BÍ MẬT MẤT MÁT TRONG HĂNG XƯỞNG

Người viết : Lê Hiền  - Bài tham dự số: 02-232-vb0502
Trích từ Vietbaơnline

Lê Hiền là bút hiệu của anh Lê Văn Hiền (Exryu 71 - Ashikaga daigaku). Anh Hiền đă được trao tặng giải thưởng đặc biệt với nhiều bài viết về nước Mỹ xuất sắc đăng trên "Thi Viết về nước Mỹ" do Việt Báo tổ chức.  Anh Hiền hiện đang làm việc và sinh sống  tại Irvine - Nam California.

Đây chỉ là chuyện kể về những tay trộm tài tử, lấy đồ của hăng mà vẫn nhởn nhơ lănh lương của hăng mà hắn ta phục vụ, bởi v́ hắn ta trông b́nh thường như những nhân viên khác.
Hắn đây có thể là người ở rất gần bạn mà bạn không bao giờ ngờ, chưa bao giờ có thành tích xấu. Sau đây là một trong những điều đă và đang xảy ra trong một số hăng xưởng. Tôi nghĩ không ít th́ nhiều hăng xưởng nào cũng bị rơi vào t́nh trạng này.
Ông phó giám đốc đi đi lại lại trong pḥng, dáng vẻ bực bội mặt đỏ lên như bị bệnh, lâu lâu ông đá một cái vào những vật ǵ vô phúc chạm vào cặp mắt căm hờn không lấy ǵ làm thiện cảm cho lắm. Trong cuộc họp của ban giám đốc hăng vừa rồi ông bị toàn ban dũa thê thảm, hăng bị thất thoát trên một triệu đồng v́ những linh kiện điện tử như Memory, CPU, Hard Drive, vv..không cánh mà bay.
Đợi cho thằng đệ tử vừa vào pḥng ông đóng sập cửa lại cho nhân viên bên ngoài khỏi nghe, ông bắt đầu trút tất cả nổi bực dọc vào đầu tên đệ tử này, ông sỉ vă thậm tệ với không thiếu những tiếng thô tục nhất của ngôn ngữ tiếng Anh, ông nổi tiếng cọc cằn và hay chửi thề như cơm bữa, 6 chữ b́nh thường là kèm theo một cặp chữ “F You”, ông chửi nhiều quá đến nổi nước miếng văng tùm lum đến líu cả lưỡi lại. Bởi vậy ông cho người xây văn pḥng ông bằng những vật liệu cách âm để ông dễ dàng chửi bới trong những cơn thịnh nộ như thế này. Thằng đệ tử chỉ biết ngồi nghe, nó hiểu ông quá mà, không vậy sao nó phục vụ ông được hơn mười năm, mười năm cay đắng để có được một công việc thơm tho, xu hào rủng rỉnh để trả những cái bill hằng tháng.
Ông lật từng trang từng trang một của tập hồ sơ báo cáo, những vụ mất trộm xảy ra đều đều đến chóng mặt. Một hộp những con chip CPU 486 khoảng 50 cái biến mất một cách lạ lùng khi vừa được lấy được từ trong kho ra bóc chỉ mới toanh không đầy mười phút, một cái cũng trị giá sơ sơ 500 đồng vào năm đó, cái đĩa đựng linh kiện ch́nh ́nh trước mắt của hàng chục người thợ như có phép màu biến cái rụp, thật là thần sầu quỉ khốc tay trộm này như có tài ảo thuật biến ảo vô chừng. Làm sao để tay trộm có thể mang những linh kiện này ra ngoài hăng. Đó vẫn là một bí mật măi măi.
Vất đồ ra khỏi hàng rào rồi sẽ có người chờ sẵn ở ngoài đem đi rất nhanh, phương cách này rất là hữu hiệu trong thời gian đầu, sau đó nhân viên Security đi tuần hàng giờ nên lối làm ăn này bị dẹp bỏ tại chỗ, lâu lâu lại thấy bóng người ra ngoài hàng rào thảy cái bịch rồi lại vội vả chạy trở vào. Có một vụ lấy đồ thấy thật là buồn cười, một anh Technician nọ hớn hở đi ra ngoài chỗ đậu xe, không biết v́ do quá nặng hay anh ta quá vui mừng anh chàng vội cởi cái nón an toàn ra và lấy từ trong đó ra một hard drive dưới ống kính security thâu sẳn, anh ta bị bắt tại trận và sau đó bị đuổi khỏi hăng, tại sao không khôn một chút để lái xe ra khỏi hăng rồi mới tính. Đồ đựng rác cũng là một phương tiện để vận chuyển đồ đạc ra ngoài, chỉ cần vất đồ vào thùng rác một cái bạch sau đó ta cứ ung dung ra thùng rác mà lượm lại.
Warehouse là một nơi để nhận đồ và giao hàng nhưng nó cũng là một nơi dễ đưa đồ đạc ra ngoài nhất, và số lượng mất đồ cũng từ chỗ này mà ra. Phải có một sự ăn rơ giữa một cấp lớn trong Department nào đó. Tôi nghe có một xếp nhỏ làm ăn những vụ cầm nhầm linh kiện như vậy mà đă ḅn rút được một số tiền lớn có thể mua nhà trả tiền mặt thật không thể tưởng tượng nổi.
C̣n có một vụ biển thủ nổ lớn của một bà phụ trách về vấn đề gởi đồ đến khách hàng, bà đă làm trót lọt trong ṿng một năm, ngụy tạo ra giấy tờ được mua bởi khách hàng và gởi máy Computer đến chỉ có đúng một địa chỉ, số tiền lên đến hơn 200 ngàn đồng. Chắc là ăn chia không đồng đều nên bị kẻ nào đó tố cáo, sau đó bà này bị đuổi, không biết hăng có kiện cáo ǵ không.
Hắn ta lái một chiếc Mustang mui trần mới toanh màu đen mun trông rất cáo cạnh, chỉ trong ṿng 2 năm làm trong pḥng kỹ thuật hắn đă có đủ tiền mặt để trả bứt luôn một chiếc xe mới trị giá hơn 20 ngàn đồng, trong khi đó lương của hắn chỉ có hơn khoảng 26 ngàn một năm. Phụ trách về vấn đề mua đồ đạc cho pḥng kỹ thuật hắn có dịp đặt hàng mua nhiều hơn những ǵ pḥng kỹ thuật cần. Một bộ năo pentimum 2 giá mới bắt đầu rẻ ra cũng vào khoảng một ngàn đồng. Có một lần hắn bị bắt tại trận nhưng hăng chưa dám đuổi v́ sợ bị thưa là kỳ thị chủng tộc, hắn làm việc lây lất cho đến khi hăng bắt đầu có đợt sa thải nhân viên.
Ông ta lân la đến nói chuyện với người Security gác tại cửa chính ra vào, hai người nói chuyện rất là tương đắc, không lâu sau đó ông ta thường đi ra cửa với những hộp vuông vắn khi có người sucurity mà ông làm quen có mặt. Một năm sau thấy ông ta đi một chiếc Mercedes C 320 mới toanh đời mới.
C̣n có một trường hợp ly kỳ hơn. Anh ta cặm cụi làm việc sửa những cái motherboard rồi bỏ vào trong ngăn kéo cá nhân và cẩn thận khóa trái lại như để đề pḥng không có ai lấy trộm của anh ta. Những lần trước anh đi ra cửa trót lọt với chỉ một hộp đồ mà thôi, nhưng lần cuối cùng anh ta rất cẩn thận canh chừng người security bỏ đi pḥng vệ sinh anh vội vả bưng thùng đồ thứ nhất ra trót lọt, rồi đến thùng thứ hai và thứ ba kế tiếp theo sau, tham th́ tham máy camera di chuyển một ṿng quanh hăng rồi trở lại vị trí củ ban đầu chiếu cảnh anh ta bưng thùng đồ lên chiếc xe mini van đợi sẳn. Nhóm security đổ xô ra ngăn chặn và bắt anh ta tại trận c̣n người bạn lái xe dọt trước. Thật là may mắn hăng đă không thưa gởi anh ta v́ nghỉ t́nh anh ta đă làm việc cho hăng trên mười năm.
Mọi người nô nức chờ đợi đến ngày hăng bán đồ phế thải. Một monitor giá 10 đồng, một system giá 20 đồng “rẻ rồi rẻ rồi mại dô mại dô” hăng hớn hở quảng cáo rầm rộ trong hăng ngay cả đến bên ngoài, kỳ này chắc hăng sẽ thu về được một mớ tiền lớn thay v́ bán “lạc son theo kư lô th́ không được nhiều tiền”. Ngày bán đồ phế thải đến, mọi người tự nhiên thong thả đem cả những system tốt nhất dùng để test trong pḥng kỹ thuật ra ngoài với giá rẻ mạt 20 đồng, trong khi đó giá thành cũng vào khoảng hơn 3 ngàn đồng. Thấy có một cái ǵ không ổn hăng vội ra lệnh không bán đồ phế thải nữa. Tuy nhiên một số tiền lớn đồ đạc đă được đưa ra một cách hợp pháp. Vậy là tan giấc mộng bán đồ kiếm lời của người Sale Manager, sau đó ông này bị khiển trách nặng nề.
Lật đến trang cuối cùng của tập báo cáo ông phó giám đốc lắc đầu. Cơn giận bốc lên tới tận năo. Nh́n thằng đệ tử vô phước ông bắt đầu sổ nho.
- F You, mày làm ăn như thế hả? Một triệu đồng mất toi, không cánh mà bay như con chim ra khỏi hăng.
Thằng đệ tử không ngờ ông xếp của ḿnh ăn nói mất dạy đến thế, nó giận lắm muốn bỏ ra khỏi pḥng ngay. Có ăn học mà lại ăn nói thô tục như thế.
Lần cuối cùng ông phó giám đốc F..cả chủ hăng ông ta liền bị đuổi ngay sau đó. Ông này chứng nào tật đó cái tật chửi thề không bỏ được nên cũng bị hăng sau này cho de luôn.
Sau nhiều lần họp một hệ thống security mới được mua và trang bị nhờ vậy mà báo cáo về thất thoát đồ đạc giảm xuống c̣n 100 ngàn một năm. Một máy rà soát kim khí như máy kiểm soát vũ khí ở ngoài phi trường cũng đă được tận dụng, nhân công đi vào hay đi ra cũng đều phải qua cái cửa kiểm soát cẩn mật đến một con ruồi cũng không thể qua lọt. Vậy mà báo cáo về con số 100 ngàn thất thoát hàng năm vẫn là con số nhức đầu cho ông phó giám đốc, không năm nào dưới 100 ngàn đồng bị thất thoát.
Một báo cáo về vụ mất một hộp memory khoảng 50 miếng, mỗi miếng giá khoảng 100 đồng. Trong pḥng Lab được trang bị với khóa cửa có mă số, chỉ có những người làm trong Lab mới biết. Người manager và người technician đổ lỗi lẫn cho nhau. 5 người lần lượt được ông kêu lên để lấy lời khai. Không có một chứng cớ nào để minh chứng một trong 5 người đó lấy cuối cùng ông đành qui trách nhiệm cho người manager để mất đồ. Các ông thắc mắc là làm thế nào để món đồ mất trộm có thể mang lọt ra khỏi hăng với sự kiểm soát rất là chặt chẽ của hệ thống pḥng bị mất cắp được trang bị đến tận răng, mỗi cửa ra đều được đặt máy camera nh́n rỏ mồn một. Bí mật thất thoát vẫn chưa được khám phá chỉ có trời và người lấy mới biết.

 

Lê Hiền, 2/01