Biên Giới

Lê Hiền

Lê Hiền là bút hiệu của anh Lê Văn Hiền (Exryu 71 - Ashikaga daigaku). Anh Hiền đă được trao tặng giải thưởng đặc biệt với nhiều bài viết về nước Mỹ xuất sắc đăng trên "Thi Viết về nước Mỹ" do Việt Báo tổ chức. 

Hôm nay ngày lễ rửa tội cho con gái. Maria và gia đ́nh đều đi dự đông đủ. Lần đầu tiên có con, hai vợ chồng Maria mừng quá xá quà xa. Cha chánh xứ như thường lệ, vừa ban phép lành vừa đổ nước thánh lên đầu cô con gái bé bỏng. Hai vợ chồng cảm thấy một trời hạnh phúc.

- Cha rửa con. Nhân danh cha và con và thánh thần. Amen.

Đứa bé gái ré lên khóc v́ nước rửa tội hơi có vẻ lạnh. Maria nựng con.

- Ui! Nín đi con cục cưng của má.

Nước thánh được đựng trong bồn đá tṛn to cỡ một sải tay và cao hơn bụng.

Giáo dân đi dự lễ rất đông, các con chiên ở xứ đạo nhà quê vùng khỉ ho c̣ gáy phía cận tây Mễ Tây Cơ th́ lúc nào mà chả vậy, sùng đạo và chăm chỉ đi nhà thờ rất đông.

Bỗng tiếng chuông nhà thờ đổ phát một, mới đầu c̣n chậm sau đó nhịp độ nhanh dần. Mọi người đều sửng sốt, ai báo động vậy cà, chẳng lẽ có chuyện trọng đại hay sao. Thường chuông chỉ đổ vào buổi sáng để kêu gọi mọi người đi lễ, hay phải có việc thật trọng đại nào đó, như cướp bóc chẳng hạn, ai xem phim “7 nếp sống oai hùng” th́ biết.

Hai vợ chồng không nhắc nhở nhau, nhưng bỗng cùng hướng mắt nh́n về cuối đáy nhà thờ.

Cánh cửa chính cuối nhà thờ bật mở. Mọi người chen lấn chạy ra ngoài. Nhưng không c̣n kịp nữa rồi.

Đèn đuốc rơi rụng, bàn ghế như có sức mạnh vô h́nh nào đó đẩy bật vỡ ra từng mảnh, những bức tường gạch tưởng là kiên cố bỗng lắc và vỡ vụn như cám kéo theo các đà lớn đè lên các giáo dân. Tiếng kêu than của các bà mẹ vang lên hăi hùng.

- Lạy chúa tôi! động đất. Xin chúa cứu lấy linh hồn con.

- Terremoto! Terremoto! Terremoto! oh dios me ayude!

Tiếng chân người chạy dẫm tràn lên người nhau. Máu chảy lênh láng, người người nằm bất động, t́nh cảnh trông rất thảm thương.

Maria ôm chặt cố gắng che chở con khỏi các mảnh gạch rơi rớt.

Khi động đất ngừng hẳn, Maria nh́n con không hề hấn ǵ, nàng mừng rỡ. Nhưng cơn mừng chưa được bao lâu đă vội cất cánh bay đi, nàng nhướng mắt t́m chồng, anh nằm im bất động từ hồi nào, máu bê bết trên khuôn mặt khắc khổ và đen đúa của người nông dân nghèo khó. Maria đến bên anh qú xuống lay động thân xác bất động.

- Senor! oh dios!

Thân xác chồng vẫn bất động, Maria cảm thấy sợ hăi và ̣a lên khóc. Chưa bao giờ nàng cảm thấy sợ hăi như vậy .

Thằng em trai đến bên cạnh phủ tấm vải lên người anh rể. Rất nhiều người chết không đếm xuể. Những người c̣n sống sót bắt tay vào việc kiếm người bị thương, thu dọn xác chết và những đống đổ nát. Thiệt hại của nhà thờ coi như 90 phần trăm, không c̣n có thể sử dụng được nữa.

Chôn xác chồng xong. Maria quyết định cùng thằng em và mấy người thanh thiếu niên hàng xóm rủ nhau vượt qua biên giới đến miền đất hứa America để đổi đời, để thoát cái nghèo đeo bám dai dẳng từ ngay lúc mới lọt ḷng mẹ. Maria sinh ra đă nghèo, chồng nàng cũng thế, sinh ra trong gia đ́nh nông dân, cầy sâu cuốc bẩm, nghèo vẫn hoàn nghèo.

- no tengo ni cinco.....(nghèo mạt rệp, không đồng xu dính túi)

Một đồn mười, mười đồn trăm. Cuộc sống ở xứ Mỹ sung sướng lắm, tiền lương làm một tháng bằng cả mấy năm làm lụng ở vùng quê này. Nhất là một số người đi trước trở về làng với quần áo mới và tiền bạc rủng rỉnh. Có người mang cả vài chục ngàn đô về làng mở tiệm tạp hóa, xây nhà to đùng. Hỏi sao dân làng quê không khỏi lé mắt và ước mơ qua America để được đổi đời.

Hỏi mấy người đi qua America trước làm công việc chi. Ôi thôi th́ đủ thứ công việc lao động không cần phải có học mà vẫn làm ra tiền. Nào là, rửa đĩa chén nhà hàng, trông coi con nít, thơ phụ xây dựng nhà cửa, phụ giúp bán chợ trời, dọn dẹp nhà cửa, cắt chỉ quần áo, bóc vỏ tôm, nhặt trái dâu, hái cam quít, phụ giúp làm thịt mấy con ḅ, vân vân và vân vân. Thiệt t́nh đủ thứ công việc chân tay hầm bà lằng mà dân bản địa da trắng chê không thèm làm, nhưng lại rất hợp với bà con nông dân Mễ Tây Cơ ta.

Maria nghĩ, thế th́ tại sao ḿnh không qua cho mau.

- Mucho Dinero. (Nhiều tiền đô luôn lựng)

Nghĩ là làm, Maria bế con cùng thằng em trai lên đường hướng về biên giới phía bắc. Một cuộc trường chinh gian nan vượt biên giới để đổi đời bắt đầu với không biết bao nhiêu là hệ lụy và đắng cay. Đời không như là mơ.

Thức đêm mới biết đêm dài.
Sống lâu mới biết ḷng người trắng đen.

Tom vừa mở cửa chưa kịp vào đến trong nhà, anh đă nghe tiếng vơ đỏng đảnh nũng nịu.

- Honey ơi! Anh có thơ của công ty gởi đến nè.

Cô vợ mặc chiếc áo ngủ khêu gợi mỏng đến mức không c̣n mỏng được nữa, đi ưỡn ẹo ra đón chồng. Vợ chồng son có khác. Nàng tay đưa thơ, c̣n ánh mắt đưa t́nh ra giáng mời gọi. Tony cầm lá thơ vợ trao, chưa kịp bóc, nàng đă ôm Tom hôn lấy hôn để. Nàng chủ động cởi bỏ áo của chồng, để lộ ra thân h́nh vạm vỡ rắn chắc. Nàng yêu thân h́nh rắn chắc này, dù sao Tom cũng đă từng là cựu thủy quân lục chiến, với tài bắn súng lục bách phát bách trúng.

Chịu hết nổi chàng vất mẹ nó lá thơ dưới đất, bế xốc cô vợ bé bỏng rồi bồng vào buồng trong thả ngay vào giường cái bịch. Mẹ, vất mạnh thế mà nàng chẳng cảm thấy đau chi hết, lạ thật, …

Thế là nàng măn nguyện. Thiệt t́nh vợ chồng son có khác, đêm bảy ngày ba ra vô chưa kể.

Xong bữa khai vị, cô vợ mặt mày thỏa măn, mặc áo xuống nhà bếp làm món bít tết cho chàng, c̣n Tom đi t́m lại cái phong b́ bị vất vô tội vạ dưới đất. Nếu chiếc phong b́ có cảm giác như người chắc nó phải tức tối buông lời chửi thề và đấm ngay vào mơm Tom, cho hộc máu ra.

Tom nhẫn nha bóc phong b́, lôi lá thơ ra đọc, ra cái điều ta đây bất cần.

Kính gởi ông Tom,

Cơ quan cảnh sát biên pḥng Texas xin báo cho ông một tin mừng. Ông đă chính thức được nhận vào làm nhân viên cảnh sát biên pḥng. Lương năm xxxxx, và bắt đầu công việc vào tháng tới.

Cơ quan chúng tôi rất cần người có thể lực chạy bộ và tài thiện xạ như ông. Như ông biết công việc tuần tiểu và canh pḥng dọc biên giới Mễ-Mỹ phải đương đầu với rất nhiều nhóm băng đảng, chúng có súng ống và rất liều lĩnh với vơ nghệ đầy ḿnh. Là cựu binh của binh chủng thủy quân lục chiến ông có đầy đủ các yếu tố cần thiết cho công việc tuần tra biên giới. Công việc này đ̣i hỏi chạy bộ và vật lộn dẻo dai.

Áp lực công việc và sự căng thẳng khi phải tuần tra vào ban đêm. V́ ông đă được tập luyện đầy đủ, cơ quan chúng tôi không phải tốn thời gian tập luyện cho ông. Có điều kinh nghiệm tuần tra hay rượt bắt có khác với cách hành quân ra chiến trường. Chúng tôi sẽ truyền thụ kinh nghiệm, và đồng thời đụng chạm thực tế sẽ tạo cho ông những kinh nghiệm mới.

Như yêu cầu. Ông sẽ được cấp bảo hiểm nhân thọ cho gia đ́nh nếu không may có ǵ xảy đến cho ông trong khi thi hành nhiệm vụ.

Đây là h́nh ảnh căn nhà, chung quanh tập trung gia đ́nh các nhân viên cảnh sát tuần tra. Có ba pḥng ngủ và sân sau rất rộng, có thể mở dạ tiệc ngoài trời.

Mong ông trả lời cho cơ quan trong ṿng một tuần lễ, để chúng tôi c̣n sắp xếp công việc.

Chào ông!

Đọc xong lá thơ Tom vào nhà bếp ôm quàng qua vai vợ. Cô vợ nũng nịu.

- Trời ơi ông tướng mới đây mà đă muốn đ̣i nữa rồi sao!

- Ồ không! Anh báo cho em biết chúng ta sẽ dọn qua Texas.

- V́ sao vậy anh?

- Anh đă được nhận làm nhân viên cảnh sát tuần tra biên pḥng. Và chúng ta có nhà mới rộng răi không phải đi thuê nhà nữa. Này em coi căn nhà có đẹp không!

Cô vợ nh́n ngôi nhà, kêu lên mừng rỡ. Ước mơ sở hữu căn nhà đă thành sự thực.

- Vậy là em sẽ có dịp trang trí căn nhà chúng ta thành tổ ấm.

Tom khẽ cười, nhắc yêu vợ.

- Trang hoàng nhà cửa sao cũng được, nhưng đừng có mà tiêu sài quá cái check lương tháng của anh là khổ đó nhe cục cưng. Lương lính tính từng ngày.

- Anh đừng có lo em biết lo liệu mà.

Dù sao Tom cũng biết tính vợ mà, thích sài tiền mà không để ư đến tiền bạc.

Vợ chồng người cảnh sát quen biết trước ở căn nhà kế bên tiếp đón vợ chồng Tom khá chu đáo. Cô mở cửa căn nhà hướng dẫn vợ chồng Tom. Sau khi đi một ṿng ăn nhà cô vợ không ḱm được xúc động ôm chầm lấy cô bạn nhảy điệu luân vũ, tom đưa hai tay lên trời kêu như bọng, không biết hai bà vợ này có tững hay không mà ôm nhau nhảy xà nẹo. Người bạn trao ch́a khóa nhà cho Tom, và hẹn ngày mai gặp lại.

Đi họp cả buổi ra mắt cơ quan, về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi cô vợ đă bắt Tom nhắm mắt và đưa vào pḥng. Nàng nói Tom đợi đếm một hai ba xong rồi mới được mơ mắt, cô vợ d́u Tom đến bên giường.

- Xong rồi! mở mắt ra.

Vừa ngồi xuống Tom đă nhổm đít dậy la làng.

- Cái ǵ vậy cà!

- Đây là cái giường “water bed”.

Cô vợ nói xong ngồi xuống, cái nệm có chứa nước bên trong nghiêng theo sức nặng của thân h́nh, trĩu xuống. Tom thử ngồi xuống thấy tṛng trành, cảm gíác hơi khó chịu.

- Em à! Như vậy làm sao mà ngủ đây!

- Trời bên này nóng ngủ nệm nước là số một đó.

Tom lắc đầu ngao ngán, vợ muốn là trời muốn. Cô vợ đẩy Tom ngă xuống giường, Tom ú ớ …

Ngày đầu tiên,Tom đi tuần tra cùng với một cộng sự tên Kerry. Kerry lái xe c̣n Tom ngồi bên để dễ dàng quan sát vùng biên giới. Nh́n thấy hàng rào thép cao và chạy dài hun hút. Tom thắc mắc

- Hàng rào thép dài bất tận vậy sao!

- Không dài đến mức vậy đâu, chừng vài cây số là đến nơi dân cư tập trung.

Kerry lái xe môt lúc đến một phố nhỏ nằm bên này biên giới Mỹ, ngăn cách bên kia bằng một con sông cạn, có thể đi bộ qua. Bỗng Tom nh́n thấy đám người chạy vụt về phía biên giới Mễ khi nh́n thấy xe tuần tiểu. Kerry giải thích.

- Ban ngày dân Mễ hay chạy qua đây để làm trong các hăng may mặc, chiều lại chạy trở về Mễ.

- Họ làm lậu, sao không bắt!

- Thật ra bắt nhốt họ cũng chả đi đến đâu, v́ vừa tốn chỗ vừa tốn ăn uống, lại c̣n bịnh hoạn nữa, tiền thuế đâu mà chi cho hết. Với lại bắt hết họ th́ đào đâu ra nhân công rẻ mạt để cung ứng cho nhu cầu của các hăng may mặc, chẳng lẽ lại mang hết sang Tầu, Việt Nam, Bangladesh, Ấn Độ. Ḿnh tuần tra chủ yếu là bắt các người muốn trốn chạy sâu vào nội địa Mỹ, hay các băng đảng buôn ma túy qua đường biên giới. Tuy nhiên chỉ có cản bớt di dân lậu, vẫn có một số chạy thoát. Số này mặc nhiên được vào sống ở nước Mỹ, không phải ngẫu nhiên mà cứ hơn 10 năm, chính phủ Mỹ lại ra lệnh hợp thức hóa các người di dân lậu. Bởi v́ nước Mỹ vẫn cần có lao động chân tay trẻ và rẻ.

Kerry ghé vào một hăng may mặc. Dẫn Tom gặp ông chủ hăng may và xem các thợ di dân lậu làm việc. Vừa bước vào trong hăng Tom đă cảm thấy không khí nóng, ngột ngạt, và khó thở. Bụi bặm bay đầy v́ những bụi vải và sức nóng của các máy ép quần áo.

- Chào ông chủ, xin giới thiệu đây là Tom, nhân viên cảnh sát tuần tra mới.

Ông chủ bắt tay Tom và Kerry rồi vui vẻ nói.

- Chào Tom, chào Kerry, xin hai người cứ tự nhiên đi coi các khâu làm việc trong hăng may.

Tom đảo mắt nh́n một ṿng, hăng may khá lớn nhưng xập xệ, không đủ tiêu chuẩn an toàn, coi như nhân viên sở lao động Mỹ không thèm ghé mắt đến vùng khỉ ho c̣ gáy sát biên giới Mễ này để kiểm soát. Chẳng lẽ số phận dân nghèo lao động Mễ ở lậu là phải chịu thiệt tḥi đủ mọi mặt, từ đồng lương rẻ mạt, đến không có bảo hiểm sức khoẻ. Nhưng mà sự thật th́ vẫn xảy ra ở đây, ở cái vùng biên giới hỗn độn. Nh́n qua bên kia biên giới, th́ cái hăng may Mỹ gọi là xập xệ này vẫn c̣n hơn nhiều và nhiều lắm. Người dân Mễ đă nghèo chỉ cần có việc làm, th́ cái đ̣i hỏi về tiêu chuẩn an toàn tối thiểu trở thành thứ xa xỉ phẩm. Đúng là dân Mỹ giầu có, đ̣i hỏi nhiều quá.

Trước các mái hiên nhà của các tiệm và hàng quán, Maria và các người di dân đang cuộn tṛn trong những chiếc chăn mỏng nằm ngủ, cảnh màn trời chiếu đất, nghĩ là chỉ có thấy xảy ra ở các trại ti nạn chiến tranh, lại vẫn đang xảy ra ở đây từ ngày này qua ngày khác. Điều này đă trở thành một phần của cuộc sống ở vùng biên giới này. Người ta sống vất vưởng ở đây chờ đợi bọn người tổ chức vượt biên thành từng đoàn trốn qua biên giới. Người cũ đi trốn vào nước Mỹ thành công, người mới lại tràn đến để lấp đầy khoảng trống. Một ṿng tṛn lập lại đă xảy ra từ mấy chục năm trước cho đến tận bây giờ, và không biết chừng nào mới chấm dứt.

Có tiếng mở cửa, các người chủ tiệm lay gọi những người dân lưu lạc hăy dậy đi chỗ khác để nhường chỗ cho họ buôn bán. Thu nhập của các hàng quán cũng trông chờ vào các nhóm người vượt biên, nên họ cũng mặc nhiên để mái hiên trở thành nơi trú ngụ về đêm của các nhóm dân lưu lạc này.

Maria bế con và đánh thức thằng em dậy. Nhóm người lũ lượt thất thểu, mắt nhắm mắt ngủ, rủ nhau đi bộ đến bờ sông. Bờ sông lại trở thành nơi sinh hoạt ban ngày cho họ. Maria xuống sông múc nước lên bờ để tắm cho con.

Hôm nay không phải ngày trực, Tom mặc thường phục lái xe ra bờ sông, đậu xe lại và xuống xe đứng ngó về phía bên kia biên giới, t́nh cờ Tom nh́n thấy Maria đang tắm cho con. Gái một con trông ngồ ngộ, đời sống phong sương, ngủ bờ ngủ bụi cũng không làm giảm vẻ đẹp của gái quê. Tom đi bộ xuống ḷng sông và đi về phía Maria tính hỏi thăm và làm quen.

- Chào cô! Tắm cho con bằng nước sông không sợ bị bệnh sao!

- Sí! No es problema! (không! Không sao hết)

Măi nói chuyện Tom không để ư đến thằng nhăi con chạy về phía chiếc xe hơi, thằng nhóc dùng đồ nghề bẩy và tháo 4 cái nắp vành bánh xe, rồi chạy trở về ḷng sông. Nghe tiếng nước b́ bơm, Tom ngó lại th́ trời ơi, thằng nhóc con đang cầm 4 cái nắp vành chạy thục mạng về phía biên giới Mễ, Tom đuổi theo nhưng không kịp, và cũng chưa dám vào sâu bên trong v́ chưa quen thuộc t́nh thế. Vào sâu bên trong lỡ có bọn côn đồ nào ŕnh sơi tái ḿnh th́ sao, Tom chưa có dại mà gồng ḿnh vào hang cọp để bắt cọp con. Với lại bữa nay không có mang súng và dao găm theo. Chết rồi c̣n con vợ nhí nhảnh để lại cho ai đây. Tom kịp ngừng lại và đi trở lại ḍng sông, chia đôi hai bờ biên giới.

Tom bực ḿnh chửi đổng bâng khua, nh́n trời đất một hồi Tom leo lên bờ sông rồi tính đi về phía xe, th́ nghe tiếng gọi giật ngược. Tom ngoái đầu nh́n lại th́ thấy Maria lôi cổ thằng em, chửi cho một tăng, rồi bắt trả lại 4 nắp vành xe. Tom nh́n Maria và có thiện cảm với người con gái Mễ trông hiền lành chân chất.

- Gracias Senora! (cám ơn cô) Adios!

Tom cám ơn và chào tạm biệt cô gái, tay cầm 4 vành xe đi về phía xe hơi, tiếng nhạc Mễ Tây Cơ vang vọng như muốn đuổi theo và cuốn vào người Tom.

http://www.youtube.com/watch?v=xPjk1vcPrYc 

Không ngờ đời ḿnh lại có ngày hôm nay, tiếp xúc trực tiếp với người dân bản xứ, nắm trong tay quyền bắt hay thả ra các người dân Mễ muốn trốn qua vùng biên giới.

Thêm một ngày b́nh yên trong cuộc sống tuần tra biên giới, chưa có đụng độ nào xảy ra cả. Cuộc sống cứ nhàn nhă như thế này th́ tốt quá.

Buổi chiều định mệnh, không ai biết trước điều ǵ sẽ xảy ra cho người nhân viên cảnh sát tuần tra biên giới. Kerry, Tom cùng một số đồng nghiệp đi tuần tra vùng núi, nơi hay có nhiều nhóm người vượt biên giới. Tới khúc quanh Tom nh́n thấy nhóm người chừng hơn chục mạng, đang t́m cách trốn sâu vào đất liền, vừa thấy xe cảnh sát nhóm người định tản ra làm nhiều hướng Kerry rút súng bắn chỉ thiên gom số người lại một chỗ. Vừa lúc đó có tiếng gọi nói có số người buôn ma túy, đang trốn ở toà nhà đổ nát gần đó. Kery và Tom lên xe, Kerry lái thật nhanh trên con đường núi ghồ ghề, rồi dừng lại gần ṭa nhà đổ nát. Kerry rút súng đi một ḿnh thận trọng về phía ṭa nhà, nói Tom nằm ở lại vị trí an toàn. Kerry có lẽ đă quen với t́nh huống này. Trời đă chập choạng tối, Kerry lom khom tiến gần đến toà nhà, vừa lúc đó Tom nghe tiếng súng nổ và nh́n thấy thân h́nh Kerry ngả xuống nằm bất động. Tom hơi ớn v́ c̣n có một ḿnh không biết nhóm côn đồ có bao nhiêu tên cốt đột nên không thể khinh suất, Tom bèn gọi cầu cứu đồng nghiệp. Mới tập tễnh học hỏi kinh nghiệm tuần tra, Tom đă chạm phải thực tế phũ phàng, người đồng nghiệp của ḿnh vừa bị bắn gục trong khi thi hành nhiệm vụ, một kinh nghiệm chua chát và máu lửa, chừng nào tới phiên ḿnh tới số đây.

Không lâu sau đó hai đồng nghiệp kỳ cựu chạy xe tới. Chuck, một đồng nghiệp kỳ cựu nổi tiếng gan ĺ trong nhóm, nói Tom bắn súng yểm trợ để Chuck ḅ lên coi Kerry ra sao. Chuck để bàn tay phải chặn ngang cổ ra dấu Kerry đă chết. Chuck lắc đầu chửi thề.

- Đ. M. bọn chó chết. Chúng sẽ phải đền mạng.

Tom không tin vào mắt ḿnh, người đồng nghiệp đi với ḿnh đă bị hạ gục bởi bọn côn đồ chó chết chỉ với một viên đạn bắn tỉa. Mặc dù biết đi vào nghề cảnh sát này là phải đối mặt với rủi ro và nguy hiểm. Vậy mà Tom phải chứng kiến sự chết chóc quá sớm.

Hàng trăm cảnh sát tuần tra đưa tiễn Kerry về nơi an nghỉ cuối cùng, tiếng súng đưa tiễn nổ phát một nghe buồn thảm chi lạ. Tiếng kèn đông chiêu hồn tử sĩ, te te tè te te té …

Về đến cơ quan, người toán trưởng đến vỗ vai Tom an ủi, v́ sợ Tom nản ḷng v́ cái chết của đồng nghiệp khi mới nhận nhiệm vụ không bao lâu.

- Que sera sera! Chưa đến nỗi nản ḷng chiến sĩ đâu thưa xếp.

Sau cái chết của Kerry, Tom và Chuck trở thành một cặp đôi đi tuần tra cùng với nhau. Đường biên giới rất dài chỗ nào dân Mễ cũng có thể lọt. Chuck chở Tom trên con đường chạy dọc song song theo đường biên giới, đây cũng chỉ là con đường đất đầy bụi bặm. Đi một quăng Tom thấy lố nhố đám dân Mễ đang t́m cách chạy sâu vào vùng đất Mỹ. Lại phải một phen ḥ hét, tập trung nhóm người di dân lậu gom lại một chỗ đợi xe tải đến chở về trại.

Xe tải đến, từng người bước lên xe. Tom bỗng nh́n thấy Maria bồng con đang đợi đến phiên ḿnh lên xe. Tom đến chào hỏi.

- Chào Maria! C̣n nhớ tôi không người được cô trả lại 4 nắp vành xe.

Maria ngước nh́n người đàn ông vừa gọi tên ḿnh, th́ ra thằng cha này là cảnh sát. Maria mặt biến sắc tức giận nhổ một băi nước bọt xuống đất. Di dân lậu rất ghét cảnh sát tuần tra, Maria cũng không ngoại lệ. Maria chửi một tràng bằng tiếng Mễ. Tom nhăn răng cười trừ, Tom không hề giận người con gái Mễ này mà lại có cảm t́nh muốn giúp đỡ.

Chuck cười nói.

- Con gái càng đẹp càng dữ dằn như bà chằng lửa.

Một thằng nhóc con độ khoảng 16 tuổi vụt chạy ra khỏi đoàn về phía bụi rậm định trốn, Tom rượt theo một quăng th́ phóng người bắt chân của thằng nhóc khiến nó ngă sơng soài trên mặt đất. Tom lôi cổ thằng nhóc đứng dậy. Chuck cũng vừa chạy đến kịp. Với kinh nghiệm có được, Chuck bắt thằng nhóc cởi áo, nó dùng dằng không chịu. Chuck tḥ tay vào bụng lôi ra miếng vải buộc, Tom nh́n thấy mấy bịch plastic chứa thứ bột trắng ma túy rơi xuống đất. Thằng nhóc thuộc loại tội phạm vận chuyển ma túy được Chuck và Tom chở về đồn nhốt riêng trong pḥng nhỏ.

Tom hỏi.

- Tên mày là ǵ hả thằng nhóc!

Mặt cuối gầm xuống, nó trả lời nhát gừng.

- Manuel

- Mày có biết vận chuyển ma túy là trọng tội không!

Tom đóng cửa pḥng đi ra ngoài, thấy Chuck đi chung với một người đàn ông trung niên Mễ. Chuck giới thiệu.

- Đây là Garcia người thân của Manuel, ông ta muốn vào thăm nó.

Tom đi trở lại văn pḥng làm việc để một ḿnh Chuck nói chuyện với Garcia. Đoàn người bị bắt lần lượt được hỏi tên tuổi và kư vào biên bản trước khi trở lại trại tập trung chờ xe bus đưa trở về Mễ, Tom lại nh́n thấy Maria ở quầy bên cạnh đang khai lư lịch. Tom dơ tay chào cô gái, Maria liếc mắt nh́n và lại quay đi khiến Tom hơi quê xệ. Maria lẩm bẩm.

- Thằng cha này tính dê ḿnh hay sao mà lúc nào cũng thấy săn đón ḿnh niềm nở.

Văn pḥng trở nên vắng lặng sau khi đoàn người vượt biên được đưa lên xe bus tống trở lại đất Mễ. Ngay cả thằng nhóc Manuel vận chuyển ma túy cũng đă được Garcia bảo lănh thả ra rồi. Chuck và Tom đi tản bộ ra ngoài trại. Chuck lên tiếng trước.

-Chắc anh ngạc nhiên tại sao họ được thả! Nhất là Manuel.

-Tôi cũng có hơi thắc mắc, chắc phải có lư do.

-Anh và tôi đều có gia đ́nh, đều muốn cải thiện đời sống vật chất vợ con cho tốt hơn. Anh thử nghĩ với đồng lương cố định của chúng ta như bây giờ, làm sao để dành được tiền chi cho cái này cái kia. Nghề cảnh sát tuần tra chúng ta th́ bận không có thể kiếm được công việc phụ trội ngoài giờ làm việc. Mà có đi nữa th́ đi tuần tra biên giới xong chúng ta đă mệt và hết xí quách, c̣n phải nghỉ ngơi lấy lại sức cho ngày hôm sau. Điều chúng ta cần là phải có nguồn thu nhập thứ hai, đó là thả người ra để nhận tiền từ tổ chức bên kia biên giới.

-Tôi cũng chưa quen lắm với lối làm việc không minh bạch như vầy. Phải nói là bị sốc khi thấy anh và vài người khác hành động như vậy.

-Chuyện chẳng đặng đừng, anh không muốn làm th́ thôi tụi này không ép buộc, nhưng mong anh cứ tảng lờ chuyện của chúng tôi coi như không có ǵ. Chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau, anh làm việc của anh c̣n tôi làm việc của tôi.

Tom nghĩ bụng cả trăm nhân viên cảnh sát tuần tra, không biết bao nhiêu phần trăm đồng lơa xé lẻ mánh mung và ăn tiền chuộc người. Nhóm băng đảng đâu có thiệt tḥi chi, kẻ chịu thiệt vẫn là những người muốn trốn qua Mỹ sống, mỗi lần đi vượt biên phải đóng lộ phí cho tổ chức. Thiệt t́nh phải làm việc trong một cơ quan chính phủ như thế này th́ không vui chút nào. Chuck lên tiếng phá tan sự im lặng.

-Thôi chúng ta đi về, anh suy nghĩ kỹ đi, rồi trả lời tôi. Cộng tác tham gia chỉ có lợi thôi chứ không có hại, có tiền rủng rỉnh cho bà vợ vui ḷng.

Tom về đến nhà, cô vợ chờ đón sẵn ngoài cửa, kéo Tom ra vườn sau nói chuyện huyên thuyên. Cô nàng đ̣i đi làm đài truyền h́nh. Đang bực ḿnh về chuyện Chuck lôi kéo ḿnh về vấn đề làm ăn bất minh, Tom sẳng giọng.

- Cái ǵ! Cô đ̣i đi làm đài truyền, làm ǵ có việc cho cô làm đài truyền h́nh ở vùng biên giới này chứ.

- Tom! Em nói chuyện thiệt t́nh mà!

- Chán cho cái cô vợ này quá. Tôi cưới nhằm cô vợ thật củ chuối. Fucking banana.

Bực ḿnh, Tom lái xe ra bờ sông mong được gặp lại Maria, người con gái quê mùa có khuôn mặt thu hút.

Tom dừng xe lại lội b́ bơm dưới ḷng sông cạn, lên đến bờ bên kia Tom thấy cô gái đang phơi quần áo trên bụi cây, trông giống như Maria. Tom mừng quá gọi.

-Senora!

Cô gái quay lại, th́ ra là người khác, Tom trông gà hóa cuốc, hơi bị quê. Nhưng không sao, dù có hơi bị quê, Tom vẫn rảo bước vào sâu trong khu nhà ổ chuột. Một tên ma cô mời gọi.

- Ông có muốn chơi bời không! Ở đây có gái trẻ và đẹp.

Tom xua tay ra dấu không muốn, tiếp tục rảo bước vào trong ngơ hẻm. Nghe tiếng động có hai thằng nhóc con vụt chạy ra từ cái dốc đất. Tom ṭ ṃ đi xuống dốc coi có ǵ mà hai thằng nhóc chạy bạt mạng với vẻ sợ hăi. Tom nh́n xuống, mặt nhăn lại v́ nh́n thấy một xác người với vết cắt ngang cổ, miệng lẩm bẩm.

- H́nh như đó là Manuel th́ phải! Tại sao lại bị giết như thế này, chẳng lẽ do thằng khỉ đột Garcia sai người giết để bịt miệng, v́ sợ lộ đường giây buôn bán ma túy.

- Fucking! Tụi này quá đáng quá mà.

Vụ này chắc có liên quan đến Chuck đây. Tom lái xe thẳng đến nhà Chuck để hỏi cho ra lẽ. Nhà Chuck hôm nay có tiệc, Tom quên bén hôm nay là sinh nhật của Chuck. Đàng sau vườn, tụ tập uống rượu rất nhiều người, đa số là những khuôn mặt nhân viên quen thuộc trong cơ quan, đồng thời các nhân viên này lại kéo thêm vợ con tham dự cho đông vui.

Ở cái thành phố nhỏ này, bất cứ ngày nào cũng có thể trở thành ngày hội, mọi người đều biết mặt nhau. Có tiệc tùng không mời người ta cũng đến chung vui, chả mất mát ǵ, chủ nhân cũng vui và khách không mời cũng hể hả, thật là hai bên đều có lợi. Anh để tôi chung vui, mai mốt tôi mời lại anh, chẳng mất đi đâu mà thiệt. Đă thế c̣n tăng thêm phần gắn bó láng giềng láng tỏi.

Vừa vào đến sân sau, Tom đă đụng ngay cô vợ nhí nhảnh. Cô ta nh́n quần áo Tom xốc xa xốc xếch lấm ướt, dơ hai tay lên ngoác miệng kêu trời.

-Tom, anh làm cái ǵ mà mặc quần áo bê bối như thế này đến để dự tiệc sinh nhật. Anh làm mất mặt quá đi.

Để mặc cô vợ kêu trời Tom nháo nhác t́m kiếm Chuck. Chuck đang đứng gần hồ bơi tiếp khách. Tom đến bên Chuck chưa kịp mở miệng chất vấn, vừa lúc đó có xếp đi ngang qua ngó trừng trừng vào Tom nói diễu dở.

- Cái tướng ướt như chuột lột thế này th́ chắc phải hỏi thằng Tom tŕnh giấy tờ thẻ xanh mới được, chắc lại mới vượt biên giới lậu đây.

Xếp diễu dở được một câu ra chiều đắc ư cười hăng hắc, gập cả người xuống. Tom chẳng chấp cái lăo xếp cà chớn gió này, con bà nó diễu dở thế mà cũng cười được, thiệt là bó tay chấm cơm. Thôi th́ dù sao lăo già cũng là xếp của ḿnh, một câu nhịn chín câu lành. Chẳng lẽ lại bung nắm tay đấm thẳng vào mặt lăo xếp th́ coi sao được. Lạng quạng lại bị ghép vào tội bất phục tùng cấp trên, rồi lại bị phạt cấm túc vài ngày th́ bỏ mẹ.

Vừa may lúc đó dàn nhạc Mễ Tây Cơ thổi kèn bài happy birthday đi vào làm nguội bớt cơn giận của Tom. Lăo già liệu hồn nhé tớ vẫn c̣n giận đấy. Theo sau dàn nhạc là nhân viên tiệm bánh đẩy xe có chiếc bánh sinh nhật to đùng tiến đến chỗ Chuck. Sinh nhật có vẻ lăng phí đó nhe! Thằng Chuck này tiền đâu mà sài dữ thần vậy hà. Mịa! cái điệu này chỉ có nhận tiền của bọn tổ chức mang người lậu.

- Hi Chuck! Cho tớ hỏi cậu cái này.

- Cậu muốn hỏi tớ cái ǵ, hỏi ở đây cũng được mà.

Tom ghé sát tai Chuck nói.

- Không nói ở đây được đâu, chuyện có liên quan đến thằng nhóc Manuel.

Nghe đến tên Manuel, Chuck giật bắn người như bị điện giật. Chuck vội kéo Tom đến chỗ khuất như sợ có người nghe được.

- Sao cậu nói thằng nhóc Manuel làm sao?

- Tối nay tôi quẩn qua phía bên kia biên giới, thăm dân cho biết sự t́nh, th́ t́nh cờ nh́n thấy thằng nhóc Manuel bị cứa cổ vất ở dưới con dốc cho chuột gặm, nh́n kinh khủng lắm. Chắc cậu biết tổ chức tội phạm nào ra tay chứ, thiệt bọn chúng ra tay quá tàn bạo với một thằng nhóc mới 16 tuổi đầu. Có phải thằng Garcia không?

Chuck không trả lời thẳng vào câu hỏi, mà lươn lẹo vấn đề thanh toán của băng đảng qua một hướng khác.

- Mỗi nơi có một luật lệ và lối hành sử riêng biệt, đây là chuyện nội bộ ở phía bên Mễ, chúng ta đừng nên nhúng tay vào. Cũng như phía bên này chúng ta cũng có luật lệ riêng của chúng ta.

Nghe Chuck tảng lờ câu chuyện giết người này và bẻ ghi qua một hướng khác Tom giận lắm. Tom chắc mẩm như hai với hai là bốn, cái thằng Chuck này nhất định có nhúng tay vào vụ giết thằng nhóc Manuel, có điều không có bằng chứng Tom cũng chẳng thể nào nói hơn được, thôi đành âm thầm tự điều tra và hành động lấy một ḿnh vậy. Nói cho thằng Chuck biết chỉ có bể chuyện, nó sẽ báo cáo và bao che cho tổ chức của thằng cốt đột Garcia.

Có tin báo từ một trong các tay ăng ten nằm vùng bên Mễ, nói sẽ có một cuộc trốn vào sâu đất liền bằng đường xe lửa. Một cuộc bố ráp được tung ra tối hôm đó với lực lượng cảnh sát hơn mấy chục người. Mọi người ngồi trên xe chờ con mồi đến nạp mạng. Ngồi trong xe cũng cả giờ đồng hồ Tom sốt ruột.

- Chuck! Tin tức đưa tới có đáng tin không?

- Đừng nóng vội, kiên nhẫn một chút, đường giây ăng ten rất đáng tin cậy, trừ khi nào vào giờ chót bị lộ mà thôi.

Xe lửa trờ tới chạy với tốc độ thật chậm, nhiều bóng người vội vă chạy đến bên đường rầy định leo lên các toa xe, th́ đèn xe bật sáng trưng. Vài chục cảnh sát tuần tra chạy đến gom mọi người lại một chỗ. Tối nay chắc cũng khoảng hơn 30 mạng định lợi dụng đêm tối chạy trốn vào nước Mỹ. Tom lại nh́n thấy Maria trong số người vượt biên này. Thằng em của Maria định leo lên xe lạng quạng làm sao rớt xuống đường rầy, xe lửa sắp sửa chuyển tốc độ nhanh hơn, Tom thấy t́nh huống nguy hiểm bèn nhào vào dưới gầm toa, đẩy thằng nhóc vào giữa, cả hai nằm chịu trận giữa đường ray cho đến khi toa cuối cùng đi qua.

Tom nâng thằng nhóc đứng dậy, Maria chạy đến ôm hai người, nàng nh́n Tom với ánh mắt cám ơn và thán phục sự gan dạ của Tom. Không có Tom liều ḿnh cứu th́ thằng em đă đi gặp ông bà rồi. Cũng là cái phước của ông bà để lại.

- Gracias senor!

Hai chị em bị dồn vào chung với đoàn người và tập trung trở lại trại giam.

Thằng Garcia lại lởn vởn trong khu vực ngoài trại giam. Thằng này có quyền ǵ mà đi ra đi vào trại giam như chỗ không người. Nhân viên cảnh sát nhẵn mặt nó, nên mặc kệ cho nó muốn lảng vảng chỗ nào cũng được. Khu trại giam tập thể chia làm hai khu, một bên nam và một nữ. Nó nh́n thấy đứa bé kháu khỉnh đang bế trên tay, và đang lúc có gia đ́nh giầu có nhưng hiếm muộn con, muốn xin con nuôi về nuôi. Nó hứa với người ta sẽ kiếm cho họ đứa con, ngược lại họ sẽ chi trả tiền để mua đứa bé.

Thấy thằng Garcia nói chuyện với một người đàn bà, bàn chuyện bắt cóc đứa bé.

- Bà làm sao để bắt cóc đứa bé, đem về Mễ bán cho gia đ́nh giầu có kia.

- Chuyện này cũng dễ thôi để tôi lo liệu, ông cứ yên trí.

Mọi người đang tập trung ở chỗ bồn nước để rửa mặt và chân tay, mạnh ai nấy chen lấn không có trật tự chi hết. Maria cũng muốn rửa mặt lắm nhưng ngặt cái đang bế đứa con nên không thể chen lấn vào. Người đàn bà trung niên tới bên, làm bộ thân thiện ra vẻ muốn giúp đỡ.

- Cô có muốn rửa mặt và tay không? Để tôi bế con dùm cho.

Được lời ngỏ muốn giúp đỡ, Maria vui mừng ra mặt, tin tưởng người đồng hương, cô bèn trao con cho người đàn bà bế, và đi tới chỗ bồn nước chen lấn vào trong. Lợi dụng giây phút hớ hênh này của cô gái quê chưa biết lừa lọc là chi, người đàn bà bế đứa con đi ra ngoài trại và trở về phía bên kia biên giới. Rửa mặt xong, Maria cảm thấy tỉnh táo, quay lại chỗ cũ để kiếm người đàn bà, th́ thật là hăi hùng, người đàn bà đă biến mất cùng với đứa con. Maria hét lên thất thanh, thiếu điều muốn xỉu, nàng cảm thấy sợ hăi.

- Oh dios! Có ai thấy con tôi không?

- Có kẻ gian bắt cóc con tôi ra ngoài trại mất rồi. Đó là người đàn bà trung niên. Bọn khốn kiếp.

Người mẹ trẻ khuôn mặt thất thần, nét hăi hùng hiện rơ trên mặt. Người đàn bà biệt tăm tích, con nàng đă bị bắt đi mất thiệt rồi. Mặc dù vậy Maria vẫn c̣n chưa tin sự việc kinh khủng này lại xảy đến cho ḿnh, vẫn c̣n hy vọng người đàn bà đem trả lại con, đem trả lại đứa con yêu quí, đứt ruột đẻ đau.

- Trời ơi! Con ơi là con ơi! Hăy trả lại con cho tôi.

Mọi người nhốn nháo khi nghe tin đứa bé bị bắt cóc. Thằng em trèo hàng rào tính thoát ra ngoài để t́m cháu, thế là tất cả ùn ùn trèo ra ngoài, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn. Bên phía nữ thấy phía nam phá rào đâu chịu kém cạnh cũng phá hàng rào tràn ra ngoài. Mới đầu c̣n sợ, sau mạnh bạo dần đánh luôn nhân viên canh gác chẳng c̣n kiêng nể chi, đám đông khi nổi loạn quả là bất trị, nam cũng như nữ. Nhân viên canh gác không đủ người đế trấn áp số đông lên cơn cuồng nộ, phải kêu gọi cầu cứu thêm người.

Tiếng c̣i báo động hú inh ỏi, xếp ra lệnh các nhân viên tuần tra phải trấn áp đám đông nổi loạn và gởi trả họ về ngay biên giới Mễ. Đă được huấn luyện thuần thục trước, các nhân viên vội đeo mặt nạ pḥng hơi cay, họ bắt đầu quăng lưu đạn cay vào đám đông. Khói cay bay mịt trời, đám đông phải dạt lại vào trong trại v́ chịu không thấu hơi cay, chảy dàn dụa cả nước mắt. Cứ thế các nhân viên cảnh sát đẩy lùi dần vào trong trại. Từ đây nhân viên cảnh sát dồn từng người lên xe tải, và c̣i hụ hướng về phía biên giới.

Tới khi ngồi trên xe tải Maria mới tin thật ḿnh đă mất con, nhưng nàng vẫn c̣n hy vọng sẽ t́m thấy con lại ở phía bên kia biên giới Mễ.

Xếp gọi Tom vào pḥng nói chuyện. Hỏi han công việc thế nào? Đă quen đường đi nước bước chưa? Nhà cửa từng bước ổn định chưa? Xếp cũng đề cập đến chuyện nhóm di dân lậu không biết v́ lư do chi mà họ lại nổi loạn. Xếp hỏi Tom có biết chuyện ǵ xảy ra không, Tom lắc đầu cũng không biết. Sau một hồi hỏi han về cuộc sống gia đ́nh và công việc, xếp vào thẳng vấn đề.

- Cậu có thấy phong b́ dầy cộm để trên bàn của cậu rồi chứ ǵ, mong cậu hợp tác nhận lấy món quà này, để chúng tôi dễ xử sự.

- Tôi chưa sẵn sàng thưa xếp. Tôi vẫn cảm thấy có cái ǵ chưa ổn, lương tâm tôi chưa cho phép.

- Cậu Tom, lương tâm của cậu có thể gặm để sống được à! Thực tế một chút đi cậu ơi!

- Thế nhưng!

- Không có nhưng nhiếc ǵ hết! nếu cậu muốn làm việc lâu dài với tụi này, cậu nên biết điều hợp tác làm ăn chung.

- Để tôi suy nghĩ lại coi thế nào.

- Cậu ra gặp Chuck nói chuyện và bàn bạc với hắn coi ra thế nào! Đường đi nước bước ở đây hắn rất rành.

Tom chào xếp ra ngoài, vừa lúc đó gặp Chuck đi qua. Chuck biết là xếp nói chuyện ǵ với Tom, nhưng hắn làm bộ hỏi.

- Cậu gặp xếp có chuyện quan trọng hả.

- Cũng không có chi, chỉ quanh quẩn chuyện gia đ́nh, rồi chuyện phong b́ mà cậu đă đề cập với tôi nhiều lần.

- Tom! Cậu làm tôi nhớ lại lúc mới thuyên chuyển về làm việc ở cơ quan này. Lúc đó tôi cũng găng như cậu nhất định không chịu hợp tác. Cuối cùng thực tế đời sống bắt buộc tôi phải tham gia.

Tom có vẻ bắt đầu bị lung lạc, cũng muốn có thêm tiền để cung ứng cho cô vợ trẻ sài thoải mái. Đồng lương chết đói, chỉ đủ để trả tiền nợ căn nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn uống. Ba cái thứ linh tinh ngốn hết cái cùi lương hàng tháng, chẳng c̣n dư một cắc.

Chuck biết vụ bắt cóc đứa nhỏ, chắc chỉ có nhóm thằng Garcia làm bậy, bởi v́ chỉ có thằng này mới tự do ra vào trại tập trung thoải mái. Chuck lái xe qua biên giới đi gặp thằng Garcia để hỏi cho ra lẽ. Gặp mặt Garcia, Chuck tức giận chửi.

- Đ.M. thằng Garcia, tại sao mày lại làm chuyện vượt quá giới hạn. Có hai điều cấm kỵ là bắt cóc và buôn bán ma túy. Mấy thứ này đụng đến FBI và cảnh sát liên bang nhảy vào cuộc th́ tao cũng chẳng bảo vệ được mầy, mà thân tao cũng có thể bị bóc lịch như chơi. Mày thân tàn ma dại ra sao, tao Đ.M. chẳng cần biết, nhưng tao bị rũ tù là không được nghe mày Đ.M.

- Hi Chuck Đ.M. bữa nay mầy ăn cái giải ǵ mà Đ.M. mày chửi tao liên tu bất tận vậy. Đ.M. tao bảo đảm với mày vụ này rất trôi chảy. Đứa bé được chăm sóc chu đáo ở một nơi an toàn, chỉ cần đợi ngày trao đổi đứa bé với cặp vợ chồng giầu có kia là tao với mầy Đ.M. có tiền vào ăn nhậu thả cửa.

Chuck đưa bàn tay phải chỉ vào ngực Gracia, nhấn vài cái cảnh cáo ra cái điều dậy bảo.

- Chuyện đă lỡ rồi, Đ.M. nói cho mày biết đây là lần đầu cũng là lần cuối.

Đang chửi thề và mày tao với Chuck, Garcia dịu xuống và chuyển lối xưng hô, chắc lại có chuyện nhờ vả chi đây.

- Này Chuck thôi bàn chuyện làm ăn khác. Tôi muốn nhờ ông khử cái thằng cốt đột đang tính phá chuyện làm giữa ông và tôi.

Chuck chần chừ ra cái điệu ta giận mày rồi không thèm chơi với mày nữa. Garcia biết ư, đưa Chuck một bao phong b́ khá nặng. Garcia nói.

- Toàn tiền 100 đô không đấy Chuck.

Chuck bỏ nhanh phong b́ vào túi chỉ sợ bọn xấu máu nh́n thấy mách lẻo với cơ quan th́ hơi mệt, Chuck tươi cười nói như thể trước đó chẳng có chuyện chửi lộn.

- Nào chúng ta vào thẳng vấn đề.

- Dạo này có một thằng bặm trợn đến tổ chức người vượt biên liên tục, một tuần đến cả chục lần, một lần gồm từ 6 đến 10 mạng. Điều này đang làm ảnh hưởng đến thu nhập của nhóm tôi, và gián tiếp ảnh hưởng cả đến thu nhập của ông nữa đó Chuck.

Garcia chở Chuck đến gần căn nhà lầu hai tầng xập xệ, hai người ngồi đợi một lúc th́ thấy một tên cao lớn trông cô hồn các đảng từ lầu hai bước xuống cầu thang. Garcia chỉ và nói.

- Cái thằng có vết sẹo dài trên mặt đó Chuck.

- Được rồi để tôi xử thằng này cho. Tôi có cách mà thằng này khó ḷng thoát, chỉ cần nó xuất hiện phía bên này biên giới Mỹ là xong.

Chuck đưa bàn tay chém gió ngang cổ. Garcia thấy vậy mừng thầm trong bụng, như vậy hắn cũng đỡ một nỗi lo, cái gai sẽ được thanh toán khi thấy Chuck hứa như vậy. Garcia, hắn cũng có thể bảo đàn em thanh toán thằng mặt sẹo ở bên Mễ này cũng được, nhưng khó ăn khó nói với các băng đảng khác, hắn muốn ném đá dấu tay, nhờ tay cảnh sát bịt miệng th́ an toàn hơn. Có vậy nhóm băng đảng của thằng mặt sẹo mới không có cớ để thanh toán lại trả thù cho đàn anh. Mất thêm một ít tiền nhưng mà lại lời to.

Tom hôm nay ngủ bù sau một ngày rượt bắt nhóm dân vượt biên. Gần trưa rồi mà Tom vẫn c̣n muốn ngủ nướng. Có tiếng động chân người và tiếng khiêng đồ đạc vào trong nhà và ngoài sân, Tom ráng ngủ vùi nhưng bị tiếng ồn ào khiến không thể nào ngủ lại được. Bực ḿnh, Tom ra ngoài pḥng khách, thấy cô vợ đang chỉ trỏ người khuân vác để bộ ghế sa lông bằng da, và hồ tắm nổi ở ngoài sân sau. Nh́n thấy cảnh tượng này Tom tá hỏa, cô vợ mua đồ mà không hỏi qua Tom một tiếng coi có tiền không.

- Tiền đâu mà cô mua ba cái hàng xa sỉ phẩm vậy.

Cô vợ ỏn ẻn trả lời.

- Em mới xin được thẻ tín dụng và trả bằng thẻ.

Tom nghe tới thẻ tín dụng là thấy không xong rồi.

- Cô có biết trả bằng thẻ tín dụng, rồi hàng tháng tôi cũng phải è cổ ra trả không.

Cố vớt vát cô vợ cười nói.

- Em mua đồ về trang ḥang nhà cửa cho chúng ta hưởng mà.

Tức khí Tom la toáng lên, không c̣n giữ được b́nh tĩnh.

- Tôi không cần biết cô làm cái ǵ, tiền lương của tôi chỉ có giới hạn.

Nghe Tom nạt cô vợ hơi sợ, nhưng cũng cố căi lại.

- Em có mua kim cương vàng bạc chi đâu mà anh la hét dữ vậy.

Tom nổi nóng táng cô vợ một bạt tai, cô vợ khóc hu hu. Tom hối hận đă lỡ đánh vợ.

- I am sorry.

Lần đầu tiên Tom tát vợ, Tom thấy hối hận. Sau khi nói xin lỗi, Tom buồn chán bỏ ra ngoài đi lang thang.

Hôm sau gặp Chuck, Tom chủ động chào hỏi.

- Hi Chuck! Tôi muốn cộng tác với tổ chức của anh. Vẫn c̣n cửa cho tôi vào chứ.

- Có vậy chứ! Ngay từ đầu anh hợp tác với bọn này th́ chắc bây giờ anh cũng đang dư gỉa tiền bạc.

Tom muốn có tiền để làm vui ḷng cô vợ. Chuyện bất đắc dĩ mà thôi. Thiệt t́nh Tom nào có muốn.

Chuck lái xe chở Tom đến hăng sản xuất thịt ḅ để xem các di dân lậu làm việc ở đây, đồng thời giới thiệu bọn buôn người. Một công hai việc. Đa số xếp trông coi thợ di dân là dân đồng hương Mễ để cho tiện việc bóc lột sức lao động, thiệt là đồng hương bóp cổ đồng hương. Chỉ cần trả 5 đô một ngày, sẽ có rất nhiều dân Mễ lậu bu vào để được mướn, trong khi lương căn bản tối thiểu phải trả cho thợ trong nước Mỹ khoảng 80 đô. Một sự cách biệt lương khủng khiếp. Rồi c̣n phải trả tiền bảo hiểm sức khoẻ, bảo hiểm tai nạn chết người, trả tiền hưu bổng 401k, tiền thuế khi mướn người. C̣n nữa di dân lậu bị bắt làm dài giờ mà không dám có một lời kêu ca nào, thưa kiện ai bây giờ.

Chuck vào văn pḥng người xếp Mễ. Hai người nói chuyện xầm x́ ǵ trong đó, một lúc sau người xếp đưa tiền cho Chuck. Sau đó hai người ra ngoài gặp Tom. Chuck giới thiệu cho hai người biết nhau, để lần tới Tom sẽ thay Chuck đến làm việc.

- Nhờ ông hướng dẫn Tom đi coi các khâu làm việc trong hăng.

Bắt đầu là khâu giật điện cho con ḅ chết cứng hết c̣n cục cựa. Dĩ nhiên là những thanh niên di dân lậu mạnh khoẻ làm việc này. Rồi qua một số công đoạn khác như treo xác con ḅ lên cao sau khi rửa và lột da, rồi có người cầm con dao thật bén rạch từ trên xuống dưới, nghĩ đến rùng ḿnh Tom không muốn nhắc lại. Đến khâu tương đối nhẹ và ít rùng rợn hơn được dành cho phái nữ, như chọn ra các bộ phận ruột tim phèo phổi cho vào thùng rác, dùng dao lắt mỡ và cắt thịt ra thành từng mảnh nhỏ. Công đoạn cho vào bao nhựa và bỏ vào thùng giấy cứng.

Cuối ngày, sau giờ làm việc, lại cũng các nam di dân lậu vào để tổng vệ sinh các pḥng làm việc, trông nhớp nhúa nào mỡ, máu, cứt đái của các con ḅ. Mùi hôi thối bám vào tường từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm kia không có thể tẩy rửa sao cho hết.

Những công việc trông ghê rợn và nhớp nhúa như thế này chỉ có các di dân lậu Mễ mới chịu khó làm. Phải nói họ ở trong t́nh thế bắt buộc phải làm để sống c̣n, cũng là con người đâu ai muốn làm các công việc nặng nhọc và nhớp nhúa với lương rẻ như bèo. Họ hết đường lựa chọn.

Hầu như đa số nhân viên làm việc ở đây là di dân lậu. Họ có thể bị bắt bất cứ lúc nào nếu không có sự ăn rơ giữa hăng và nhân viên tuần tra biên giới để làm ngơ, mà Tom bây giờ trớ trêu thay lại đang nằm trong tổ chức bất nhân này. Thật t́nh Tom không muốn tham gia vào việc làm ăn phi pháp này chút nào.

Chuck và Tom chào người xếp rồi đi về cơ quan. Mùi hôi tanh tưởi trộn lẫn của phân và máu vẫn c̣n quyện vào quần áo của Tom.

Tuần sau Chuck lại chở Tom đến thành phố nhỏ gần biên giới, nhà cửa san sát và thấp lè tè như ổ chuột. Chuck dắt Tom đi vào nơi bán lạc son phụ tùng xe hơi cũ nát. Nhiều chiếc xe hơi cũ bị đụng móp méo đậu ngổn ngang nơi băi đất, đang bị làm thịt. Vào sâu phía trong là ngôi nhà trệt bằng gỗ cũ kỹ, sơn bằng vôi trắng đă ngả sang mầu ngà v́ mưa nắng và bụi bặm. Căn nhà vừa làm văn pḥng vừa làm chỗ ở, pḥng phía trước làm văn pḥng buôn bán phụ tùng xe hơi, pḥng bên trong để ở và bếp núc. Bên trong bàn ghế đồ đạc bề bộn sắp xếp không có ngăn nắp.

Chuck đứng trong văn pḥng gọi vọng vào trong.

- Có ai ở nhà không? Dick… Dick…

- Tôi đây Dick đây vào trong pḥng này đi.

Một ông già cỡ trên 60 tuổi ngồi ghế xa lông, đang chơi bài xếp solitare, miệng ph́ phèo điếu ś gà. Tướng lăo già trông rất ngang tàng và bất cần đời. Lăo già sống ở đây một ḿnh không vợ con, chỉ có một con chó Đức đen tuyền làm bạn, con chó này trông rất dữ dằn, nó sủa liên tục khi Chuck và Tom bắt đầu đi vào văn pḥng.

- Bữa nay đến gặp ông v́ có Garcia nhắn qua đây gặp ông gấp.

Lăo già ngẩng đầu lên nh́n, ngoài Chuck ra lăo thấy thêm Tom đi cùng, lăo hỏi sóc họng.

- Cái tên cà chớn này là ai vậy!

- Đây là Tom nhân viên mới đồng sự mới của tôi. C̣n đây là Dick người cộng tác viên với Garcia, chuyên viên tổ chức và dẫn dắt người trốn qua biên giới. Buôn bán phụ tùng xe hơi cũ chỉ là cái cớ che mắt thiên hạ và cảnh sát.

Lăo già du côn nói năng không kiêng cử.

- Cậu nhóc lúc trước ở đâu?

Tom không có thiện cảm với lăo này, nên trả lời nhát gừng.

- Tôi sống và làm việc lúc trước ở Los Angeles.

Lăo già gật gù.

- À th́ ra Los Angeles. Lăo này rành sáu câu vọng cổ quá mà. Lúc trước lăo làm thợ hàn ở xưởng sửa tàu Seal Beach. Nói thật từ lúc làm việc ở xưởng sửa chữa tàu, lăo toàn gặp những thằng cà chớn, chẳng ra hồn chi cả.

Chuck hỏi ngang.

- Lăo bị đuổi khỏi hăng hả?

Lăo già tảng lờ chuyện bị đuổi việc hướng về phía Tom nói tiếp.

- Không chừng lăo và bà già của cậu quen biết nhau.

Tom nóng máu khi nghe lăo nói động đến bà già, tính sấn đến ăn thua đủ. Lăo già tỉnh bơ rút súng lên đạn chĩa về phía Tom.

- Chỉ cần một cái nhích tay là cậu toi đời, biết điều chút đi cậu nhỏ.

Chuck giữ tay và cản Tom đẩy ra khỏi cửa. Tom nhịn nhục ra ngoài sân đứng chờ Chuck, con chó dữ sủa liên tục khi thấy Tom. Chuck vào trong nhà nói chuyện với lăo già.

- Này lăo già cất cái con chó lửa của lăo đi.

- Lăo thấy cậu này khuôn mặt không có cảm t́nh, mặt lúc nào cũng đanh lại. Coi chừng thằng này, có thể nó sẽ hại và phản thùng chúng ta.

Dick đưa một cọc tiền mặt toàn giấy 100 đô cho Chuck. Chuck bỏ vào túi. Lăo Dick ghé tai nói nhỏ sợ Tom nghe được.

- Chuck làm như thế này cho tớ. Địa điểm …, giờ … Nhớ để ư canh chừng thằng Tom, theo kinh nghiệm của lăo không tin thằng này được. Lăo biết nh́n tướng người mà.

Sau vài phi vụ làm ăn có tiền rủng rỉnh,Tom đưa tiền cho vợ, cô vợ mua sắm đủ thứ, lại c̣n tổ chức ăn uống và nhậu nhẹt tại nhà, linh đ́nh ra phết. Ra vẻ con nhà giàu, thiệt là con nhà lính tính nhà quan.

Rượu th́ có Tequila, bia th́ Corona, để la liệt trên bàn, có mà uống say bí tử đến chết cũng không hết. Món khai vị là ba cái thứ bánh sandwich, từng đĩa rau sống gồm cà rốt, củ cải trắng, dưa leo, sà lách, chấm với thousand island.

Món thịt nướng th́ có gà, heo, ḅ, tôm, lại c̣n cả tôm hùm nữa mới sang trọng. Đúng là tiền chùa sài thoải mái.

Vợ Tom cầm ly rượu tiến đến bên Tom.

- Nhờ anh ra sân sau nướng thịt BBQ dùm, mọi người đều đói rồi.

Tom đến ḷ nướng thịt BBQ gắp từng mảng thịt bỏ lên ḷ, tiếng mỡ cháy xèo xèo, mùi thịt nướng tẩm gia vị thơm lừng quyện theo khói bay vào mũi mọi nguời. Mấy đứa nhỏ bu nhau vào đ̣i ăn. Có con chó nhỏ phe phẩy đuôi bám dưới chân Tom, mặt ngững lên như muốn xin ăn.

- Gâu! gâu! gâu!

Tom thấy tội chú chó bèn thẩy xuống một cái đùi gà nhỏ, chú chó dùng mơm bắt cái một dính ngay chóc, chẳng trật đi đâu được, đúng là tài năng thiên bẩm, bắt đùi gà xong chú chạy vào một góc vắng để thưởng thức.

Chuck tiến đến bên vợ nhắc nhở.

- Em say rồi đó! Liệu mà uống ít lại. Để anh chở em về nhà.

- Say đâu mà say. Bữa nay tôi phải uống một bữa cho đă. Anh muốn th́ về nhà một ḿnh đi.

Cô vợ Chuck, chân đi lảo đảo, chào người này một cái, chào người kia một tẹo, đến chỗ nướng thịt dừng lại nói chuyện với Tom.

- Anh có cần tôi phụ nướng thịt không?

- Chị cứ tự nhiên, ḿnh tôi làm được mà.

Vợ Chuck, cầm ly rượu trên tay uống thêm một hơi, tỉnh bơ hôn vào má Tom cái chụt, có lẽ đă ngà ngà say, sẵn tiện cầm mấy miếng thịt sống trên đĩa ném tứ tung. Những người bị ném trúng tức khí bốc thịt ném trả lại. Thế là cuộc hỗn chiến bát đĩa ném trả lại nhau nghe vù vù. Không có ai trông thịt nướng, nên những miếng thịt có mỡ nóng bắt lửa cháy xông khói khét lẹt. Vợ Tom cầu cứu. Thay v́ dùng nước dập tắt đám cháy, Tom cầm nguyên cái ḷ nướng thịt đẩy bà nó xuống hồ nghe cái tủm.

- Tiệc với chả tùng. Tom cười đểu.

Chữa cháy kiểu như thế này vừa nhanh vừa gọn, khỏi phải mất công dùng ṿi xịt. Thế là mất ăn và mọi người ră đám ra về. Mất toi mấy trăm bạc mà chẳng được tích sự ǵ, thiệt t́nh lăng xẹt. Tom lắc đầu nguầy nguậy.

Chuck và Tom nằm phục kích trên ngọn đồi. Tom th́ không biết chuyện ǵ sẽ xảy rồi, Chuck th́ được mật báo từ Garcia cho biết, hôm nay vào giờ X sẽ có đoàn người vượt biên khoảng 10 mạng do thằng mặt sẹo tổ chức. Mấy hôm nay nó đă tổ chức đi trót lọt nhiều lần do vài tên đàn em lái xe. Lần này không có người lái xe, chính nó phải đích thân lái xe chở người. Đây là điều tối kỵ cho các tên trùm hay đại ca, không nên ló mặt ra ngoài làm ăn mà phải cho đàn em làm, lỡ có bề ǵ th́ c̣n trốn được tội và ở ngoài lo lót cho đàn em.

Thằng này cũng háu ăn, thay v́ đợi vài ngày sau tổ chức đưa người cũng chưa muộn, đàng này muốn làm giàu nhanh nên đă sai lầm tự ḿnh lái xe. Điều này dễ làm mồi cho sự thanh toán băng đảng. Dân lái xe cắc ké th́ đâu ai thèm ngó. Chắc thằng mặt sẹo này không ngờ có người đang theo dơi để thanh toán ḿnh, nên nó lơ là mất cảnh giác.

Đưa người trót lọt nhiều lần, tiền vào như nước, đựng đầy cả bao bố lớn, thằng mặt sẹo mừng rên, nó thừa thắng xông lên, tranh thủ làm việc bằng ba, làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm. Có tiền em út gái đẹp bu đầy chung quanh. Con bà nó, công cuộc làm ăn thuận lợi đến thế là cùng. Dục tốc bất đạt. Thiệt là không có cái dại nào bằng cái dại nào.

Và hôm nay cái dại của nó thiệt là phải trả giá quá đắt, thật lăng nhách.

Đúng giờ X, Chuck nh́n thấy chiếc xe tải nhỏ xuất hiện, nó phóng chạy như bay trên con đường núi gồ ghề và ngoằn ngoèo, bất kể người ngồi trong xe bị va chạm và đau đớn thế nào. Tụi lái xe buôn người đâu có để ư ba cái tai nạn và đụng chạm lẻ tẻ này, nhiệm vụ của tụi lái xe là làm sao để đưa người trốn thoát được càng nhanh càng tốt. Đợi xe chở người vừa tới khúc quẹo, Chuck ra dấu cho Tom lên xe đuổi theo. Nghề của chàng, Tom nhảy lên xe, đạp ga phóng như bay rượt theo chiếc tải nhỏ.

Chạy một lúc, Tom rượt kịp và ép chiếc xe vào góc núi. Khoảng 10 người lục tục xuống xe đứng dồn vào môt góc, trong đó có thằng mặt sẹo đích thân lái xe. Nhưng Tom không biết, tưởng chỉ là tên tài xế tầm thường, nên bắt đứng chung với nhóm người vượt biên. Tom vẫn thực sự chưa được Chuck tin tưởng.

Vừa kịp Chuck chạy đến, nói với Tom để cho cậu ta giải về trại riêng v́ tên này có tiền án.

- Tom, cậu ở lại đây đợi xe đến chở người, tôi mới gọi cho người đến tiếp tay.

Chuck bắt thằng mặt sẹo lên xe ngồi, rồi đưa nó đi về phía núi mất hút.

Một lúc sau, một nhân viên cảnh sát khác mang xe đến chở nhóm người bị bắt về trại. Anh ta xuống xe nói với Tom.

- Mệt quá! Đây là lần thứ tư trong ngày tôi phải chở người vượt biên về trại. Nếu tôi mà đứng ra làm ăn, chắc đă có trong tay bạc triệu.

Người cảnh sát lái xe đi về trại, Tom tính sửa soạn lên xe, th́ nghe thấy tiếng súng vang vọng từ phía núi. Tom nghĩ ngợi, chuyện ǵ xảy ra vậy hà. Thêm một phát súng nữa, lần này th́ Tom hiểu chuyện ǵ đă xảy ra, không cần phải mục kích cũng biết tỏng thằng mặt sẹo đă bị Chuck thanh tóan. Thằng nay tới số rồi, nên mới dại dột lái xe đưa người vượt biên. Gracia và Dick muốn loại thằng nay qua bàn tay của Chuck v́ cản trở mối làm ăn. Dĩ nhiên phải chung tiền đẹp cho Chuck.

Tom lái xe về trại, đứng cạnh xe chờ đợi cứ không vào văn pḥng. Chuck đậu xe xong đi bộ về phía Tom. Vừa nh́n thấy Chuck, Tom mặt hầm hầm khai pháo liền.

- Cậu mới giết thằng mặt sẹo phải không?

Chuck phản pháo lại đâu có chịu kém cạnh.

- Thằng này có súng định rút ra, tôi độp nó hai phát chết rồi.

Tom mặt đỏ bừng.

- Rơ ràng tôi đă khám người nó, nó không hề mang súng.

Chuck nổi giận chửi thề.

- Vậy là lỗi tại cậu, đă bỏ sót khẩu súng của thằng mặt sẹo khi khám người nó.

Tom tức run người khi không bị đặt điều.

- Này tôi nói cho cậu biết, đừng có lôi kéo tôi vào các vụ thanh toán giết người đẫm máu.

Chuck gật gù ra cái điều ta đây biết phục thiện. Chuck hứa hẹn cho xong chuyện, hắn biết căi nhau chẳng có lợi chi cho công việc làm ăn. Chuck này khôn đáo để, biết cương biết nhu đúng lúc.

- Tôi biết cậu muốn ǵ rồi, tôi sẽ không lôi kéo cậu vào việc thanh toán người đâu, cậu yên tâm đi.

Chiều nay sau giờ làm việc, thay v́ về nhà Tom mặc thường phục như dân thường, đi qua phía biên giới Mễ t́m đến quán bar ngồi uống bia một ḿnh. Mục đích không chỉ ngồi uống bia mà c̣n muốn nghe ngóng tin tức, mong có thể t́m thấy tông tích Maria. Đến lúc này Tom vẫn chưa biết con của Maria bị bắt cóc.

Quán chưa có khách chỉ có Tom và cô gái ăn sương. Cô gái ngồi trong góc quán tù t́ uống cũng cỡ 3 chai corona, cô gái có vẻ say xỉn nh́n thấy Tom ngồi một ḿnh nên đến bên ngồi gạ gẫm.

- Anh trông giống thằng chồng của em ghê đi.

- Cho tôi thêm một chai bia.

Người chủ quầy khui chai bia đem đến, Tom đưa cho cô gái. Hai người ngồi uống bia và tán dóc. Cô gái chủ động khơi mào rủ Tom đi cà khịa, mần chuyện trai gái. Tom tảng lờ vờ như không nghe thấy, ngoái nh́n ra ngoài cửa kính, vừa lúc đó thấy bóng dáng chú nhỏ đi ngang qua khá quen, Tom vội rút tiền bỏ xuống bàn và đi ra ngoài quán. Ra ngoài quán, Tom nh́n thấy rơ hơn và nhận ra đó là cậu em của Maria. Tom gọi lớn.

- Hi Juan!

Cậu bé quay lại ngó Tom.

- Cậu có nhận ra tôi không?

- Có em có nhận ra anh, cảnh sát tuần tra phải không.

- Cậu đi đâu vậy, c̣n Maria đâu rồi có ở gần đây không?

Cậu bé lưỡng lự như muốn làm tiền.

- Muốn em chỉ chỗ chị Maria th́ phải trả công cho em 5 đô la.

Tom vui vẻ móc tiền lẻ đếm 5 đô và cười nói.

- 5 đô đây, cậu chỉ cho anh chỗ ở của Maria đi. Cậu đúng là dân làm tiền mà, láu cá quá trời.

Juan dẫn Tom đi ṿng vo một hồi tới club “Thiên Thai”, Juan đứng ngoài để Tom vào club một ḿnh.

- Chị Maria đang làm ở đây.

- Đứa nhỏ đâu sao không thấy, bị bệnh hay sao mà chị Maria đi làm một ḿnh và em lang thang ở đây.

- Đứa cháu bị bắt cóc rồi, và chị Maria đi làm để có tiền chuộc con.

Tom vào club Thiên Thai một ḿnh. Tiếng nhạc xập x́nh, trên bục nhảy một cô gái nghèo đến nỗi không có được một mảnh vải nhỏ xíu xiu để che thân, đang nhún nhảy quanh cái cột, lâu lâu cạ một cái vào cái cột để tăng thêm phần khích thích cho các đấng mày râu. Từ xa Tom nh́n thấy Maria đang ngồi tiếp khách uống rượu. Từ quầy rượu Garcia bước ra chào Tom.

- Chào Tom, khách quí của quán tối nay. Anh muốn uống hay kiếm gái bùm bùm th́ cứ việc thả dàn, tụi này không có tính tiền đâu.

- Chào Garcia tôi muốn cô Maria và đem cô ấy ra khỏi quán.

- Maria là gái gọi cao cấp chỉ ngồi tiếp khách mà thôi, không có làm chuyện kia.

Tom ngang ngạnh dắt tay Maria định đem ra khỏi quán. Tới gần cửa, bốn thằng đầu gấu vạm vỡ mặt bặm trợn đứng chặn đường tấn công Tom tới tấp sau cái búng tay ra hiệu của đại ca Garcia. Thiệt t́nh! Mănh hổ nan địch quần hồ, chỉ cần vài chục cú đấm đá của bốn tên đầu gấu, Tom đă bị đánh gục, mặt bê bết máu nằm gục trên sàn. Bốn tên đầu gấu khiêng Tom vất ra ngoài đường. Garcia cười khinh khỉnh.

- Cho mày biết thế nào là lễ độ, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.

Tom mặt máu me gượng dậy đi thất thểu trên con phố ăn chơi đàng điếm về đêm. Gái ăn sương đứng dọc theo con đường mời gọi.

- Anh có muốn đi không? Đi chơi bời đâu cũng vậy đi em em cám ơn.

Đang đau chết đi được, mà Tom nghe tiếng mời gọi của các cô gái ăn sương cũng phải nhếch mép cười gượng. Thiệt t́nh hết chỗ nói.

Đại ca Garcia, tay anh chị khét tiếng có máu mặt ở vùng biên giới, chuyên làm ăn các phi vụ buôn người, ma túy, tổ chức vượt biên, quán bar. Thằng này có máu lạnh, giết người không gớm tay. Nhưng nó cũng có đủ trí khôn để không làm thịt Tom ngay tại quán club Thiên Thai này. Kể ra để đạt đến đại ca của một tổ chức băng đảng, ngoài cái ĺ lợm và máu lạnh ra th́ nó cũng phải có mưu mẹo một tẹo, chứ đâu có như thằng mặt sẹo chết tiệt ngu chết mẹ, chường mặt ra làm ăn cho chúng nó đập chết tươi.

Garcia t́m Chuck nhưng không có, nó đi tới băi tập cỡi ngựa. Garcia biết Chuck hay ra đây với vợ con để tập cho thằng con trai cỡi ngựa, một thú chơi trưởng giả của dân có tiền bạc rủng rỉnh. Mà tiền từ đâu mà Chuck có! Cũng từ một tay của đại ca Garcia cung phụng chứ đâu nữa hè. Có việc th́ Chuck phải giúp lại nó chứ, có vay có trả mà lị. Thằng con trai cưỡi ngựa tập nhảy qua rào cản, hai vợ chồng Chuck đứng ngoài hàng rào thỉnh thoảng lại la lớn cổ vũ cho con.

- Chào Chuck, thằng nhỏ nhảy ngựa khá quá hả?

- Ờ cũng thường thôi. Có chuyện chi không Garcia.

Vợ Chuck biết ư, lỉnh đi chỗ khác để cho hai người bàn chuyện làm ăn.

- Dạo này, tôi thấy thằng Tom làm sao ấy. Nó bị mát giây thần kinh số 6 th́ phải.

- Chuyện ǵ cậu có thể nói rơ ra một chút được không.

- Tối qua không biết động mồ động mả ǵ của nó mà thằng Tom ghé lại club “Thiên Thai” làm rùm beng phiền đến khách hàng của club, tôi rầu quá cỡ thợ mộc. Nó một mực đ̣i lôi kéo con Maria ra khỏi quán. Con Maria vừa đẹp vừa trẻ, nó đang là nguồn làm ăn câu khách của quán. Thằng Tom này chắc bị ăn bùa mê thuốc lú chi đó mà có vẻ mết con Maria này thấy rơ.

- Tôi biết tôi phải làm ǵ rồi, để đó tôi lo liệu cho. Thằng Tom này đôi khi nổi chứng điên nó cũng hay cà chớn với tôi lắm nghe.

- Nếu nói nó không nghe, c̣n tiếp tục tới club “ThiênThai” phá đám th́ mong cậu khử nó dùm tôi.

- Thằng Tom nó đang ăn tiền ngập mặt của tôi, chắc chắn tôi bảo nó sẽ nghe. Tôi phải trị nó cái tội này mới được.

- Có vậy tôi mới yên tâm làm ăn được. Nghĩ lại lúc Kerry c̣n sống, thằng này dễ bảo hết sức.

Hai bà vợ của Chuck và Tom rủ nhau đi tiệm uốn tóc làm đẹp. Hai người ở nhà làm việc nội trợ, lúc rảnh th́ rủ nhau đi shopping . Tiền bạc đă có hai ông chồng lo, cả hai bà vợ không cần biết tiền từ đâu rơi xuống hễ có tiền đô rủng rỉnh sài thoải mái là vui rồi. Hai bà rửng mỡ đua nhau uốn tóc, ngồi sát bên, mỗi bà chụp một cái nồi lên đầu chờ đợi cho tóc uốn cong. Thế mới có chuyện nói. Vợ Tom than văn.

- Dạo này Tom làm sao ấy, tính t́nh thay đổi bất chợt, không như hồi tụi này mới cưới nhau.

- Ồ! Không sao đâu, mai mốt th́ đâu cũng vào đấy.

- Không hiểu anh ấy có bồ bịch hay mèo mỡ ǵ không, mà dạo này mặt mày có vẻ mất hồn và ưu tư ra mặt. Đi làm về nhà không c̣n được vồn vă với vợ như xưa. Chẳng lẽ công việc cảnh sát tuần tra khó nhọc đến nỗi khiến cho Tom phờ phạc mất ăn mất ngủ.

- Có ǵ đâu! Lúc trước nhà tôi Chuck cũng bị rơi vào t́nh trạng khủng hoảng một thời gian, chắc v́ công việc nguy hiểm và căng thẳng hay sao đó, v́ mỗi ngày phải tiếp xúc với toán di dân lậu vượt biên, bây giờ th́ đỡ nhiều rồi.

- Cũng v́ tôi xúi anh ấy xin việc ở đây. Thật ra anh ấy đâu có chịu tới vùng biên giới này làm cảnh sát tuần tra. Lúc trước Tom làm ở sở di trú vùng Los Angeles, công việc ở đó nhàn nhă tuy lương bổng th́ thấp hơn so với lương bổng ở vùng biên giới. Anh ấy nể và chiều tôi, nên mới xin việc ở đây để có thêm tiền. Qua đây, quả thật chúng tôi có nhà, có hồ bơi, có tiền dư giả sài.

(Vợ Tom không biết chồng đang nhận tiền phi pháp. Hay là biết nhưng cứ tảng lờ, để chồng muốn làm ǵ th́ làm.)

- Hay là hai anh chị ráng có một cháu đi để cho vui cửa vui nhà. Để anh ấy biết có trách nhiệm hơn với gia đ́nh.

- Nghe phong phanh anh Tom đang t́m cách liên lạc với một cô Mễ nào đó. Chị có nghe anh Chuck nói ǵ không?

- Không tôi cũng không biết ǵ về việc này. (Vợ Chuck cũng nghi ngờ nhưng chưa dám quả quyết sau cái hôm Garcia kiếm Chuck ở sân tập cỡi ngựa)

- Tối hôm trước anh Tom về nhà với đầu máu. Tôi hỏi chuyện ǵ! Th́ anh ấy nói đụng độ với bọn băng đảng mang người vượt biên.

Chuck dùng ống nḥm ngó ba xe cảnh sát tuần tra đang chạy dọc theo con đường đất, tới ngă ba đường hai xe tuần tra rẽ phải đi về một hướng, Tom lái xe thứ ba bắt đầu rẽ về hướng trái. Chuck đứng dạy vẫy tay ra hiệu cho đàn em của Garcia đang đứng chờ cạnh chiếc xe nhỏ bít bùng đang nổ máy sẵn, vừa thấy dấu hiệu tên đàn em ngồi vào xe đợi cho xe Tom quẹo hẳn vào đường đất tên đàn em mới rồ ga vọt chạy. Tom rượt theo, xe đi trước chạy về phía chân núi và tên lái xe bỏ xe chạy vào khe núi biến mất. Tom cũng bỏ xe chạy bộ theo nhưng không kịp. Tom không bắt được bèn trở lại chỗ xe thằng đàn em bỏ lại xem xét coi có người nào trốn trong xe không, không thấy có ai Tom ngó chung quanh th́ thấy tên đàn em lúc nảy lại xuất hiện trên đường đất. Tom lại lên xe chạy rượt theo, lần này th́ tên đàn em để cho Tom bắt dễ dàng. Tom chở tên đàn em về đồn.

Đúng lúc này Garcia xuất hiện đi theo là hai người đi vượt biên. Garcia nói hai người vào trong xe ngồi chờ đợi, chiếc xe bít bùng không có cửa kiếng. Garcia đóng cửa lại và đi về, để hai người ngồi trong xe. Từ xa Chuck nghe thấy tiếng động của vật như là thanh sắt dộng liên hồi và tiếng kêu thất thanh cầu cứu.

Th́ ra Tom bị kế điệu hổ ly sơn mà không hề biết. Chuck và Garcia âm mưu với nhau để gài Tom vào tṛng, hầu Chuck có thể nắm đầu và sai bảo được Tom dễ dàng hơn. Chẳng đặng đừng mới dùng biện pháp cuối cùng là thủ tiêu Tom. Tom vẫn chưa ngờ vực âm mưu của Chuck, v́ vẫn được Chuck chia tiền sài đều.

Ngày hôm sau đi làm, ngồi chưa được nóng đít, một nhân viên tuần tra khác đi vào cầm tập hồ sơ. Gặp Tom ông ta hỏi.

- Hôm qua ngoài tên lái xe bị bắt c̣n có wetbacks (tiếng lóng chỉ lao động Mễ trong USA) nữa không?

- Không! chẳng có wetbacks nào hết trơn.

- Cậu có chắc không? Sao tên lái xe khai là có hai người.

- Tôi chắc chắn mà, mở cửa xe nh́n vào trong không có ai hết.

Chuck đi vào nghe được chuyện bèn xía vào, nói như có vẻ bênh Tom. (Thằng Chuck này cũng điếm đàng thiệt.)

- Này cậu, Tom đă nói là không có người th́ cứ ghi là không có, đừng có thắc mắc chi hết.

Nghe Chuck nói, Tom nghi ngờ có âm mưu ǵ đây, bèn chạy ra ngoài lên xe lái đến chiếc xe bị bỏ lại xem xét thêm lần nữa. Chuck đi theo làm ra cái vẻ nhiệt t́nh muốn giúp Tom. Đến nơi hiện trường, Tom xuống xe tiến đến chiếc xe bít bùng mở cốp xe sau coi có ǵ bên trong, th́ hỡi ơi một xác người chết đầy máu, mùi thối của xác chết sộc vào mũi khiến Tom ói mửa ra mật xanh mật vàng.

- Để tôi giúp cậu thủ tiêu chiếc xe và xác chết này.

Tới giây phút này Tom hoang mang, không biết phải làm cái ǵ, để mặc cho Chuck đạo diễn. Chuck dẫn đường và Tom lái xe bít bùng đến bờ sông có vùng nước sâu.

- Nào Tom, cậu lái xe để thủ tiêu chiếc xe và xác chết này xuống sông.

Tom gục đầu xuống tay lái, vẫn c̣n bàng hoàng chưa hiểu ất giáp ǵ, chẳng lẽ đây là sự xếp đặt và đạo diễn của thằng Chuck. Thấy Tom lưỡng lự, Chuck thúc dục.

- Cậu thủ tiêu xe xuống sông mau lên, chuyện này tôi sẽ giữ kín cho cậu, không để ai biết, có điều từ bây giờ cậu phải nghe lời tôi nói và xếp đặt công chuyện làm ăn với thằng Garcia.

Tom nghi ngờ ḿnh bị chơi nhưng thân cô độc, có lẽ cả đám nhân viên trong pḥng đồng ḷng dàn cảnh chơi ḿnh đây, oan ôi thị kính, nói chắc chắn chẳng ai nghe, v́ tụi nhân viên chó chết này cùng một phe bao che cho nhau. Tom rú ga cho lao xuống sông, chiếc xe rớt xuống sông và từ từ ch́m sâu vào ḷng nước.

Tom lái xe dọc theo đường rầy xe lửa kiếm cậu em của Maria. Một đám khá đông nhóm trẻ đứng tụm năm tụm ba hút thuốc lá. Trong số này có Juan.

- Hi! Juan.

Cậu bé chào lại. Tom móc túi ra 5 đô đưa cho Juan.

- Cậu dắt anh đến gặp chị.

Cậu bé thấy có mùi tiền, bèn dẫn Tom đến một cái cḥi. Maria đang phơi quần áo.

- Kỳ này hai chị em định trốn đi đâu.

- Hai chị em tôi tính đi Chicago.

Tom rút ra một ít tiền đưa cho Maria.

- Cầm lấy tiền này để làm lộ phí đi đường. Về vụ đứa con tôi sẽ đi lùng kiếm để mang về cho, tôi biết băng đảng nào giữ nó, chỉ có thằng Garcia mà thôi.

- Dạ! Đúng vậy thằng cốt đột Garcia đang giữ con của em. Kỳ này em định trốn qua Chicago đi làm có tiền để trở về chuộc con.

Maria cảm kích Tom, không biết lấy ǵ đền ơn, cô nói Tom theo cô vào trong cḥi. Đến bên cái thảm gỗ làm tạm thành giường ngủ, Maria ngồi xuống cởi quần áo, đôi nhũ hoa thon và săn cứng lồ lộ trước mắt Tom. Tom bất ngờ thấy cảnh tượng trước mặt.

- No! No! No! No! No! Senora! No! No!

Tom hết hồn, lùi lại xua tay lia lịa.

- Mặc quần áo lại đi Maria.

- Por Qué! Tại sao vậy em đền ơn dâng hiến cho anh mà.

- Không! Maria không nợ tôi cái ǵ cả! Để lấy lại con, Maria không có thể làm điều này một ḿnh được. Tôi giúp Maria không có mục đích nào cả, chỉ v́ cái tâm muốn làm một điều ǵ đó. Tôi nói điều này chắc Maria không hiểu đâu.

- Por Qué!

Tại sao! Chính Tom cũng không hiểu nổi chính ḿnh. Tại sao gặp Maria lại muốn giúp cô ta không có điều kiện chi hết. Tiền bạc chắc chắn là không rồi, và cả đến chuyện chiếm đoạt thân xác Maria cũng không. Chẳng lẽ v́ ḷng thương hại một cô gái yếu đuối, nhưng trong đám di dân lậu th́ số cô gái yếu đuối cần giúp đỡ đâu phải là ít. Cái duyên! Có lẽ vậy, cái duyên giữa Tom và Maria.

Kỳ này số người vượt biên lại tăng vọt lên, hết toán này đến toán khác, một toán đâu phải ít cũng cỡ trên 20 mạng. Vượt biên thất bại, họ lại tiếp tục trốn đi vào lần khác. Công việc tuần tra của cảnh sát luôn bận rộn. Bất kể giờ giấc ngày và đêm, hễ có tiếng gọi từ đài vô tuyến là nhổm lên phóng xe đi.

Bờ sông luôn là chỗ cho toán di dân lợi dụng để trốn đi qua biên giới. Hai bờ sông có những vùng cây cối um tùm cao quá đầu người, dễ dàng cho toán đông người ẩn náu. Toán người có hai chị em Maria, đợi ám hiệu, khi có ám hiệu họ bắt đầu lội qua sông, mực nước chỉ lên tới đầu gối nên cũng không khó khăn lắm để lội qua bên kia sông. Hôm nay là ngày trực của Tom và Chuck, cả hai đă thông đồng với Dick chủ nhân bán đồ phụ tùng xe hơi cũ. Tom và Chuck ghé văn pḥng Dick nói có thể đi được rồi, toán người lần lượt leo lên chiếc xe tải lớn chở hơn 20 người. C̣n lại 3 người trong đó có em của Maria bị Dick ra lênh giữ lại.

Chiếc xe tải phóng đi ra tới đường xa lộ. Chuck và Tom cũng lên xe trở về văn pḥng sau khi nhận từ Dick một số tiền mặt cho cái vụ làm ngơ chiếc xe tải chở người.

Dick ra lệnh khám người của 3 thanh niên trẻ, thấy có dấu chất bột trắng. Cả ba vùng chạy, Dick rút súng bắn chết hai mạng, Juan chạy ra được ra khỏi hàng rào gần đến bụi cây rậm rạp th́ bị bắn trúng một viên đạn, Dick định bồi thêm phát nữa để kết liễu đời Juan, vừa lúc hết đạn. Juan chạy thoát ḷ ḍ về đến căn cḥi rồi gục trên sàn v́ viên đạn làm Juan mất máu khá nhiều.

Đang chạy phom phom ngon lành trên xa lộ về phía trong nội địa Mỹ, người lái xe tải ngỡ chuyến này có thể thoát đi dễ dàng, th́ bất ngờ xe tuần tiểu của một bộ phận cảnh sát tuần tra khác phát giác ra. Hai người cảnh sát này gọi trên vô tuyến nói có chiếc xe tải đang chạy trên đường xa lộ 23, Chuck và Tom nghe được.

- Chiếc xe tải của bọn ḿnh cho đi chứ c̣n xe nào nữa.

- Chuck để tôi chạy đi coi thế nào. Thế là hỏng bét.

Tom lên xe chạy về hướng xa lộ 23.

Hai người cảnh sát phóng xe rượt theo chiếc xe tải bén gót, chiếc xe tải từ xa lộ quẹo rẽ vào đường đất, con đường đất gồ ghề, chiếc xe lắc lư rất mạnh khiến những người trong xe ngă bổ chổng đè lên nhau, tới khúc quanh xe quẹo gắt, bị nghiêng và lật nhào xuống hố. Số người bị thương rất nhiều, hai người cảnh sát phải kêu xe cứu thương và trực thăng đến giúp khiêng chở đi bệnh viện. Có một chiếc băng ca khiêng một người được phủ kín bằng vải trắng.

Tom cũng vừa lái xe đến, thấy Maria bị thương, Tom liền d́u Maria vào xe của ḿnh và chở thẳng về nhà.

Đang ngồi coi tin tức, cô vợ giật ḿnh thấy Tom đưa một cô gái Mễ vào nhà với ḿnh mẩy máu me.

- Chuyện ǵ vậy Tom?

- Anh sẽ giải thích cho em sau, câu chuyện hơi dài. Anh để cô ta tạm ở đây, nhờ em chăm sóc cho cô ta, anh phải đi có chút việc cần kíp.

- Nói cho em biết có chuyện ǵ đă xảy ra. Cô ta là bồ của anh?

- Đừng nói nhảm! anh phải đi để cứu Juan.

Tom ngồi xuống lấy cồn rửa vết thương, và băng bó vết thương ở chân cho Maria. Vợ Tom nh́n cảnh tượng Tom săn sóc cho Maria tận t́nh thấy muốn tức ói gan.

- Juan là ai vậy?

Tom không trả lời đi ra ngoài để vợ chăm sóc cô gái Mễ.

Tom trở lại văn pḥng của Dick để hỏi về em của Maria, Juan đă bị Dick giữ lại không cho lên xe. Từ xa Tom thấy chiếc xe tuần tra đậu trước sân nhà Dick, có thể là Chuck hay xếp của Tom. Thay v́ đi thẳng vào cửa trước Tom trèo hàng rào đi vào cửa sau. Tom nghe có tiếng nói chuyện giữa Dick và một người nào đó tiếng nói có vẻ là xếp của Tom.

- Anh làm sao mà chiếc xe tải kỳ này bị bắt lại vậy?

- Tôi cũng không ngờ bữa nay lại có đám cảnh sát tuần tra khác đi tuần đột xuất.

- Tôi không cần biết anh làm sao kiếm cách để thả toán của tôi ra.

- Này Dick, số cảnh sát tuần tra rất đông, tôi chỉ có thể nắm được số cảnh sát dưới quyền của tôi thôi, c̣n ở bộ phận cảnh sát khác tôi không chịu trách nhiệm.

Tom vào trong pḥng rút súng chĩa vào Dick. Tom nhận ra người đứng bên cạnh Dick là xếp.

- Th́ ra là xếp cũng có ở đây.

- Nè Dick, thằng bé bị lăo bắt đâu rồi.

- Nó trở về phía bên kia biên giới Mễ rồi.

Không thể hỏi thăm ǵ hơn về cậu bé Juan, Tom trở về nhà gặp lại Maria.

- Này Maria, Jaun đă trở về Mễ rồi. Tôi phải đưa cô trở lại căn cḥi.

Vợ Tom bù lu bù loa la toáng lên.

- Chuyện ǵ vậy Tom.

- Không có ǵ quan trọng hết.

- Em là vợ anh, em có quyền để biết chuyện ǵ xảy ra.

- Anh sẽ trở về ngay với em khi lo xong công chuyện.

Tom cầm tay Maria lôi ra xe. Vợ Tom lẽo đẽo theo sau kèo nhèo.

- Cô Mễ này là bồ của anh?

- Anh đi xong sẽ về ngay, đừng có lo, anh sẽ giải thích sau.

- Vậy là anh đi luôn với cô ta!!! Đừng Tom, anh đi sống với cô Mễ, bỏ em một ḿnh th́ làm sao em sống đây.

Tom phóng hết tốc lực chở Maria về căn cḥi để kiếm Juan. Hai người vào đến trong cḥi, thấy Juan nằm bất động, Maria sờ vào bụng em trai toàn máu là máu, Maria lay gọi Juan, Juan vẫn không trả lời. Tom đưa tay sờ mũi Juan.

- Juan đă chết rồi.

Maria chết điếng người. Chồng chết, con bị bắt cóc, giờ th́ đến đứa em thân yêu nhất cũng bỏ Maria ra đi. Hai chị em đi đâu cũng có nhau, đùm bọc lẫn nhau. Giờ th́ Maria cảm thấy rất cô đơn, không c̣n một người thân nào bên cạnh. Không biết chừng nào Maria chuộc được con đây.

Tom để Juan nằm ngay ngắn trên giường. Maria qú xuống đọc kinh cầu nguyện cho em sớm về nước chúa.

- Lạy cha chúng con ở trên trời ….

Sau khi Tom đi, lăo già Dick mặt hầm hầm mắng vốn xếp của Tom.

- Đ.M. ông kiếm ra được thằng đàn em phải gió, không biết điều chút nào hết trơn hết trọi.

- Ừ! Tôi biết thằng này tính t́nh rất ương ngạnh, lăo muốn thế nào.

- Nếu ông không cản, tôi sẽ khử thằng này cho đi chầu ông bà.

- Được ông muốn làm sao cũng được để cho công việc làm ăn của chúng ta trôi chảy.

Lăo Dick gọi Garcia lên xe đi, hướng về phía căn cḥi.

Tom đứng gần cửa ra vào chờ Maria đọc kinh cầu nguyện cho em. Bỗng nghe thấy tiếng chó sủa, Tom nh́n ra thấy Dick và Garcia đang tiến về phía cḥi, Dick tay cầm khẩu shotgun lăm lăm muốn nhả đạn bất cứ lúc nào. Tom lanh lẹ ḷn ra phía sau trèo lên cao, vừa thấy hai tên cốt đột đi vào trong hàng rào định tiến vào trong cḥi, Tom nổ súng bắn trúng chân Dick, không hổ là tay thiện xạ. Thằng Garcia nghe tiếng súng và thấy Dick bị bắn trúng thương, hắn hoảng quá bỏ chạy mất đất. C̣n ḿnh Dick, lăo già tính chạy ra ngoài th́ đụng phải hàng rào, té bật ngửa tự nẩy c̣ súng shotgun, viên đạn shotgun bắn trúng mặt phá nát một bên, chết không kịp la. Rồi đời một tay anh chị khét tiếng độc ác, tự ḿnh giết ḿnh.

Tiếng súng ngưng hẳn. Maria rón rén bước ra khỏi cḥi.

- Tom! Anh Tom đâu rồi!

Tom sau khi Dick tự kết liễu bằng viên đạn của chính ḿnh, đă qua biên giới Mễ để tra hỏi cho ra manh mối của đứa con Maria.

Garcia chạy trốn về biên giới Mễ trở lại Club “Thiên Thai”, lấy chai rượu mạnh uống cho đỡ sợ. Đang ngồi tù t́ uống, bỗng Garcia nghe thấy tiếng lên c̣, hắn sợ rúm người lại. Ngó lên thấy Tom đang chĩa súng về phía hắn.

- Thằng cốt đột, ngồi im không tao bắn bể gáo, đứa bé đâu rồi, mày đang nhốt nó ở đâu?

Garcia trong ḷng sợ chết mẹ, nhưng ngoài mặt cố chấn tỉnh, t́m cách lung lạc Tom và chờ cơ hội Tom chểnh mảng sẽ t́m cách lật ngược lại thế cờ. Bây giờ nó đang bị động, nên nó t́m cách câu giờ, hy vọng mấy tên đàn em trở lại quán.

- Đừng có lo Tom, tôi chưa bán nó đâu, nó đang được nuôi ở chỗ an toàn. Tôi đang chờ bán cho gia đ́nh giàu có, số tiền họ có thể trả lên tới khoảng 30 ngàn đô, tôi sẽ chia cho anh một nửa.

- Chuyện làm ăn và điều đ́nh tính sau, mày chỉ tao chỗ đứa bé đang ở.

- OK! OK! Tôi sẽ dẫn anh đi, đừng nóng.

- Không có nói lôi thôi. Lên xe chở tao đi.

Tom lên xe ngồi bên phía hành khách, bắt thằng Garcia ngồi lái xe. Thằng Garcia chở Tom đến khu dân cư vắng vẻ và đậu trước một căn nhà.

Trong nhà có người đàn bà trung niên và đứa bé nằm trong cái rổ đựng quần áo. Người đàn bà nghe tiếng xe ngó ra ngoài thấy chiếc xe cảnh sát tuần tra, bà ta vội lấy chiếc chăn mỏng che cái rổ đựng đứa bé, rồi chạy trốn ra ngă sau. Xuống xe Garcia đến trước căn nhà gơ cửa, không có ai trả lời. Tom đạp cửa và đẩy Garcia đi vào trong, trong nhà không một bóng người. Đợi Tom măi ngó kiếm đứa bé, sơ ư một chút, Garcia liền lỏn ra ngă hậu và chạy trốn khỏi nhà. Tom vào từng căn pḥng kiếm đứa bé nhưng không thấy, định đi ra cửa, Tom nghe tiếng đứa bé khóc, đi trở lại pḥng trong, lần này thấy tấm chăn động đậy, Tom đến bên mở chăn ra nh́n thấy đứa bé trong rổ. Tom mừng quá bưng nguyên cái rổ ra xe, để bên phía ghế hành khách, Tom lấy giây an toàn luồn qua rổ rồi gắn chặt xuống ghế.

Garcia chạy thoát được, mừng hết lớn, kiếm cái phôn công cộng gọi cho Chuck.

- Này Chuck, thằng Tom đă giết Dick chết rồi, đồng thời phá bỉnh đến căn nhà chứa đứa bé và đă mang đi mất rồi, hiện gă đang trên đường đi về phía bờ sông.

Khi nghe tin Dick bị giết bởi Tom, Chuck điên tiết nói gằn giọng với Garcia.

- Kỳ này thằng Tom phải chết, c̣n sống ngày nào nó cản đường làm ăn của tụi ḿnh ngày đó.

Chuck nói chuyện với xếp, ba người bàn chuyện phục kích Tom trên con đường ngay sau ngă quẹo có các xe làm đường hạng nặng. Tom chạy ra phía bờ sông mà không biết rằng nguy hiểm đang chờ đợi trước mắt. Chờ cho Tom quẹo vào phía trái Chuck lấy xe chắn ngang con đường, chặn mất đường rút lui của Tom, Tom vừa chạy vào th́ con đường phía trước đă bị chiếc xe cẩu chắn ngang đường. Vừa lọt vào tầm ngắm, Chuck và xếp nổ súng tới tấp vào xe của Tom, đứa bé trong xe khóc ré lên v́ sợ hăi tiếng súng nổ. Tom lăn tṛn ra khỏi xe nằm xuống đất, vừa lúc đó xếp và Garcia lái xe chạy tới định tông Tom chết, nhưng Tom dụ chiếc xe chạy đến và nhào ra phía bên trái, chiếc xe lỡ trớn tông vào chiếc xe cẩu và bốc cháy dữ dội. Xếp và Garcia kẹt cứng trong xe, và bị thiêu chết luôn trong đó.

C̣n lại ḿnh Chuck, gă cũng run hết c̣n hùng hổ. Gă đứng núp sau xe cần cẩu, lên tiếng điều đ́nh với Tom. Chỉ đợi Chuck ngóc đầu lên, Tom dơ súng bắn một phát trúng ngay mặt Chuck, gă té xuống và bị nguyên thanh sắt lớn rớt chặn ngang cổ.

Tom lái xe đến bên bờ sông. Đám người đàn bà Mễ đang giặt quần áo, một người phụ nữ trong đám chạy đi báo tin cho Maria biết. Maria chạy ra bờ sông gặp Tom, nhận lấy đứa bé từ trong tay Tom, Maria cảm kích vui mừng quá đỗi, chỉ c̣n biết nói cám ơn liên hồi.

- Gracia! Gracia!

Tom cũng cảm thấy rất vui mừng, v́ ḿnh đă làm được điều ḿnh muốn làm, giúp Maria kiếm lại con, dù không có lợi lộc chi hết, mà đôi khi c̣n nguy hiểm đến tính mạng.

- Maria! Có ǵ cần giúp nhớ liên lạc với tôi.

Tom trở lại nhà với tâm trạng vui vẻ như chưa bao giờ có. Cô vợ ngạc nhiên v́ thái độ của chồng khác hẳn lúc đưa Maria ra khỏi nhà.

- Em lo lắng quá tưởng anh đi với cô Mễ không về nhà nữa.

Tom cười vui vẻ.

- Em chỉ được cái nghĩ quẩn.

Tom ngồi xuống kể hết chuyện ra với vợ. Từ lúc bị xếp và Chuck kéo vào con đường làm ăn phi pháp như thế nào, đứa trẻ con của Maria bị bắt cóc và được Tom cứu, Chuck và xếp tính thanh toán Tom ra sao. Nay cả hai không c̣n nữa, anh có thể thoát ra tổ chức làm ăn phi pháp, không phải tất cả các nhân viên cảnh sát tuần tra đều ăn tiền của bọn tổ chức người vượt biên, chỉ có một số ít mà anh cũng bị dính vào đường giây này.

Cô vợ ôm đầu Tom dúi vào ḷng, xoa xoa đầu Tom.

- I love you. Em không ngờ anh bị sức ép quá nhiều.

- Ngày mai anh sẽ lên cơ quan tường tŕnh tất cả sự việc. Anh có thể bị phạt tù không biết bao lâu.

- Bất kể anh có bị tù tội hay không em vẫn luôn ở bên anh hỗ trợ. Anh có c̣n nhớ lời thề khi chúng ta làm lễ cưới không?

- Con xin lấy anh Tom làm chồng, và nguyện trung thành với Tom trong cơn hoạn nạn cũng như lúc đau ốm.

Tom ôm vợ rơm rớm nước mắt.

Hết