Khóc Chị

Những nấm mồ trăm năm im lặng,
Giữa ḷng đất lạnh,
Chị tôi! Chị tôi!

Ngày xưa em đứng trên đồi,
Nh́n ngôi mộ mẹ bồi hồi xót thương.
Bây giờ cũng khói, cũng hương,
Ngồi bên mộ chị ḷng vương vương sầu!

Chị ơi, chị ở nơi đâu!
Hồn thiêng chắc đă về trời,
Xác thân bỏ lại giữa đời vu vơ,
Sao không đợi, sao không chờ,
Ngày em trở lại, chị rời trần gian!

Khóc than thôi cũng muộn màng,
Th́ xin hẹn dưới suối vàng gặp nhau.
Chị có biết, ḷng em đau!
Thương chị xưa,
Mảnh khảnh thân gầy,
Hai vai yếu đuối gánh đầy đau thương.
Mẹ mất sớm, một sáng tinh sương,
Cha th́ buông gánh giữa đường xuôi tay!
Ba chị em ta
Tháng tháng ngày ngày.
Nương nhờ d́ cậu, ăn mày t́nh thuơng…

Rồi khi lớn khôn,
Em đi biền biệt bốn mươi năm trường.
Bây giờ tóc đă phai sương,
Về đây khóc chị cuối vườn quạnh hiu!

HTL

Bến Tre, 2/2010