PANIC (HOẢNG LOẠN)

Abe Kobo

Lê ngọc Thảo dịch.

 

    Mỗi lần nhớ lại là mỗi lúc tôi cảm thấy nuối tiếc. Chỉ có được một cơ hội duy nhất, vậy mà v́ thiên kiến nên phải gặp tai họa là không những đă đánh mất việc làm vừa mới t́m được mà c̣n bị t́nh nghi là kẻ giết người và giờ đây tôi phải chờ ngày ra ṭa. Hồ sơ này, theo câu tục ngữ thất bại sẽ là trí tuệ khi đến tay người khác, là lời cảnh cáo gởi đến các bạn thất nghiệp cùng với những người đang tuyệt vọng v́ công việc tầm thường hằng ngày.

  Sự kiện bắt đầu ở cửa ra của văn pḥng giới thiệu việc làm. Nghĩ lại thấy, chắc lúc đó mặt tôi xem thật tội nghiệp. Chỗ tôi được giới thiệu đến là một tiệm uốn tóc có mướn nhân viên làm thuê và cho ăn ngủ luôn ở đó. Chỉ cần nói thế mọi người đều có thể phỏng đoán đó là chỗ như thế nào rồi. Để có thêm tài liệu tham khảo, tôi xin được giới thiệu tôi là một người đàn ông ba mươi hai tuổi, tuy hơi gầy nhưng thân thể phát dục tốt, không tật nguyền. Tư tưởng vững vàng, tính t́nh thẳng thắn, yêu thích lao động, tŕnh độ học vấn ở mức tốt nghiệp cao đẳng chuyên khoa hệ xă hội nhân văn. Kể về khuyết điểm, th́ chắc phải nói là gần đây mắt cận của tôi bị lên độ, nhưng nếu có tiền mua kính mới th́ việc này sẽ được giải quyết dễ dàng. Ngoài ra cũng có thể có những khiếm khuyết tiên thiên nào đó do không được ăn uống đầy đủ sinh tố, nhưng dẫu có tin điều này đi nữa th́ cũng không nhất thiết là tôi phải bị thất nghiệp. Thế mà phải đi đến tiệm uốn tóc xin việc vừa làm vừa ăn ngủ luôn ở đó, đúng là tội quá …

  … “chắc là không t́m được việc ưng ư, phải không?”

  Người đàn ông, có một chân đặt trên bậc thang đá, miệng bập thuốc, mắt nh́n lên cửa ở phía trên như đang chờ ai đó, thấy tôi liền bước theo gợi chuyện. Tôi nghĩ có lẽ hắn nhầm người nên không trả lời. Thấy thế người đàn ông nhoẻn miệng cười, lấy hộp thuốc lá c̣n mới tinh ra mời tôi. “Này, cậu ơi, giới thiệu với cậu, tôi là người của hăng buôn Panic, phụ trách việc tuyển mộ nhân viên. Tôi đang đi t́m một người như cậu đấy. Cậu có muốn đến hăng tôi thi thử không?”

  Bất ngờ tôi cảm thấy ḷng ḿnh sảng khoái như vừa được thay áo mới, tôi gật đầu lia lịa, nhưng v́ quá mừng nên miệng tôi câm như hến, không thể nào trả lời liền được. Thấy vậy người đàn ông liền nhanh nhẹn lấy ra một tấm các ấn vô tay tôi, sau đó hắn vẫy tay chào tôi rồi biến đi đâu mất. Tôi đến gốc thông ở trước mặt, dựa lưng vào đó, đưa mắt nh́n tấm các.

  Đơn đăng kí dự thi việc làm, hăng buôn Panic (Mẫu số 84).

  Mặt trước tấm các - Tuổi tác, lí lịch, sở thích, tay nghề, tham vọng. (Lưu ư: Không cần phải viết tên họ và địa chỉ. Đặc biệt, điểm cuối cùng về tham vọng, không cần phải dấu diếm, viết một cách cụ thể, tham vọng càng to càng tốt).

  Mặt sau tấm các - Sau khi đă viết xong những điều cần thiết ở mặt trước, bỏ các này vào túi quần, 8 giờ tối nay, hăy đến gặp ông K. ở chỗ ghi trong bản đồ phía trái. Dấu để nhận ra ông K. là kính mắt vành trắng và má trái có thẹo. Ông K. mặc áo khoác ngắn màu xanh đậm. (Điểm cần phải chú ư: Bảo sao phải làm vậy. Ngoài việc trả lời khi được hỏi, cấm không được nói những điều không cần thiết).

  Hăng buôn của chúng tôi nhận làm hầu hết mọi công việc ngoại trừ những công việc liên quan đến điện, nước và khí đốt. Nội dung sẽ được giải thích rơ ràng khi được nhận vào làm việc. Hăng được tổ chức vận hành theo phương thức hiện đại tiến bộ vào bậc nhất, có nguy cơ bị hăng khác bắt chước nên mong muốn bạn cẩn thận lời nói đối với kẻ khác. Mong bạn mạnh dạn chiến đấu và vượt qua được ḱ thi.

  … Bản đồ được vẽ bằng bút ch́. H́nh như mỗi tấm các đều khác nhau. Chỗ được chỉ định là tiệm nhậu có tên “Cá Chuồn” ở trong chợ ngoài cửa đông ga I. Tôi nhớ trước đây đă có lần đến đó rồi. Không cần phải đi dọ trước nhưng nếu đi về nhà th́ tôi không tin là tôi có thể giữ lời hứa ghi trong tấm các, không cho vợ tôi biết tin vui này. Tôi đành đi xem xi nê và chơi tṛ búng đạn (pachinko) cho đến 7 giờ tối.

  Tin vui à … chắc các bạn nghĩ là h́nh như tôi hơi quá nhẹ dạ. Dĩ nhiên không phải là tôi hoàn toàn không có một chút nghi ngờ nào. Mới nh́n thấy tôi mà đă nói là tôi cần người như cậu th́ thật là ḱ dị. Trong thẻ đăng kí có ghi là không cần tên tuổi, địa chỉ, điều này cũng thật là ḱ dị. Thế nhưng, nỗi lo lắng bị thất nghiệp ngược lại khiến người ta dễ tin người khác. Ngoài ra, tôi c̣n cảm thấy ưng ư với cái tên Panic có vẻ ngoại quốc này, câu văn trong tấm các lại là lạ, đầy uy quyền, c̣n một điều nữa là tên đàn ông trao cho tôi tấm các có ấn tượng rất trong sạch. Nhưng nếu bị hỏi là trong sạch như thế nào th́ không biết phải diễn tả ra sao, nói gọn ra là trong sạch vượt qua tầm hiện thực. Qui lại, đối với tôi đúng đây là người không cần phải làm hại tôi để kiếm lợi cho ḿnh.

  Tôi vén mành vải treo trước cửa, đi vào tiệm “Cá Chuồn” đúng vào lúc 8 giờ tối. Người đàn ông tên K. người trắng trẻo, khoảng bốn mươi tuổi, lông mày đậm, quầng mắt thâm sâu. Trong tiệm có hai người khách nhưng chỉ cần nh́n qua là phân biệt được ngay. Khi tôi hỏi thử có phải là ông K. không, K. liền gọi tôi đến ngồi ở ghế kế bên, mĩm cười rót rượu mời tôi, tỉ như chúng tôi đă quen thân với nhau từ trước. Nh́n qua th́ thấy K. khá say. Tôi thất vọng. Đúng ḿnh là tên đàn ông xui xẻo, tưởng lần này sẽ được việc nhưng rồi lại cũng gặp phải tên phụ trách không ra ǵ, mất toi việc hao công tốn sức t́m kiếm. Nếu biết thế này th́ đến tiệm uốn tóc hỏi thử chắc c̣n tốt hơn. Nghĩ thế nên tôi đă trừng mắt nh́n K. thẳng thừng từ chối lời mời của hắn. K. cứ lẩm bẩm. “Hứa chắc mà. Hứa chắc mà.” Thấy hắn có vẻ tự tin nên tôi đành chịu nghe theo lời hắn.

  Có lẽ v́ không có ăn cơm tối nên tôi bị say nhanh lạ thường. K. chỉ nói những chuyện lảng xẹt với cô tiếp đăi, đợi măi cũng không thấy hắn nói đến chuyện ḿnh cần. Đang nghĩ không biết phải làm sao đây th́ đầu óc đă bắt đầu mờ mờ ảo ảo. Mọi việc từ đó trở đi đều rời rạc, không có mạch lạc. K. mở miệng hát, tôi cũng hát theo. Người đàn bà cười, tôi cũng cười theo. Có tiếng nói “Sao mà tệ hại quá!”, rồi K. lôi tôi ra khỏi bàn. Cuối cùng, có tiếng cửa xe hơi đóng ầm, rồi kí ức của tôi bị đứt mất. Say đến chừng ấy trước sau chỉ có một lần này.

  Khi tôi tĩnh dậy th́ trời đă sáng. Sát bên ngoài cửa sổ là dây tải điện cho tàu, chuyến tàu thứ nhất chạy qua ḱ kịt, ḱ kịt giống như tiếng xe kéo nứt bức tường. Khi xe qua mất, cửa sổ đượm màu xanh mờ nhạt. Có lẽ đây là một căn hộ cho thuê ở đâu đó. Tôi đang ngủ lăn trên sàn chiếu, đầu quay về phía cửa sổ. Không biết chuyện ǵ đă xảy ra với tôi? Đầu tôi nặng trĩu giống như óc ḿnh đă bị quét nhựa, miệng tôi khô khan rát bỏng. Bỗng tôi nhớ lại chuyện đêm hôm qua. Tôi chống tay ngồi dậy thấy tay ḿnh nhơn nhớt. Trong nhơn nhớt có cái ǵ đó lợn cợn khô khan.

  Tôi bật đèn thử nh́n. Vừa mới bật, tôi vội tắt. Tôi lặng người không thể tin được cái tôi đă thấy trong khoảnh khắc đó. Máu … máu … và máu. Tay tôi đầy máu. Máu của K. đang ngă sấp ngang người tôi, ngập từ mũi tới cổ. Máu trên con dao nằm giữa K. và tôi. Không khí đông lại, thành vật cứng như thủy tinh. Hơi thở của tôi bị tắt nghẽn, ḿnh không lay động được. Tại sao … lại ra nông nỗi này … tại sao … lại ra nông nỗi này …Bỗng nhiên ḷng tôi bừng tỉnh, tựa như vừa được lật qua một trang giấy khác. Chuyện này, hoàn toàn không có liên quan ǵ đến tôi cả. Ờ, cứ nhanh chân trốn đi là được. Tôi đi đến bồn rửa tay rửa sạch máu dính trên tay ḿnh, rồi thẳng đó đi ra ngoài. Tới con đường thứ hai tôi rẽ sang phải, đến cửa tây ga I., nghĩa là ở phía bên kia đường rày đối với tiệm “Cá Chuồn”. Tôi đến trước cửa ga mà không bị ai thấy. Khi mua vé, tôi để ư thấy tay ḿnh c̣n dính máu. Tôi rút khăn mùi soa, bịt lên mũi làm ra vẻ như người đang khổ tâm v́ chứng chảy mau cam. Tôi tỏ ra khá thận trọng ở một vài chỗ, nhưng nói cho cùng, đó là sự thận trọng có tính cách bản năng của thú vật. Tỉ dụ như con dao, cái mà tôi nhất định phải thủ tiêu, chuyện rơ như vậy nhưng khi đă lên xe điện rồi tôi mới nhớ ra.

  Khi bắt đầu lo th́ thấy có cả ngàn chuyện phải lo. Phải rồi, sao lại quên bôi vân tay. Sao không lục khắp ḿnh mẩy, lấy hết mọi thứ có thể chứng minh thân thế của K. Ờ, cái ch́a khóa của căn hộ, … vẫn c̣n lắp vào ổ khóa từ phía bên trong pḥng, cái này có thể kéo dài thời gian không cho ai khám phá ra xác chết, … sao không lắp lại cho kĩ. Sao không đem xác chết đến chỗ khác để từ cửa sổ, không ai có thể nh́n thấy được. Nhất là khi biết tấm các để trong túi bị mất th́ nỗi tuyệt vọng mănh liệt bao trùm, tỉ như cứ để như thế này th́ sẽ chết mất. Thật, toàn là những chuyện hỡi ôi.

  Về nhà, vợ tôi hỏi han dồn dập nhưng tôi không c̣n có sức để trả lời. Tôi chun vô nệm như người bị bịnh, im ĺm ngủ cho đến trưa. Mở mắt thức dậy thấy vợ ḿnh đang h́ hục gấp phụ lục tạp chí, mang từ sở giới thiệu việc làm về nhà làm. Có lẽ v́ hiểu lầm thái độ ḱ quái của tôi, vợ tôi ra mặt giận, không một tiếng ừ hử với tôi. Trước hết tôi an tâm v́ không bị khám phá chuyện kín, nhưng tiếp theo đó tôi lại nghĩ rằng ḿnh đang lo lắng như thế này mà nó cứ nghĩ bậy bạ nên tôi phát giận uống ừng ực cả một lít nước. Bỗng vợ tôi lên tiếng khóc. “Làm sao mà sống đây nè trời”. Ai có ngờ đâu lại ra nông nỗi này. Vừa trả lời trong bụng, tôi vừa nghĩ có lẽ ḿnh nên nói rơ mọi chuyện, yêu cầu vợ ḿnh cùng với ḿnh t́m cách ngụy tạo ra bằng chứng không có ở hiện trường khi xảy ra sự kiện, hay là ngược lại có lẽ ḿnh cũng nên im miệng t́m cách giảm bớt tới mức tối thiểu những đầu dây mối nhợ đáng nghi. Không biết nên theo cách nào đây. Nghĩ đi nghĩ lại măi, cuối cùng tôi đă mơ màng trong giấc ngủ.

  Lần này khi thức dậy th́ trời đă bắt đầu tối. Vợ tôi đi đâu đó không có ở nhà. Tôi t́m kiếm khắp nơi trong nhà xem coi có cái ǵ có thể ăn được không, nhưng một hột cơm cũng không thấy. Đầu tôi kêu bưng bưng như có bóng đèn gắn ở trong óc. Bụng tôi thắt xẹp lép. Tôi đi qua nhà hàng xóm mượn báo chiều ra đọc, vừa đi tôi vừa nghiến răng nguyền rủa K… tại sao lại để một kẻ say mèm như tôi giết. Mượn ba tờ báo khác nhau từ ba căn nhà hàng xóm ra đọc nhưng tôi không thấy có tờ báo nào nói về vụ giết người ở cửa tây ga I…Cùng với tiếng thở phào nhẹ nhỏm, tôi lại nghĩ có lẽ đây là một âm mưu nên tôi càng thấy bất an.

  Định lau đàm, tôi đưa tay vào túi lấy giấy ra, thấy đó là hai tờ giấy bạc một ngàn yên nhăn nheo. Vậy ra, để lấy hai ngàn yên này mà tôi đă giết tên K…Nhọc nhằn lắm mới t́m ra được một chỗ cho ḿnh thi việc làm, vậy mà trước khi thi, không ngờ ḿnh đă đánh đổi cả đời ḿnh cho chỉ vỏn vẹn có hai ngàn yên. Ối trời ơi, cả đời ḿnh …, ừ, cả đời ḿnh đấy … Thật là chó đẻ! Tôi lo sợ không biết phải làm sao. Ḿnh mẩy tôi run lập cập không kiềm được.

  Không chờ vợ về, tôi đă đi ra phố mà tôi chưa có dịp đến, cách xa hơn ba mươi phút tàu điện, mua một gói thuốc, đưa tờ giấy ngàn yên, lấy tiền lẻ. Sau đó tôi ghé vào một tiệm ḿ, đổi tờ một ngàn yên c̣n lại, lấy tiền lẻ. Khi về gần đến nhà ḿnh tôi để ư thấy bị theo dơi. Kẻ theo dơi ḿnh, đúng hắn là thằng sinh viên trẻ ḿnh vừa mới thấy trong tiệm ḿ. Tôi cứ đi quanh co ḷng ṿng cả tiếng đồng hồ, không trở về nhà. Sau khi biết rơ không có ai theo dơi ḿnh, tôi vội chạy vào nhà. Tôi trao như quăng cho con vợ đang sửng sốt của ḿnh chín tờ giấy bạc một trăm yên, rồi liền chạy ra ngoài, mặc cho chân ḿnh bước đi nơi nào không biết. Sau khi xem xong hai phim xi nê, tôi đi ăn ḿ (soba) gơ, mướn chỗ trọ rẻ ngủ qua đêm ở phố A…

  Sáng ra, tôi hoàn toàn cô đơn, cảm thấy rơ ràng ḿnh khác hẳn với thằng tôi của ngày hôm qua. Tất cả ánh sáng quanh tôi đều chói ḷa, v́ mọi tập quán của tôi ở nơi ẩn náu hằng ngày đều trở thành vô ích. Bảy trăm hai mươi yên c̣n lại sau khi trả xong tiền pḥng là cái gút duy nhất nối liền tôi với mọi người. Mọi kẽ nứt trên tường rào, mọi cửa ra vào, mọi góc phố, tất cả thứ đó đều là hạt giống của sự sợ sệt. Để băng qua đường, mỗi lần như vậy, tôi đều phải cố quyết tâm và lấy can đảm. Đối với tôi, bất cứ con đường nào, cuối cùng cũng đều dẫn đến cửa của sự hoang tàn sụp đổ.

  Khi nói về tôi, tôi có cảm tưởng h́nh như thân thể tôi là một đống chỉ rối rắm. Chẳng hạn tôi đă mua đến năm loại báo. Trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ là phải t́m những bài báo liên quan đến những vụ giết người, thế mà tôi lại bỏ rất nhiều thời giờ cho những bài báo khác. Sáng hôm đó, không có vụ nào liên quan đến K…Lại phải cần một thời gian dài để biết không cần phải đọc nữa. Vào pḥng ăn, tôi chọn những món ăn thông thường. Khi sắp ăn xong tôi mới để ư biết ḿnh đang ăn cơm. Những hành vi này tất cả biến thành lí do khiến tôi càng thấy lo sợ. Tôi muốn có một chỗ giữ ḿnh im ĺm không suy nghĩ, không động đậy. Thế nhưng để t́m ra chỗ đó, tôi phải đi quần khắp mọi nơi, không biết đến bao giờ.

  Khi trời sắp tối, tôi lại đi về hướng chỗ trọ rẻ tiền ngày hôm qua. Bây giờ nghĩ lại thấy, nói là đi trốn nhưng thật ra tôi chỉ đi qua đi lại ḷng ṿng trong cùng một chỗ. Ở góc đường gần nhà trọ, một lần nữa, tôi để ư thấy có người theo dơi. Kẻ theo dơi sau đó như bị kẽ nứt giữa những căn nhà hút mất. Nhất định tôi đă bị hắn canh cả ngày. Tôi đợi kẻ theo dơi tôi, ḷng hồi hộp không đủ can đảm đợi khoảnh khắc sắp tới. Thế nhưng kẻ theo dơi hoàn toàn mất hút.

  Tôi nghĩ không cần phải viết rạch ṛi ra đây những hành động trong ba ngày liền sau đó. Tôi đă nhanh nhẹn có được những thói quen mới gọi là không có thói quen hằng ngày. Tôi cảm thấy thù ghét tất cả những ǵ có tính cách hằng ngày, tôi sợ cảm giác liên tục trong đó hành vi này dẫn đến hành vi kế tiếp. Nh́n nhận hành vi thường ngày sẽ dẫn đến việc có nhiệm vụ để ư đến chuyện giết người và nhớ đi nhớ lại chuyện đó. Đó là chuyện dành cho những người có hạnh phúc. Tôi muốn biến hiện thực thành những mảnh vỡ rời rạc không mạch lạc, giống như tôi.

  Hoàn toàn không có chủ ư nhưng tôi đă bắt đầu đi ăn trộm. Trộm thử mới biết đó là chuyện hết sức dễ dàng. Vật chất đầy ắp trong không gian, cuộc sống ở đây giống như sống trong rừng vật chất. Quá khứ và tương lai không thể thấy được v́ đều nằm dưới bóng vật chất. Thấy được chăng, đó chỉ là giây phút đơn thuần sắp tới. Nỗi lo sợ tuy vẫn cứ như cũ, không hề suy giảm, song hầu như tôi đă bắt đầu quên rằng ḿnh là kẻ phạm tội giết người. Một đôi giày da từ căn nhà vừa mới t́nh cờ đi qua … ba trăm hai mươi yên. Một nón vải bỏ quên trên giá hành lí trong xe điện … bốn mươi yên. Hai quyển sách trong tiệm bán sách cũ … không ai mua. Một khăn dùng để gói đồ của khách ở chung nhà trọ … dành cho ḿnh dùng. Một đôi giày vận động để ở sân trường tiểu học … mười yên. Ban đêm, một cái mền để quên trên sào phơi đồ … một trăm tám mươi yên. Ba ngày cộng lại được năm trăm năm mươi yên.

  Đôi khi tôi để ư thấy ḷng ḿnh cứ lập đi lập lại câu hỏi “tại sao vậy, tại sao vậy”. Thêm vào đó, chỉ những lúc nghĩ đến vợ ḿnh, tôi thấy ḿnh hết sức tồi tàn, bất giác tôi muốn phát khóc. Tuy vậy, những lúc khác, tôi tựa như đất đá, hoàn toàn không có cảm xúc.

  … ngày thứ tư.

  Nhớ đến vợ ḿnh cả đêm tôi không ngủ được. Những kẻ nghèo hèn như bọn tôi không ai tin những thứ như cảnh sát nên tôi không phải lo chuyện vợ ḿnh nộp đơn t́m ḿnh, có điều là tôi muốn đưa cho vợ tôi một ít tiền bạc. Tôi cảm thấy xót xa nghĩ rằng h́nh như có lần tôi đă hứa như vậy. Tôi tính đến việc đi ăn cắp giày. Giày là thứ dễ trộm lại bán được giá. Lấy được ba đôi là có cả ngàn yên.

  Từ hôm qua tôi đă để mắt đến một căn nhà hợp với sức ḿnh. Cổng vào có vẻ sang trọng nên dẫu có bị lấy mất hai ba đôi giày chắc cũng không hề hấn ǵ. Nhà như thế mà vườn trước lại bị bỏ mặc cho cây cỏ mọc um tùm, có vẻ dễ dàng xâm nhập. Tường cao bao quanh, hành lang trước cửa lại nằm ở chỗ từ ngoài không thấy được nên thật tiện cho công việc của tôi. Khoảng mười giờ, tôi đi qua lại trước căn nhà hai, ba lần. Lần thứ nhất khi đi ngang qua thấy cửa sổ mở, qua lần thứ hai thấy đă đóng. Lần thứ ba, tôi mạnh dạn vào thử. Có con chó có vẻ đần độn vẫy đuôi đến gần tôi. Trước hành lang ngổn ngang nào là thùng trống, ghế găy.

  Cánh cửa hé mở từ đầu. Tôi đưa tay kéo nhẹ đến chỗ vừa đủ để lách ḿnh vào th́ có tiếng ke-ét rít lên khô khan. Con chó sủa quâu quấu bị tôi đưa cùi tay lên dọa nên nó chạy trốn vào trong đống thùng. Tôi lắng tai, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào, nhưng không có dấu hiệu có ai ra. Tôi nhẹ lách ḿnh vào trong nhà. Có một đôi giày cao gót xanh và một đôi giày da đen dơ bẩn bỏ lăn trong pḥng lột giày để lên hành lang. Mùi hôi ẩm ướt dưới gầm hành lang bốc lên làm khịt mũi.

  Bỗng phía trên đầu tôi có tiếng đàn bà gào thét hăi hùng. Người đàn bà sắp sỉ bốn mươi, đầu tóc rối bời, lỗ mũi hỉnh to, môi son đỏ choét, ngồi chấp tay lên ngực, miệng la làng như đang lên cơn. Tôi bỏ giày xuống, đưa tay định mở cửa chạy trốn. Nhưng người đàn bà vẫn không ngừng la hét. Đột nhiên tôi hoảng lên. T́nh cờ thấy ở vách tường trước mắt có treo một cái ŕu nhỏ, tôi chụp lấy cái ŕu, khàn giọng la to lên “Im miệng”. Người đàn bà run rẫy, miệng hét to hơn. Tôi phang cái ŕu vào người đàn bà, cái ŕu ngập sâu vào mặt mụ ta. Con chó không biết vào pḥng hồi nào, quẩy đuôi, liếm máu trên mặt người đàn bà. Ngực tôi như vỡ tung, tôi loạng choạng cúi gập người, ọc ói. Tôi muốn ói mất hết thân thể của ḿnh cho rồi.

  “Cậu kia, nhanh lên đi chứ”. Có ai đó đưa tay lắc vai tôi. Th́ ra đó là tên đang theo dơi tôi. Tôi gục đầu cam chịu. Thế nhưng tên theo dơi tôi chỉ cười khà. Hắn đưa tay chụp ngực tôi, lập đi lập lại câu nói “Nhanh lên đi chứ”. Hắn lấy khăn vải trùm đôi giày đưa cho tôi. Tôi không hiểu ất giáp ǵ cả. Tôi như bị lộn nhào rớt xuống vực thẩm, chỉ biết đi theo sau hắn. Ra đến cổng, hắn quay ḿnh sang hướng vườn trong không có ai, cúi đầu nói trổng với giọng thanh thản “xin cáo lỗi”. T́nh cờ có một người đàn ông chẳng buồn để ư đến chúng tôi, đi lướt qua.

  Kẻ theo dơi dẫn tôi đến căn hộ cho mướn ở ga I…Hi vọng nhỏ nhoi rằng may ra hắn không phải là … nhưng h́nh như hắn đúng là cảnh sát h́nh sự. Nghĩ thế tôi cảm thấy tối tăm mặt mũi. Tôi nh́n quanh lại căn pḥng đă giết K…Căn pḥng thô kệch trống không, không có một đồ đạc. Căn pḥng vừa mới xảy ra vụ giết người nên chắc đó là lí do không t́m được người mướn. Vừa nghĩ thế tôi vừa sợ sệt đưa mắt nh́n xuống sàn chiếu thấy t́ vết màu đen giống như một hang động đang muốn hút tôi bằng độ sâu thăm thẳm của nó. Tôi bám chặt vách tường quyết không để ḿnh rơi vào đó.

  Kẻ theo dơi tôi đến bồn rửa mặt rửa mặt. Bất ngờ tôi nghĩ ra một việc. Chỉ có cách này thôi. Tôi nín thở, rón rén đến phía sau hắn. Bất ngờ hắn quay mặt lại. Hắn vừa cười vừa đưa tay lên nắm lấy búi tóc đen huyền của ḿnh kéo xuống, lột mặt ra. Từ bên dưới, cái đầu lưa thưa vài sợi tóc quăn queo hiện ra. Hắn c̣n lôi từ trong túi ḿnh ra một cặp kính viền trắng đeo lên. Hắn biến ra thành tên K…

  K… cười lên, bảo “Được lắm.”

  Đầu gối tôi run bần bật đên độ không đứng vững được. Lưng dựa vào tường, ḿnh tôi trượt dần, gập xuống. K… đến ngồi cạnh bên tôi như để an ủi tôi. Hắn vừa bập thuốc vừa vỗ vai tôi, bảo “Đậu rồi.” “Thi thử đấy. Kẻ không có tố chất, nhất định sẽ đi tự thú ngay. Nhưng dẫu có đi tự thú đi nữa, ai mà tin đây. Cậu thành thạo nhanh thật. Ḥa ḿnh vào cuộc sống ngoài ṿng pháp luật dễ như chơi. Từ đây tôi sẽ cho cậu một tháng theo tôi tập việc. Tôi sẽ từ từ giải thích cho cậu biết cách làm ăn của hăng. Trong khi thi cậu đă làm được việc giết người kia mà. Chắc chắn cậu sẽ mau được lên chức. Về lương th́ trong thời gian c̣n tập việc sẽ được lănh mỗi tháng tám ngàn năm trăm yên. Bây giờ tôi đưa trước cho cậu phân nửa. Đây là giấy có ghi phép tắc dành cho nhân viên và ở mặt sau có ghi những ḍng chữ đặc biệt dùng trong nghề. Tôi mong cậu t́m giờ rảnh học thuộc ḷng những điều này. Tám giờ tối nay có cuộc hội kiến giữa ngài giám đốc và những nhân viên mới, lúc đó cậu sẽ được nhận thẻ nhân viên. Đợi cho đến lúc đó cũng không có việc ǵ làm nên cậu cứ việc ngủ trưa cũng được. Từ đây, căn pḥng này sẽ là của cậu, cứ dùng tự do, sao cũng được. Thôi, tôi xin chào nhen. Bảy giờ rưỡi tôi sẽ đến đón…”

  Tôi nói như đứt hơi. “Thi cử ǵ mà tàn nhẫn quá. Nếu tôi biết được đây là thi cử sớm hơn th́ đâu có ra nông nỗi này. Đỏ con mắt mới t́m được một việc làm, nhưng không biết lúc nào ḿnh sẽ bị bắt th́ làm sao mà làm việc được. Rốt cuộc tôi chỉ là kẻ sát nhân chính cống. Thật là hết sức tàn nhẫn.”

  K… vừa cười vừa nói. “Không có ǵ phải lo. Công ty sẽ t́m người thế mạng cho. Không có sao đâu. Trong bọn cảnh sát h́nh sự có nhiều người là nhân viên của hăng đấy. Bọn chúng sẽ tùy tiện dựng đứng phạm nhân cho. Cậu đă vào được công ty rồi, cứ yên tâm đem hết sức ra làm việc là được.”

  “Làm việc! Việc ǵ chứ?”

  “Ngắn gọn mà nói. Ừ. Công ty ăn trộm đấy.”

  “Ối trời ơi!” Tôi đứng bật lên một cách phản xạ. “Tôi đă nghĩ là ḱ dị quá. Đúng như vậy. Bỏ. Làm sao làm được chuyện đó!” Tôi ném trả số tiền đă nhận rồi phóng nhanh ra ngoài. K… đuổi theo tôi, nói vói tới. “Coi chừng sẽ hối hận đó nhen. Không phải là nhân viên của hăng th́ chắc chắn sẽ bị bắt trong thời gian tám giờ đồng hồ. Tội giết người. Này, cậu biết rơ chứ. Sẽ bị treo cổ đấy.”

  Tôi chạy loạn xạ. Hối hận à. Chuyện đâu phải bắt đầu từ bây giờ. Thành nhân viên của công ty ăn trộm không phải là chuyện hối hận à? … Nhưng nỗi bực bội cứ yếu dần theo hơi thở càng lúc càng hổn hển. Tôi ngồi xuống ở trại cây, úp mặt vào ḷng hai bàn tay. Lần đầu tiên tôi biết được mặt tôi run rẩy. Hăng buôn “Panic” … Công ty “Ăn trộm” … Trời ơi. Tôi là con người đàng hoàng kia mà. Đúng là tôi đă ăn trộm, nhưng đó chỉ là việc nhỏ xíu, làm một ḿnh. Đói quá không biết làm sao nên chỉ làm thử một chút thôi. Công ty à, chuyện động trời. Tôi đâu phải là người làm chuyện đó. Nhưng, thật ra trong ḷng, tôi cũng không có ǵ làm chắc lắm. Tôi cảm thấy bồn chồn như thể không biết ḿnh đang ở đâu. Bỗng ngón tay trong túi của tôi nhớ ra tấm giấy có ghi những điều nhân viên cần biết mà K… đă trao cho. Với cảm giác cầu mong được giúp đỡ, tôi bắt đầu đọc những điều cần biết. Công ty của chúng ta lấy lời nói nổi tiếng dưới đây của Mác làm lời huấn thị. Tiếp theo lời mở đầu là phần trích dẫn khá lệch lạc một tiết trong học thuyết về giá trị thặng dư. (Một cảnh sát h́nh sự tử tế sau đó đă cho tôi biết xuất xứ của huấn thị này).

  Kẻ phạm tội không chỉ sản xuất ra việc phạm tội, mà c̣n sản xuất ra h́nh luật, ra giáo sư h́nh luật, hơn nữa c̣n sản xuất ra yếu lĩnh giảng dạy mà các giáo sư này cần trong việc biến bài giảng của ḿnh thành sản phẩm để bán. Đúng như giáo sư cao danh Rossher đă nói. Việc viết yếu lĩnh giảng dạy, ngoài niềm vui cá nhân mà giáo sư có được, c̣n có lợi trong việc tăng gia sự trù phú của quốc gia.

  Kẻ phạm tội c̣n sản xuất ra nào là quan ṭa, thơ kí, cảnh sát h́nh sự, người thi hành án, bồi thẩm viên v.v… Tất cả các nghề nghiệp này nâng cao mọi năng lực tinh thần của con người, đồng thời phát minh ra những ḷng tham mới và những phương pháp mới làm thỏa măn những ḷng tham đó. Chỉ một việc tra vấn thôi, cũng đủ thúc đẩy người ta phát minh ra máy móc và đám đông những nhà thủ công nghiệp đứng đắn sẽ theo đuổi việc sản xuất những máy móc đó.

  Kẻ phạm tội, tùy theo t́nh thế, c̣n sản xuất ra những ấn tượng có tính cách đạo đức, hoặc có tính cách bi kịch cống hiến cho việc mở mang cảm xúc của quần chúng về cái đẹp. Qua những việc này, kẻ phạm tội đă làm cho xă hội đơn điệu được vui vẻ, đồng thời cũng sản xuất ra nghệ thuật.

  Kẻ phạm tội đúng là đă cống hiến cho việc phát triển sản xuất. Kẻ trộm đă làm cho ổ khoá phát đạt. Kẻ làm tiền giả đă làm cho việc in tiền phát đạt. Kẻ lừa đảo làm tăng nhu yếu của kính hiển vi. Kẻ phạm tội là yếu tố cần cho xă hội, không thể không có được.

  Ở đây, chúng ta qua việc tổ chức hóa việc phạm tội, chúng ta thiết lập hăng buôn “Panic” để làm cho xă hội càng ngày càng phát triển. Tất cả nhân viên của hăng, với tinh thần đó, chúng ta hănh diện được cống hiến cho hạnh phúc của xă hội.

  Bât ngờ có một bóng đen đến chắn trước mắt. Tôi bị ḱm chặt từ bên trong hai cánh tay, mạnh đến độ tê buốt. “Thôi, theo tôi đến cảnh sát nha.” Tiếng nhỏ nhẹ đó vừa dứt liền có tiếng “cách” c̣ng tay.

  Tôi tŕnh bày cho biết tôi là nhân viên của hăng buôn “Panic”, nói địa chỉ của căn hộ cho thuê, chủ trương rằng các ông đă lầm người. Các cảnh sát h́nh sự kèm tôi ở giữa, theo tôi đến căn hộ đó. Người quản lư căn hộ nhất định bảo rằng không biết tôi, nói đó là pḥng trống. Dẫu thế, những cảnh sát h́nh sự tử tế này đă ở đó với tôi chờ cho đến tám giờ tối. Thế nhưng K… đă không đến. Cảnh sát h́nh sự đánh tôi, c̣ng tay tôi. Vợ tôi bị gọi đến làm nhân chứng. Cô bật khóc khi nh́n thấy tôi. Tôi chỉ c̣n cách là khai hết mọi chuyện. Vậy mà mấy ông cảnh sát h́nh sự nhất định không tin là có hăng buôn “Panic”. Tôi chỉ c̣n một chứng cớ duy nhất là miếng giấy ghi những điều nhân viên cần biết, thế nhưng tấm giấy này đă biến đi đâu mất. Tôi chỉ c̣n biết cúi đầu chịu trận.

  … Có điều, tuy chỉ là đoán ṃ, tôi nghĩ ít ra cũng phải có một người trong đám cảnh sát h́nh sự là nhân viên của hăng buôn “Panic”. Tôi thầm nghĩ như vậy đó.

                Kuala Lumpur, 22 tháng 3 năm 2008.

 


* Lê Ngọc Thảo :

Sinh quán: Quơn long, quận Chợ gạo, tỉnh Định Tường (tỉnh Tiền Giang nay). Tiểu học Chợ gạo, Trung học Nguyễn đ́nh Chiểu (Mỹ tho) (1959-1966). Sang Nhật năm 1967, Đại học Tohoku, Cao học Công nghệ Thông tín. Hiện là Kỹ sư thiết kế hảng Sony EMCS Nhật bản. Sở thích: Săn lùng (&T́m hiểu) Rau dại (Sansai) và Nấm (Kinoko) Nhật bản. Nghiệp dư: Dịch thuật dữ liệu văn hóa và văn học Nhật bản sang tiếng Việt. E-mail: lnthao@erct.com 

.............

® "Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của dịch giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"

.....