Ngôi Sao Xấu

Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu có thể nói như vậy. Người ta thường nói khôn nhà dại chợ, mà tôi th́ ngược lại “khôn chợ dại nhà”. Kỳ cục thật, nghe có vẻ trái cẳng ngỗng, ấy xin bà con từ từ nghe tôi kể lể tâm sự, đừng nôn nóng.

Trước khi kể lể về nỗi khốn khổ trong cuộc sống gia đ́nh, tôi xin nói sơ về thân thế của tôi, nói chung không đến nỗi nào tệ. Tôi chẳng phải là thứ nghèo khổ, thất học, dân bụi đời, du thử du thực, cà bơ cà bất, ăn bám vợ. Thầy tôi là dân lục địa, di tản qua Đài Loan và tôi được đẻ ra ở cái đất bốn bề là nước. Năm 18 tuổi tôi được học bổng qua Mỹ du học, đậu tiến sĩ ngành điện tại trường đại học Virginia, vậy là ngon lành chứ chả phải chơi, chẳng lẽ tôi học nhiều quá nên đầu óc có vấn đề, phạm vi nghề nghiệp th́ tôi rất nhạy bén nhưng sao mà tôi lại lú lẫn trong vấn đề t́nh cảm.

Mười mấy năm mài đũng quần nhà trường, tôi ít quen biết đàn bà chẳng có mối t́nh lớn hay mối t́nh con cả ǵ sất, người đàn bà tôi quen lần đầu tại quán ăn tầu, sau này là vợ tôi có cái nhan sắc tàng tàng, mấp mé bờ ngang của đường biểu diễn 50 điểm trung b́nh. Thường th́ người ta hay để ư đến nhan sắc lấy vợ thật đẹp, huống ǵ là tôi, chả ǵ cũng là tiến sĩ, bét bẹt ra cũng đẹp phải gần bằng minh tinh Củng Gia Lợi. Vậy mà tôi chẳng cần sắc đẹp cái quái ǵ cả, đă bảo đầu óc tôi nó có vấn đề mà lại, lấy vợ đẹp chỉ tổ phải chiều cô ta, gọi dạ bảo vâng, vậy th́ c̣n ra thể thống thằng đàn ông ǵ nữa, coi sao được. Lấy vợ về nhà th́ cô vợ phải biết gọi dạ bảo vâng, không th́ ông táng ông đạp ra khỏi cửa có mà khốn đốn cuộc đời. Đă nhập tâm như vậy nên khi vừa gặp bà ấy, tôi nhủ thầm trời cho ta cô vợ tốt rồi đây. Nhan sắc tàng tàng, ăn nói nhỏ nhẹ (bé cái lầm), tôi kết ngay liền tức th́, dịp may ngàn vàng tôi chộp ngay, để vuột th́ đi đâu mà kiếm đây. Ông bà nói dịp may chỉ xảy ra có một lần. Tôi vận dụng tất cả tài ăn nói ra để mà chinh phục nàng, mà thật ra tôi nói chuyện lắp bắp, chẳng đâu vào đâu. Thay v́ nói chuyện t́nh yêu, trên trời dưới đất tôi lại chỉ kể toàn có một thứ chuyện là ngành điện của tôi, nàng lắng nghe chăm chú như có vẻ thích thú và hiểu biết, tôi có biết đâu rằng nàng nhẫn nại quá sức sau này trở thành cái họa cho tôi. Mà cái chuyện tôi tán nàng ra sao và rồi lấy nàng có nhiều t́nh tiết lâm ly bi đát lắm, tôi không tiện kể ra đây. Có điều gia đ́nh tôi không ai tán thành cuộc hôn nhân này cả, mà tôi chẳng màng cứ tiến hành theo ư ḿnh.

Tạm hoăn nói về nàng. Tôi là người cũng thuộc loại khó chịu, căi nhau tới bến không chịu nhường ai nấy một bước, chính v́ thế mà tôi ít bạn bè, tôi căi ngang như cua, mới đầu c̣n từ tốn tranh luận, sau đó tôi lên cơn mặt đỏ gay nói chuyện như hét vào mặt người đối diện. Trong một lần tranh luận với người boss về công việc, ông ta yếu thế, cuối cùng cả vú lấp miệng em dùng oai là boss dũa tôi te tua, mà tôi đâu phải thứ hiền liền cương lại. Thế là câu chuyện biến từ tranh căi chuyên môn chuyển sang con người và chủng tộc.

- Mày trở về xứ da vàng đi đừng ở đây mà lấy công việc của tụi tao.

Tôi nghe được câu này bắt đầu nóng máy chửi lại tới tấp.

- Mày cũng đi về cái xứ âu châu của mày đi, đây là xứ của dân da đỏ, mà dân da đỏ gốc là á châu. Vậy th́ tao là người á châu tao có quyền ở đây.

Nghe tôi căi bướng ông ta tức lắm, kiếm dịp và bằng mọi cách để trù dập tôi, lương bổng không thèm tăng mà có tăng th́ gọi là, mỗi lần review là ông ta có dịp phê tôi anh văn quá yếu, nói tiếng anh giọng ba tầu nghe chán không chịu được. Sống trong không khí ngộp thở tôi lẳng lặng gởi đơn đi kiếm việc làm mới khác. Hăng mới, người chủ là đồng hương Đài Loan nên cũng đỡ khổ, tôi an tâm về mặt kỳ thị mầu da, hy vọng không có cảnh đồng hương “bóp cổ” đồng hương. Vùng đất Cali dù sao dân á châu khá đông nhất là vùng Orange nên nạn kỳ thị không ra mặt như nơi tôi ở cũ trong thành phố nhỏ bên bờ biển đông. Những ngày đầu thật thoải mái thoát đuợc không khí khó thở, qua hăng mới người đồng hương nhiều, đặc biệt người đàn bà có tuổi giúp tôi đủ thứ trong những ngày bỡ ngỡ đặt chân đến miền nắng ấm Cali. Chỉ cho tôi nào là trường học, chợ tầu, trung tâm sinh hoạt người Đài Loan. Người đàn bà mau mắn đưa cho tôi cuốn sách nói về đạo phật, thế mới có chuyện. Vài ngày đầu c̣n tranh luận nhỏ nhẹ, sau đó đi đến chỗ bế tắc v́ mỗi người suy nghĩ khác nhau. Đă nói tánh tôi là thứ nóng, dễ bốc hỏa, tôi phản pháo không c̣n nhẫn nại được, tôi hét toáng lên, chỉ vào mặt bà ta nói một cách giận dữ, thiếu điều muốn ăn tươi nuốt sống. Bà càng căi găng lại tôi càng làm dữ, cho đến khi bà im lặng, vậy mà về tới pḥng làm việc riêng tôi c̣n cố ngoái cổ lại sạc cho bà ta một trận nữa. Tôi không thèm nói tiếng tầu nữa mà dùng tiếng anh chửi cho khỏi ngượng miệng. Phải nói bà này cũng thuộc loại lắm mồm trong hăng từ trước đến nay chưa ai căi lại bà ta, vậy mà phải chịu tôi một phép. Sở dĩ tôi phải dài ḍng nói về cá tính tôi như thế để mọi người biết tôi thuộc loại dữ, khó nhá, nỗi nóng bất tử, căi nhau chết bỏ, phụ nữ cũng không nhường nhịn. Ấy vậy mà trời ơi! tôi phải thua một người đó là bà vợ hiền thục của tôi. Tôi là thứ chết tiệt, đúng vậy.

Số là vầy. Hôm đó tôi lải nhải nói về vấn đề không đâu vào đâu, bạ đâu nói đó, nói tứ lung tung, ngồi nghe riết nàng chịu không thấu điên tiết lên, nàng hét nói tôi ngưng lại.

- Ông có im cái miệng lại không?

Tôi cười gỉa lả lại càng nói tợn, c̣n cười chọc quê nữa chứ.

- Tôi bảo ông im, đừng có hiếp dâm lỗ tai tôi.

Đang cười khóai trá tôi bỗng nghe cái rầm, một bàn tay ngày thường mỹ miều bao nhiêu th́ hôm đó đă trở thành cái búa giáng thẳng vào mặt tôi cái bụp, “úi trời ôi” tôi ôm mặt tối tăm, đầu óc quay cuồng thấy sao luôn. À tôi quên nói điều này, tôi cao một mét sáu năm, mà bà ấy c̣n bự con hơn tôi cỡ một mét bảy, người lực lưỡng hơn tôi. Thế là tôi đành giữ thế thủ chống đỡ từng cú đấm giận dữ vào mặt vào thân thể tôi. Nói dối phải tội, tôi bị đấm thật sự đấy chứ không phải bịa chuyện đâu. Kể ra tôi cũng là thằng đàn ông hèn nhát, thôi th́ để nhà cửa êm ấm tôi đành nhịn một bước, và từ đó tôi (bị) nhịn dài dài. Vậy mà tôi cũng đă yêu em dài lâu, bởi vậy giờ này mới ḷi ra hai mặt con.

Và rồi từ đó được đàng chân lên đàng đầu, bịnh thiệt. Một hôm tôi gởi tiền cho cha bên Đài Loan, không biết sao bà ấy bắt được giấy hồi báo, thế là bà ấy đùng đùng chửi tôi như tát nước vào mặt, lại c̣n viết thơ cho cha tôi một cách hằn học. Cha tôi không chịu được những lời lẽ của cô con dâu ngoan hiền, nên đă gởi tiền trả lại, chửi tôi là đứa con bất hiếu, sợ vợ như sợ cọp. Mà tôi sợ thiệt, đối với người ngoài tôi ăn thua đủ, có thể thượng cẳng chân hạ cẳng tay, tôi không ngán, nhưng sao với bà ta tôi thấy hơi ngại, có lẽ bị ép riết tôi thành ngán ngẩm và biết sợ. Từ đó cha tôi không thèm nhận tiền của tôi gởi về nữa, tôi phải gởi tiền qua cho bà chị bên Canada gởi về với danh nghĩa của bà chị mà không cho cha tôi biết. Lần hồi bà hiện nguyên h́nh là nữ tướng, lúc trước chửi và đánh đập tôi th́ c̣n có nguyên do, c̣n bây giờ th́ khỏi, hứng là bà ta chửi bất kể giờ giấc. Đi làm về mệt chết luôn đầu óc căng thẳng về vấn đề trong hăng, chưa kịp bước vào nhà, đă nghe thấy tiếng sư tử rống như Kim Mao Sư Vương vọng ra rơ mồn một. Mới đầu c̣n cự lại, sau cùng chỉ biết nghe rồi lảng đi chỗ khác.

Ấy c̣n cái chuyện dọn qua cali, cũng bị bà “tả” cho nhức đầu. Tả tôi xong bà ấy c̣n âu yếm thủ thỉ bên tai tôi nghe lùng bùng.

- Ngộ ái nị ngộ tả lị (yêu cho roi cho vọt đó mà).

Dọn qua cali được chừng một tháng tôi bắt đầu đi kiếm nhà, nhà cửa quận cam th́ mắc khỏi nói, kiếm hoài không được mà giá th́ ở trên trời. Hai tháng trời chưa kiếm ra được nhà, bà gọi phone qua hỏi thăm.

- Sao ông ǵa có nhà chưa?

- Nhà bên đây cỡ nửa triệu không ra cái ǵ cả.

- Đă bảo ông đừng có dọn qua bên đó, vậy ở bên đó một ḿnh nghe đi ông.

Cả nửa tiếng bà giảng thuyết trên phôn, tôi chỉ c̣n biết im lặng mà nghe mà thưởng thức giọng oanh vàng thỏ thẻ, bản nhạc của bà tôi nghe ca hoài nên đă nhập tâm. Phải nói trời sinh ra tôi giọng đă to và rất tốt mà bà c̣n có giọng “treble” tốt hơn, cao nhân tất hữu cao nhân trị. V́ thế lỗ tai tôi bị biến chứng viêm màng nhĩ lúc nào không hay.

Mua nhà xong, sau này qua Cali, mất mấy tháng trời bà ấy kiếm không ra việc, là mấy tháng tôi bị dằn vặt, tại sao lại bắt bà bỏ việc ngon lành bên đó.

Những lúc vừa đau vừa buồn như thế nay, tôi thường hay vào hăng tâm sự với người bạn, tôi được anh ta đưa số phôn của hội bảo vệ đàn ông, nói tôi gọi cho hội để được giúp đỡ. Cầm số phôn mà ḷng tôi bùi ngùi tôi nghĩ là anh ta nói dỡn chơi, nếu có hội bảo vệ như vậy th́ hay biết mấy, ở đời này không hiếm số người đàn ông bị hiếp đáp tuy tỉ lệ có ít.

Trên đời c̣n có ai xấu số hơn tôi, khổ thật đấy nhưng tôi vẫn yêu vợ tôi vô cùng. Vợ tôi “được cả người lẫn nết!!!”, vậy th́ đă sao đâu? Tôi chưa hề bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay, nói có mặt trời làm chứng. Chẳng lẽ tôi lại mắc cái bệnh thích bị người ta hành hạ. Nếu đúng là vậy! th́ âu đây cũng là của trời ban phát cho tôi.

Lê Hiền

Irvine 7 tháng tư năm 2005


Cảm tưởng về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về : lehien@erct.com