh ghê tởm ấy. Em cũng không rơ nó lây lan từ đâu. Từ đó, chồng bỏ, người thân xa lánh, xóm làng kỳ thị. Mọi người ghê tởm nh́n em bằng đôi mắt khinh bỉ lẫn sợ hăi. Em bỏ nhà cửa quê quán, trôi giạt đến chốn xa lạ này với hy vọng rằng đừng ai biết đến căn bệnh hiểm nghèo của ḿnh để em được sống ẩn nấp với niềm vui b́nh an của những ngày c̣n lại trên trần gian đầy bất hạnh này. Em dựng nên căn lều này để sinh sống bằng nghề bơm vá vỏ xe đạp và tủ thuốc lá lẻ trên góc băi biển này nhiều năm qua. Chị tin không ?
Những buổi chiều, hoặc tối em thường đi dọc theo bờ biển biếu không những bao cao su cho ai cần sử dụng, những tờ giấy pḥng, chống bệnh Aids được photo phát không. Đôi lúc, em giúp đở ít tiền cho những cô gái lỡ đường không gặp được khách bán thân trong đêm. Những lúc có cơ hội, em khuyên nhủ mỗi người hăy tự ǵn giữ bản thân ḿnh. Tiền dành dụm có được em thích làm những việc ấy. Em không muốn ai giống ḿnh. Mọi người cần được khỏe mạnh, hạnh phúc mà tự họ có được. Sau đó, trong đêm thanh vắng, cạnh sóng biển ŕ rào đă ru em đi vào giấc ngủ ngon lành, khỏe khoắn và b́nh an từng đêm, từng đêm chị ạ ! Em không than phiền, trách phận. Em không chán nản, buông xuôi. Em yêu đời cho dù tử thần đang chờn vờn trước mặt cướp đi mạng sống của em trong tích tắc bất cứ lúc nào. Chị thấy không ? Cuộc đời này vẫn c̣n cho ta cơ hội dù rất ngắn. Hăy nắm lấy cơ hội hoàn thành trách nhiệm.
Tôi không ngờ một cô gái mảnh mai nhỏ nhắn đang mang trong người một căn bệnh hiểm nghèo lại toát lên một sức sống mănh liệt và thật an b́nh với tấm ḷng tự tin. Nh́n lại ḿnh, nỗi bất hạnh chưa đến phải ngă qụy, suy sụp. Tôi vẫn c̣n một cơ thể khỏe mạnh. Tôi có những mơ ước. Tôi c̣n có cơ hội tạo dựng một tương lai như ư muốn cho chính bản thân ḿnh. Tôi c̣n có được những đứa con yêu thương đang chờ tôi. Và rồi tôi sẽ có hạnh phúc, dù nhỏ nhoi, dù hiếm muộn không bằng ai, nhưng là của ḿnh. Tôi có điều kiện, cơ hội vượt thoát thân phận yếu hèn điều mà ở Diệu Lan gần như đă mất. Thế th́ tại sao tôi yếu hèn, buông xuôi trước những thách đố của cuộc sống.
- Nghe em kể, chị cảm thấy tự hổ thẹn không những cho bản thân ḿnh, c̣n với các con của chị, gia đ́nh, cha mẹ, anh chị em, ḍng họ. Chị phải làm ǵ và nhất định phải như thế. Tự hủy diệt thân thể ḿnh là có tội. Tội đối với cha mẹ, với đấng Tạo Hóa.
Diệu Lan nh́n tôi, mĩm cười đồng t́nh :
- Chị có được suy nghĩ hợp lư. Chị hăy phấn đấu. Điều cần nhất chúng ta phải biết tự tin nơi chính ḿnh để tự ḿnh bước đi vững chắc mà không bị vấp ngă.
- Đă hẳn là thế. Em đă giúp chị nghị lực vươn lên và nh́n được những ǵ cần làm.
- Hoàn cảnh chị cô đơn, nếu không ngại, chị em ḿnh cùng sớm hôm bên nhau.
- Chị chẳng c̣n biết về đâu lúc ra khỏi tù. Nhà cửa, chồng con đó...trong tầm tay, sao chị thấy khó vói tới....v́ tự ái, v́ sĩ diện, không làm ǵ được, do ḿnh thua sút, hèn hạ chăng ? C̣n với Diệu Lan, căn bệnh em có thể chữa trị không đến nỗi phải tuyệt vọng.
Diệu Lan cười gịn giă, nụ cười đầy thách đố :
- Chữa trị ? Em nghèo không đủ sức đành phó thác số mệnh. Những ǵ ḿnh được quyền hưởng th́ chẳng bao giờ đến tay ḿnh. Trên đời vẫn có những tấm ḷng nhân hậu giúp người, cho không biếu không để cứu mạng sống kẻ khác. Khốn thay, vẫn có những thành phần ích kỷ, chỉ biết thu tóm, ai chết mặc ai. Em chữa trị bệnh bằng lối sống, bằng việc làm giữa không gian trong lành với niềm vui tự có....thế đó chị.

Ngày tháng sau đó, Diệu Lan và tôi quyết di chuyển đến một vùng biển xa lạ khác. Cần thiết thay đổi không khí, bối cảnh cuộc sống, tránh những nhàm chán quen thuộc quê ḿnh có thể phân hóa, gây phiền phức t́nh cảm không tránh khỏi về sau, an tâm làm lại ước mơ. Bằng một quyết tâm, với những đồng bạc chắt chiu, quán nước bên lề đường cũng gần hướng biển vừa mới đến được mọc lên. Nói là quán, nhưng chỉ là mái che bằng cót đặt trên bốn trụ tựa vào một gốc cây thông lớn. Bốn vách được che chắn bởi những tấm cạt tông, hoặc vải nhựa. Những chiếc ghế vuông nhỏ thấp xập xệ. Dăm chiếc bàn gỗ tạp ráp nối bằng thùng đạn. Một tủ thuốc bán lẻ cũ mèm được xếp những gói thuốc lá rẻ tiền để ngay giữa quán. Vài vỏ và ruột xe đạp cũ treo trên gốc cây thông, một thau đựng nước thử ruột xe, một thùng sắt nhỏ đựng búa, kiềm, mỏ lết, vài dụng cụ linh tinh bơm vá vỏ ruột. Cơ ngơi chúng tôi là thế với tất cả những chắt chiu và t́m kiếm để có đưọc.
Buổi sáng tinh sương, tôi bán vài ly cà phê đen nóng, những điếu thuốc lá lẻ cho những người đạp xích lô, ba gác đi vội uống vội. Buổi trưa những ly đá chanh, những ly cà phê đen đá rẻ tiền cho khách giải khát qua đường, những kẻ nhàn du ngồi hóng gió biển, những cô cậu học sinh nhác học tạt qua giây lát để rồi đưa nhau trên chiếc xe đạp t́m nơi thanh vắng t́nh tự.
Diệu Lan thỉnh thoảng có người đến nhờ bôm hoặc vá vỏ xe, không những thế, nàng c̣n sửa chữa được những hư hỏng lặt vặt cho chiếc xe đạp của người dân miền quê trên đường đi ngang. Chỉ thời gian ngắn, tôi cũng như Diệu Lan đă quen các công việc nhỏ nhoi trong quán. Chúng tôi sống bên nhau thân mật, chia xẻ nhau niềm vui, nỗi buồn, những cơ cực, nổi khó khăn cùng chịu đựng, từng chén cơm manh áo...và một t́nh thương yêu hơn cả ruột thịt trong túp lều gọi là quán nước bên vệ đường...!
Những buổi tối rảnh rỗi hai chị em thích thả bộ dọc bờ biển nh́n trăng lên, hoặc nh́n biển cả mờ ảo trong sương đêm, nghe sóng biển ŕ rào, ngắm nh́n từng đợt sóng nhấp nhô tràn lan lên bờ cát mịn. Thích nằm dài trên băi cát khô, thả hồn theo gió thoảng mây trôi. Thích nh́n bầu trời lấp lánh đầy sao. Thích đếm say sưa những v́ sao li ti trên nền trời bao la không bao giờ dứt, mà cơi ḷng đong đầy quá khứ, h́nh ảnh người thân, chồng con, nhà cửa, gia đ́nh riêng tư mỗi người. Những mẫu tâm sự được khơi dậy qua tiềm thức đồng kể nhau nghe trong yêu thương nuối tiếc. Diệu Lan thường nhắc đến anh chồng, những kỷ niệm, những hạnh phúc với bao thương nhớ và đổ vỡ. Nàng vẫn c̣n mong ước lúc nào đó gặp lại người chồng bội bạc để nh́n cho rơ mặt kẻ bội t́nh, cũng chỉ v́ căn bệnh hiểm nghèo mà anh ta vội dứt bỏ cô vợ xinh đẹp không luyến tiếc. Tôi nhớ hai đứa con ruột thịt không lúc nào nguôi. Ngày tôi vào tù, đứa trai đầu năm tuổi, đứa gái kế lên ba thơ dại. Chúng đang sống thiếu t́nh thương của tôi, bên cạnh người đàn bà không máu mủ ruột thịt, không mang nặng đẻ đau. Tôi mong tạo cơ hội để được sống gần con tôi. Chúng phải được sống bên tôi dù bất cứ giá nào để tôi có dịp được nuôi nấng dạy dỗ con tôi nên người. Con tôi là nguồn hạnh phúc duy nhất, là phần thưởng vô giá mà Tạo hóa đă ban cho tôi.
Từng ngày tôi nhặt nhạnh dành dụm từng đồng tiền kiếm được để mua được một máy may cũ. Tôi quyết thực hiện cái nghề tôi đă có được ngày xưa của mẹ đă dạy tôi. Ngoài những ly cà phê, những điếu thuốc lẻ, những cái bánh kẹo nhỏ nhoi bán được, tôi chăm chú may vá theo nhu cầu của người dân quê mang đến. Tôi nhận may gia công khi có ai đặt hàng. Diệu Lan đồng góp sức với tôi. Nàng tỏ ra năng nổ công việc, luôn luôn vui đùa và lúc nào cũng hồn nhiên vô tư như để cố quên đi tử thần đang chờn vờn trước mặt. Thật tội nghiệp cho kiếp hồng nhan đa truân. Phải biết tự tin vào chính ḿnh. Phải biết tự cứu lấy bản thân ḿnh dù trong hoàn cảnh nào. Chính là bí quyết thành công mà Diệu Lan vẫn thường nhắc đến tạo cái lực trong cuộc sống của hai người. Cũng chính v́ thế, tôi yêu mến Diệu Lan như cô em gái của ḿnh, cho dù nàng đang bị nhiễm HIV đến giai đoạn hai. Tôi không sợ lây lan. Bệnh Aids chỉ dễ dàng truyền nhiễm qua đường vào máu và t́nh dục. Tôi hiểu và thật an tâm ở bên nàng. Tôi cũng không nở bỏ nàng cô đơn. Sống chết có số, trời kêu ai nấy chấp nhận. Cho dù tôi có bị nhiễm bệnh như nàng tôi không ân hận, nếu không tôi cũng không c̣n sống sót đến hôm nay. Tôi ăn ở chung đụng với Diệu Lan không rời một bước.
Tự tin vào chính ḿnh, tôi miệt mài t́m kiếm, sáng tạo, thiết kế được nhiều mẫu mă quần áo mới lạ, đẹp mắt và thông dụng. Quán được sửa sang, nâng cấp cao ráo, rộng răi, tươm tất và sạch sẽ. Các cửa tiệm buôn trong vùng biết được đến đặt hàng, giá cả nhẹ nhàng, nên khách hàng có thường xuyên. Tôi mua sắm thêm máy móc, t́m thêm người làm. Công việc làm ngày phất lên. Tôi và Diệu Lan tậu được một ngôi nhà khang trang sau bốn năm phấn đấu bằng cách tự tin vào chính ḿnh để tự cứu lấy bản thân ḿnh. Ngôi nhà mới mua được ngay giữa trung tâm thị trấn vừa là chỗ ở của tôi và Diệu Lan, vừa là hiệu may có trên mười máy may và một số nhân công.

Những ngày đầu tắt mặt tối trong bao nỗi lo toan công việc, tôi cũng đă để tâm dọ dẫm, nghe ngóng chồng con và nhà cửa của tôi. Chồng tôi vẫn ấp ủ người đàn bà ấy suốt và dường như đă quên hẳn sự hiện diện của tôi trên cơi đời. Thời gian cũng đă dài, cũng đă bảy tám năm hai người gắn bó nhau th́ chuyện quên người vợ cũ hẳn là đương nhiên của người đàn ông bạc t́nh. Hai đứa con của tôi có đi học, nhưng không lành lặn, chúng vẫn đói khát, thiếu thốn. Đời sống con trẻ không được yêu thương chăm sóc, hướng dẫn, dạy dỗ thường mang mặc cảm cô đơn và trầm cảm đến dại khờ.
Tôi cậy người đến đánh tiếng với chồng tôi để tôi được nhận hai đứa con. Tôi không muốn đối diện nhất là người đàn bà lăng loàn kia đă ngang nhiên lăn xả vào cướp hạnh phúc của tôi. Tôi muốn tránh xô sát, hoặc đấu khẩu những lời lẽ thô tục khi cơn giận và ḷng tự ái sôi lên. Nếu cần, tôi có thể nhờ luật pháp can thiệp. Tuy nhiên, khi nghĩ đến hai con tôi sau này không có cha, tôi chưa nở dứt t́nh.
Phải mất một ít lâu tôi mới đưa được hai con tôi về sống bên tôi để tôi được chăm sóc chúng. Bây giờ tôi đang thực sự hạnh phúc với hai đứa con ruột thịt của ḿnh và không c̣n mơ ước ǵ hơn.
Vào một buổi tối, Diệu Lan dẫn về nhà một người đàn ông và giới thiệu :
- Anh Nhân, chồng của em đấy chị. Sau khi biết em nhiễm HIV, anh ấy có vẻ lơ là và lảng tránh em và c̣n nghi ngờ em điều này điều khác, em buồn rồi bỏ nhà, bỏ quê mà đi như chị đă biết. Sau đó, ảnh lại t́m em khắp nơi, giờ mới gặp.
- Mừng cho hạnh phúc của em, vợ chồng sum họp. Gia đ́nh ḿnh lại có thêm người, đông và vui.
Tôi vừa nói, vừa nh́n Nhân, trông anh chàng cũng đứng đắn, trí thức. Diệu Lan và Nhân rất xứng đôi, vậy mà hôn nhân không được thông suốt cũng chỉ v́ bị ám ảnh căn bệnh hiểm nghèo. Sống với Diệu Lan tôi thấy nàng luôn vô tư nhí nhảnh và vui tính, không gợn chút ưu tư lo lắng ǵ trong cuộc sống trong lúc nàng mang căn bệnh quái ác của thời đại. Thời gian sau này sức khỏe của Diệu Lan lại rất tốt, da dẻ hồng hào đầy sức sống. Hy vọng Diệu Lan có thể sẽ vượt qua bệnh tật. Tôi nói như thế cho Nhân biết để mừng. Nhân lên tiếng :
- Thưa chị, em t́m Diệu Lan để đưa vợ em về quê chửa bệnh. Em đủ khả năng để lo và em sẽ thực hiện được. Em chắc chắn vợ em sẽ qua khỏi.
- Chúng em đă bàn tính khi vừa gặp nhau ngoài thị xă. Thấy anh Nhân đi t́m em là em mừng lắm chị ạ. Em chỉ cầu xin em là người đàn bà khoẻ mạnh để có được ước mơ làm vợ, làm mẹ, em chỉ mơ ước nhỏ nhoi vậy thôi. Chị cũng thế, hy vọng anh sẽ nghĩ lại và trở về với chị một ngày nào đó. Chị hăy tin như thế.
Tôi cũng đặt niềm tin như Diệu Lan nói và tôi chờ đợi điều ấy sẽ đến với tôi vào một ngày nào đó. Hai đứa con của tôi là niềm hy vọng, là nhịp cầu đưa chồng tôi trở về với tôi.
Tôi buồn buồn nói :
- Em tính bỏ chị đi sao chứ ? T́nh nghĩa chị em như ruột thịt bao nhiêu năm, em là người đă cứu sống và làm lại cuộc đời của chị. Nếu không th́ chị chẳng có ngày hôm nay.
- Nhà cửa, tài sản này chị hăy giữ lấy. Em mong chữa lành bệnh, rồi em đi ra đi vào với chị mà.
Nhân tiếp lời :
- Đă biết nhau th́ vợ chồng em xem chị như người chị ruột, Lan đă nói về chị cho em nghe, vợ chồng em không để chị phải cô đơn.
Vài ngày sau, Nhân đưa vợ về quê, ngôi nhà lại thêm vắng những lúc về đêm quanh quẩn có ba mẹ con. Công việc may vá trước đây có Diệu Lan phụ giúp, giờ chỉ ḿnh tôi coi trong ngó ngoài với một số công nhân, thật vất vả nhưng tôi cảm thấy vừa ḷng những ǵ ḿnh đă đạt được với niềm tự tin ở chính ḿnh .
Tôi tiếp tục phát triễn công việc làm, mua thêm máy móc, cần thêm thợ và ngôi nhà được nới rộng ra phía trước thành một shop may có bảng hiệu thật bề thế. Hai năm sau tôi nghiễm nhiên trở thành chủ nhân một tiệm may mặc tuy không đồ sộ nhưng nổi bật nhất nh́ của thị trấn.
Một buổi chiều, con gái tôi đi học về, chạy ùa vào nhà t́m tôi và reo lên :
- Mẹ ơi ! ba về mẹ ạ ! Ba về !
Tôi sững sờ và không tin đó là sự thật, điều mà bao lâu tôi đă ước mơ. Tôi ôm chầm lấy con tôi với niềm vui :
- Con nói ǵ ? Ba con về. Thật không ?
- Ba gặp con ở cổng trường và bảo chúng con dẫn về nhà để gặp mẹ.
Vừa nói, đứa con gái tôi vừa kéo tay tôi ra trước sân. Tôi thấy Duy, chồng tôi đang nắm tay thằng con trai bước qua cửa ngơ. Tôi ôm con tôi đứng lặng nh́n chồng tôi trong nỗi xúc động bồi hồi.
- Em ạ ! anh mong được về với em. Hôm nay anh về với em. Em chấp nhận em nhé.
Niềm cảm xúc tràn ngập, tôi nói không thành tiếng :
- Anh ! anh thật sự về với mẹ con em đấy sao ?
- Anh về tạ lỗi với em. Anh cầu xin em một sự tha thứ.
Tôi nói như trút nổi niềm ray rứt, nói để giải tỏa :
- Em chấp nhận tất cả để có ngày hôm nay v́ tương lai hai đứa con để chúng nó đủ cha, đủ mẹ, trong lúc anh đă bỏ phế em từ lúc em c̣n trong lao tù. Em đă tự tin ở chính ḿnh để tự cứu lấy em, cứu lấy gia đ́nh có được ngày hôm nay. Những ngày không có anh, em xem như anh đă vắng nhà và bây giờ anh mới về. Những ǵ anh đă làm chỉ là sự đam mê nhất thời của một người đàn ông mà thói thường vẫn có. Em tin như thế. Và em chấp nhận.
- Anh cám ơn em đă nghĩ được như thế cho anh.
Tôi hỏi :
- C̣n người đàn bà mà anh đă từng ôm ấp ? Không lẽ anh bỏ rơi họ, tội nghiệp họ chứ ?
- Anh đă đuổi cô ấy ra khỏi nhà gần nửa năm nay. Anh không chịu nổi cái thói say mê cờ bạc suốt ngày đến khánh tận, suưt chút nữa phải bán nhà trả nợ. Cũng may anh đă thức tỉnh được điều sai trái của ḿnh. Em tha thứ cho anh.
Chồng tôi đă trở về với tôi và với con tôi. Chính sự trở về của anh là sự xác nhận niềm tin của anh ở nơi tôi để chồng tôi có được cuộc sống tốt lành không những cho tôi mà cho các con của tôi. Từ lâu tôi cầu mong anh có sự thay đổi toàn diện. Tôi mong anh cố gắng chăm sóc, vun vén gia đ́nh để chứng tỏ ḿnh là người đàn ông xứng đáng và làm chỗ dựa vững chắc cho mẹ con tôi.
Qua bao năm tháng lao đao ngụp lặn trong gian khổ để cố vươn lên trong niềm tự tin cho chính ḿnh, tôi đă thực sự hạnh phúc bên cạnh chồng con với nổi ước mơ thật nhỏ nhoi của con ngựi. Những lúc im ắng tâm hồn, nhớ lại giây phút suy nghĩ nông cạn thuở nào tôi không khỏi rùng ḿnh ớn lạnh. Tôi luôn nhớ ơn Diệu Lan, cô gái trẻ đẹp, đức hạnh, có ḷng vị tha lại vướng phải căn bệnh hiểm nghèo, đă vực tôi ngoi lên bằng t́nh thương và nghị lực của nàng để tôi có được ngày hôm nay. Tôi luôn cầu nguyện ơn Trên phù hộ Diệu Lan vượt qua để nàng được măi hạnh phúc bên chồng và những đứa con dễ thương...mà nàng hằng ước mơ..!

Nguyễn Thế Hoàng

 

© "Khi phát hành lại bài này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ
www.erct.com"