Cơn gió đầu Xuân
"Haruichiban" và "O-Higan"

Huỳnh Văn Ba - Exryu USA  (*)

Ngày thứ bảy vừa qua (March 20) tiểu bang Ohio của chúng tôi đă bắt đầu đón nhận được ngọn gió đầu Xuân của năm nay. Đây là ngọn gió mà người Nhật thường gọi "Haru ichiban" (春一番). Ngày thứ bảy nầy cũng đúng là lúc giao thời của 1 năm: Đó là ngày Xuân Phân hay "Equinox" - tức ngày trên mặt đất có số giờ cho ban ngày và ban đêm bằng nhau. Bên Nhật người ta dành ngày nầy cho việc báo hiếu cha mẹ tổ tiên theo nghi thức Phật Giáo và gọi nó là "Higan" (彼岸)hay "O-Higan. Đây nay là ngày lễ Quốc định của NB.

"Higan" là một Hán từ đọc theo âm Nhật , đó là "彼岸". "彼" là "Bỉ", có nghĩa là "bên kia", phản nghĩa với chữ "此" (Thử)- bên đây), c̣n "岸" là "Ngạn" có nghĩa là "Bờ" . Đây là một thuật ngữ tiếng Phạn - "Paramita" do người Trung Hoa phiên âm là “波羅蜜多” (Ba la mật đa) và giải nghĩa là “到彼岸” (Đáo bỉ ngạn), có nghĩa là "Đạt đến bờ bên kia". Như lễ O-bon (1), lễ Higan kéo dài nhiều ngày (7 ngày cho Higan vs. 24 ngày cho O-bon) , ngày giữa gọi là "Chu-nichi" (中日) dành cho việc đi viếng mồ mả cha mẹ ông bà. Sáu ngày c̣n lại là để học đạo - mỗi hạnh từng ngày của 6 hạnh bồ tác "Ba la mật" -Nếu "ngộ" có thể đưa vong linh cha mẹ ông bà về miền Tây Phương Cực Lạc.

Ngày hôm đó tôi ra công viên thành phố để đón b́nh minh. Xong rồi nh́n về hướng Đông chấp tay cầu nguyện với Mẹ Thiên Nhiên (母になる大自然/Mother Nature).... Đối với tôi t́m đến thiên nhiên là cái hạnh phúc trên hết trong đời...

Trên đường đi trong rừng, nếu ta nh́n kỹ sẽ thấy cây cỏ đă bắt đầu đâm chồi nẩy lộc. Những cây "Sugar Maple" đang đưa nhựa sống (sap) lên thân và cành. Đây là lúc mấy bác nhà nông ra rừng trích lấy nhựa ngọt để đem đun làm đường "Maple Syrup" cho năm mới.

Nước trên mặt sông và hồ đă hết đóng băng, trở nên nơi tụ họp cho loài vịt trời, le le, ngỗng trắng và hải âu đến kiếm ăn. Mỗi ngày ta thấy nhiều đoàn chim mới vừa về đến nơi là vội vă bắt tay vào việc xây dựng tổ ấm. Trong đó có đoàn chim Việt đă "đáo" (到) đất lành từ một vùng xa xôi nào đó.... Dân mê chim (bird watchers) lại rủ nhau cất bước lên đường. Họ cụ bị những cái ống nhồm dài ngắn, có thứ cho trẻ con trông rất lư thú. Nhiều công viên ngoài thành phố chỉ trong 2 tuần trước đây chẳng có một bóng ma v́ tuyết băng giá lạnh, nay đă trở nên nhộn nhịp với nhiều khách đón Xuân đến viếng.

Hoa Ohio tuy chưa nở nhưng mọi người đều biết là mùa Xuân đang trên đường highways dẫn về đây. Sau khi xứ Mỹ đổi sang giờ mùa Hạ (Daylight saving time; March 14), tự dưng cái buồn bă chán nản co rút của ngày Đông vội biến mất đi. Đổi lại là sự tươi sáng phấn khởi tràn ngập trong ḷng người...

Buổi chiều tối trong cái đầm đọng nước, loài cóc nhái vừa "đầu thai" sống lại tranh nhau kêu gào bất tận tưởng chừng như muốn quảng cáo cái mối t́nh mới t nhóm - hay "miếng thịt" ngon(?) của kiếp Phù-vu cho loài cầm thú vừa mới trở lại vùng nầy....Đối với tôi đó là sự sống của muôn loài trong đó có cả con người.

Trước khi mặt trời lặng tôi lại chấp tay cầu nguyên một lần nữa - v́ theo như như người Nhật bảo đây là lúc ta có thể gữi lời cầu nguyện đến Tây Phương chư Phật qua con đường "Express" ngắn nhất trong năm.... Th́ ra đó là ư nghĩa của ngày Higan. Naruhodo!

*(1) Xem lễ O-bon qua link:

http://erct.com/2-ThoVan/HVanBa/MuaHe_NhatBan.htm 

Xin xem photo album phia dưới

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

* Anh Huỳnh Văn Ba (67, Meisei - Tokyokyouikudai - Todai) không những là một nhiếp ảnh gia trong gia đ́nh Exryu, anh Ba c̣n là vận động viên về leo núi, xe đạp và nuôi bonsai. Anh Ba và anh Vơ Văn Thành (68, Nodai) đă từng dùng xem đạp đi khắp nước Nhật và xuyên lục địa Hoa Kỳ. Qua những lần đi này anh Ba đă có nhiều tác phẩm h́nh ảnh khắp nơi. Anh H.V. Ba hiện đang làm việc và sinh sống tại Ohio.

Cảm tưởng xin gởi về