BÀ MẸ MỸ VÀ ĐỨA CON NUÔI DA VÀNG

Người viết: LÊ HIỀN  ( Bài tham dự số 397-706-vb60109 )
Trích từ VietBao Online

Lê Hiền là bút hiệu của anh Lê Văn Hiền (Exryu 71 - Ashikaga daigaku). Anh Hiền đă được trao tặng giải thưởng đặc biệt với nhiều bài viết về nước Mỹ xuất sắc đăng trên "Thi Viết về nước Mỹ" do Việt Báo tổ chức. 

 

Nhiều người Mỹ có ḷng bảo trợ để nhận những đứa con nuôi bị bỏ rơi từ những quốc gia khác, nếu cha mẹ cùng màu da với người con nhận nuôi th́ mọi chuyện đều êm đẹp, nhưng nếu cha mẹ là người Mỹ trắng mà con là một người góc da vàng th́ nhiều chuyện rắc rối xảy ra. Sau đây là một trong những chuyện thật cảm động xảy ra đă cho tôi nguồn cảm hứng để viết nên bài này.
Nhờ câu chuyện này tôi mới hiểu được tấm ḷng của nhiều cha mẹ bị con nuôi ngược đăi nhưng vẫn một ḷng thương đứa con bất hiếu, v́ trong ḷng cha mẹ "không có con nuôi hay con đẻ" chỉ biết rằng họ đă nuôi nấng những đứa bé mồ côi từ ngày đến lớn khôn biết bao đắng cay cực nhọc với một tấm ḷng thương bao la.
Hai vợ chồng thường đi shopping center vào những ngày cuối tuần, mục đích của họ không phải đi mua sắm, họ thường ngồi trên một chiếc ghế dài để ngắm nh́n các em bé chơi đùa. Hai vợ chồng cưới nhau đă hơn 5 năm mà chưa có được một mụn con, đi khám hết bác sĩ này tới bác sĩ khác kết quả rút cuộc không đi đến đâu. Qua một cơ quan giới thiệu họ đă qua thăm một viện mồ côi bên Đại Hàn, đó là vào năm 1985. nhiều h́nh ảnh đă được gởi qua cho họ và vài ḍng tiểu sử về đứa bé, đây là lần đầu họ đối diện với đứa bé họ sắp được nhận làm con, qua cửa kính của căn pḥng với hơn 10 đứa trẻ con nằm trông nôi họ đă được thấy h́nh ảnh bằng xương bằng thịt của đứa con đầu đời. Trở về Mỹ sau đó họ sửa sang lại căn pḥng bỏ trống vốn lạnh lẽo trở thành ấm cúng với chiếc giường trẻ con mới, vách tường được dán lại bằng giấy hoa có h́nh những con gấu nhỏ, những đồ chơi trẻ con bày la liệt trong pḥng với hàng chữ "Well come home, ít is a boy". Ngày đón con đă đến, cặp vợ chồng ra phi trường đón từ sớm trước đó cả mấy giờ đồng hồ. Ḷng bồn chồn lo lắng đi qua đi lại không biết có ǵ xảy ra bất trắc cho đứa con không. Cuối cùng phi cơ đă đến, họ đă đón nhận trên tay đứa bé mũm mĩm xinh xắn với gương mặt hạnh phúc chan ḥa nước mắt v́ sung sướng, họ đă có con. Đứa bé khóc ré lên v́ hơi của người lạ. Về đến nhà cha mẹ anh đă đợi sẵn trước nhà với lời chúc tụng hạnh phúc nhất trên đời. Đúng theo truyền thống người Mỹ những viên kẹo mút bằng tay đă được phân phát cho gia đ́nh và bạn bè để tỏ sự vui mừng.
Lần đầu tiên cho con tắm trong bồn rửa mặt người cha đă quay video cảnh ngịch ngợm cười đùa hồn nhiên của đứa bé vừa tṛn 5 tháng tuổi, mà sau này họ vẫn thường chiếu lại cho đứa con xem về những ngày đầu xum họp. Thằng bé nghịch quá, đập nước tung tóe lên cả người mẹ, bà thọt lét đứa bé khiến cho nó càng cười ré lên. Ngày sinh nhật lần thứ nhất được tổ chức linh đ́nh, những h́nh ảnh hạnh phúc này đă được thu gọn vào chiếc video không chừa một chi tiết nhỏ nào. V́ thương con người mẹ đă xin ở nhà mấy năm trời để tự ḿnh săn sóc. Thằng bé ăn nhiều nên bài tiết cũng không ít, nh́n phân của con thấy không bị vấn cục nhỏ bà thấy an tâm. Từ hồi có con bà bận rộn cả ngày, căn nhà ấm cúng hẳn lên v́ tiếng cười đùa và tiếng khóc của nó, bà cảm thấy hạnh phúc bên chồng và bên con. Nào là mua tả, quần áo, sữa bột, baby food. Cuối tuần vợ chồng đẩy xe chở con đi Mall vui cảnh gia đ́nh. Hết rồi những cảnh vợ chồng ngồi coi truyền h́nh thở dài thường thượt. Họ đă có một mái gia đ́nh với tiếng trẻ con như bao gia đ́nh b́nh thường khác.
Cuộc sống cứ đều đặn trôi qua cho đến một ngày đứa con về nhà với vẻ mặt không vui. Bà linh cảm thấy chuyện không hay xảy ra cho nó
- Có chuyện ǵ xảy ra ở trường vậy con?
- Tụi bạn trong trường chọc con tại sao cha mẹ da trắng mà con da vàng. Con có phải là do cha mẹ đẻ ra hay con là con đứa con nuôi bị bỏ rơi. Tại sao con da vàng con muốn được có làn da trắng giống như cha mẹ? Con buồn tủi quá mẹ ơi. Nếu con có làn da trắng có lẽ nhóm trẻ trắng sẽ nh́n con bằng cặp mắt khác.
- Con nào chả là con, con có thấy cha mẹ thương yêu con hết ḿnh không?
- Con muốn biết cha mẹ nhận con từ đâu và nguồn gốc của con. Cớ sao lại có chuyện kỳ cục quá như vậy.
- Con không nhận thấy dù da của con có vàng mà điểm học của con đâu có kém 3.9 GPA chứ ít ǵ, vậy th́ con cứ hănh diện về điều này. We are parents of an honor student, we are pround of you. Con biết Jackie Chan chứ.
- Dạ con biết. Ông ta là một tài tử phim ảnh gốc da vàng, người Hồng Kông, mà mọi người Mỹ đều thích, điển h́nh là phim Rush Hour.
- Tài năng của anh ta đă làm mọi người Mỹ yêu mến ngay cả trẻ con, hiện đang có phim hoạt họa Jackie Chan Adventures nói về những cuộc phiêu lưu mạo hiểm mà con nít rất thích, chương tŕnh này đang được chiếu mỗi sáng thứ bảy. Anh ta da vàng rơ rệt, lại c̣n có accent tiếng Mỹ giọng Hồng Kông, khi người ta đă thích th́ tiếng Mỹ accent lại trở thành h́nh ảnh quen thuộc của người dân Mỹ, họ mặc nhiên coi Jackie Chan là một người Mỹ. Vậy th́ con phải hiểu làn da trắng hay vàng không đánh giá con người của ḿnh.
- Nhưng con cảm thấy buồn chán khi học sinh trong trường nh́n con bằng con mắt khác lạ. Con muốn có một làn da trắng như của cha mẹ.
- Không biết con có để ư về đài truyền h́nh, nh́n xướng ngôn viên là người dân gốc da vàng bao gồm Việt Nam, Trung Hoa, Đại Hàn và Nhật. Các xướng ngôn viên này đang được người Mỹ mặc nhiên công nhận đâu có ai để ư họ là da vàng, giọng nói không accent của họ tuyệt hảo c̣n hơn người Mỹ nghe không thể phân biệt được. Vậy th́ con cứ chấp nhận trời sinh ra con có làn da vàng, hăy lo học hành thành đạt và sống như một công dân lương thiện, đó là điều sẽ phá vỡ bức tường màu da.
Bà chưng hửng bây giờ mới để ư tại sao mỗi dắt con đi tiệm hay ra đường mọi người chung quanh đều nh́n chầm chập vào gia đ́nh bà, vợ chồng bà không thấy ǵ lạ v́ nó là con của hai người, những người chung quanh th́ điều thắc mắc, những ánh mắt của người lạ nói lên được câu hỏi tại sao ông bà trắng lại có con da vàng.
Biết là không thể không đề cập đến vấn đề này, bà bắt đầu kể về dĩ văng mười mấy năm về trước. Ông bà đă nhận nó từ một viện mồ côi bên Đại Hàn, nhưng bây giờ họ cũng không biết cha mẹ ruột của nó là ai, và lư do tại sao nó bị đem cho. Từ đó hai ông bà đă bỏ công để cho con hàng tuần đến trung tâm Hàn ngữ để có dịp chơi chung với các trẻ Đại Hàn, t́m hiểu về văn hóa và cội nguồn. Trung tâm này cũng có một số con nuôi gốc Đại Hàn mà cha mẹ là Mỹ.
Vẫn không có ǵ thay đổi đứa con bà nó vẫn có những dằn vặt và ưu tư về thân phận của nó. Bà thấy tội nghiệp con quá. Một quyết định hơi táo bạo, một quyết định đau ḷng t́m lại cha mẹ để cho đứa con của ḿnh. Tâm lư đứa trẻ có thể bị xáo trộn, bà biết bà có thể bị mất đứa con nhưng bà không đành ḷng để cho nó bị đau khổ suốt đời. Ḷng thương con của một bà mẹ không cho phép bà để như thế, bà có thể chịu đau khổ nhưng muốn thấy đứa con ḿnh được sung sướng hạnh phúc. Bà đă hy sinh nhiều cho nó đây có thể là hy sinh chót đời, bà có thể mất con vĩnh viễn hoặc được sum họp cùng với con để tiếp tục sống êm đềm như cũ, nhưng thoải mái hơn, hết những vằn vặt tâm hồn. C̣n bà đang ở ngă ba đường, một khúc rẽ cuộc đời rất quan trọng, sự tráo trộn tâm lư rất có thể xảy ra ở tuổi vị thành niên này.
Hăy để cho mọi sự việc sáng tỏ, bà quyết định viết lá thư đầy nước mắt gởi đến viện mồ côi bên Đại Hàn nơi bà đă nhận đứa con thân yêu.

"Denver, ngày…
Kính gởi ban giám đốc cô nhi viện. Tôi viết thư này đến quư vị trong tâm trạng rối bời, không biết tôi có đang làm một việc điên rồ hay không, khi quyết định để đứa con t́m lại cội nguồn, gặp lại cha mẹ đẻ.
Hàng đêm tôi đă khóc không biết bao lần, những ḍng lệ đă chảy như suối, không đúng phải nói như ḍng sông cuồn cuộn chảy, cho tôi đau đớn biết bao, tôi không thể nào cầm được nước mắt, nước mắt của một người mẹ nghĩ rằng sẽ mất con vĩnh viễn nếu để nó t́m về cội nguồn. Nhưng là một người mẹ tôi không nỡ ḷng để đứa con sống trong tâm trạng nửa vời không biết ḿnh là người Mỹ hay Đại Hàn, tôi muốn thấy nó được sung sướng dù cơi ḷng tôi có tan nát đi nữa, tôi muốn đóng trọn bổn phận một người mẹ đúng nghĩa là hy sinh trọn đời cho con dù nó có là ǵ đi nữa ngay cả phạm lỗi lầm tày trời.
Từ tấm ḷng của người mẹ đang đau khổ tôi mong quư vị t́m cho bằng được gia đ́nh đă sinh thành ra nó để cho nó nh́n được cội nguồn. Nếu gặp người đă sinh thành ra nó mà nó muốn ở lại tôi cũng xin bằng ḷng để nhận lấy đau khổ cho riêng ḿnh.
Điều mong ước của một người mẹ thương con là thấy nó được sung sướng hạnh phúc trong chọn lựa cuối cùng, hăy để cho nó tự do chọn lựa lấy vận mệnh tương lai của nó.
God bless you".

Vài tháng sau hai lá thư từ bên kia bờ đại dương gởi đến như một con giáo bén đâm thấu tâm hồn bà, bà run run mở lá thư với hai ḍng nước mắt, lá thư mà bà không muốn nhận chút nào, ḷng bà mong mỏi gia đ́nh đó đă bị thất lạc. Bức thư đă được viện mồ côi dịch từ tiếng Đại Hàn sang tiếng Mỹ.

"Thành phố… ngày… "
“Chúng tôi đă nhận được thư của ông bà, trước hết chúng tôi thành thật cám ơn ông và đă nuôi dưỡng cháu nên người, một ngày nào đó ông bà sẽ hiểu lư do v́ sao chúng tôi nỡ bỏ rơi con đẻ của ḿnh, mong ông bà tiếp tục nuôi dạy cháu nên người"

"Thành phố... ngày... "
Cháu thân mến,
Chúng tôi không dám gọi chữ con v́ tự cảm thấy xấu hổ đă bỏ rơi cháu.
Từ ngày bỏ cháu cho viện mồ côi ḷng chúng tôi vẫn ray rức, nhưng thà để cháu sống với gia đ́nh cha mẹ cháu ở bên Mỹ c̣n hơn sống với chúng tôi, một ngày nào đó cháu qua đây chúng tôi sẽ kể cho cháu biết, kèm theo là h́nh ảnh của chúng tôi cùng người anh và em của cháu, 3 anh em cách nhau mỗi người 2 tuổi.
Nếu có dịp mong cháu qua Đại Hàn thăm chơi."

Đọc xong lá thư bà ngồi thừ ra suốt cả ngày, có nên trao bức thư cho con biết không và lúc nào th́ thuận tiện, không biết tâm hồn trẻ dại của nó có chịu được sự chấn động ghê gớm này không. Hàng trăm câu hỏi đă được đặt ra trong suốt hai tuần lễ.
Cuối cùng bà viết cho con một lá thư của cha mẹ đẻ, và để lại trên phím đàn piano.
"Con thương,
Mẹ viết thư này cho con với tâm trạng rối bời, không biết có nên trao cho con lá thư và h́nh ảnh của gia đ́nh đă sinh ra con, mẹ biết rằng con đă lớn khôn để tự ḿnh quyết định lấy đời ḿnh, con nên trở về nguồn để t́m hiểu rồi sau đó quyết định lấy tương lai của con.
Dù quyết định của con có là ǵ đi nữa, trở về với nguồn gốc là người Đại Hàn hoặc tiếp tục là người Mỹ gốc da vàng có cha mẹ là Mỹ trắng. Trong thâm tâm mẹ vẫn cầu nguyện thượng đế hàng đêm để cho con tiếp tục sống dưới mái gia đ́nh ấm cúng của 4 người chúng ta như cũ. Nhưng mẹ muốn chính con nhận chân lấy thân phận của ḿnh, quyết định của chính con sẽ giúp cho tâm hồn con không c̣n bị dằn vặt".

Càng đến gần ngày đi Đại Hạn, ḷng bà càng bồn chồn mất ăn mất ngủ, đợi những lúc con đi học bà hay thẫn thờ rờ rẫm từng phím đàn dương cầm, bà h́nh dung ngón tay thon nhỏ mũm mĩm vụng về đụng trên phím đàn từ lúc chập chững học đàn khi lên 5 tuổi cho đến bây giờ 10 ngón tay đă trưởng thành lướt như bay trên phím khi đàn những bản nhạc vui cho bà nghe.
Chiếc piano là món quà sinh nhật lần thứ mười của con khi bà cảm thấy nó đă hứng thú chơi đàn, trước đó nó chỉ chơi có lệ để chiều ḷng bà, bây giờ nó thật sự ham mê để tập chơi đàn. H́nh ảnh quen thuộc mỗi ngày nh́n con chơi đàn như dấu ấn sâu trong tiềm thức không thể thiếu được, những hơi hám của con đă bám chặt trên phím như một thứ keo dính.
Bà ôn lại dĩ văng với những cuốn băng thâu video lúc con lên 5 tuổi, hai anh em đang nhảy múa trên chiếc sofa, vào năm này vợ chồng bà có nhận thêm một bé gái 4 tuổi từ bên nước Nam Tư để cho con có anh có em. Hai anh em đều đă lớn nhưng cô em gái có làn da trắng giống bà nên không bị chú ư bởi bọn trẻ ở trường học, chỉ có nó mang làn da vàng nên mới có sự chú ư đến gây đau buồn cho nó.
Lên 7 tuổi chồng bà tập xe đạp cho con, nh́n h́nh ảnh con bị té xe đạp chảy máu khóc huh u khiến bà bùi ngùi, vết sẹo vẫn c̣n hằn trên chân của con, chồng bà đă vội bế xốc con vào nhà để thoa thuốc đỏ sát trùng.
Bà lần dỡ những cuốn album sưu tập h́nh ảnh về con từ lúc c̣n nằm ngửa cho đến bây giờ. Nhớ lại những khi con bị sốt nóng đôi khi đến trên 107 độ, bà đă hốt hoảng mang con vào pḥng cấp cứu. Ngoài trừ việc bà không sinh ra con, bà đă làm và trải qua tất cả những việc nuôi nấng và dạy dỗ con như những bà mẹ khác. Bà thẫn thờ đi suốt hành lang căn nhà ngó từng tấm h́nh được lồng trong kiếng từ tiểu học đến junior high rồi đến high school. Hai vợ chồng chụp chung h́nh với con khi mới tốt nghiệp junior high. Vào căn pḥng con, đồ đạc trong pḥng do một tay bà mua sắm và bày biện cho con, điều này lại càng làm cho bà quặn đau. V́ thương yêu con, vợ chồng bà cũng đă bỏ tiền vào "college Fund" từ lúc 5 tuổi cho đến giờ, số tiền khá lớn đủ để học hết chương tŕnh đại học 6 năm.
Bà chu đáo xếp đặt mọi việc để cho con khỏi bị ngỡ ngàng. Ghé viện mồ côi bà dắt con đi tới pḥng các đứa bé mồ côi, vừa chỉ bà vừa nói hồi xưa con cũng đă nằm ở trong pḥng này, nh́n thấy con cha mẹ đă thương liền.
Giờ quyết định đă đến bà dắt con đến pḥng đợi, một lúc sau một người đàn bà trung niên Đại Hàn bước ra ngập ngừng cầm tay nó, như là cảm thấy chưa đủ bà ôm choàng lấy vai nó. Người chồng đứng xa xa như có vẻ ăn năn hối lỗi, người cha hơi ngượng ngùng. Lần lượt cha, hai anh em và bà ngoại đă được giới thiệu. Hai bà mẹ ngồi bên nhau khóc như mưa, người mẹ Đại Hàn lấy khăn tay chùi nước mắt cho người mẹ Mỹ đang tuôn chảy, nó nh́n hai người thật cảm động, ḷng phân vân không biết nên chọn ai.
Sau khi những bùi ngùi xúc động lắng động, mọi người chăm chú nh́n đứa con đưa ra câu hỏi mà mấy năm trời đă làm tâm hồn nó trăn trở vướng mắc, câu hỏi khi nghĩ đến nó bị nhói trong tim.
- Con xin hỏi cha mẹ tại sao mười mấy năm trước lại bỏ rơi nó, để đem cho một người khác.
Người cha gục đầu đau khổ đành để người mẹ đỡ lời.
- Vào năm sinh ra con cha con trong một tai nạn của công xưởng xây cất nhà cửa đă bị thương tật, v́ lo chạy tiền chữa thương cho cha, nhà đă thiếu hụt tiền bạc và nợ đầy đầu. Nuôi con trong cảnh nghèo th́ không đành. Giải pháp tốt nhất bấy giờ là đem con cho gia đ́nh người Mỹ giàu có qua cô nhi viện, gia đ́nh người Mỷ đó hiện tại là cha mẹ của con.
Sau những thăm hỏi qua người thông dịch viên đứa con hiểu được nỗi khổ của cha mẹ đẻ, nó không c̣n ư nghĩ oán trách nữa, bao nhiêu những phiền năo qua cuộc gặp gỡ này đă được trút bỏ. Nó đi lại phía bà ngoại nắm hai bàn tay nhăn nheo, hai hàng lệ đă rơi trên mặt bà lúc nào bà nói một thôi tiếng Đại Hàn, mặc dù nó không hiểu ǵ cả nhưng ánh mắt của bà ngoại đă thể hiện tất cả.
Hai tuần lễ người con đă được dắt đi chơi phố, học hỏi về phong tục và tập quán của người Đại Hàn, tập ăn uống những món ăn dân tộc. Nó củng được dắt đi coi những di tích lịch sử cổ truyền với những kiến trúc xa với thành phố Mỹ, tên đường phố là chữ ngoằn ngèo khác lạ với tiếng Mỹ.
Nó và cha mẹ cũng đă ghé thăm nhà cha mẹ đẻ. Mọi người đều ngồi ăn dưới đất quay quần chung quanh cái bàn vuông như kiểu ngồi ăn của người Nhật, ở đây nó có dịp tṛ chuyện nhiều hơn với người anh và người em, v́ cản trở ngôn ngữ nên lâu lâu phải nhờ người thông dịch.
Sau cuộc gặp gỡ người con hiểu và đă có quyết định. 17 năm trời sống tại Mỹ và được giáo dục trong gia đ́nh Mỹ, bạn bè đều là Mỹ, học về lịch sử Mỹ, sử dụng ngôn ngữ Mỹ, những khác biệt về văn hóa không thể khảo lấp được. Thân thể nó được nuôi nấng bằng sữa, orange juice, hambuger, ham, khoai chiên, bánh ḿ, hot dog, pizza, món ăn tinh thần là những phim hoạt họa như cuộc phiêu lưu của gia đ́nh Simpsons. Dù được sinh ra ở Đại Hàn nhưng không có nghĩa nó có thể hội nhập trở lại ḍng giống của nó. Bài học nào đó ở học đường vẫn c̣n vang vọng "công dưỡng dục c̣n nặng hơn công sinh thành".
Buổi tối hôm đó nó gục đầu vào vai mẹ khóc và xin phép tiếp tục sống với cha mẹ như những ngày nào trong suốt 17 năm trời. Hai mẹ con ôm nhau khóc, đây là điều bà chờ đợi, cám ơn thượng đế. Người cha ngồi bên cạnh cầm tay con nước mắt lưng tṛng, người mẹ hôn tới tấp vào cổ con như những ngày nó c̣n bé bà thương nưng niu.
Trở về nước Mỹ lần này trên tay người con là một đứa bé mồ côi mấy tháng tuổi, xuống sân bay Denver là cặp vợ chồng trẻ đang đợi để bồng đứa con mới xin về nuôi, nó trao đứa con cho cặp vợ chồng trẻ một ṿng tṛn mới lại bắt đầu, người con đă hiểu và thầm cảm ơn cha mẹ người mà nó đă hàng coi như cha mẹ ruột.
Nó hiểu nó là người Mỹ gốc da vàng có cha mẹ là người Mỹ trắng, đâu có ǵ là không ổn, t́nh thương cha mẹ đâu có phân biệt màu da chủng tộc. Nó đă có một hướng đi mới, tâm hồn thanh thoát hơn không có ǵ vướng mắc, mặc cho những lời sầm x́ nào đó nó đang tiếp tục vui sống với sự thương yêu và đùm bọc của cha mẹ.
Nó vẫn là người Mỹ một trăm phần trăm dù màu da của nó vàng khác với màu da cha mẹ và dù tổ tiên của nó là gốc Đại Hàn. Bài học lịch sử về nước Mỹ của lớp 11, nước Mỹ là nước của nhiều chủng tộc và nhiều quốc gia, vậy th́ không có ǵ phải mặc cảm bởi v́ màu da vàng của nó. Yellow is beautiful.
Irvine, tháng 12 năm 2002

Lê Hiền