Du Lịch Ngoài Nước Mỹ - Xứ Thái Lan


Có tiếng chuông điện thoại reo, bà xă bắt điện thoại. Thế là câu chuyện bắt đầu rôm rả, hai chị em lúc nào cũng vậy hết đề tài này đến đề tài khác. Chị và em mỗi người sau khi lập gia đ́nh đều ra ở riêng, người ở Portland người th́ ở quận cam. Câu chuyện cuối cùng lan sang đề tài du lịch.

- Chị Hai! Có muốn đi du lịch Thái Lan không? Cả gia đ́nh em 5 người đều đi Thái kỳ này.

- Hả! đi Thái chơi à? Sao mà giầu có quá vậy, đi cũng mất cả chục ngàn chứ chơi đâu.

- Không có đâu chị Hai, mất chừng không tới 4500 đồng cho năm người, bao ăn ở khách sạn và đi tour miền bắc Thái trong ṿng một tuần.

Bà xă quay đầu sang tôi lúc đó đang ngồi coi đánh bóng rổ, mặt tôi hơi ửng đỏ v́ lon bia vừa cạn.

- Nè! Ông xă có tính đi chơi Thái Lan không để cho con em nó đặt vé luôn thể.

- Đi th́ đi. Trong cơn ngầy ngật của men bia tôi gật đầu lia lịa. Rượu nói chứ không phải tôi.

Ngày hôm sau tỉnh rượu tôi chợt giật ḿnh. Thấy mẹ! đâu có tiền đâu mà đi, c̣n phải để dành tiền đóng tiền học phí cho thằng lớn vào đại học mùa thu này, c̣n phải có tiền mua xe cho thằng con nữa chứ.

Của đáng tội! tháng trước đang ngồi trong pḥng làm việc thằng con gọi vào giọng nói không ra hơi.

- Daddy!

- What’s up boy!

- I got it.

- Con có bồ hả con! tía non. Đang mừng rơn trong bụng nó có bạn gái, rồi sẽ có con cho tôi có cháu nội ẵm.

- Không phải Daddy, con bị đụng xe.

Trời! tôi kêu khổ thầm trong bụng. Tay lái xe mới, tôi vẫn hằng lo sợ thế nào rồi cũng có ngày đụng xe, và ngày tôi lo sợ đă đến. Những tai nạn về các trẻ vị thành niên đăng hà rầm trên báo mục xe cán chó mỗi ngày, đứa th́ chết, đứa th́ mang tật, khiến tôi lo lắng. Có điều nó c̣n gọi phôn được là tôi yên tâm, yên trí là đụng nhẹ nếu mà nặng th́ cậu con làm chi gọi phôn nổi.

- Làm sao con có sao không? Có bị thương, nhức đầu chóng mặt không? Tôi làm môt tràng câu hỏi khiến cu cậu không biết đường đâu mà trả lời.

- Con th́ không sao nhưng xe hết chạy nổi.

Đụng nhẹ sao mà kỳ quá trời vậy nè. Khoảng10 phút sau tôi đến ngay hiện trường xảy ra tai nạn. Trục bánh lái bị cong nên không thể chạy được. Ngày hôm sau người của bảo hiểm đến coi và phán một câu xanh rờn.

- Total Loss.

Người của hăng bảo hiểm đă phán thế, biết làm sao hơn. Chiếc xe hoàn toàn phế thải phải vất đi mua cái mới. Hăng bảo hiểm đền tiền nhưng cũng phải bù ra gần mười ngàn đô để mua xe khác, trong ḷng đau xót nhưng thôi của đi thay người. Về nhà tôi dặn bà xă đừng có la mắng nó v́ sau khi đụng xe tinh thần rất dễ bị khủng hoảng.

Thôi th́ đành mượn tiền khác để đi chơi vậy, ngay khi đó có nhà băng BankOne gởi cái check với tiền lời 3.99% cố định, tôi bèn lấy ra ngay năm ngàn để mua vé, tiền chùa mà sài trước tính sau. Cầm năm vé máy bay trong tay, thế là xong đưọc một phần thủ tục giấy tờ. Phần kế phải ghé bưu điện xin passport cho ba đứa nhỏ. Trước khi đi đến bưu điện mấy đứa nhỏ chải chuốt đầu hơi kỹ v́ nghe nói có chụp h́nh. Làm thủ tục giấy tờ và chụp h́nh mất toi nó gần 300 đô, tuần sau 3 cái passport được gởi về nhà, mấy đứa cầm ngắm nghía v́ lần đầu có passport trong tay. Cũng may không cần phải xin visa khi vào đất Thái nếu là công dân Mỹ, khiến tôi cũng đỡ được một khoản tiền.

Bà xă đă sửa soạn đầy đủ quần áo vật dụng mang đi cho một tuần lễ. Lỉnh kỉnh đủ thứ, nào kem đánh răng, bàn chải, thuốc xổ có lẽ v́ sợ ăn nhiều trái cây, thuốc đau bụng, thuốc nhức đầu, kẹo thơm, vân vân, chỉ có người vợ mới đủ kiên nhẫn làm những việc không tên này. Bổn phận tôi chỉ lo máy chụp h́nh và máy quay phim, xem xét lại mấy cục bin và phim đầy đủ, nghe nói bên Thái phim bán rất mắc. Tôi mới tậu được cái máy digital camera nên cũng bầy đặt ra Costco mua hai cái memory có sức chứa 256MB, vào khoảng 170 tấm h́nh cho mỗi memory, mất toi gần 100 đô, ấy cha thấy xót bụng. Mấy đứa nhỏ th́ mang theo game chơi.

Trước ngày đi Thái hai ngày trùng vào ngày tốt nghiệp trung học của đứa con đầu. Đi chơi ngoài nước Mỹ cũng là để cho cháu được thoải mái trước khi bước hẳn vào thềm đại học, sẽ có nhiều bỡ ngỡ và mới lạ. Hôm nay má nó trổ tài nấu nướng, bả dậy từ sáng sớm nấu món chè xôi đậu xanh, bún chả Hà Nội, súp măng cua, hủ tiếu tôm cua. Chiều ba giờ rưỡi cả nhà đến sân vận động trường Irvine để dự lễ tốt nghiệp. Tưởng ḿnh đến sớm nhất ai dè đă có một hàng dài cha mẹ đă xếp hàng sẵn. Đúng 5 giờ, 448 học sinh tốt nghiệp xếp hai hàng dài đi từ pḥng tập thể dục ra tận đến sân vận động ngồi vào hai hàng ghế. Trước mặt là khán đài và ban nhạc giao hưởng của trường bắt đầu chơi các bản nhạc chào mừng khiến cho không khí thêm phần trang trọng. Sau những thủ tục chào mừng phần cuối cùng mỗi học sinh đều được kêu lên chụp h́nh lưu niệm và trao bằng tốt nghiệp.

Chương tŕnh du lịch sẽ ghé Bangkok, Pattaya, Coral Island, những địa danh chỉ có trong trí tưởng tôi chẳng h́nh dung được nó ra sao. Hành lư với năm cái vali đầy nhóc quần áo đă được chuẩn bị sẵn sàng vào tối hôm trước. Sáng chủ nhật cả nhà dậy sớm lái xe xuống Little Saigon ăn mỗi ngựi tô phở rồi trực chỉ lên phi trường LA, ghé The Parking Spot đậu xe trong bảy ngày tốn 95 đô, từ đây xe shuttle chở đến phi trường. Đồ đạc check in mất khoảng hơn tiếng rưỡi đồng hồ v́ hàng dài người xếp dài ngoằn, rút cục cũng vào được bên trong gate ngồi đợi hơn nửa tiếng nữa mới leo lên máy bay.

V́ mua vé economic nên lúc đi được xếp vào máy bay Japan airline ghé Osaka hơn hai tiếng đồng hồ. Thời gian bay đến Osaka mất khoảng 12 giờ đồng hồ. Trước mặt tôi là màn ảnh nhỏ, trên máy bay Boeing 747 mới mỗi sau lưng hàng ghế có một màn ảnh nhỏ. Tôi loay hoay dùng tay bấm vào chữ trên màn ảnh mà không thấy nhúc nhích ǵ hết, không biết làm sao th́ một cô người Thái cạnh bên cười chỉ tôi dùng remote control gắn ngay ghế để bấm, thật tôi đúng là dân nhà quê hơi bị xệ và phải cám ơn cô gái lia lịa. Ba bữa ăn được lần lượt đưa ra đến nỗi cô gái Thái phải kêu trời, làm như hăng máy bay bắt ép ăn uống. Ghé Osaka đợi hai tiếng sau đó chuyển qua máy bay nhỏ đi qua phi trường Bangkok, 6 tiếng đồng hồ rồi cũng đến được phi trường Bangkok. Khi đặt chân trên phi trường điều làm tôi ngạc nhiên là phi trường rất rộng và tân kỳ đúng tiêu chuẩn quốc tế, đưa cho nhân viên immigrant đóng dấu passport xong xuống thẳng dưới lầu lấy hành lư mà không bị một khó dễ nào hết, hành lư hoàn toàn không bị mở ra và xét hỏi, ra khỏi cổng người hướng dẫn viên cầm bảng đợi sẵn. Tôi đổi tiền ngay tại phi trường có gía cao 1 đô ăn được 40 Baht, trong thành phố hay khách sạn họ chỉ đổi có 35 Baht cao lắm là 38 Baht. Xe chạy chuyển bánh rẽ vào freeway, tôi có dịp quan sát hai bên đường phố nằm nối đuôi nhau là những ṭa nhà cao tầng, lại một dịp giật ḿnh. Nghe Thái là một trong năm con rồng kinh tế giờ thấy tận mắt quả không ngoa như lời đồn, Việt Nam có lẽ c̣n bị tụt hậu sau Thái rất nhiều năm. Người hướng dẫn viên dắt đến khách sạn 5 sao Chaophya Park để check in, thủ tục giấy tờ xong th́ đă quá 12 giờ đêm, gọi sandwich cho cả nhà ăn trước khi đi ngủ. Buổi sáng thức dậy sớm nh́n bao quát thành phố với những ṭa nhà cao tầng mọc lên khắp nơi biểu hiện cho sự thịnh vượng của Bangkok. Tuy nhiên ngay bên cạnh khách sạn vẫn c̣n thấy khu nhà tôn ổ chuột nằm thu ḿnh bao quanh bởi các ṭa nhà cao tầng, một chênh lệch giầu nghèo vẫn c̣n hiện hữu đâu đó trong các nước đang phát triển như Thái, bên cạnh là con rạch nước đen cáu. Chụp vội tấm h́nh khu nhà ổ chuột để làm kỷ niệm.

Gặp lại gia đ́nh mấy người em bà xă từ Portland cũng đi chung, đến hơi trễ vào 2 giờ sáng trên chuyến bay khác, như vậy tổng cộng chuyến du lịch có cả thẩy 20 người đi trên chiếc xe bus 60 chỗ ngồi. Ṿng du lịch đầu tiên là Grand Place, nơi cung điện cũ của các vua Thái. Cung điện được xây năm 1782 rộng 218 ngàn mét vuông nằm bên bờ phía tây của sông Chao Phraya. Xe vừa đổ xuống đă có một đám người chờ sẵn mời gọi mua ô dù và mũ. Họ mời chào bằng tiếng Anh sau khi đưa cái nón.

- 250 Baht.

Đă được nghe người hướng dẫn giải thích sẵn về sự nói gía thách trên trời dưới đất. Tôi buông thơng một câu duy nhất.

- 100 Baht.

Họ lắc đầu, tôi chẳng thèm trả giá thêm dấn bước đi tới, họ lẽo đẽo theo sau.

- 200 baht. Tôi vẫn cứ lắc đầu.

- 150 Baht. Tôi cũng chẳng thèm mở miệng. Đi được một quăng họ đành chịu bán 100 Baht. Tôi vẫn c̣n hớ nhưng thôi ḿnh là du khách để họ ăn một chút chứ.

Trời gần trưa nóng 32 độ C vă mồ hồi, ghé mua chai nước lọc 20 Baht. Đặc điểm ở mấy khu du lich đều có bán chai nước lọc hết, đi đâu cũng thấy nước lọc uống mệt nghỉ. Ở chung quanh khu Grand Palace rất sạch sẽ không có rác, nghe người hướng dẫn nói ai xả rác sẽ bị phạt 300 Baht ngay tại chỗ. Sau này ngay cả khi vào khu chợ lộ thiên b́nh dân tôi cũng thấy rất sạch sẽ không có rác xả, chả bù khi tôi trở về khu chợ người Việt ở Little Saigon th́ ôi thôi sao rác rưới đâu mà xả ra đường lắm thế, mang tiếng là người Việt sống ở Mỹ sao mà tôi cảm thấy rất nhột nhạt tự lấy làm mắc cỡ ḿnh chưa bằng được dân Thái. Kế đến ghé Floating Market, giờ này chợ đă tan họp, 20 người kéo lên chiếc thuyền máy nhỏ chạy một khúc để ngắm cảnh hai bên sông. Hai bên bờ sông, rải rác vẫn c̣n tồn tại những căn nhà nổi nghèo nàn được nâng lên bởi những cột gỗ, vẫn thấy người ta ở trong những căn nhà nổi đó. Một sự tương phản đến oái ăm cạnh đó và sau lưng lại là những ṭa nhà cao tầng. Chẳng lẽ đó là một cố t́nh duy tŕ vẻ nghèo nàn của Floating Market để lôi kéo du khách. Hai vợ chồng người lái thuyền bồng theo đứa con, người vợ mang ra một chuỗi những ṿng hoa đem bán, cô em thương t́nh mua dùm cho hết đống hoa chỉ hết hơn 5 đô, người vợ chắp tay cám ơn theo lối người Thái rồi đi treo ṿng hoa lần lượt cho từng người. Người Thái có lối cám ơn hơi khác thường, ngay cả những người khuân vác hành lư được tiền tip họ cũng chắp tay cám ơn theo lối phật hai tay chụm vào nhau rồi cúi đầu xuống. Phần đông du khách đi Thái về đều có cảm tưởng dân Thái rất thân thiện. Con thuyền đậu lại tại một khúc sông, toàn cá là cá to bằng bắp tay, không một ai dám bắt nên chúng sinh sản tràn ngập cả khúc sông, chúng vẫy đuôi nhô lên khỏi mặt nước mỗi lần bánh ḿ được quăng xuống, dân chúng Thái gọi là cá thần. Nghe nói cách đây nhiều năm trước có gia đ́nh bắt cá về ăn sau đó bị chết một cách bí hiểm, họ tin là thần cá vật nên từ đó cạch không dám bắt.

Chiều đến cả đoàn kéo đến Sriracha Tiger Zoo. Nơi đây những con cọp mới đẻ được nuôi chung với đám heo con và bú sữa heo, lư do v́ những cọp con dễ bị chết bởi cọp mẹ, dân số cọp từ từ giảm xuống, nuôi cọp con bằng sữa heo và sống chung với heo mẹ dân số cọp tăng dần lên, tôi thú vị nh́n thấy cọp và heo sống rất ḥa b́nh. Gần kế đó là tṛ chơi pig race, với những con heo thông minh có thể nhận ra những con số, rồi sau đó màn đua heo khiến du khách thích thú v́ sự ngộ nghĩnh của các chú heo. Một trong những show không thể bỏ qua là elephant show, cỡ hơn 30 chục con voi lớn nhỏ xếp hàng dài đi từ bên trong nối đuôi nhau diễn hành ra ngoài sân khấu lộ thiên, đó là một khoảng đất rộng lớn, theo diệu nhạc chúng cúi đầu xuống lạy chào khán gỉa, những tṛ biểu diễn nào là chơi bóng rổ, đá banh, bowling, dùng chân massage người nằm trên chiếu, vân vân… Show cuối cùng của ngày là coi biểu diễn Crocodie. Hai thiếu niên một gái một trai múa theo điệu vũ Thái xong bắt đầu kéo từng con cá sâu ở dưới nước lên bờ, màn làm cho khán gỉa đứng tim khi cô gái kê hẳn cái đầu vào miệng con cá sấu. Trước đó nhóm chúng tôi cũng đă ghé qua rạp hát nhỏ coi các màn vũ dân tộc với các cô gái Thái mặc đồ y phục cổ truyền lộng lẫy, họ cũng giới thiệu Thái Boxing bằng cách cho hai người gỉa đấu vơ với nhau trên khán đài.

Từ đây xe đưa chúng tôi đi thẳng đến băi biển Pattaya cách Bangkok hai giờ lái xe. Trên đường đi để giết thời giờ người hướng dẫn viên dạy chúng tôi vài câu chào hỏi thông thường.

- Sawad dee ka, chào cô.

- Sawad dee klub, chào ông.

- Kob Khum, cám ơn.

Rồi bài hát dân ca “Nằm Mùng mà ḷi cái thùng” cũng được người hướng dẫn dạy cho hát, bài dân ca này khi c̣n ở bên Nhật tôi đă được sinh viên Thái trong cùng cư xá ca cho nghe cách đây 26 năm. Bài hát âm hưởng nghe rất Việt Nam nên tôi nhận ra ngay.

Đến băi biển cũng khoảng 6 giờ vừa đúng bữa cơm tối. Check in hành lư và tắm táp cho thoải mái, chúng tôi ghé xuống pḥng ăn để thưởng thức món “xâm mệt nghỉ”, từ bàn ăn nh́n ra ngoài thấy băi biển cận kề cách có chừng 200 mét, gió biển hiu hiu thổi mang chất mặn của muối biển phà vào mặt khiến tôi quên đi tất cả những ngày cầy mệt nghỉ bên xứ Mỹ, cầy một năm dài sài một tuần kể ra cũng đích đáng. Có lẽ con người cần phải có những tuần lễ như thế này để trút bỏ đi những áp lực của công việc và buồn bực, nhất là trong xứ Mỹ con người phải cầy như trâu để trả hết tiền bill này đến tiền bill khác. Ăn xong mọi người được chở ra down town để tận hưởng món Thái massage, vừa bước vào cửa đă thấy cả trăm cô Thái trẻ đợi sẵn để phục vụ du khách, cả nhóm lao nhao nói sao mà người đấm bóp đông thế, chúng tôi được hướng dẫn lên lầu. Gia đ́nh tôi năm người được xếp cạnh nhsu trên các tấm chiếu tatami kiểu nhật, ngăn bởi các màn kéo ba góc. Mỗi người thay bộ đồ ngủ để đấm bóp cho được thoải mái, ở bên này pḥng tôi nghe tiếng kêu của bà xă vọng sang mổi lần bị ấn vào lưng.

- A…ui…

- Cái ǵ mà la làng vậy bà xă.

- Con nhỏ bấm trúng huyệt đau quá trời.

- Trời! bấm phải đau vậy mới giăn xương cốt chứ. Ráng chịu đau đi.

Cứ vậy cả tiếng đồng hồ bà xă cứ a…ui…khiến mấy cô Thái cười quá trời. Ở bên kia thằng con tôi hơi xấu bụng, nhè lúc đang căng cứng cô người Thái ấn mạnh một cái rơ mạnh trên lưng, bên này tôi thấy mặt mũi nó nhăn nhó ráng kềm giữ để không cho ra tiếng kêu. Tôi khúc khích cười.

Hai cậu con trai và cô gái út nằm lim dim tận hưởng thú massage không một lời than đau, hết một tiếng tôi và bà xă đi ra cửa tiệm quần áo mua sắm để ba đứa con ở lại masssage tiếp giờ thứ hai. Tiền massage cả giờ mất có 6 dollars thật là quá rẻ, ở bên Mỹ tối thiểu cũng phải hơn 40 dollars. Những tiệm Thái massage này cũng thấy đầy dẫy trên đường phố lớn của Bangkok gía rất phải chăng, trong khách sạn họ chém đến 15 dollars một giờ. Hai vợ chồng đi dạo trên đường tới tiệm quần áo gần đó, trên khúc đường khá dài tôi thấy những quán bar mở to đến chói tai những lọai nhạc giật gân, các cô gái trẻ với những bộ quần áo thiếu vài đứng nhún nhảy theo điệu nhạc mời gọi du khách. Những chàng trai trẻ hảo ngọt có thể ghé vào đây làm vài chai bia và tán tỉnh mấy em. Thỉnh thoảng thấy vài ba người da trắng ǵa có trẻ có cặp kè các cô gái Thái trong quán bar hay trên đường phố sát biển. Những quán Pizza Hut và Mc Donald cũng thấy có mặt ở đây. Xong massage chúng tôi ghé Pizza Hut mua ba cái pizza lớn mất khoảng 18 dollars cho mấy đứa nhỏ ăn v́ chúng đă chán món cơm Tầu nấu theo kiểu Thái.

Ngày hôm sau, 8 giờ sáng làm một bụng bánh ḿ trứng no nê xong, chúng tôi đi xuống băi biển, một con tầu đă chờ sẵn, mọi người phải lội ra ngoài để leo lên bong tầu, đă được dặn trước phải đi dép cao su và mặc quần ngắn nên không có vấn đề ướt át quần áo ǵ hết cả. Con tầu chạy thẳng ra biển cặp vào một cái phà lớn cách đất liền 2 cây số, mọi người leo lên để chơi màn “dù nước” được kéo bởi chiếc ca nô nhỏ. Đám người lớn nhát gan không dám thử chỉ có đám trẻ háo hức muốn đi, đến phiên thằng con lớn đeo dù vào người chiếc ca nô sửa soạn kéo đi th́ bị té cái đụi xuống biển, chiếc ca nô tiếp tục kéo đi cả thân h́nh từ từ rời khỏi mặt nước, chiếc dù gặp gió biển thổi kéo thốc thân h́nh lên cao cỡ 15 mét, hai lần chiếc ca nô chạy chậm lại để nửa thân người chạm dưới nước sau đó kéo vọt mạnh lên không. Hết một ṿng lớn chiếc dù được thả xuống bong phà. Từ phà này mọi người được chở đến đảo Coral, đàng xa đă thấy thấp thoáng nhiều bóng người tắm biển, có một số tṛ chơi khác như chèo thuyền, lái ca nô nhỏ, đi bộ dưới biển. Nước biển khá ấm áp không như biển cali mùa hè mà tḥ chân xuống nước phải rụt lên ngay v́ lạnh. Băi biển thoai thoải và toàn cát trắng phau rất sạch. Tôi mua một trái dừa tươi lạnh uống hết cả nước lẫn cùi mỏng chỉ mất có 75 cent. Đến bữa trưa được ăn tại nhà hàng trên đảo, thức ăn toàn đồ biển như cá, tôm, cua, có món tráng miệng như chôm chôm, dưa hấu, bắp luộc. Ở Thái h́nh như tôi thấy họ rất tiết kiệm giấy, một tờ giấy chùi miệng lớn được cắt làm tư, không đủ chùi tay. Ăn uống xong mọi người lục tục kéo lên tầu trở về khách sạn, trên đường về sóng biển hơi lớn đập vào mạn tầu nghe bục… bục… phát ớn, đám trẻ la ầm ĩ mỗi lần tầu bị sóng đưa lên và đập mạnh xuống mặt nước biển. Về khách sạn đă hơn hai giờ, mấy đứa trẻ ào xuống hồ tắm nước ngọt trước sân khách sạn tắm, tôi lên pḥng khách sạn tắm để trút đi nước muối mặn bám vào người. Từ 3 đến 6 giờ mọi người được nghỉ ngơi, kể ra cũng thấm mệt sau chuyến đi chơi đảo Coral.

Khi ở Mỹ tôi đă nghe rất nhiều về Tiffany show, đây là một show đàn ông gỉa gái, gồm toàn các đấng đực rựa đă sửa một phần hay toàn phần qua giải phẫu. Phải nói với nghệ thuật make up trông họ rất đẹp, có thể nói đẹp hơn cả con gái với thân h́nh mảnh khảnh, nếu không được cho biết trước th́ mọi người có thể nghĩ đây là một show ca vũ nhạc của các nàng tiên. Màn vừa mở khán gỉa kêu trời và vỗ tay rần rần.

- Oh My God!

- Are they men?

Sân khấu vĩ đại và tiêu chuẩn quốc tế với dàn âm thanh tuyệt hảo không thua ǵ các hí viện quốc tế. Ngồi gần sân khấu mà không bị âm thanh bass làm chói tai, thật tuyệt. Kỹ thuật ánh sáng khỏi nói tân kỳ và hài ḥa được thay đổi tuỳ theo bản nhạc của mỗi dân tộc. Nhiều bản nhạc nổi tiếng của Mỹ, Trung Hoa, Nhật và Thái Lan được tŕnh diễn cùng với những màn vũ công phu và đầy tính thu hút. Với bản nhạc Thái cổ truyền phải vận dụng sự mềm dẻo của mười ngón tay, khán gỉa bị cuốn hút để rồ́ nghĩ họ chính là các cô gái v́ mười ngón tay uốn éo dẻo dai cứ như của các cô gái Thái thứ thiệt.

Sau màn vũ những người trai gỉa gái này đi ra trước vườn hoa hí viện để cho mọi người chụp h́nh. Khán gỉa ṭ ṃ bu quanh chụp h́nh quay phim, một ông da trắng bất th́nh ĺnh bị kéo tuốt lên chụp chung, lại c̣n bị đặt tay lên phần mềm cấm kỵ ở ngực. Ông ǵa đang hứng chí cười với bà vợ ǵa bên dưới th́ bị các nàng xúm lại đ̣i tiền, chụp h́nh 100 Baht (5 đô), để tay lên ngực 200 Baht(10 đô), ông ǵa kêu trời không thấu, dưới nhiều cặp mắt của đám đông ông đành hậm hực rút tiền ra trả.

Qua ngày thứ tư chúng tôi trở lại Bangkok từ thành phố biển Pattaya, trên đường đi về thành phố Bangkok tôi mới có dịp quan sát kỹ hơn. Đường phố chính toàn là xe hơi chạy trên đường rất ít có xe gắn máy. Buổi trưa xe bị kẹt cứng nhưng không có tiếng kèn xe hơi bấm chói tai liên tu bất tận như ở thành phố Sài G̣n, được như thế cũng đă trải qua một thời kỳ đen tối, vào 15 năm trước kèn xe cũng đă bị bóp kêu inh ỏi, nhiều vụ bắn giết nhau xảy ra cũng v́ người sau bóp c̣i đ̣i qua mặt xe trước. Hai bên đường phố trong những khu China Town, Arab town, khu dân cư Thái, nhà cửa được xây dựng y hệt kiểu nhà Sài G̣n gồm những căn lầu 3 hay 4 tầng dính sát vào nhau. Chỉ khi đi vào khu Japanese và America town, hay khu twin cities th́ mới thấy những kiến trúc hiện đại theo kiểu thành phố Đông Kinh hay New York với những ṭa nhà cao tầng. Quả thật chính phủ Thái đă khéo mời mọc người Nhật, Đài Loan và Mỹ đă đầu tư vào Thái rất nhiều biến Bangkok thành một thành phố kiểu mẫu trong vùng đông nam á, hy vọng một ngày rất gần thành phố Sài G̣n sẽ tân tiến như thế. Tuy nhiên Bangkok vẫn chưa có đường xe điện ngầm, chỉ mới có những đường xe điện nổi.

Trên đường chúng tôi ghé World Gems Collection Center nơi sản xuất các loại đá ruby xanh đỏ. Không có ai mua bán ǵ cả v́ quá mắc. Kế đó ghé làng voi để cưỡi voi, đây là làng voi nơi tập trung của đồng bào thiểu số Thái, trong lúc cỡi voi đi ṿng quanh làng tôi thấy từng căn nhà sàn bằng tre, sát bên cạnh là chuồng voi, mỗi gia đ́nh có một con voi để cho du khách cưỡi kiếm tiền, phải có đến cỡ hơn hai chục con voi. Người hướng dẫn viên nêu một câu hỏi.

- Con voi thích ăn uống ǵ nhất? Mía, bia, chuối.

Người trả lời mía, người trả lời chuối. Thật ra voi thích bia, mọi người cười thích thú v́ câu trả lời này.

Sau đó ghé tiệm bán đồ da cá sấu, da voi, da cá đuối, da dê, và da ḅ. Bà xă mua một cái bóp da cá sấu mất 40 đô, tôi mua cái bóp da voi khoảng 12 đô. Tiệm này bán những đồ chỉ làm bằng da như bóp, giầy, nịt lưng, chỉ vậy thôi mà cũng chiếm hết 3 tầng lầu.

Khoảng năm giờ chúng tôi đến bến tầu trên sông Chapaya để ăn bữa ăn tối trên tầu và du ngoạn dọc theo sông. Du khách đa phần người Đài Loan, Đại Hàn, Nhật và Việt Nam. Có một điều trái ngược ngay giữa trung tâm thành phố Bangkok tân tiến lại cũng vẫn c̣n có nơi đi cầu phải trả 3 Baht ngay tại chỗ bến tầu, không có giấy chúng tôi phải mua với gía 5 Baht một gói giấy nhỏ. May là họ có bán chứ không biết phải làm sao. Năm giờ chúng tôi lên tầu, bàn ghế đă được trải khăn trắng sang trọng, có ca sĩ hát giúp vui, và ngay giữa là bàn dài các đồ ăn đủ các món. Thức ăn th́ ê hề được để trên nhưng chậu hâm đồ ăn lớn h́nh chữ nhật, có cả thảy hơn 30 món khác nhau. Vừa ăn vừa ngó ra hai bên bờ sông để ngắm cảnh trí, thật ra chỉ toàn là những ngôi nhà cao tầng và những ngôi chùa. Đang lui cui ăn, bỗng tôi ngửi thấy mùi hương thơm phức của phái nữ, người ca sĩ đến sát bên tôi từ lúc nào ra vẻ âu yếm hát bài Unchain Melody, mới đầu tôi giật ḿnh sau đó cũng đóng kịch gỉa làm một ông ǵa dại gái bị gái đẹp hớp hồn, bà con cười vỗ tay nồng nhiệt, cuối màn kịch tôi ghé cái đùng trên ghế v́ đau tim khi không được gái đẹp mê và nâng niu, người ca sĩ âu yếm nâng tôi dậy trao ly nước lạnh uống cho tỉnh hồn, bà con lại càng vỗ tay dữ tợn. Lúc này tôi lên đồng nên đóng rất tới. Nàng ca sĩ táo tợn ngồi hẳn lên đùi tôi trong khi bà xă ngồi bên cạnh.

- Oh men, điệu này chắc tối nay nằm ghế xa lông quá hở trời.

Lỡ rồi tôi đóng kịch luôn trước hơn hai trăm con mắt đồ dồn về, tôi làm bộ xấu hổ che mặt bà con cười sặc sụa, cười văng cả đồ ăn ra ngoài. Không khí nhà hàng nổi rất là vui nhộn.

Tối khoảng 7 giờ chúng tôi được chở đến night market, có khoảng 3 ngàn gian hàng, phần đông là quần áo, đĩa nhạc, tranh ảnh, bánh kẹo, gift. Trời cũng hơi nóng tôi lại mua một trái dừa lạnh uống cho hạ hỏa. Ở đây tôi t́m kiếm mua được đĩa Carpenters mà ở Mỹ kiếm không ra. Mua ít bánh kẹo để mang vào hăng khi đi làm trở lại gọi là quà đi chơi từ Thái về. Xứ Thái cũng là nơi sản xuất và buôn bán đĩa nhạc phim lậu, đây có lẽ cũng là thói xấu chung ở các nước đang phát triển.

Sáng hôm sau khi hết tour 5 ngày 4 đêm, tôi phải dọn đến khách sạn Fortune Tower trên đại lộ Ratchadaphisek gần ṭa đại sứ Nhật. Bên cạnh là Department Store có 4 tầng gồm 500 gian hàng, tầng trên cùng là gian hàng điện tử, phải nói là mắc gấp rưỡi đồ mua ở Mỹ, tầng dưới cùng là super market khá lớn được trưng bầy giống hệt như chợ Ralph hay Albertson ở Mỹ chắc dành cho dân trung lưu và các người ngoại quốc v́ đây là khu vực nhân viên các ṭa đại sứ ở. Cũng có khu food court bán đồ ăn Tầu, Nhật, Thái và Mỹ như Pizza Hut, Mc Donald, đặc biệt thứ bảy và chủ nhật ngay trước xế sân trống cạnh khách sạn có những gian hàng bán đồ ăn Thái b́nh dân, đây cũng là nét đặc thù ở Thái. Có điều ngạc nhiên tôi trông thấy một tiệm bán sách vở toàn bằng tiếng Nhật, có lẽ người Nhật ở quanh khu vực này rất đông.

Ngày cuối cùng tôi mướn một ngựi hướng dẫn viên khác mất 15 đô một ngày bao cả xe hơi và city tour. Chúng tôi ghé thăm lăng tẩm của các vua chúa Thái, chạy ngang qua dinh vua nguyên cả một khúc đường. Từ khúc đường chỗ dinh vua trở vào trong toàn là những căn nhà 4 tầng không c̣n những căn nhà cao tầng nữa. Tôi có dịp quan sát khu China Town nằm nguyên một khúc đường khá dài, càng vào sâu lượng xe gắn máy được thấy nhiều hơn nhưng xe hơi vẫn chiếm đa số, như vậy sức mua của ngựi dân trung lưu Thái khá cao để có thể mua được chiếc xe corolla hay camry, mà gía xe th́ không có rẻ xấp xỉ bằng Mỹ. Chúng tôi dừng lại khu chợ trời để coi có mua sắm được ǵ không, mới đi được chưa tới 30 phút, trời quá nóng mà người th́ đông ngạt, mấy đứa nhỏ không chịu nổi không khí bí thở, tôi bèn gọi phone người hướng dẫn để đi đến một Department Store khác có máy điều ḥa không khí. Ngày chủ nhật parking lot kẹt cứng toàn là xe hơi, dân mua sắm phần đông giới trẻ, chịu mua sắm và ảnh hưởng lối sống Mỹ, quần áo hiệu Nautica, giầy Nike, thích ăn Pizza Hut, nghe nhạc Mỹ. Năm giờ ra phi trường Bangkok chờ đến 10 giờ rưỡi máy bay mới cất cánh trực chỉ phi trường Narita. Đi dọc theo các tiệm bán đồ free tax bầy la liệt nào đồng hồ, rượu, thuốc lá, và quần áo, mới thấy phi trường quá rộng.

Đến phi trường Narita vào 7 giờ sáng, chiều 5 giờ mới có chuyến bay. Nhân tiện chúng tôi mua vé xe điện ghé thành phố du lịch Keisei Narita chỉ cách phi trường Narita có một trạm xe điện, mỗi người mất 2 đô rưỡi cho một vé. Xuống ga ghé Mc Donald ăn sáng, rồi đi bộ dọc theo con đường nhỏ hai bên là các nhà hàng và gift bán cho du khách, đường phố sạch bóng, ít xe cộ đi lại v́ là tỉnh lẻ khác xa với cái xô bồ của thành phố Đông Kinh. Nh́n thấy hồ tắm cộng cộng ofuro muốn vào tắm nhưng sợ không đủ giờ nên đành thôi. Trên 23 năm mới trở lại Nhật, ấn tượng trước tiên đập vào mắt là vật gía quá mắc mỏ so với Thái và ngay cả ở Mỹ, 100 đô ở Thái sài mệt nghỉ, c̣n ở Nhật 100 đô tiêu bén cái là hết. Đi bộ đến cuối đường mất chừng 10 phút gặp ngôi chùa to lớn với ba bực thang cấp trèo mệt nghỉ, ngôi chùa có tên Naritasan Shinshoji ngự ngay ở trên đỉnh của ngọn đồi. Có bà cụ tuổi đă hơn 80 lưng c̣ng gập tới gần 90 độ mà vẫn c̣n khoẻ trèo lên được tới đỉnh chùa, bà xă nh́n bái phục. Chụp mấy h́nh lưu niệm xong chúng tôi quay trở về ga ghé vào quán ăn kêu tô ḿ chuka soba, tôi th́ ăn ngấu nghiến cảm thấy ngon lành mà sao bà xă và mấy đứa nhỏ chê ẹ quá trời. Hai giờ rưỡi trở lại phi trường Narita, c̣n dư thời gian chúng tôi leo lên lầu 4 mua sắm đồ đạc nhưng cũng không mua được bao nhiêu v́ quá mắc, thắng con lớn mua tặng tôi ly uống rượu nhỏ có ghi chữ Japan, núi phú sĩ và cô gái mặc kimono, tôi có thú sưu tầm những ly nhỏ mỗi khi ghé chơi một nơi nào đó, thằng con biết ư tôi.

5 giờ lên máy bay, chuyến bay về LA mất chừng 9 tiếng đồng hồ, lên máy bay lại ngồi dựa vào ghế nằm ngủ để giết thời gian. Về đến nhà vội vàng tắm rửa sau hai ngày mồ hôi nhớp nhúa khó chịu, chúng tôi chạy ngược lên Little Saigon để ăn tô phở tái lớn nóng hổi, mọi người ăn ngon lành như thể chưa bao giờ được ăn.

* * *
Đi một ngày đàng học một sàng khôn, tôi đă được mở mắt không ngờ đất nước Thái lại tiến bộ nhanh chóng đến như thế. Chỉ có tự do và dân chủ (vào thập niên 70 sinh viên Thái đă tranh đấu dữ dội để đ̣i dân chủ và họ đă đạt được), cộng thêm kỷ luật và sự đoàn kết mà dân Thái đă học được từ xứ Nhật mới khiến cho xứ Thái nâng cao được mức sống người dân, xây dựng được một thành phố tân kỳ với nhiều nhà cao tầng và xe hơi chạy đầy đường, dù Thái mới chỉ theo kịp được một phần nước Nhật của những năm 1971. Việt Nam đất nước ḿnh khi nào mới được như vậy. Tuy nhiên Thái vẫn chưa chế tạo được xe hơi và các đồ điện tử. Trong các shopping mall chỉ thấy bầy bán đồ chơi điện tử và computer làm bởi Korea, Japan và USA. Xe hơi chạy trên đường toàn là Toyota chưa nh́n thấy một chiếc xe hơi làm bởi Thái.

Du lịch cũng là quốc sách của nước Thái được vua Thái ủng hộ, nhờ du khách mang ngoại tệ vào tạo công ăn việc làm cho dân nghèo. Những du khách dù khó tính đến đâu mà đi hết một ṿng du lịch qua các địa điểm tôi kể trên th́ cũng phải tấm tắc khen họ có óc tổ chức, biết lôi kéo du khách, một đồn mười, mười đồn trăm, người này về lại kháo cho kẻ khác đến du lịch. Chi nhánh hăng tôi làm bên Đài Loan cũng mới kéo một đoàn hơn 30 người sang Bangkok du lịch, phải có một cái ǵ đó thu hút.

Trong một chừng mực nào đó Thái ảnh hưởng lối sống Mỹ, nhưng tinh thần phật giáo vẫn được họ coi trọng làm nền tảng cho lối suy nghĩ của người dân. Họ vẫn giữ được nét đặc thù dân tộc riêng điển h́nh là những chùa chiền rất nhiều trong thành phố Bangkok.

Nh́n người lại nghĩ đến ta. Tôi vẫn tin tưởng giới trẻ Việt Nam trong và ngoài nước sẽ làm nên chuyện tạo nên một con rồng mới ở Á Châu. Chỉ có giới trẻ mới quên được quá khứ và nh́n về tương lai.

Lê Nguyễn Hiệp

Irvine, 2 tháng 7 năm 2004

 


Cảm tưởng về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về : lehien@erct.com