40 năm t́nh cũ

Lê Hiền

Ở cái tuổi 17, cái tuổi đă xong tú tài phần một mà tôi cũng chưa có được một mối t́nh cho ra hồn, trai mới lớn như tôi mặt mọc đầy mụn, tóc chải lúc nào cũng láng cóng, thèm thuồng chảy cả nước miếng mơ ước được đi bên cạnh một em gái nho nhỏ, để được nghe em giận hờn nũng nịu, vậy mà ước mơ nhỏ nhoi đó cũng không thành. Chẳng dấu ǵ, bấy giờ không có em gái Ngă Ba Ông Tạ nào thèm tôi sất, lư do cũng rất ư là đơn giản, nhà các em gái th́ giầu có toàn con nhà tiệm vàng với lại kim cương đeo đầy người, c̣n nhà tôi mang tiếng là gần ngay ngă ba cách có 5 căn là bước tới ngă ba nhưng thật ra nghèo nhất xóm, con chủ tiệm bán tạp hóa thế th́ nghèo tỏng ra rồi c̣n ǵ nữa. Tiền ăn c̣n chưa có th́ tiền đâu mà dắt em đi rạp Rex coi love story sau đó đi ăn kem, quần áo tôi mặc nói của đáng tội phải dành dụm rồi ra khu dân sinh mua những cái quần viện trợ to tổ bố đem về sửa nhỏ lại. Ngoài cái tôi nghèo c̣n thêm môt lư do nữa là xấu trai, răng hô nên chụp h́nh lúc nào cũng vô t́nh dơ cánh tay lên ngang miệng để che bớt cái hàm răng ấp chiến lược, nhỏ con và thấp bé nên chụp h́nh lúc nào cũng phải ngồi. Có em gái nhà ngó ngang bên kia đường chắc cũng trạc bằng tuổi tôi, mới đầu tôi cũng để ư em, địa em lia lịa, em thấy tôi nh́n em lâu quá như muốn nuốt chửng cả con người của em, thế th́ em cũng địa lại qua nhà tôi thằng tôi sướng rên cả người, nghĩ là chắc em cũng mết ḿnh rồi đây. Cái cảm giác địa qua địa lại cũng hay đáo để nó cũng làm cho tâm hồn tôi phơi phới được phần nào. Có bữa tôi qua nhà em tính may cái quần (năn nỉ măi bố tôi mới cho một ít tiền cũng nhờ mới đậu được tú tài), nhà em có tiệm may quần áo, thấy tôi vào em tiếp đón tôi niềm nở, chỉ tôi một lô vải nằm trong tủ kính nào tẹc gan hàng ăng lê cơ đấy, vô t́nh hai chúng tôi đi ngang qua cái gương lớn, tôi giật ḿnh khi ngó vào trong gương, mắt tôi trố như muốn lọt tṛng và miệng tôi há hốc, tía má ơi! Tôi thấy em vĩ đại cao hơn tôi cả cái đầu, lúc này tôi muốn độn thổ v́ thấy sao ḿnh bé tẻo tèo teo thế này, vội vàng nói bị đau bụng sắp đẻ nên phải trở về nhà rồi sẽ qua lại. Một đi không trở lại, cho kẹo tôi cũng không dám, từ ngày đó tôi không c̣n có ước mơ và cũng hết c̣n dám địa em nữa.

Tôi tên Tí Teo, tôi thật thê thảm  
Tôi tưởng tôi trở thành thầy tu  
Thuở trước tôi thiết tha thương thầm Thúy  
Tướng Thúy thật to, tôi th́ Tí Teo tựa tôm tép  
(Tí Teo - Lê Huy Phong)

Đó là t́nh cho không biếu không hồi thứ nhất, mà không em gái nào thèm nhận. T́nh cho không biếu không hồi hai cũng không kém phân thê lương, tôi đang buồn nẫu ruột về mối t́nh cho không hồi hai này, th́ có một hôm mẹ tôi nh́n tôi cười rồi nói.

- Con trai lớn phỏng ra rồi thôi lấy vợ đi con.

Tôi khấp khởi mừng thầm đàng nào cũng lấy không lấy sau th́ lấy trước thôi lấy quách đi cho xong khỏi phải yêu đương chi cho mệt, khỏi phải tán tỉnh mất công mất sức lại tốn nước bọt, lại ba cái màn lẩm cẩm đưa em về dưới mưa nói năng chi cũng thừa, th́ ối thôi sao nó phiền quá vậy. Nhập tâm như vậy tôi mừng ra mặt hớn hở hỏi.

- Con cái nhà ai vậy mẹ? Con có biết cô ta không?

- Th́ c̣n ai ngoài cô bé xinh đáo để đàng sau nhà ḿnh này, tên cô bé là cái Tũn đó.

Tưởng ai hóa ra là cái Tũn, nghe đến đây khuôn mặt tôi từ hồng đến trắng bệch rồi sau đó trở thành mầu xám xịt. Th́ c̣n ai vào đây nữa cô bé vừa đá gị lái tôi một cú đau điếng, tim tôi c̣n chưa lành vết thương, em nói từ nào đến giờ có thương tôi đâu, chỉ là bạn nói chuyện cho vui vậy thôi. Tôi tức sao ḿnh ngu, thấy em cười với ḿnh tưởng là em chịu, để rồi từ thích đến mết rồi thương lúc nào không biết. Bữa tôi lại c̣n thấy em nói chuyện vui vẻ và t́nh tứ với thằng cha căng chú kiết nào đó ở xóm khác, mặt tôi tái đi như miếng thịt ḅ nhúng nước sôi, nó đau đớn vô cùng. Đau quá không biết làm sao tôi bèn ngồi viết thư t́nh cho em kể lể than khóc, mà chắc tôi viết thư như hạch nên em cầm ngó qua xong rồi cười ruồi đưa lá thơ t́nh tả oán trả lại cho tôi. Tới đây th́ bao nhiêu hy vọng em ngó ngàng lại tan biến theo mây trời và theo ngày nắng vội, buồn quá sẵn có tiệm phở gần đó tôi vào kêu một chai 33 tù t́ tu tới tấp, thật t́nh tim tôi teo lại chắc chỉ c̣n bằng quả chanh giấy. Trời ơi ! 17 tuổi cái tuổi đáng ra chỉ ngồi mà tụng bài ê a cho kỳ thi tú tài phần hai, th́ tôi lại ngồi đây nốc bia. Thật quả t́nh bia 33 sao đắng nghét, tửu lượng tôi thuộc loại dở nên uống được một ly mặt từ tái đổi thành đỏ lúc nào không hay. Mua hai điếu thuốc lẻ salem có đầu lọc gắn lên môi ra điều thi sĩ đang thất t́nh đây đừng có mà đụng vào, hút chưa tới phổi tôi ho sặc sụa v́ có biết hút đâu! Rơ chán! Hút được vài hơi nóng miệng quá tôi liệng bố nó xuống đất lấy chân di di. Miệng lầm bầm chửi cho hả hận t́nh, chẳng lẽ lại bắt chước dân bụi đời xâm chữ “hận đời đen bạc, giận kẻ bạc t́nh” rồi xâm h́nh trái tim với mũi tên cắm lơ lửng cho nó ra vẻ đau đớn, rồi lại c̣n vài giọt máu rướm nữa cho nó bi đát thêm cuộc đời.

Từ dạo đó t́nh cho không biếu không hồi hai chấp cánh bay đi, thế mà tôi vẫn c̣n vấn vương rồi vương vấn c̣n chưa nỡ dứt đường tơ, chả vậy mà tôi hay đi ngang qua nhà em ngó vào trong nhà đưa cái mặt mẹt ra để coi em có thể động ḷng trắc ẩn mà ban cho tôi tí tẹo t́nh thừa thăi. Thỉnh thoảng thấy em nh́n ra ḷng tôi mừng khấp khểnh, tôi vội cười cầu tài vậy mà em nỡ ḷng nào háy một cái rồi ngỏanh mặt làm ngơ, ai biểu em vô t́nh làm chi cho ḷng tôi tê tái. Hết đi ngơ trước rồi đi ṿng ngă sau, ngơ nào tôi cũng gặp em hết, đi ngơ sau nom thấy em đang ngồi nấu cơm sau bếp, rơ ràng “nà gái nhà nành nhé” trông em nhu ḿ đếch chịu được, chả trách nào mẹ tôi cứ tấm tắc khen em hoài. Trông thấy em tôi hắng giọng ra điều tôi đang bênh ốm tương tư đây, khôn hồn mà thương tôi đi không có tôi ốm yếu gầy g̣ chết dần chết ṃn bây giờ. Dùng tuyệt chiêu như vậy mà em cũng vẫn hết háy lúc trước bây giờ th́ lại hứ, em c̣n trề cái môi thâm cong cớn ra điều đừng có mà ḥng, tôm mà đ̣i chơi với rồng, đợi kiếp sau đi cha. Cũng v́ cái giáng bề ngoài nhu ḿ của em mà mẹ tôi cứ vài bữa lại thúc hối.

- Nghe lời mẹ lấy đi con, xong rồi mẹ gầy vốn mở cho cái tiệm tạp hóa hai vợ chồng cùng làm ăn.

Nghe sao mà cơi ḷng tôi tự dưng sung sướng, trời nếu được gá nghĩa trăm năm cùng nàng th́ hạnh phúc biết mấy. Tôi cắn răng ừ hử, khất lần khất ṃn, cứ để từ từ mẹ ạ! chẳng lẽ lại nói con bé đó nó có bồ nó đâu thèm con th́ tội cho mẹ tôi quá. Nhỡ ra mẹ tôi lại mang trầu cau qua dạm hỏi th́ tôi chỉ có nước độn thổ, hay nhảy xuống sông mà rửa cái hận t́nh.

Thế cũng xong thôi giă từ t́nh yêu thơ ngây. Thất t́nh như vậy mà tôi cũng ráng xong được cái tú tài hai, kể ra tôi cũng phục tôi thông minh có thừa.

T́nh cho không biếu không hồi ba tưởng là sẽ không bao giờ xảy ra, vậy mà nó vẫn xảy ra như một thứ trêu ngươi. Cua các em Ngă Ba Ông Tạ không được, gà nhà không thiêng, số tôi là số có đào ở khu vực xa tít mờ chăng, tôi thơ thẩn xuống nhà người bà con vùng Nguyễn Văn Thoại gần ngă tư Bảy Hiền. Hôm đó tôi cũng vô t́nh đi với người anh họ tới tiệm bi da làm vài chầu cho đỡ buồn, vừa xuống xe trước tiệm, người anh họ thấy cô bé đang đi nguây nguẩy liền gọi giật ngược.

- Nè! cô cả đi đâu đó? Sau này tôi mới biết cô là chị cả trong gia đ́nh cũng dân bắc kỳ chín nút. 

- Dạ! mới đi hốt hụi đàng kia về.

Thằng cha anh họ hơi láu cá, mau mồm mau miệng giới thiệu tôi liền, tôi ớ người ra chưa kịp cài số de để chạy.

- Thằng này là em họ tôi.

Tới đây tôi không có đường lựa chọn đành chào hỏi, miệng ngậm tăm không biết nói ǵ, bởi v́ nói thêm chi cũng thừa nên im lặng là vàng. Thế là từ đây tôi có cớ đi xuống vùng này nhiều hơn.

Không biết mấy ngày sau cha anh họ tán láo với cô ta thế nào về tôi mà bữa gặp lại tôi, mặt cô cười với vẻ tươi tỉnh lắm, lại c̣n lăng xăng cài hoa vào mái tóc cho thêm phần con gái nhà lành. Vừa đậu xong tú tài hai nên tôi rảnh thấy mẹ, nhân tiện có vụ em gái hậu phương, quẩn chân tôi đi xuống vùng ngoại ô này hoài tránh xa mấy em NBOT v́ bị đ̣n hội chợ thấm quá rồi, ḿnh mẩy ê rần cả.

Thật ra tôi không biết tán gái nói chuyện vô duyên thấy bà đi. Gặp em th́ chỉ có nói khơi khơi.

- Cô đi thu hụi đấy hả?

Ấy cha! biết nói ǵ hơn, tôi đâu có mau mồm mau miệng chứ.

- Dạ! đi thu hụi anh à!

Nghe em dạ ngọt sớt mà ḷng tôi xốn xang khó chịu, không ǵ em cũng nhỏ hơn tôi vài tuổi, chắc cô dạ theo cái kiểu người em gái đối với anh trai đấy mà. Ai mà nghe hai đứa tôi nói chuyện chắc mắc cỡ dùm ha! Chuyện ǵ không nói đi nói chuyện hốt hụi.

- Cho đi chung với được không. Tôi nói trống không, đại danh từ bỏ ngơ.

- Dạ! Không được đâu mẹ mắng chết!!!

Trời ạ! Có thiệt t́nh không đây, vừa nói ra tôi biết hố chưa kịp bụm miệng lại, h́nh như miệng tôi có mùi th́ phải, có phải tôi nói không đây sao ngây ngô quá nhể, rơ vẽ chuyện. Lẽ dĩ nhiên mới gặp nhau vài lần đ̣i đi chung sao được bố khỉ! thế mà cũng phát ngôn bừa băi được, có lẽ túng quá nói bừa, rặn măi mới ra được câu.

Ấy vậy ngày qua ngày, những câu chuyện rất ư là ngây ngô được tôi phóng ra bừa băi vô trật tự, vậy mà em lại thích được hỏi han mới chết chứ. Tới đây tôi cũng chưa biết chắc là em đă chịu tôi chưa hay là chỉ làm bạn nói chuyện qua đường, có điều mỗi lần gặp lại th́ kéo dài hơn một chút. Tới đây tôi nổi hứng mua cuốn sổ nhỏ viết nhật kư t́nh yêu, nói không được th́ tôi phóng bút viết vung văi, trời nắng trời mưa, hôm nay gặp em mặc áo mầu hồng trông đẹp ra phết. Nào là em đẹp quá! Ai được em thương có phúc đấy nhé. Nhật kư mỗi ngày sao thấy viết từa tựa giống nhau chỉ có quanh đi quẩn lại mấy chuyện đă biết rồi. Nào là từ đàng xa thấy em đi hốt hụi sao thấy thương quá, gót hài gơ trên đường cái nghe cọc cọc. Viết được hơn mười trang tôi bèn nhờ ông anh họ đưa dùm cho em gái hậu phương. Cái này gọi là chiêu thử phóng cần câu xem có được cá không. Cuốn nhật kư đưa đi không thấy hồi âm cỡ một tuần lễ, chắc là cá đă cán câu rồi đây, tim tôi đánh lô tô. Bữa gặp lại em đưa tôi cuốn nhật kư miệng nói lí nhí.

- Anh viết nữa đi, em thích đọc lắm.

Chỉ có một cuốn nhật kư vài trang giấy thôi mà tôi đă bắt em chuyển tông anh em ngọt như mía lụi.

Từ đó tôi ghé vào nhà em ăn cơm dài dài, được thưa chuyện với bố mẹ em, ông bà tiếp tôi rất niềm nở. Tôi chưa kịp khai tôi là con cái nhà ai th́ bà mẹ đă mau mắn hỏi.

- Ông bà vẫn mạnh khoẻ? (ư nói bố mẹ tôi) lúc trước tôi hay ghé tiệm bà mua hàng tạp hóa hoài.

Th́ ra mọi người đă biết tôi ở vùng nào tới.

Có những lúc tôi tới buổi chiều, chào ông bà xong tôi đi xuống bếp nh́n thấy em nấu cơm bên bếp lửa hồng mặt ửng đỏ, tôi xà xuống ngồi chồm hổm bên cạnh lấy cây que khều ngọn lửa cho cháy hồng thêm v́ chẳng biết nói ǵ, hạnh phúc và mùi mẫn ra phết. Có những lần chạm tay nhau vô t́nh tôi run bắn cả người lên, tôi ngượng mà em cũng bẽn lẽn. Cái bẽn lẽn không phải là em chả mà là em chịu cái anh phải gió rồi. Rồi cũng trong cái bếp này tôi đă vội vă hôn trộm lên môi em, cái hôn trong sạch không một vấn đục. Em để tôi hôn nhẹ xong khẽ đẩy tôi ra xa ư chừng không được chưa phải lúc, chừng nào cưới hỏi đàng hoàng hẵng tính. Tôi vội vàng xin lỗi, em không giận mà má hơi ửng đỏ, lẳng lặng mang đồ ăn lên nhà trên, tôi ngồi ăn chung với cả nhà. Cuộc t́nh trôi đi trong êm đềm lặng lẽ. Nếu như thế th́ chẳng ǵ đáng nói. Rồi cũng đến lúc trao nhau kỷ niệm, tôi tặng em tấm h́nh, em tặng lại cho tôi bỏ trong ví, trao qua trao lại mới toại ḷng nhau.

Ở nhà gặp chưa đă chúng tôi hẹn nhau đi nhà thờ dự lễ đêm giáng sinh, nhưng vẫn c̣n e thẹn, em đi về phía bên nữ c̣n tôi đứng cuối đáy nhà thờ, đứng xa cả hàng chục thước mà vẫn sợ bà con xóm đạo dị nghị. Đang đứng sớ rớ, em hốt hoảng nói tôi đi về ngay kẻo mấy tên con trai xứ đạo này đục tôi v́ cái chuyện tự nhiên có tên cà chớn nào ở đâu đến đây phổng gái cùng xứ.

Tôi tưởng t́nh yêu đă đến lúc chín mùi để tôi thưa lại với mẹ chuyện trăm năm. Đợi lúc mẹ vui tôi đưa h́nh em cho mẹ coi, mẹ ngó xong không nói năng ǵ, chỉ ừ hử qua loa. Vậy mà mẹ tôi có mạng lưới t́nh báo điều tra sao đó, mà biết rất rơ về gia cảnh cô ta. Vài bữa sau mẹ kêu tôi lại chỉ nói vắn tắt, năm sau con phải đi Nhật rồi chuyện lấy vợ để hoăn lại tính sau. Tôi biết sự việc không thành nên cũng buồn lắm, tuy là buồn nhưng tôi không quyết liệt đ̣i hỏi, có lẽ t́nh cảm tôi dành cho em chưa được mănh liệt để có thể gan ĺ năn nỉ mẹ tôi, chưa đủ độ nặng của Hennessy XO để tôi say mê mệt và chết v́ t́nh. Tôi đi lại thưa thớt hơn và bớt mặn nồng với em. Để rồi tôi viết một lá thư cuối cùng bầy tỏ tâm can, và tḥng một câu có thể giết được người, hăy quên anh đi v́ đến những 5 năm sau anh mới về lại xứ sở. Và từ đó tôi không c̣n gặp em nữa. T́nh yêu ai ơi cút bắt tṛ chơi. 40 năm hồi tâm nh́n lại, ừ nhỉ thế mà đă gần 40 năm rồi kể từ dạo đó, một bức tranh rơ rệt như định mệnh đă an bài sẵn, em đi qua đời tôi như một dấu chấm đen được định rơ vị trí trên bức tranh.

Tôi cảm thấy tôi có lỗi, giá mà đừng quen nhau. Gần 40 năm trôi qua, bây giờ người đó ở đâu có được hạnh phúc không? Bài viết như một lời tạ lỗi.

Viết Tại Irvine Tháng 11 năm 2005

 


Cảm tưởng về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về : lehien@erct.com