Bài Ca T́nh yêu

Lời Vào Đầu

Đông Kinh vào đầu thập niên 70 là nơi đô hội tụ tập dân tứ xứ đổ về làm ăn, người ngựi đổ về khiến mật độ dân chúng tăng lên rất cao, hơn mười triệu cư dân trong thành phố. Giọng nói người Đông Kinh pha trôn đủ mọi thứ tiếng nói từ bắc xuống nam. Thời này cũng là thời cực thịnh của nước Nhật, vào thời này Nhật là nước á châu duy nhất đưổi kịp tây phương về đủ mọi phương diện, Đại Hàn c̣n lạc hậu như một cái đuôi chưa được hùng mạnh như hiện nay. V́ vậy nước Nhật vào thời này đă thu hút nhiều sinh viên các nước như Việt Nam, Thái Lan, Nam Dương, Mă Lai, Singapore, Đại Hàn, vân vân … Đi ra đường gần cư xá quốc tế Kokusai, người ta thấy thấp thoáng đó đây bóng dáng sinh viên ngoại quốc. Nhiều mối t́nh ngoại quốc của các cô gái Nhật đă nảy nở trong môi trường hỗn độn này, tạo thành nhiều mảnh t́nh trớ trêu buồn có vui có. Dưới đây là một trong những mối t́nh đó.

Chương Một

Tảo xếp hàng ở nhà ga Shibuya đợi chuyến xe điện đi về ga Daibashi. Khách xếp hàng dài trong trật tự đợi xe điện vào giờ cao điểm. Xe điện vừa xịch đến như có đợt sóng ngầm mạnh từ đàng sau liên tục đẩy Tảo vào tận bên trong. Mùi mồ hôi quyện lẫn mùi hôi nách và mùi nước hoa của đủ mọi thành phần làm Tảo muốn nghẹt thở, Tảo hắt x́ liên tục v́ mũi Tảo bị dị ứng. Người kiểm soát chỉ ngón tay từ bên trái qua bên phải để coi chừng mọi người đều đă lọt vào trong các toa và mọi cánh cửa được đóng chặt, cẩn thận người kiểm soát cầm cờ phất lên cùng với tiếng c̣i báo hiệu kêu rét một hồi dài, xe điện từ từ chuyển bánh. Hết chuyến này đến chuyến khác cách nhau chỉ có 5 phút mà người vẫn c̣n ùn ùn đổ đến đông nghẹt.

Về đến ga Daibashi đă 6 giờ tối. Tảo ghé vào quán Kisaten gần nhà ga vừa để ăn và ngồi nghe nhạc thoải mái. Đang cúi đầu ăn Tảo như thấy có ǵ khó chịu trưóc mắt ngửng đầu lên Tảo vừa kịp thấy ánh mắt của một cô gái từ chiếc bàn bên kia nh́n vội đi chỗ khác, cô gái hơi bẽn lẽn. Có lẽ cô gái thấy Tảo là người ngoại quốc nên ṭ ṃ nh́n. Tảo mới sang Đông Kinh được vài tháng nên không thể che dấu được làn da mặt c̣n rạm nắng Nha Trang. Tảo sống và lớn lên từ nhỏ ở thành phố biển Nha Trang. Húp xong tô súp miso Tảo vội liếc nhanh về phía trước lần này th́ cô gái không kịp quay đi Tảo khẽ dơ tay lên vẫy chào, cô gái cũng vẫy lại và mỉm cười.

Ngày hôm sau Tảo cũng ghé vào quán cũ. Cô gái đă ngồi đó từ hồi nào. Tảo khẽ gật đầu chào, kêu món ăn cũ, ăn xong Tảo bỏ giấy 500 yen lên mặt bàn và tiến lại phía bàn cô gái. Tảo như các sinh viên mới qua tiếng Nhật c̣n bập bẹ rất liều lĩnh trong lănh vực làm quen với các cô gái Nhật.

- Tôi là Tảo sinh viên ngoại quốc từ Việt Nam mới qua mong được làm quen với cô để học tiếng Nhật.

Cô gái thích thú v́ giọng nói tiếng Nhật lơ lớ ngập ngừng để t́m cách ghép những câu đàm thoại mới học được từ trong lớp Nhật ngữ. Cô nghe loáng thoáng hiểu Tảo muốn nói ǵ. Cô phác một cử chỉ mời ngồi.

- Tôi tên là Ái Tử. Anh học tiếng Nhật bao lâu rồi? Qua Đông kinh hồi nào?

Tảo như mở cờ trong bụng v́ cô gái đă chịu tiếp và nói chuyện với Tảo.

- Tôi mới qua được hai tháng và học tiếng Nhật được hơn một tháng.

- Nhà anh ở đâu và đi học có xa không?

- Xin lỗi cô nói chậm lại một chút được không, v́ tôi c̣n chưa nghe được nhanh.

Cô gái bật cười khúc khích, cảm thấy rất thú vị.

- Ồ tôi xin lỗi cứ tưởng đang nói chuyện với người Nhật. Cô gái lần này lập lại thật chậm răi.

- Tôi ở dăy chung cư cách đây khoảng 10 phút đi bộ.

- A! thế th́ vui quá tôi cũng ở gần đó.

- Cô uống ǵ không cà phê hay nước ngọt.

- Cho tôi ly coke.

Tảo gọi ly cà phê c̣n ly coke cho cô gái. Hai người nói chuyện vui vẻ thỉnh thoảng Tảo dở tự điển Anh-Nhật để tra chữ mới mà cô gái nói. Cô gái ph́ cười v́ cử chỉ ngây ngô học tṛ của Tảo.

- Vậy mà cũng đă gần chín giờ rồi chắc tôi phải về nghỉ ngơi để ngày mai c̣n đi làm.

- Tôi có thể gặp lại cô ngày mai không? Tôi muốn học thêm tiếng Nhật mong cô chỉ dậy.

- Vậy th́ tối mai gặp lại anh … anh ǵ nhỉ?

- Tảo.

- À anh Tảo trí nhớ tôi hơi đoảng.

- Nhớ nhé cô Ái Tử. Tôi sẽ chờ cô ngày mai tại quán ăn này.

Tảo dành trả tiền luôn phần ăn cho cô gái. Hai người đi về cùng đường tới ngă rẽ, cô gái hơi cúi gập đầu xuống chào. Tảo vội cúi đầu xuống chào lại. Tảo đợi cho cô gái đi khuất qua ngơ rẽ khác Tảo mới lững thững bước vào căn chung cư.

Hôm sau Tảo đến quán cũ kêu ly cà phê trước ngồi đợi cô gái đến để ăn luôn thể. Gần tiếng đồng hồ rồi mà chưa thấy tăm hơi cô gái. Chắc cô ta không muốn gặp Tảo nữa v́ sợ rắc rối chăng! Tảo chán nản trả tiền đứng dậy đi về nhà. H́nh ảnh cô gái Nhật nhỏ nhắn mỹ miều, lúc nào cũng nở nụ cười tươi tắn, đang ám ảnh Tảo.

Hôm nay Tảo lại đến nữa hy vọng cô gái sẽ trở lại. Tảo nh́n đồng hồ có hơn nửa tiếng rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng cô gái, Tảo thất vọng chắc cô gái hứa lèo cho ḿnh leo cây luôn. Tảo tính dợm đứng dậy th́ từ ng̣ai cửa cô gái hớt hả đi nhanh vào bàn của Tảo.

- Xin lỗi anh Tảo, tôi đă lỗi hẹn và để anh chờ. Đáng lẽ tôi phải có số điện thoại của anh để liên lạc báo cho anh biết. Hăng có việc bận bất ngờ không thể đến gặp anh Tảo được.

- Ồ! Không có việc ǵ hết cô Ái Tử. Tối nay được gặp lại cô là tôi mừng rồi.

- Anh có giận tôi không? Xin lỗi nhe.

- Đừng nghĩ thế cô Ái Tử à, tôi tổn thọ mất. Cô ăn ǵ cà ri gà nhé! Món này cô thích lắm th́ phải.

- Cám ơn anh, mới quen mà anh đă biết ư Ái Tử rồi. Có người bạn mới như anh đời thật là có ư nghĩa.

Ngày qua ngày tiếng Nhật của Tảo tiến bộ thấy rơ. Thầy giáo dạy tiếng Nhật lấy làm ngạc nhiên v́ sự tiến bộ nhanh chóng này. Giọng nói có vẻ hơi pha âm hưởng người miền bắc vùng Akita. Điều này chẳng lấy ǵ làm lạ bởi v́ cô gái đến từ Akita. Như thói quen hàng ngày Tảo vẫn đến đợi Ái tử ở quán ăn cũ trước khi về nhà.

- Chào cô Ái Tử.

- Chào anh Tảo. Dạo này tiếng Nhật của anh có vẻ tiến bộ thấy rơ.

- Thầy giáo tôi cũng khen như vậy. Được vậy cũng nhờ cô chỉ dậy, bỏ thời gian luyện tập nói và nghe cho đứa học tṛ dở này.

- Dạo này tôi nói hơi nhanh mà anh nghe được là khá lắm đó.

- Cô có ư trung nhân chưa? Xin lỗi tôi đă đuờng đột hỏi điều này.

- Ồ chưa nếu có th́ tôi đâu dám bỏ thời gian đi với anh như thế này. Đi làm cả ngày về đến nhà không thiết đi đâu nên không có dịp quen biết.

Nghe được điều này Tảo thấy nhẹ cả tấm ḷng. Được thể Tảo đánh bạo lên tiếng.

- Cuối tuần này cô Ái Tử có rảnh không? Tôi muốn nhờ cô làm hướng dẫn viên dắt đi coi Shinzuku.

- Tôi cũng định đi Shinzuku mua một vài món đồ và sẵn tiện đi dạo phố với anh.

- Cám ơn cô Ái Tử, vậy gặp cô ngày mai tại trước nhà ga Daibashi. Chúc cô ngủ ngon giấc.

Chương Hai

Tảo đă có mặt trước nhà ga cả mười phút. Sắp sửa đến 12 giờ rồi Tảo liếc nhanh đồng hồ treo trên tường nhà ga. Chuông chưa kịp đổ 12 giờ Ái Tử đă xuất hiện trong bộ váy mầu xanh nhạt. Ngoài học hỏi về khoa học Tảo c̣n học được từ người Nhật một số điều văn minh trong nếp sống hàng ngày: xếp hàng trong trật tự, giữ đúng giờ và gọn gàng sạch sẽ.

- Trông cô Ái Tử hôm nay thật đẹp. Tảo dở giọng nịnh.

- Vậy ra thường ngày tôi trông xấu tệ phải không? Ái Tử pha tṛ cười khúc khích.

- Không phải đâu lúc nào cô trông cũng đẹp cả.

Đến ga Shinzuku cả hai đi bộ vào khu trung tâm thương mại. Gần đến quăng đường có nhiều quán nhỏ lụp xụp, tiếng hô rao vọng ra từ trong tiệm ngọt sắc như tiếng kèn.

- Chào quí khách. Mời vô, mời vô, ăn thử món cá ḍn ngon vô cùng.

Tiếng mời vô kéo dài như bất tận khiến Tảo cảm thấy đói bụng.

- Này cô Ái Tử tiệm này ăn có ngon không?

- Anh Tảo à! Tiệm trông lụp xụp chứ có món cá ngon hết xảy, chúng ta thử vào ăn xem. Ăn xong bảo đảm anh sẽ nhớ và muốn đến ăn dài dài.

Ngồi xuống dẫy ghế dài h́nh chữ U, bên trong quầy là bếp. Tảo kêu hai phần cá, kimchi, và súp miso. Cả hai ăn xong đi ṿng về phía ṭa nhà bán máy ảnh với đủ mọi loại Canon, Nikkon, Pentax, vân vân. Mua đồ ở đây dân du lịch có passport trong ṿng ba tháng sẽ được bớt tiền. Tảo chọn chiếc Canon và trả tiền.

- Giờ chúng ta đi đâu đây? Hay chúng ta ghé qua tiệm sách Kunikoniza nhé cô Ái Tử tôi cần mua vài cuốn sách học.

Vào tới tiệm sách Tảo thấy chóa mắt v́ hệ thống tiệm bán sách này to lớn như Barnes&Noble ở Mỹ. Sau khi ra khỏi tiệm sách cả hai đi ṿng về phía nhà ga Shinzuku ghé vào Keio Department Store.

- Chắc chúng ta trở lại Keio store. Nhân tiện mua tặng anh bộ kimono mỏng để anh tập làm quen với lối sống và phong tục người Nhật. Ái Tử nhí nhảnh nói.

- Cám ơn Ái Tử từ ngày quen Ái Tử tôi học hỏi và biết rất nhiều về Nhật. Hy vọng tôi sẽ được làm bạn lâu dài với Ái Tử.

Sắm sửa quần áo và một số đồ dụng cụ cần thiết th́ trời đă chập choạng tối. Tảo đưa Ái Tử lên sân thượng, Keio toà nhà cao 12 tầng có tiệm ăn lớn, chỗ này là nơi ḥ hẹn hữu t́nh cho các cặp t́nh nhân. Tảo đưa Ái Tử ra ngoài lan can ngó bao quát khắp vùng Shinzuku, thật là đẹp với những đèn hiệu quảng cáo. Gió thổi khiến Ái Tử hơi lạnh co ro, Tảo kéo sát Ái Tử vào cánh tay, như đồng t́nh Ái Tử ép sát vào ḿnh Tảo hơn nữa. Tảo hôn nhẹ lên đôi môi anh đào hé mở như chờ đón.

- Thôi chúng ta vào có lạnh, Ái Tử lên tiếng. Tảo như bừng tỉnh.

Ra khỏi ga Daibashi Tảo đưa Ái Tử về đến tận nhà, sau đó Tảo mới về. Dư vị chiếc hôn vẫn c̣n phảng phất đâu đây, có lẽ Tảo đă bắt đầu yêu.

Ngày hôm nay thứ hai đầu tuần Tảo lại bắt đầu một ngày mới cho việc học. Đầu óc Tảo luôn thấp thoáng bóng h́nh Ái Tử và nụ hôn nhẹ thơm nức mùi hương trinh nữ. Về đến nhà vừa kịp vất cặp xuống góc nhà Tảo nghe tiếng điện thoại reo.

- A lô, tôi là Tảo đây.

- A lô anh Tảo hẹn anh đi tắm Ofuro tối nay có được không! sau đó đi ăn tiện thể.

Tảo trút bỏ bộ đồ mặc vào chiếc áo kimono mà Ái Tử đă mua tặng, tính ra đứng đợi trước nhà th́ đă thấy Ái Tử đứng đợi sẵn.

- Anh mặc bộ kimono này giống người Nhật rồi đó nghe.

- Không ngờ mặc bộ này thoải mái quá cô Ái Tử.

Đến trước cửa Ofuro, Ái Tử vào bên trái c̣n Tảo qua bên phải. H́nh như đây là một luật lệ chung của các pḥng tắm công cộng, pḥng phái nam lúc nào cũng ở bên tay mặt, có lẽ tâm lư trọng nam vẫn c̣n tồn tại. Chừng nửa tiếng sau hai người gặp nhau ngoài cửa.

- Cô Ái Tử đói bụng không ghé lại quán ḿ ăn một tô gomokusoba cho ấm bụng.

- Nghe có lư hả anh Tảo! Ái Tử cũng đang đói bụng đây, nào chúng ta đi.

Tiệm bán ḿ gần ofuro. Tảo kéo cánh cửa giấy để Ái Tử vào hẳn bên trong tiệm rồi kéo cánh cửa lại. Có vài người khách lai rai chắc cũng vừa từ ofuro ra. Trời cuối thu nên hơi lạnh. Tảo nghe tiếng ăn ḿ rột rột của vài người khách nam. Tảo để ư họ nuốt trôi những sợi ḿ thẳng vào bụng chứ không nhai như Tảo, ăn xong ḿ họ cầm cả tô lên miệng húp sột soạt ra vẻ ngon lành lắm, không thấy họ cầm th́a múc từng chút như Tảo. Liếc mắt qua Tảo thấy Ái Tử tủm tỉm cười, cô cũng dùng th́a để uống nước súp.

Ra khỏi quán ḿ hai người đi bộ về nhà. Tảo khẽ nắm tay để thăm ḍ phản ứng Ái Tử thấy nàng không phản đối, cảm giác ấm áp chạy tận vào trái tim Tảo. Đến trước nhà thay v́ đi thẳng đưa Ái Tử về Tảo khẽ kéo Ái Tử về phía nhà Tảo.

- Mời Ái Tử ghé vào pḥng Tảo nói chuyện một chút sẵn tiện hỏi về bài văn trong sách?

- Một chút thôi đó nhe Ái Tử phải về mai c̣n đi làm.

Căn pḥng học tṛ nên chẳng có ǵ cả, vài cuốn sách, vài bộ quần áo, một ít xong chảo dùng nấu ḿ gói. Một cái ti vi trắng đen nhỏ để ngay góc pḥng. Hai người ngồi bệt xuống chiếu vừa xem chương tŕnh nhạc vừa đọc bài luận văn. Thỉnh thoảng Ái Tử cầm bút sửa vài chữ. Nh́n Ái Tử tâm hồn Tảo xúc động, không nhịn được Tảo ôm Ái Tử hôn lên đôi môi mọng đỏ, đôi má hây hây hồng dưới ngọn đèn làm tăng thêm vẻ quyến rũ. Ái Tử khẽ cựa thoát ra khỏi tay Tảo.

- Đừng làm thế Tảo có lẽ hơi sớm quá chăng, thôi Ái Tử đi về mai gặp lại.

- Ái Tử giận Tảo chăng?

- Không phải thế đâu, có lẽ t́nh cảm chúng ta chưa đủ chín mùi để đi sâu hơn.

Tết dương lịch đă đến đây là cái tết đầu tiên ở Nhật. Ái Tử rủ Tảo đi đón giao thừa ở chùa lớn thuộc khu Asakusa. Đêm nay Ái Tử mặc bộ kimono mầu hồng trông khác hẳn ngày thường, tóc được cuốn lên cao với trâm cài để lộ cần cổ trắng nơn. Tảo mặc đồ vét mầu xám. Hai người đi sánh đôi bên nhau trông rất hạnh phúc, họ là một cặp t́nh nhân mới. Khung cảnh chùa trước giờ giao thừa thật rộn ràng tấp nập. Mùi và khói nhang đèn nghi ngút phủ rợp một góc trời, tiếng chuông lâu lâu được đánh lên vang vọng kéo dài măi không dứt. Ái Tử cầm tay Tảo dắt sâu vào bên trong, đứng trước tiệm Phật hai người khấn vái. Ái Tử chỉ Tảo cách chấp tay khấn vái theo lối Nhật rồi cúi đầu lâm râm ước nguyện bất cứ điều ǵ muốn.

- Ái Tử khấn vài điều ǵ thế?

- Ái Tử cầu vái cho gặp được người t́nh và người chồng tốt.

- Th́ Tảo là người Ái Tử đang mong đợi đây.

- Cũng hy vọng như thế! Ái Tử chưa yêu và thương ai mong rằng không bị vỡ mộng.

Khách thập phương vẫn kéo đến tấp nập, Tảo d́u Ái Tử đi trở lại nhà ga Asakusa. Một đêm đầy ư nghĩa. Về đến nhà đă hơn hai giờ sáng. Tảo d́u Ái Tử vào pḥng chiếc cổ trần trắng ngần dưới lớp kimono trông Ái Tử thật quyến rũ, Tảo ôm lấy Ái Tử hôn lên chiếc cổ trắng Tảo t́m gặp đôi môi của người con gái say mê hút nhụy, Ái Tử hé môi đón chờ. Bàn tay Tảo tham lam gỡ từng lớp áo kimono, sờ soạng tham lam trên đôi núm vú đỏ hồng. Tảo đang trong cơi mơ màng bỗng chợt thức tỉnh.

- Tảo đưa quần áo ngủ cho Ái Tử, đừng làm thế, Ái Tử chưa sẵn sàng. Ái Tử giận sẽ không đến nữa đâu.

Tảo luống cuống và thẹn đưa quần áo ngủ cho Ái Tử thay, Ái Tử bắt Tảo quay qua bên kia nhắm mắt lại. Cô gái xúng sính trong bộ quần áo ngủ hơi rộng, kéo Tảo nằm bên cạnh.

- Thôi đêm đă khuya rồi Tảo ngoan ngủ đi.

Một đêm mất ngủ. Cạnh bên Ái Tử đang thở đều trong giấc điệp, trông hồn nhiên và vô tư như búp bê. Không biết Tảo c̣n bị mất ngủ đến khi nào.

Chương Ba

Qua tháng hai tuyết rơi nhiều Tảo chợt có ư định rủ Ái Tử đi trượt tuyết.

- Ái Tử có biết chỗ nào đi trượt tuyết không?

- Đă lâu lắm Ái Tử chưa có dịp đi ngó tuyết, nhân tiện có Tảo đi cho vui. Nhưng phải mướn hai pḥng riêng biệt nhé.

- Ừ Tảo hứa sẽ mướn hai pḥng riêng biệt.

Vừa đến khách sạn người thâu ngân hỏi.

- Hai anh chị mướn một pḥng phải không? Có lẽ người thâu ngân tưởng là hai vợ chồng son trẻ đi hưởng tuần trăng mật.

- Không cho chúng tôi hai pḥng riệng biệt. Ái Tử thẹn thùng lên tiếng cải chính, mặt hơi đỏ.

Tảo đặt hai pḥng riêng biệt. Gọi là pḥng riêng biệt, thật ra chỉ ngăn bằng một lớp cửa giấy mỏng kéo ra kéo vô, bên này có thể nh́n qua pḥng bên kia dù có hơi mờ. Bỏ đồ đạc trong pḥng, Tảo dắt Ái Tử đi mướn đồ trượt tuyết. Ái Tử lại một lần nữa trở thành thầy dậy trượt tuyết bất đắc dĩ cho Tảo. Nh́n Tảo té lên té xuống Ái Tử cười vui thích, quen nhau gần năm trời chưa bao giờ Tảo thấy Ái Tử cười thoải mái, cười vui như vậy. Cả buổi từ sáng đến chiều một thầy một tṛ cười đùa không biết mệt. Về lại khách sạn Tảo kêu hai tô ḿ, hai người ăn rất ngon lành. Sau đó đi tắm ofuro lên pḥng trở lại bật ti vi coi một lúc th́ đă gần nửa đêm. Tảo hôn từ gĩa Ái Tử trở về pḥng bên cạnh. Một ngày vui chơi thoải mái.

Từ pḥng bên kia bóng Ái Tử hiện lên trên cửa giấy lờ mờ qua ánh đèn, nàng trút bỏ bộ quần áo, đường cong thân thể của người con gái đập vào mắt khiến tảo ngạt thở. Tảo nuốt nước bọt. Ngọn đèn chợt tắt, Tảo nằm trằn trọc khó ngủ, h́nh như có tiếng trở ḿnh bên kia. Không chịu được hơn nữa Tảo vùng dậy mở cánh cửa giấy bên tay phải th́ cánh cửa bên trái cũng vừa mở ra. Ái tử đứng bên kia lằn ranh cánh cửa đang chờ đợi. Tảo vội âm chầm lấy thân h́nh Ái Tử, lóng cóng trút bỏ lớp kimono mỏng bên ngoài. Tảo chết lịm lần đầu tiên Tảo được chiêm ngưỡng thân thể ngọc ngà của người con gái Nhật. Ái Tử gh́ chặt lấy Tảo.

- Em yêu anh.

- Anh đă yêu em từ ngay buổi đầu gặp gỡ.

- Đừng xa em nghe anh. Em không thể xa anh được nữa.

Bên ngoài tuyết vẫn rơi lạnh cóng, nhưng trong pḥng ngọn lửa t́nh nóng bỏng đang hừng hực cháy như một bó đuốc. Hai thân xác quyện lấy nhau, hai tâm hồn cùng rung một nhịp đập.

- Ái Tử anh không thể xa em đâu. Hăy làm vợ anh đi nhé Ái Tử.

- Ái Tử không thèm làm vợ anh đâu, đừng có mà ham, Ái Tử nũng nịu với Tảo.

Ngoài trời tuyết vẫn rơi dữ dội.

* * *

Ái Tử gối đầu lên cánh tay Tảo. Lim dim đôi mắt hưởng lấy hạnh phúc ngây ngất bên người t́nh. Cả hai sáng nay thức dậy đều cảm thấy lười biếng không muốn đi ra ngoài trượt tuyết.

- Sao em thấy mệt và lười quá không thiết đi ra ngoài chơi tuyết nữa. Cũng tại anh đó.

- Anh đâu có ư đó đâu! cũng bởi v́ anh thương em.

- Thương kiểu này em là người lỗ lă chứ đâu phải là anh.

- Vậy th́ chúng ta cưới nhau nhé, em có bằng ḷng không Ái Tử.

- Học xong anh tính ở đây hay về Việt Nam?

- Anh sẽ Việt Nam sống em có muốn đi với anh không.

- Giờ em đă là người của anh, em sẽ đi theo anh bất cứ đâu. Anh ở thành phố nào vậy?

- Anh lớn lên từ bé ở thành phố biển Nha Trang. Thật ra ba má anh là dân bắc di cư vào nam sau năm 1954 lúc anh mới được hai tuổi hơn.

- Sài G̣n th́ Ái Tử biết, Nha Trang có gần Sài G̣n không?

- Cũng hơi xa chứ không gần đâu.

Cuộc đi chơi trượt tuyết thật vui vẻ, ba ngày bên nhau tưởng chừng như bất tận. Mùi vị ái ân khiến hai người đeo dính bên nhau không muốn rời xa nhau nửa bước. Tảo cảm thấy thật hạnh phúc bên người con gái xứ hoa anh đào.

Ở bên nhà Tảo đă nghe nói nhiều về các cô gái xứ mặt trời mọc, h́nh ảnh cô gái mặc kimono duyên dáng như có ǵ cách xa khó với tới, nào ngờ đâu Tảo được cái diễm phúc sờ nắn được ôm gọn trong ṿng tay. Ái Tử cũng rất chiều chuộng Tảo, phần v́ Tảo là người yêu đầu đời của Ái Tử, phần v́ bản tính truyền thống chiều chuộng người chồng của người vợ Nhật vẫn c̣n sót lại trong tâm hồn Ái Tử vào thập niên 70 này. Thập niên mà người phụ nữ bắt đầu bung ra làm ăn, và phong trào đời hỏi b́nh đẳng với phái nam đang âm thầm phát triển ngấm ngầm chưa quá lộ liễu. Tâm lư trọng nam khinh nữ vẫn c̣n tồn tại dù đất nước Nhật đă tiến bộ vượt bực trong mọi lănh vực, nhưng vấn đề này vẫn c̣n quá bảo thủ. V́ vậy sinh viên đến học từ nước ngoài ăn nói ngọt ngào và nịnh đầm thường dễ thu hút các cô gái Nhật có đầu óc cởi mở. Ái Tử là một trong số các cô gái này.

Hồi c̣n ở tỉnh, nhà Ái Tử bên cạnh nhà một gia đ́nh thầu làm những hộp đựng mỹ phẩm Shiseido. Ái Tử thường nghe người chồng la mắng vợ như tát nước vào mặt hễ làm điều ǵ sai trái hay phật ḷng ông ta. Bà Vợ cũng bỏ th́ giờ làm việc, phải chăm coi đám thợ đàn bà con gái ước cũng gần mười người, ông chỉ có cái tài ngoại giao kiếm mối làm ăn, chở và khiêng đồ giao hàng đă có người thanh niên đảm trách công việc. Nhưng bà vợ c̣n phải nấu nước tắm nóng trong bồn cho ông chồng tắm và ngâm mỗi ngày, nhà nào rộng răi và có tiền thường có bồn tắm nước nóng trong nhà. Sau đó nấu cơm để trên bàn sẵn sàng rồi mới thỉnh chồng vào ăn c̣n bà th́ ngồi phục dịch cho chồng ăn uống, rót rượu sake vào ly. Chán vợ buổi tối ông ra ngồi quán rượu vừa uống vừa tán dóc với mamasan, không biết ông có chấm mút ǵ được không, nhưng rất thích nghe mamasan nói giọng giỡn cợt pha một chút dâm đăng. Từ quán về nhà say bí tỉ đi loạng choạng ngồi phệt xuống chiếu, bà vợ phải vội vàng tháo giầy ra cho ông, nếu chậm trễ có thể bị ông la cho một trận. Ái Tử thấy bất b́nh cho cảnh chồng chúa vợ tôi này. Mấy ông ngoại quốc không hiểu chuyện cho thân phận đàn bà bèo bọt ở xứ này, mà cứ phao ầm lên như một chân lư nào là “Ăn cơm Tầu ở nhà Tây lấy vợ Nhật”. V́ vậy gặp Tảo, lời ăn tiếng nói nhẹ nhàng của Tảo đă chinh phục được Ái Tử.

Thời này người đàn ông coi công việc hăng là chính dành thời gian rất nhiều trong hăng, sau giờ làm việc thay v́ đi thẳng về nhà lại cùng với một số đồng nghiệp đến quán nhậu lai rai, vợ con ở nhà sống chết mặc bay, bởi v́ ông c̣n đi uống ngoại giao với boss. Nhưng có lẽ do sự căng thẳng trong công việc làm trong hăng ở thời kỳ cực thịnh đang đi lên của đất nước Nhật Bản, nên ra ngoài uống rượu và tán dóc sẽ bớt được căng thẳng thần kinh, làm việc trong hăng mà không thoải mái chút nào người này ngó người kia, vô t́nh người này khống chế người kia không ai dám bỏ về trước. Trong đoản kỳ có lẽ đó là biện pháp tốt để cho công việc chạy, nhưng về lâu về dài đầu óc sẽ cùn không c̣n có được những sáng kiến cá nhân mới lạ, chỉ toàn là bắt chước và rập khuôn. Đại Hàn bây giờ cũng đang bước vào vết xe cũ của nước Nhật.

Chương Bốn

Sau ngày đi chơi xứ tuyết về hai người thường đi dạo phố hàng tuần. Lúc th́ Shinzuku, Asakusa, hay Shibuya. Trong dịp đi chơi Shibuya hai người ghé tiệm đĩa nhạc, tiệm đang cho chạy bản nhạc Tảo nghe rất quen thuộc, th́ ra bản Diễm Xưa được hát bằng tiếng Nhật bởi giọng ca khàn đục của Khánh Ly.

“mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
nghe lá thu mưa reo ṃn gót nhỏ
đường dài hun hút cho mắt thêm sâu
…………………………………………………..

akaichi no hate ni
anata no shira nai
ai ga aru koto o
oshieta no wa dare

kaze no tayori na no
hito no uwasa na no
ai o shiranai de
itte kuretanaraba

watashi wa ima mo
anata no soba de
inochi no tsuzuku made
yume miteta noni

ima wa chi no hate ni
ai o motomete
ame ni sasowarete
kiete yuku ... anata”

- Anh Tảo biết bản nhạc này không? H́nh như nhạc Việt Nam th́ phải? Đang ở top hit đó, nhiều người Nhật nghe rất thích.

- Tảo biết chứ đó là bản nhạc nghe đầu giường của anh thời trung học lúc 16 tuổi vào giữa thập niên 60.

Tảo mua đĩa nhạc này tặng cho Ái Tử. Nàng nghe rất thích. Giọng ca ma quái của Khánh Ly đă đem nhạc Trịnh Công Sơn đi vào ḍng âm nhạc Nhật. Chất giọng Khánh Ly đă đưa nhạc họ Trịnh đến giới sinh viên thời thâp niên 60, th́ cũng chính giọng ca khàn đục nhừa nhựa một lần nữa lại đưa nhạc họ Trịnh đến thính gỉa người Nhật. Vào năm 1970 Khánh Ly đă qua Nhật hát trong gian hàng triển lăm Việt Nam và đă được người Nhật để ư.

Cuộc t́nh giữa Tảo với Ái Tử êm đềm trôi rất hạnh phúc. Đôi khi Ái Tử qua nhà Tảo hoặc Tảo qua nhà Ái Tử. Chiều nay đang ngồi xem ti vi với Ái Tử, Tảo nhận được điện thoại từ thằng bạn nói lên gấp cư xá Kokusai để tiếp viện v́ có sự đụng độ giữa sinh viên Việt Nam và sinh viên Nam Dương. Tảo nói vắn tắt vài lời với Ái Tử rồi đi nhanh ra ngoài. Đến nhà ga, đă có một số đông sinh viên tụ tập trước sân ga đứng chờ. Con đường chính đi vào cư xá quốc tế đă được cảnh sát chận lại, v́ sợ có đổ máu lớn. Những sinh viên thổ địa vùng ga này biết hết đường đi ngơ tắt, bèn hướng dẫn anh em tránh cảnh sát đi ṿng vào gần sát cư xá. Không khí rất khẩn trương v́ đây là sự đụng chạm đến tự ái dân tộc, những người trẻ sinh viên sẵn sàng đổ máu v́ hai tiếng Việt Nam chứ không chịu bị nhục. Bên trong pḥng họp đang có sự điều đ́nh của đại diện sinh viên hai nước, nếu cuộc điều đ́nh không thành th́ đai diện sinh viên Việt Nam có thể bị nguy đến tính mạng v́ sự bao vây của nhóm Nam Dương bên trong cư xá. Hầu hết sinh viên Việt là những thư sinh trói gà không chặt chưa bao giờ cầm đến dao búa. C̣n nhóm sinh viên Nam Dương đa số là cảnh sát qua tu nghiệp, họ đă học cách đánh cận chiến để đối phó với du đăng, vơ nghệ đầy ḿnh. Như vậy nếu xảy ra đụng độ th́ có lẽ sinh viên Việt sẽ bị lép vế, vậy mà tinh thần dân tộc đă làm anh em không nao núng quyết ăn thua đủ. Rút cục cuộc điều đ́nh đă thành công. Anh đại diện đang theo học bậc tiến sĩ ra nói để anh em giải tán. Anh em cơng anh tung hô, v́ nếu cuộc điều đ́nh không thành anh có thể là người hy sinh trước nhất. Sau này anh tâm sự sao lúc đó anh liều thế giờ nghĩ lại mới thấy run. Có lẽ tinh thần dân tộc đă thúc đẩy anh không ít. Linh Thiêng thay hai chữ Việt Nam.

Về đến nhà th́ Ái Tử vẫn đang lo lắng ngồi chờ đợi Tảo.

- Cuộc điều đ́nh đi đến đâu rồi anh Tảo?

- Th́ nh́n coi tay chân anh c̣n lành lặn mà. Hai bên đă chịu xử ḥa và bắt tay nhau.

- Anh khiến Ái Tử lo lắng quá trời! Ngồi nhà không yên. Ái Tử sờ nắn khắp người Tảo bỗng chạm phải vật ǵ cồm cộm.

- Cái ǵ đây anh?

- Đây là con dao bấm lần đầu tiên anh cầm lấy nó. Em sợ không?

- Hăy vất nó đi anh, Ái Tử sợ lắm.

Ái Tử ôm Tảo đặt lên môi người yêu một nụ hôn say đắm, Ái Tử sợ Tảo có điều ǵ không may xảy đến. Ái Tử lo lắng chăm sóc Tảo như một người vợ. Tảo đáp trả lại ôm chặt Ái Tử hôn như mưa trên khuôn mặt đẹp. Ái Tử rên khe khẽ.

- Em cần có anh, đừng làm em sợ nữa nhe Tảo.

- Anh cũng cần có em chăm sóc, hăy ôm chặt lấy anh Ái Tử.

Sau này đại diện sinh viên Việt Nam và Nam Dương mỗi bên cử ra một người thi đấu rượu để nối kết giao hảo giữa sinh viên của hai nước, bỏ qua đi những tị hiềm và hiểu lầm. Hai két bia lớn Asahi được mang ra, mỗi két chứa 24 chai, loại chai này lớn gấp đôi chai bia Heineken 12 oz. Bên này một chai bên kia một chai mà phải uống nước nạp chứ không được nghỉ, người nào mót đi tiểu th́ có quyền đi vào nhà vệ sinh. Mười hai chai đầu th́ không thấm thía đối với hai tay bợm nhậu, càng những chai sau càng uống kéo dài hơn. Trời đă tối hai bên càng mót đi tiểu hơn, đó chỉ là tiểu xảo của hai tay bợm, cả hai đi vào nhà cầu thay v́ tiểu tiện lại thọc hai ngón tay vào họng để nôn mửa cho hết chất rượu ra ngoài. Nhưng chất rượu đă ngấm vào máu th́ có làm đủ mánh khóe cũng không giảm bớt chất rượu đi bao nhiêu. Những vỏ chai bia được vất ngổn ngang chồng càng lên cao th́ hai tay thi uống lại càng đi xiêu vẹo và nghiêng ngả bấy nhiêu, đi vào nhà cầu mà cứ chực té lăn kềnh. Luật lệ là phải đi một ḿnh không có ai d́u đi. Đến chai cuối cùng tay nhậu Nam Dương gục nằm thẳng cẳng mềm nhũn không nhúc nhích, buông chai rượu c̣n đầy rớt xuống nền gạch văng tung toé.

Chương Năm

Ái Tử rất thích leo núi, lần này nàng rủ Tảo đi ngắm cảnh núi. Đồ ăn được Ái Tử sửa soạn, cơm trưa là một hộp đồ ăn có bốn cục cơm nắm.

- Bên trong cục cơm có ǵ vậy Ái Tử?

- Trong mấy cục cơm có nhân me ăn hơi chua, nhưng rất tiện lợi khi đi leo núi, chỉ cần ăn một cục thôi là no bụng tha hồ mà leo.

Đi xe điện từ Đông Kinh mất hơn hai tiếng đồng hồ th́ đến chân núi, phong cảnh trông rất đẹp với vẻ tự nhiên của thiên nhiên, khác hẳn cảnh sô bồ của Đông Kinh đông đúc người, đến đây con người trước thiên nhiên hùng vĩ cảm thấy quên đi tất cả những căng thăng và bon chen trong cuộc đời. Hai người đi ṿng từ chân núi đi dần lên đỉnh, con đường ṃn đă được nhiều người đặt chân đến. Tới một băi đất trống chung quanh là những cây thông lâu đời, hai người trải khăn ngồi nghỉ đồng thời ăn trưa cho có sức vượt tiếp quăng núi c̣n lại. Ái Tử đưa cho Tảo một cục cơm bên ngoài có miếng nori (rong mầu xanh đen) bọc bên ngoài. Ăn xong uống chai nước lọc hai người tiếp tục cuộc leo núi, kỳ này xuống dốc nên đỡ mệt hơn. Đến ga xe điện hai người ngồi phệt xuống ghế đợi v́ hai chân nhức nhối không c̣n muốn nhấc đi nữa. Về đến nhà Ái Tử ở lại pḥng Tảo lười về nhà, thay quần áo rửa mặt sơ sài hai người mệt quá thiếp đi ngủ một mạch không c̣n biết trời trăng ǵ nữa hết.

Tảo thức giấc th́ thấy Ái Tử đă dậy từ hồi nào đang sửa soạn bữa ăn trưa. Tảo nằm trong chăn im lặng ngắm nh́n Ái Tử để hưởng cái cảm giác ấm cúng có người yêu chăm sóc. Ái Tử sửa soạn xong đồ ăn để lên bàn, nàng xà xuống bên cạnh Tảo âu yếm kéo Tảo ngồi dậy.

- Anh ăn chén súp miso trước đi cho ấm bụng.

- Ngon quá Ái Tử, một ngày leo núi ră rời chân tay, bây giờ được ăn chén súp nóng thật là tuyệt.

Đợi Tảo ăn xong chén súp Ái Tử bới chén cơm đưa cho Tảo, nàng gắp một miếng cá thu bỏ vào chén cơm của Tảo.

- Ăn đi cho lại sức anh.

Ái Tử ân cần chăm sóc nguời yêu khiến Tảo cảm thấy chết ngạt trong hạnh phúc. Xa gia đ́nh quê hương không một người thân thiết bên cạnh, không được ai chăm sóc để ư, Ái Tử đột nhiên trở thành người thân thiết nhất của Tảo, Tảo cần có Ái Tử hơn là Ái Tử cần Tảo. T́nh cảm xa quê hương là sự hụt hẫng mất người thân, Ái Tử đến đúng lúc để trám vào chỗ trống thiếu vắng t́nh cảm gia đ́nh.

Những ngày sau đó Ái Tử thường ghé pḥng Tảo để dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn. Ái Tử thựng xuyên ở qua đêm nhiều hơn. T́nh cảm càng ngày càng sâu đậm. Ái Tử chăm sóc Tảo từng ly từng tí như một người vợ.

Tảo đi đến quyết định lấy Ái Tử làm vợ. Đem chuyện này nói với Ái Tử, nàng rất xúc động và gật đầu đồng ư, dù sao hai người đă ăn ở với nhau nhưng cần phải có một qui ước ràng buộc để cho danh chính ngôn thuận. Tảo viết thư về nhà xin phép cha mẹ. Nhưng lá thư hồi âm chỉ toàn là trách móc và giận dữ.

“Tảo con,
Đọc xong lá thư con viết ba đă lặng người đi một lúc. Con c̣n nhớ d́ Tuyết và em Mai không. D́ Tuyết đă giúp đỡ nhà ta rất nhiều nhất là tiền bạc lo cho con đi Nhật học, d́ nói nếu con và Mai lấy nhau sau khi học xong th́ coi như món nợ đó không có, con cũng đă đồng ư và mặc nhiên coi Mai như là vợ tương lai. Trước khi đi con và Mai đă vui vẻ đi chơi với nhau. Lẽ nào v́ một cô gái Nhật mà con đành chối bỏ Mai, ba lấy làm xấu hổ với d́ Tuyết. Một là con lấy Mai bằng không ba sẽ không tiếp tục gởi tiền qua cho con, v́ tiền đó là của d́ Tuyết ba không thể nhận không được. Con biết là gia đ́nh ta cũng không được khá gỉa phải vay đầu này bù qua đầu nọ.

Ba nghĩ con sẽ có một quyết định khôn ngoan, ba không thể gần bên con để hướng dẫn con, con hăy chia tay với cô gái Nhật kia đi. Nhất là đừng khiến cho d́ Tuyết và em Mai thất vọng v́ con đă không giữ lời hứa.”

Tảo buồn bă gấp lá thư cất đi. Đi ra quán kêu chai rượu sake ngồi uống cho quên đi tất cả. Thằng bạn học cùng năm đến sau 20 phút khi nghe Tảo kêu ra ngồi quán để có người tâm sự. Tảo cũng đă nốc xong nửa chai sake. Giọng lè nhè.

- Ê! Mày… uống…với tao một chút coi. Sao ra lâu quá…vậy…mày.

- Có ǵ mà buồn vậy Tảo? Xe điện bị trễ giờ.

- Ngồi xuống uống với tao một ly đă…mày là bạn tốt của tao phải không?

- Mày say rồi đó.

- Tao mà say cái ǵ! tửu lượng tao lớn lắm đó. Tao không bao giờ biết say. Nam vô tửu như kỳ vô phong, uống với tao một ly mày.

- Cụng với mày một ly này. Có ǵ nói hết ra đi cho đỡ buồn, trong quán này toàn là người Nhật không có ai hiểu mày nói ǵ đâu.

- Ba tao không đồng ư cho tao lấy Ái Tử, tao không biết quyết định ra sao.

- Mày hăy thử hỏi ḷng coi, nếu xa Ái Tử mày có chịu đựng được không? Hay hơn hết là xa nhau vài tháng để coi t́nh cảm của mày đối với Ái Tử tha thiết đến ngần nào.

Thằng bạn uống cầm chừng, nó c̣n phải tỉnh để đưa Tảo về nhà. Ra khỏi quán Tảo đi xiên xẹo như muốn té, người mềm nhũn. Trên đường đi về nhà Tảo đă liên tiếp nôn mửa. Những chai rượu sake vô t́nh đă quật ngă Tảo.

Về phần Ái Tử cũng viết thư về quê để hỏi ư kiến cha mẹ, nàng hy vọng cha mẹ nàng chấp nhận. Nào ngờ cha Ái Tử rất quyết liệt không chịu, ông gọi điện thoại nói chuyện với Ái Tử và làm rất dữ.

- Ba không bằng ḷng cho con lấy chồng ngoại quốc.

- Anh là sinh viên du học, dù sao cũng đàng hoàng.

- Mặc kệ, con lấy chồng ngoại quốc nhất là ở miền quê này người ta biết được chửi lên đầu thằng ǵa này, có con mà không biết dậy dỗ.

- Tụi con thương nhau, con năn nỉ ba cho hai đứa con lấy nhau.

- Không có cưới hỏi ǵ hết nếu mày không nghe tao, tao sẽ từ mày. Từ nay không c̣n t́nh cha con ǵ hết nữa.

Ái Tử nghe tiếng điện thoại bị dằn mạnh bên kia đường giây. Ái Tử khóc, không biết phải làm sao bây giờ. Ái Tử tiếp tục gọi về cho cha nhiều lần để năn nỉ mong cha nghĩ lại, nhưng luôn bị sự từ chối quyết liệt. Thậm chí ba Ái Tử c̣n gởi tin từ con đăng trong nhật báo địa phương. Thế là hết Ái Tử phải có sự chọn lựa cuối cùng. Bên t́nh bên hiếu Ái Tử phải đi đến quyết định. Nàng không ngờ cha nàng lại là người bảo thủ đến như vậy. Ái Tử suy nghĩ trong nhiều ngày, mất ăn mất ngủ. Lấy Tảo nàng sẽ không bao giờ c̣n được gặp lại cha mẹ, điều này quả là sự mất mát to lớn không ǵ có thể bù đắp được, t́nh yêu của Tảo có đáng để Ái Tử hy sinh cả t́nh cha con, nhất là t́nh mẹ con? Quyết định cả đời này thật khó khăn không thể trong một vài ngày hay vài tuần có thể trả lời. Có lẽ phải tạm xa Tảo ít lâu để thử thách t́nh yêu.

Một năm học tiếng Nhật qua nhanh, cuối cùng Tảo phải dọn đi tỉnh khác để theo học tiếp chương tŕnh đại học. Hai người quyết định xa nhau vài tháng hay có thể lâu hơn, hoặc có thể sẽ không bao giờ c̣n được gặp lại nhau. Xa nhau để thử thách t́nh yêu, để coi có c̣n thương nhớ nhau, để biết chắc rằng hai người c̣n cần có nhau. Ngày ra ga từ gĩa Tảo hôn Ái Tử lần cuối. Ái Tử nước mắt lưng tṛng miệng khẽ hát bài ca “Wakare No Asa, Sáng Ngày Ta Đi” nh́n Tảo bước lên xe điện mà ḷng như bị ai xé nát.

“wakare no asa futari wa
sameta koucha nomi hoshi
sayounara no kuchizuke
warainagara kawashita

wakare no asa futari wa
shiroi doa wo hiraite
eki ni tsuzuku komichi wo
nani mo iwazu aruita
………………………

Buổi sáng hôm nào ta xa nhau
Uống cạn chung trà lạnh từ lâu
Gượng cười trao nụ hôn lần cuối
Đường ra ga lặng lẽ bên nhau

Đừng đào sâu nữa thêm nỗi đau
Bằng lời an ủi khơi mạch sầu
Đừng nắm tay nhau đừng âu yếm
Cho ḷng em sóng gió dâng trào

Anh đă dần xa trên chuyến tàu
Em vẫn nh́n theo trong mắt sâu
Lưu luyến đưa tay chào tiễn biệt
Ḿnh em c̣n lại thềm ga sầu ”

(Quỳnh Chi phỏng dịch)

Vĩnh biệt anh có lẽ đây là lần cuối chúng ta gặp nhau. Trên con đường nhỏ bóng một cô gái lầm lũi bước cô đơn. Cuộc t́nh vừa chớm nở chẳng lẽ lại vội vàng tắt trong nỗi nhớ ră rời. Đầu óc cô gái hầu như tê liệt. Giọt nước mắt vẫn c̣n đọng lại trên đôi mắt u sầu.

Hết

Viết tại Irvine 25-1-2004

 


Cảm tưởng về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về : lehien@erct.com