Gặp Mặt

Ngày tối hôm trước anh Phú có gọi tôi qua nhà anh chơi v́ có một cuộc hội ngộ nhỏ bất th́nh ĺnh, nhưng v́ đợi hai người exryu khác từ San Diego lên do đó tôi không thể tham dự. Anh B́nh và anh Khương từ San Diego đă ghé nhà tôi ngủ một đêm, sau 23 năm không gặp mặt từ sau năm 1982 tôi vẫn nhận ra anh ngay, anh Khương th́ lần đầu tiên gặp mặt. V́ đă gần 11 giờ đêm nên chúng tôi chỉ lai rai với món nhậu nhẹ, trứng vịt lộn và đu đủ ḅ kho. Những lon bia lạnh được khui ra, món nhậu được bầy ra mà không hề thấy Khương đụng đũa trong bụng tôi lấy làm lạ. Ủa! sao anh này làm khách dữ ta, trong khi tôi và anh B́nh chậm răi ăn uống. Tiếng vỏ trứng kêu bục nghe ngọt ơ dưới cái đập nhẹ của chiếc th́a, bỏ một ít tiêu, vài cọng rau răm đưa cay. Tôi tiếp tục lên tiếng mời anh Khương, anh B́nh lên tiếng đỡ bạn là anh Khương ăn chay trường đă được vài năm, tôi thật vô ư không hỏi trước để lo liệu món ăn chay, giờ th́ đă trễ có muốn mua cũng không được.

Sáng thứ sáu chúng tôi đă ghé chợ ABC khu Little Saigon thuộc thị trấn Westminster trước đó một tiếng để giữ chỗ cho chuyến xe đ̣ đi lên San Jose, dù đi sớm mà chỉ c̣n dư vài chỗ. Một bất ngờ, tôi nh́n thấy thoáng vài khuôn mặt quen exryu nam cali, tôi đi xuống để hỏi thăm các anh, th́ ra ba người Tân, Phú, và Đắc đang đưa tiễn anh Phát ra xe đ̣ đang c̣n lưỡng lự chưa biết lên chiếc xe nào, v́ có một chiếc đă đầy khách c̣n chiếc kia mới cập bến nên c̣n nhiều chỗ trống. Tôi nói c̣n một chỗ trống trên xe lên đây đi cho có bạn, Phát mừng rơn lên ngồi thành bộ tứ gồm tôi, các anh B́nh, Khương và Phát. Tưởng chỉ có ba ngựi nào ngờ cuộc gặp mặt bất ngờ có thêm anh Phát thành ra đoạn đường dài có thêm người tán chuyện. Anh Phát mới từ Nhật qua Mỹ chơi lần đầu tiên nên thấy ǵ cũng lạ, cái ǵ cũng to, đi lọt vào vùng Little Saigon đâu cũng thấy mọi người nói tiếng Việt, nên nghe rất lạ tai, anh kể lại với nhiều thích thú, khi thỉnh thoảng nở một nụ cười mỉm chi, người lạ thấy chắc có thể nghĩ anh là người mát giây không biết chừng. Có lẽ anh là một Từ Thức lọt về trần từ thiên thai sau hơn 35 năm xa vắng phố phường Saigon, Little Saigon trong ḷng đất Mỹ và sự vang động tiếng Việt chung quanh khiến anh thấy buồn cười.

Xe bắt đầu chuyển bánh. Tiếng một người trung niên vọng sang từ ghế bên hỏi chúng tôi đến từ thành phố nào, tôi trả lời từ Irvine và bán cái sang anh Phát, nói anh Phát mới từ Nhật qua thăm đất Mỹ. Nghe từ Nhật qua anh vồn vă hỏi thăm, câu đầu tiên hỏi chúng tôi biết anh Đỗ Thông Minh không? H́nh như nói đến ngựi từ đất Nhật đến hay hơi có hơi hám đến đất nước Nhật là y như rằng mọi người đều đề cập đến tên anh Minh, chẳng lẽ anh nổi tiếng trong cộng đồng Little Saigon đến thế sao?

Trên suốt đoạn đường từ quận Cam lên San Jose, người bạn bất đắc dĩ này với những câu chuyện đă làm ngắn đi con đường. Nửa đường dừng chân ở Rest Area, anh Phát rút ra điếu thuốc ph́ phà cho bớt cơn thèm, anh ngạc nhiên v́ bạn bè bên Mỹ này có rất ít người hút thuốc, hút thuốc phải ra ngoài sân đứng v́ sợ gây ô nhiễm. Đến San Jose vừa đúng 4 giờ chiều, rủ anh Phát ghé nhà anh Điền để thăm bạn cũ, th́ vừa đó một chiếc xe SUV to kềnh lái vụt vào parking, một nữ lưu bước ra khỏi xe, tôi nhủ thầm chà nữ lưu xứ thung lung hoa vàng có khác, bà tiến đến phía anh em tưởng chừng muốn gây sự, tôi đang run th́ thấy anh Phát chào hỏi, à th́ ra bà chị vợ, tôi hoàn hồn lắp bắp chào hỏi. Thôi tạm biệt anh Phát hẹn gặp lại. Vừa đó th́ anh Điền đến đón ba anh em, ghé lại tiệm cơm chay mua một phần ăn cho anh Khương, sau đó đi mua các món ăn quốc hồn quốc tuư, như bê thui, dồi ḷng, và thịt dê nướng, chỉ c̣n thiếu món tiết canh là đủ bộ, nhưng v́ sợ bụng xấu nên không ai dám ăn. Về đến nhà th́ đă thấy anh Đạo đợi sẵn, thế là bốn người mỗi người một lon bia cụng ly cho cuộc gặp mặt bạn bè. Hơn 12 năm không trở về thung lũng hoa vàng bây giờ phố Việt đă đổi khác xa. Mồi ngon, bia lạnh câu chuyện lan man về những ngày đi học ở Nhật, thời gian đi qua nhanh tưởng chừng mới ngày nào, những mái đầu xanh đă đổi mầu muối tiêu, nhưng tâm hồn vẫn c̣n trẻ. Anh Đạo lâu ngày không gặp bạn bè nên uống hơi nhiều, ngà ngà say ngất ngư con tầu nằm phê lúc nào không biết trong khi anh em c̣n đang nói chuyện.

Vừa lúc đó điện thoại anh Thành kêu đến nhà anh để gặp mặt số đông anh em. Chúng tôi lên đường đến nhà anh Thành trong một khu khá sang trọng, anh Thành đă đứng đợi sẵn trước cửa, vừa mở cửa một không khí đông vui thật bất ngờ, có đến ước chừng hơn 30 anh chị, sau anh Thành người đầu tiên chào hỏi là chị Ngọc, chị thật vui tính và bận bịu tiếp đón bạn bè. Bất ngờ nhất là được gặp lại anh Chí đă hơn 34 năm trời, trông anh vẫn c̣n trẻ và thích pha tṛ, lần lượt được tiếp chuyện anh Giang, anh Phụng, anh Tuấn, anh Hùng, và một số khá đông anh em, có người chưa từng gặp mặt. Đặc biệt c̣n có anh chị Danh, anh chị Phước Kim từ úc châu qua, thật bất ngờ.

Anh Phụng nói sơ qua về hoàn cảnh gia đ́nh chị Bùi Thị Như Oanh và đă được sự hưởng ứng nồng nhiệt của các exryu, mọi người tự động quyên góp với một số tài chính khả quan không ngờ. Sau đó các anh Chí, Giang, Tuấn, Phước, và Danh thay phiên nhau lên nói chuyện về đại hội úc châu 2006, mọi người đều mong muốn sự thành công của cuộc gặp mặt sắp tới. T́nh thân hữu Exryu đă được bầy tỏ trong cuộc gặp mặt tại nhà anh Thành trong thung lũng hoa vàng, các anh chị có thể là những nhà nghiên cứu nổi tiếng, các chủ hăng thành công, các nhà đầu tư bất động sản, nhưng khi đến đây các anh chị chỉ c̣n là exryu không hơn không kém, những người cùng có sự hấp thụ chung nền đại học và văn hóa Nhật, đó là điểm chung khiến các anh chi không ngần ngại gạt bỏ thành kiến nắm tay nhau để cùng ca bài ca hội ngộ. Đi đến đâu anh chị Exryu cũng có thể tạo thành những cuộc hội ngộ lớn nhỏ đột suất tuỳ theo số người. Những cuộc gặp mặt nhỏ là những chặng đường tiếp nối cho các cuộc hội ngộ exryu thế giới hàng 2 năm.

Chiều thứ bảy, theo chương tŕnh chúng tôi đến dự đám cưới con trai lớn của anh chị Quang Nhẫn, hổ phụ sinh hổ tử, một bác sĩ y khoa, cô dâu chú rể thật đẹp đôi. Tôi lại được gặp các anh Danh, Phát, Phước và chị Kim, đă không quản ngại đường xa đến dự đám cưới. Anh chị Quang Nhẫn th́ lúc nào cũng trẻ trung vui tính, chúng tôi khoảng hơn 20 người exryu đă cùng nhau hát bài futari no tame để giúp vui chương tŕnh, khiến không khí thật vui. Gặp lại anh Thành một nhà đầu tư nhà cửa trấn thủ vùng bắc Cali và anh Bảo một nhà đầu tư nhà cửa nổi tiếng trấn thủ vùng nam Cali, hai anh trấn thủ hai đầu bắc nam Cali, ai có nhu cầu nhà cửa cứ hú một tiếng là sẽ có hai anh sẵn sàng giúp đỡ, câu chuyện vui buồn về nhà cửa cứ nổ như pháo rang, với những nụ cười ḍn dă. Tôi ngồi chung bàn với anh Điền, anh Đạo, chị Vân, và hân hạnh được ngồi bên cạnh người nghiên cứu về thiền, chị Bạch Nhựt. Chị nói luyên thuyên về thiền, tôi hơi láng máng chưa hiểu được về cái ngộ của thiền.

Sáng Chủ Nhật ghé nhà anh Đạo, gặp lại chi Chặng đă hơn 23 năm, chúng tôi tổ chức đi bộ quanh công viên, sau nhà anh Đạo là một vườn trái cây trồng đủ mọi loại trông thật mê, chủ nhân quả là người biết chơi hoa và trồng cây. Buổi trưa anh chị Quang Nhẫn đă khoản đăi các anh chị từ xa đến tại nhà hàng Ánh Hồng nổi tiếng với món ḅ bảy món, do anh Phụng làm chủ, với mái tóc bạc đúng là dáng dấp của một ông chủ lớn nhưng tính t́nh rất xuề x̣a, có lẽ anh rất được ḷng mọi người v́ điều này. Điều thú vị là được chính chủ nhân Ánh Hồng kể về nguồn gốc của món ḅ bảy món. Những tiếng hô “dzô” và tiếng ly cụng nhau làm nức ḷng mọi người, ở đây mọi người chỉ c̣n là exryu. Các anh Tuấn-Điền-Phát cùng trường Yamnashi lại có dịp gặp nhau tâm sự thêm, anh chị Dũng tay đàn guitar cổ điển nổi tiếng cũng đến chung vui, cuộc họp mặt chắc chắn là không thể thiếu anh chi Phước và anh chị Danh, anh chị Hùng dù rất bận cũng đến ghé thăm. Được gặp anh Tuấn nhà đầu tư cổ phiếu nổi tiếng trong exryu mà không ngờ. Anh chị Quang và anh Khương ngồi gần nhau để cùng thưởng thức món chả gị chay không kém phần nổi tiếng của nhà hàng Ánh Hồng. Tôi và anh B́nh lâu lâu châm thêm bia cho nhau, chị Vân thỉnh thoảng thúc mọi người ăn uống. Anh chị Quang thật chu đáo đă cho chúng tôi ăn kềnh bụng và uống say xưa. Một ngày thật vui và đáng nhớ. Một bất ngờ khác là được gặp lại người mà mọi exryu đều biết, đó là bác Thạnh má anh Tuấn, bác năm nay đă ở tuổi thất thập cổ lai hi mà vẫn c̣n khoẻ mạnh và vui vẻ, bác kể chuyện đi đây đó rất vui. Bác quá bộ đến Ánh Hồng thăm con cháu Exryu thật quí hóa.

Khoảng gần 3 giờ chiều chào từ gĩa mọi người với những lưu luyến. Tôi, anh B́nh và anh Khương lên đường xuôi nam Cali, Về đến nhà tôi đă 10 giờ đêm, bà xă nấu sẵn món phở ḅ, và món bún ḅ huế chay cho chúng tôi. Ăn xong và nghỉ ngơi anh B́nh và anh Khương lại lên đường đi về San Diego.

Một cuộc du bắc Cali đầy thú vị, tôi quen biết thêm một số bạn exryu mới. Được gặp lại những người đă trên 20 năm hoặc trên 30 năm. Cái ǵ đó vẫn đem lại các exryu đến gần nhau, có lẽ đó là cái t́nh thân exryu. Tôi xông xáo hơn, nói chuyện với bạn bè nhiều hơn, ra khỏi cái vỏ ốc cô đơn, thường nhật tôi vốn là kẻ ít nói.

Lê Hiền

Irvine, 18 tháng 5 năm 2005

 


Cảm tưởng về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về : lehien@erct.com