Nàng Và Shopping 

Lê Hiền

Tôi nhớ hồi trước khi lấy được vợ, nàng là tất cả, công việc được đi theo nàng shopping từ tiệm này qua tiệm khác là cả một trời hạnh phúc, càng đi lâu và kéo dài thời gian đi ḷng ṿng càng cảm thấy ḷng sung sướng. Cuối tuần cứ trông mong nàng kêu đi shopping để lăng xăng theo vác đồ. Sau khi đă mang nàng về dinh được rồi th́ sự sốt sắng theo tỉ lệ nghịch giảm đi từ từ theo thời gian, mấy năm đầu th́ c̣n có sốt sắng, qua sang năm ba rồi thứ tư th́ phải biết, mỗi lần được nàng hú đi là đă hơi rét. Ngồi lỳ một chỗ để viết bài dài tḥng cả mấy trang giấy th́ không biết mệt mà hễ đụng nghe đi shopping là tự nhiên ḿnh mẩy và lưng bắt đầu thấy rêm và ê ẩm, có lẽ cái chữ shopping đă trở thành một ám ảnh. Mỗi lần đi shopping với bà xă là tôi đă sửa soạn tinh thần, tệ nhất cũng phải vài tiếng, c̣n bữa nào on sale th́ khỏi nói nửa buổi mất đi như chơi.

Từ cổng chính đi vào, tiệm kim hoàn nằm hớ hênh như người thiếu nữ đang độ xuân th́ ngay trước mắt. Để ư coi mấy cái mall lớn thường tiệm kim hoàn được mở ngay gần cửa ra vào, đèn điện bật sáng trưng, tủ kính không một vẩn bụi, mấy bà mấy cô vào mua sắm có thể nh́n thông suốt, dưới ánh đèn h́nh như nh́n cục hột xoàn nào cũng thấy đẹp lóng lánh. Có cái ǵ đó thật quyến rũ, dù trên ngón tay đă có vài cục đeo rồi.

- Anh chờ em một chút vô tiệm kim hoàn coi cái này thử một chút.

Tôi đi theo đứng sớ rớ bên cạnh, lóa mắt thật đủ loại ṿng vàng kim cương. Cô bán hàng đến chào hỏi cần mua thứ ǵ và để chúng tôi coi tự nhiên và thong thả.

- Ông bà cần giúp hăy cứ tự nhiên gọi tôi một tiếng tôi sẽ đến ngay.

Phong cách bán hàng của các công ty lớn rất lôi cuốn, dù khách có mua hay không họ vẫn tiếp đăi niềm nở. Gần nửa tiếng đi coi chung với bà xă, miệng tôi hơi nhạt bèn ghé vào tiệm cà phê mua ly cà phê đen nóng uống để giết thời gian chờ đợi. Chừng một tiếng bà xă đi ra khỏi cửa tiệm. Tôi nhoẻn miệng cười thật tươi.

- Sao em đi xem mau quá vậy mới chừng một tiếng, anh chưa ngủ ngon giấc.

- Bữa nay không thấy cái ǵ ngó được hết trơn.

Hú hồn, tôi thở ra nhẹ nhỏm. Đi được một đoạn sẵn có tiệm quần áo bà xă xẹt ngang vào nhanh như chớp, cầm cái này nhắc cái kia, rồi ướm rồi thử.

- Cái mầu này được không anh?

- Được đấy em mặc mầu nào cũng đẹp.

- Kiểu này ra sao?

- Cha trông mi nhon giữ ha, mặc vào trông trẻ đi chục tuổi đó em.

Tôi lảng ra ngoài cửa tiệm, đứng sớ rớ trên lan can ngó mấy em đi qua lại. Cặp mắt lúc nào cũng bị giựt liên hồi v́ hội chứng quần ḷi rốn, và v́ các em ưỡn ẹo đi qua đi lại diễn hành bầy ra đủ mọi thứ, nhờ vậy cũng giết thời gian được một chút. Đang mơ màng ngó, có tiếng ai thúc đàng sau lưng.

- Thôi đi anh, qua tiệm khác.

- Sao mà coi quần áo lẹ vậy bà, mới hơn nửa tiếng làm tôi ngó chưa đă con mắt.

Bà ấy lườm tôi một cái sắc như dao cạo.

Ṿng qua ṿng lại hết SEARS, rồi đến Mervyn’s, đến May, rồi JC Penny, tôi bị quay như dế đưa đi đưa lại từ đầu mall đến cuối mall. Hễ mà có hơi nhăn mặt một chút th́ nhẹ nhàng sửa lưng.

- Gớm chả bù lúc trước chưa lấy được tui ông chịu khó đợi cả ngày mà!!!

Tới đây th́ bản mặt tôi tự nhiên tươi tắn lại như hoa được tưới nước. Bản cũ soạn lại vậy mà ăn tiền, biết rồi khổ lắm nói măi.

- A! có tiệm giầy đang on sale đây nè vào đây một tí ti thôi.

Tôi lẩm bẩm để coi cái tí tỉ t́ ti của bà mất khoảng bao lâu. Giầy trắng, giầy nâu, giầy đen, giầy hồng hồng, giầy mầu nửa nọ nửa kia đánh nhau chí chóe được mang ra thử, gần một tiếng cũng chưa xong, đứng riết mỏi chân và đau lưng, sẵn có cái ghế bành lớn tôi ngồi vào nghỉ mệt, sao mà nó đă quá trời, tôi lim rim ngủ lúc nào không hay. H́nh như các tiệm bán giầy lớn cũng đều có chỗ ngồi riêng cho khách mua sắm giầy, chắc có lẽ để cho mấy ông ngồi trong khi chờ đợi chăng?

- Xong rồi mua được hai đôi, anh coi có được không?

- Ồ! được lắm!!!

Tôi tỉnh ngủ v́ bị đánh thức và trả lời ngay chưa kịp ngó kỹ đôi giầy. H́nh như tôi nhớ là bà xă c̣n một tủ giầy mà nhiều đôi c̣n đóng bụi chưa kịp đi. Thú vui đi mua sắm của những phụ nữ mà ngăn cản th́ c̣n ǵ thích thú trong đời sống. Đă đến giờ trưa mà chỉ được vài bộ đồ với hai đôi giầy th́ chưa thấm tháp vào đâu cả. Bụng tôi cảm thấy có nhiều kiến ḅ.

- Đói chưa em đi ăn trưa?

- Hả!!! Mới ăn sáng đây mà đă đói rồi ông, trời đất ơi thôi ông ăn một ḿnh đi tui xuống lầu vào tiệm bán đồ nhà bếp coi một chút nghe.

- Được rồi xong nhớ gọi điện thoại nghe bà xă.

Tôi thủng thẳng đến tiệm Panda trong Food Court kêu món ăn tầu, tiệm này có món sour chicken ăn rất tới. Tôi nhẩn nha ăn, vừa thưởng thức món ăn vừa ngó người qua lại, gần ngày lễ nên rất đông người. Xong bữa trưa bụng đă tàm tạm no đủ sức để đi hết cữ chiều và khiêng đồ, vẫn chưa thấy điện thoại gọi lại tôi xuống lầu đi vào tiệm sách. Tạt vào chỗ mấy tờ báo lá cải đăng toàn những tin giật gân về tài tử và nghệ sĩ lấy chồng hay bỏ vợ, thay người yêu như thay áo, hay các tin ś căng đan về các chính trị gia nổi tiếng. Đại khái những ai nổi tiếng mà hơi loạng quạng đều bị lôi lên trên báo khoe cho bàn dân thiên hạ cả nước Mỹ biết. Đây cũng là cách giết thời giờ trong khi chờ đợi quí phu nhân mua sắm, vừa biết được nhiều chuyện của thiên hạ, nhất cử lưỡng tiện, thế th́ tôi c̣n than trách ǵ nữa. Đang tới mục hấp dẫn th́ tiếng điện thoại reo.

- Anh đó hả, qua tiệm bán đồ bếp xách dùm em một chút.

- Đợi chút qua liền bà xă.

Đến tiệm th́ thấy bà xă đang trả tiền mấy cái đồ nhà bếp lỉnh kỉnh. Để tôi nhớ coi nào, đồ dụng cụ nhà bếp cũng c̣n khá đầy đủ và nhiều cái c̣n chưa một lần bầy biện trên bàn, lại thấy đẹp nên tha về đây mà. Kiến tha lầu đầy tổ mai mốt có dọn nhà lại đem bán garage sale cho coi.

Hai tay xách hai túi đồ nặng dần theo ṿng đi trong mall. Đợt dừng chân tới là tiệm ǵ đây? Tôi chợt ngửi thấy mùi thơm thoảng qua, tôi nghĩ bụng thôi rồi lại tiệm mỹ phẩm. Nàng xà vào hàng mỹ phẩm cầm lọ nước hoa mẫu đổ một ít vào cườm tay rồi đưa lên mũi hít hà coi thơm đến cỡ nào. Tôi biết thân phận lủi thủi ra ngồi băng ghế trước của tiệm, ngồi chán chê tôi đi ḷng ṿng coi các tiệm chung quanh. Tiếng điện thoại réo, từ đầu giây bên kia nàng kêu réo.

- Đợi em ở tiệm bánh nhe anh.

Trời! Đói mà chỉ ăn miếng bánh lấy thảo đúng là sợ không có giờ đi rảo hết tiệm. Tôi đến tiệm bánh th́ nàng đă ăn xong chưa đầy 5 phút.

- Vô tiệm Robinson&May nữa rồi đi về, bữa nay đang on sale hơn 50%.

Nh́n hai cái túi xách tôi lắc đầu.

- Vậy em vô trước đi anh đem ra xe cất hái cái túi đồ này cho nó nhẹ cái coi.

Để ư coi, h́nh như khi đi shopping, không có ai mang theo xe đẩy để chất đồ cả dù khệ nệ mang hai ba túi xách bên người.

Ra xe cất gói đồ xong tôi trở lại mall, tay không rảnh rỗi tôi đi ṿng mấy cái tiệm giầy và quần áo, coi cho có và giết thời gian chờ đợi đâu định bụng mua, một đôi giầy tôi lết đi cả năm đến khi ṃn cả đế mới chịu sắm đôi khác, c̣n quần áo nàng mua kiểu nào th́ mặc kiểu đó.

Điện thoại lại réo, ǵ nữa đây bà nội tôi!

- Thôi xong rồi đi về anh ơi!, từ ông đổi thành anh ngọt sớt.

Cái hạnh phúc nhất trên đời khi tôi nghe được câu nói này. Xem ra quai hàm tôi hơi bị méo v́ ngáp ngắn ngáp dài cả buổi.

After Christmas Sale. Nh́n trên quảng cáo báo sáng 26 sau ngày Christmas, tôi thấy mục quảng cáo rầm rộ, chưa kịp dấu nàng đă nh́n thấy tờ quảng cáo. Thế là tiêu một buổi sáng đẹp trời.

- Anh chở em đến Spectrum Mall đi.

Không thể kiếm cớ thoái thác được, v́ ở Irvine đă hơn 3 năm rồi mà nàng vẫn chưa biết đường đi mall, chỉ quanh quẩn đường từ nhà tới sở và tới super market. Đành phải bấm bụng chở đi vậy dù ḷng cũng hơi ngại. Chúng tôi đi đến Robinson&May, vào khu quần áo nữ, nào là sale 30%, 40%, rồi ngon nữa là giảm đến 50%, ai mà không ham tha hồ mà chọn lựa. Mới 8 giờ sáng mà đă có nhiều người đi mua sắm gớm, thỉnh thoảng tôi thấy vài ông chồng lon ton đi theo đuôi vợ, thậm chí có ông đẩy xe con nít theo chân bà vợ đang lựa đồ. Th́ ra không phải ḿnh tôi ít ra cũng an ủi được một chút. Theo chân vợ khoảng nửa tiếng tôi leo lên cầu thang đến khu đàn ông coi có ǵ lạ có thể mua sắm được, tạt ngang khu hàng điện tử, coi mấy cái máy DVD, camera đang on sale. Trở lại th́ thấy bà xă cũng vừa trả xong tiền quần áo, chúng tôi đi về ngang qua Nordstrom, nàng bèn kéo tôi vào coi có ǵ sale, tôi tạt vào quán cà phê Nordstrom ở ngay trước cửa ra vào, mua ly cà phê đen và tờ báo The Orange County Register đọc để giết thời giờ. Đọc chán chê, vẫn chưa thấy nàng ra quán, tôi vào kiếm nàng th́ thấy nàng đang rảo coi quần áo. Tôi ghé lại ghế sa long ngồi, bên cạnh ghế bên kia đă có một ông người Trung Đông đang ngồi đọc sách, ông này biết thân phận sẽ phải chờ đợi lâu dài nên mang theo sách đọc, ư chừng cỡ một tiếng mới thấy bà vợ và ba cô con gái rượu (mẹ nào con nấy!!!) của ông ta xuất hiện. Ông gấp sách lại đứng dậy với vẻ mặt thoải mái, vẫy tay chào tôi rồi lắc đầu như thông cảm cho tôi phải ngồi đợi như ông ta.

Tôi ngồi ngủ gục lúc nào không biết, cho đến khi nàng lắc vai tôi, khuôn mặt nàng trông thật tươi tắn và thoải mái. Amen.

Lê Hiền

Irvine, Tháng Giêng Năm 2006

 


Cảm tưởng về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về : lehien@erct.com