Những Cuộc T́nh Dang Dở Và Hạnh Phúc Muộn

Lê Hiền, Mùa Đông tháng 12 năm 2003

Câu chuyện phóng tác dựa theo đời sống thực xảy ra hàng ngày trên đất Mỹ tên nhân vật và nơi chốn chỉ là một sự trùng hợp. Con người đi t́m những cái bóng hạnh phúc nhưng chỉ tự chuốc lấy toàn những đổ vỡ và khổ đau, chỉ khi bỏ đi cái tôi của ḿnh để huớng về đối tượng khác hơn chính ḿnh con người mới thực sự cảm thấy hạnh phúc v́ sự hy sinh của ḿnh, bỏ đi cái tôi của ḿnh không phải là điều dễ làm, một cơ may nào đó đến trong đời sẽ khiến con người thay đổi hẳn, dễ như lật ngược bàn tay, một thay đổi mà trước đó người ta tưởng chừng như bất khả.

Cô thiếu nữ mơn mởn xuân xanh vừa tṛn 21 tuổi đầu sinh trưởng ở thị xă westminster trong một gia đ́nh cha là người chủ thầu xây cất nhà cửa, mẹ là người nội trợ chỉ quanh quẩn ở nhà chăm sóc nhà cửa và con cái. Cô thừa hưởng tính tự lập của cha và sự làm việc cần mẫn của mẹ. Khuôn mặt cô rất ăn ảnh đầy quyến rũ, bởi vậy nhiều chàng trai theo đuổi cô, có lần cô đă dự thi hoa hậu quận cam dù không được giải hoa hậu nhưng cũng được vào chung kết, bởi vậy cô rất tự tin và tự hào về vẻ đẹp của cô. Cặp đùi dài thon thả đi thóang qua đám đàn ông con trai như muốn khiêu khích, khiến nhiều kẻ mày râu dám ở tù v́ nàng. Như một số những người trẻ ở Mỹ sau khi xong trung học chưa có định hướng về tương lai thường đi làm những việc dễ kiếm như bán tiệm cà phê Starbucks, siêu thị Ralph hay Stater Bros, cửa hàng bách hóa Target, Sears hoặc K-Mart. Cô cũng đă kiếm được một chân bán hàng tại siêu thị Stater Bros vùng Westminster, vừa đủ chi trả tiền mướn apartment, phấn son và quần áo. Mộng ước thật của cô là trở thành người mẫu nổi tiếng, chuyện đó vẫn c̣n xa vời, bây giờ thường mỗi cuối tuần cô với một số bạn hay ra cầu Hungting Beach cách thị xă Westminster khoảng 6 dậm về phía nam trên đường Beach đi xuống. Đời sống thật vui nhộn và trẻ trung hết trầm ḿnh ngâm dưới biển lại thong thả rảo bước trong bộ bikini nh́n muốn nổ con ngươi, đi trong đám bạn cô như một tiên nữ thu hút hầu hết ánh mắt của đám đàn ông con trai như những con mắt cú vọ muốn nuốt chửng thân h́nh mỹ miều của cô.

Mùa hè cuối tháng 9 trời quận cam thường có một tuần lễ nóng kinh người trên 100 độ F (khoảng 38 độ C) trước khi vào mùa thu. Thật là lư tưởng để ra băi biển trầm ḿnh dưới ḍng nước lạnh, nước biển vùng này dù trời thật nóng vẫn cảm thấy lạnh, có lẽ do nguồn nước lạnh từ phía bắc chảy xuống. Kiều Loan hớn hở gọi điện thoại rủ bạn bè đi tắm nắng, nói là đi tắm chứ nàng và các bạn chỉ rủ nhau đi dạo trên băi biển đông nhung nhúc người là người. Những ngày này người đổ về cầu Huntington Beach từ khắp nơi, cây cầu nhô ra biển khoảng một cây số cuối cầu có một nhà nhỏ bán đồ ăn và thức uống, người ta có thể đứng dọc hai bên thành cầu để câu cá, có hai căn nhà nhỏ bán dụng cụ câu cá và mồi. Cây cầu đă có lần bị tàn phá v́ sóng biển gây ra bởi cơn băo lớn dữ dội kéo dài cả tuần lễ, căn nhà cuối cầu đă bị cuốn trôi ra biển, căn nhà và cây cầu hiện tại mới được xây cất thật kiên cố có thể chống lại được băo tố dữ dội nhất, căn nhà và cây cầu là biểu tượng của thành phố Hunting Beach. Băi biển này đồng thời cũng là nơi tổ chức vô địch hàng năm về môn thi trượt sóng (surfing), và môn bóng chuyền hai người thay v́ sáu người mỗi bên. Kiều Loan quá quen cái cảnh vui thú này hàng năm nên cô không thể nào bỏ được. Biết đâu đấy lại vớ được một con mồi có thể đưa cô thực hiện được mộng ước làm người mẫu.

- Kiều Loan, mày có để ư đến anh chàng theo tụi ḿnh từ năy đến giờ không?
- Có nhiều chàng quá tao biết ai vào ai.
- Th́ cái anh chàng đeo chiếc máy ảnh nặng chịc, cao ráo đẹp trai, có lẽ là một tay chụp h́nh chuyên nghiệp. Coi bộ anh chàng chịu đèn cô nương rồi đó.

Đi được một đoạn Kiều Loan gỉa vờ đánh rớt chiếc khăn tắm nh́n nhanh về phía sau qua chiếc kính mát đen, anh chàng đeo máy ảnh có vẻ bối rối. Nàng cố t́nh chần chờ lượm chiếc khăn tắm, vừa lúc anh chàng trờ tới cúi nhặt chiếc khăn tắm nhanh nhẹn trao cho cô nàng. Dịp may bằng vàng anh chàng đánh bạo đưa danh thiếp, cô nàng liếc nhanh tên trên tấm danh thiếp, à th́ ra hắn là tay thợ chụp h́nh người mẫu cho tờ báo nổi tiếng nước Mỹ. Chàng mời nàng đến studio để chụp một lô h́nh vào tuần tới, không bỏ lỡ dịp may nàng nhận lời để thử thời vận biết đâu mộng ước sẽ thành sự thật. Chẳng bao lâu nhờ khuôn mặt ăn ảnh và thân h́nh bốc lửa Kiều Loan chẳng mấy chốc đă được các tạp chí tranh nhau nhờ làm người mẫu. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, t́nh yêu giữa hai người nảy nở sau hai năm trời làm việc chung và t́m hiểu. Hai người hiểu rơ từng tính nết nhau, chàng ga lang hết mực tưởng như trên đời chỉ có ḿnh nàng là nhất. Hai người không thể thiếu nhau quyết định đi đến hôn nhân. Họ đi Hawai hưởng tuần trăng mật.

Những tháng đầu thật hạnh phúc đời sống gia đ́nh toàn một mầu hồng, vợ chồng chăm sóc lẫn cho nhau, tưởng như đến răng long đầu bạc. Cuộc đời đâu như cả hai nghĩ lúc trước, sẽ êm thấm trôi chảy. Cuộc hôn nhân nào cũng có những trục trặc không lớn th́ nhỏ, các cuộc hôn nhân bền vững đều dựa trên sự nhịn nhục và chung thủy ở cả hai phía. Cả hai đều c̣n trẻ chưa nắm vững được điều tất yếu cơ bản này. V́ nghề nghiệp người chồng lại bắt đầu dùng nhiều thời gian đi ra ng̣ai, để săn lùng những bóng hồng mới, trước c̣n về sớm sau th́ càng ngày càng về khuya có bữa bỏ hẳn về nhà. Những dấu vết lang thang c̣n hằn vết tích, càng ngày càng lộ rơ không c̣n cần che dấu. Quá sức chịu đựng bị chạm tự ái nàng lên tiếng hạch hỏi. Hai người to tiếng trước nhỏ sau to, và những lời chát chúa như đập vào tai, ông chồng trong cơn giận bèn vung lên bàn tay mạnh bạo nựng vào má Kiều Loan, điều này thật quá quắt, chạm mạnh vào tự ái nàng hơn nữa. Mới đầu nàng c̣n tức tưởi ấm ức khóc, sau đó đợi cho ông chồng không để ư nàng bèn cầm chiếc guốc cao gót đập mạnh vào đầu thằng cha chồng vũ phu, cho mày chết nè dám đánh bà, nàng chẳng cần phải gọi cảnh sát chi cho nó phiền phức. Hai người dằng co nhau một lúc thật dữ dội tưởng chừng như một sống một chết sau đó th́ im ĺm chỉ c̣n tiếng thở hổn hển như hai con thú hoang đến mùa động t́nh. Yêu nhau đấy, đánh nhau chửi nhau như trát trấu vào mặt sau đó lại yêu nhau ra riết, ấy vậy mà cũng đă kéo dài được 9 năm trời. Chín năm trời với những yêu đương mặn nồng, những nhiếc móc ra riết. Lâu đài t́nh ái của Kiều Loan đă được xây trên cát nên nó cũng có thể đổ vỡ bất cứ lúc nào. Cuối cùng rồi cả hai cùng đi đến quyết định ly dị, không một ràng buộc nào về con cái, tiền bạc cũng chẳng có bao nhiêu, anh đi đường anh c̣n Kiều Loan rảnh rỗi đi kiếm những mối t́nh khác.

Sau cuộc ly di không c̣n vương mắc Kiều Loan bắt đầu lao vào cuộc sống vui chơi thâu đêm suốt sáng, nàng uống rượu như uống nước lă, trải qua những cuộc t́nh vui có buồn có, nàng vẫn là đối tượng cho các chàng trai theo đuổi để chiếm đoạt thể xác nàng, hầu như các cuộc t́nh đến với nàng sau này đều chỉ là những lợi dụng, nàng làm khổ người ta cũng nhiều mà nàng đă bị bỏ rơi cũng không phải là ít. Có khi nàng gặp phải thằng t́nh nhân khốn nạn đểu gỉa hứa hẹn với nàng đủ điều để rồi bỏ rơi nàng không thương tiếc khi thằng t́nh nhân này kiếm được một bóng hồng trẻ trung khác. Hằng đêm nàng cùng t́nh nhân đi đến vũ trường sặc mùi thuốc lá và rượu, tiếng ồn ào chát chúa của những loại nhạc giật gân, say mê theo những điệu vũ điên cuồng, và trở về nhà giữa đêm khuya khoắt ngụp lặn với t́nh nhân như những con thú hoang. Cuộc sống này trong những năm đầu quả có khiến cho nàng bớt đi nỗi buồn đổ găy hôn nhân, cái tôi của nàng tha hồ vùng vẫy, chả có ai cấm cản nàng muốn làm ǵ th́ làm. Cuộc sống buông thả cứ đều đặn trôi qua, nhiều khi trở về nhà, trong căn nhà rộng lớn nàng cảm thấy thật sự cô đơn, nàng thông cảm cho nữ tài tử điện ảnh nổi tiếng Marilyn Monroe tại sao đă phải tự tử v́ sự trống vắng, đôi khi ư nghĩ tự tử chợt đến trong đầu nàng, có lẽ đó là một giải thoát duy nhất để cho con người rũ bỏ nợ trần. Nàng không c̣n tin tưởng sẽ kiếm được một tấm chồng khác thực sự muốn tạo dựng hạnh phúc gia đ́nh với nàng. Có lẽ đa phần đàn ông đều như thế cả, nàng bi quan kết luận. Không có ai đến với nàng bằng tấm ḷng yêu thương chân thật, mà chỉ như những cánh bướm bay đến hút nhụy hoa cho đến ră rời sau đó bỏ đi không môt chút thương tiếc. Đôi khi trong căn pḥng trống vắng nàng chợt thét lên điên dại đến rợn người: “đám đàn ông tồi tệ”, để rồi nàng bưng mặt ấm ức khóc hu hu như một đứa trẻ lên ba dỗi hờn.

Nàng phải kiếm một điều ǵ để làm nếu không có lẽ Kiều Loan sẽ điên lên. Trong lúc vô t́nh ghé vào tiệm sách Barnes&Noble Kiều Loan chợt nh́n thấy h́nh ảnh đứa bé vài tháng tuổi mũm mĩm, nụ cười trẻ thơ thu hút nàng rất mạnh, nàng dở từng trang để thấy có một cái ǵ thôi thúc tâm hồn nàng, nàng đă mua cuốn sách có h́nh đứa bé. Nàng nảy ra ư định t́m một đứa con để nuôi ngay lúc này chứ không cần phải đợi đến khi nàng kiếm được một ư trung nhân mới, mà kiếm được người chồng mới cho cuộc hôn nhân thứ hai quả là điều ṃ kim đáy biển trong lúc này với cuộc sống buông thả như hiện nay. Nghĩ đến đây như thể đă thoát ra khỏi mọi ràng buộc, Kiều Loan bắt tay vào việc t́m kiếm đứa con đầu đời cho nàng để an ủi cuộc sống hiện tại. Ṛng ră 9 tháng trời cuối cùng nàng đă t́m ra được đứa bé gái như ư nguyện. Trong thời gian t́m kiếm con Kiều Loan có đến nhà người chú để dự một bữa tiệc nhân tiện gặp người đàn ông qua sự giới thiệu của chú, cái màn mai mối vợ chồng này là một điều tối kỵ của các cô gái đợt sống mới như nàng, nàng coi điều này như là một điều cổ hủ của thời đại cũ mấy chục năm trước, người chồng phải do tự nàng kiếm chứ không phải do mai mối, nghe người chú nói sẽ mai mối cho nàng một người chồng đàng hoàng nàng cười sặc sụa rũ cả người, nói với người chú rằng sao lại có chuyện mai mối kỳ cục này. Nói thế chứ nàng cũng đến dự bữa tiệc ở nhà người chú để coi cái anh chàng nhà quê nào lại có ư tưởng lấy vợ qua mai mối, nàng sẽ cho anh chàng biết tay. Buổi tối đến dự tiệc như đă có chủ ư nàng ăn mặc tầm thường không son phấn loè loẹt, cái anh chàng này đâu có đáng để nàng phải ăn vận đẹp và chải chuốt, để mặt trần như thế này cho anh chàng chạy luôn, mất công trang điểm làm ǵ cho phí công bởi v́ sau buổi gặp mặt này nàng sẽ không c̣n gặp lại nữa. Ông chú giới thiệu người đàn ông chạc tuổi gần 40 có vẻ chững chạc hơn Kiều Loan khoảng 2 tuổi, qua lời tự giới thiệu chàng là một cây bút cho tạp chí phim ảnh và đang viết kịch bản cho một phim mới. Con người có cao ráo đấy nhưng không được đẹp trai theo ánh mắt của Kiều Loan, chàng có vẻ ít nói. Sau bữa tiệc hai người chia tay nhau, chàng nói dạo này chàng rất bận không biết có gặp lại được nàng không, điều này khiến nàng tự ái, cả trăm thằng đàn ông gặp nàng dù không muốn cưới nàng làm vợ cũng sốt sắng xin được gặp lại nàng lần thứ hai, c̣n thằng cha này cái mặt thấy ghét coi nàng không ra kư lô nào, để coi anh ta chịu đựng được bao lâu. Hơn hai tuần sau có tiếng điện thoại gọi chàng ở bên đầu giây bên kia mở lời xin gặp lại nàng, a th́ ra con mồi đă cắn câu mà c̣n làm bộ em chả. Thôi được gặp hắn để chọc tức chơi cho bỏ ghét.

Cuộc đi chơi ngoài biển kể ra cũng vui vẻ anh chàng nói nhiều chuyện mà nàng chưa bao giờ nghe, kể ra cũng thích thú, dân viết văn có khác. Buổi tối anh đưa nàng về nhà, Kiều Loan mời anh vào nhà chơi một chút, nàng xin lỗi vào thay quần áo ít phút sau nàng trở ra với bộ đồ ngủ mỏng thật khiêu gợi, để coi anh chàng có lé mắt hay không. Nàng rót cốc rượu vang mời uống, rượu vào kích thích lửa t́nh, chàng mê mẩn v́ sự cám dỗ. Đang trong con mê ly tự nhiên chàng ngồi bật dậy, và xin lỗi không thể làm thế nếu hai người chưa cưới nhau, nàng sững sờ và thật ngạc nhiên, có đời nào mèo lại chê mỡ, các anh chàng nhà văn đều lập dị như thế cả sao! hay là anh chàng bị ... Tại sao lại thế nhỉ chúng ta cùng hưởng hạnh phúc đêm nay để rồi chia tay nhau sau đó. Nhưng anh chàng nhà quê lắc đầu, anh đă thực sự yêu mến nàng và muốn cưới nàng làm vợ, anh tôn trọng nàng không muốn chuyện này xảy ra trước ngày cưới. Nàng hăy suy nghĩ thật kỹ nếu muốn tiến đến hôn nhân th́ chúng ta sẽ gặp lại.

Những ngày sau đó Kiều Loan suy nghĩ thật nhiều. Ngày đón đứa con đầu ḷng sắp sửa đến, nó cũng cần phải có một người cha, nàng muốn tặng một món quà có ư nghĩa cho con, chính điều này đă thôi thúc nàng tiến đến gần và chấp nhận chàng hơn. Anh có thể không là một người t́nh tuyệt vời nhưng có điều anh sẽ là một người cha tốt, v́ đứa con nàng sẽ phải thay đổi thái độ và quan niệm sống, sống không phải cho ḿnh mà cho người, điều ǵ đă làm thay đổi tâm hồn Kiều Loan nhanh chóng như thế, chỉ có t́nh mẫu tử, có thể nói chính bé Tâm đă mang lại người chồng tốt đến cho mẹ con nàng. Ngày đón bé Tâm tại nhà có mặt chàng, sau đó vài tháng hai người làm lễ cưới. Tuần trăng mật nàng đă dâng hiến cho chồng với tất cả tâm hồn của người vợ, hết rồi những ngày tháng buông thả, những dạ tiệc sáng đêm. Nàng đă kiếm được một hạnh phúc mới dù có hơi muộn, một năm sau đó nàng cho ra đời một đứa con trai.

Sau mười năm sống chung với tất cả hy sinh. Nàng cảm thấy hạnh phúc thật sự là lo cho người khác, cái tôi to tướng của nàng đă dần bị quên lăng, nàng muốn hy sinh cho chồng và cho hai đứa con. Trông thấy họ vui vẻ nàng cảm thấy măn nguyện và vui sướng. Nh́n lại quăng đường dài đă qua, nàng cám ơn thượng đế đă ban bé Tâm cho nàng, chính bé Tâm là động lực để kéo nàng ra khỏi con đường tối tăm mù mịt, trước khi gặp bé Tâm nàng đă thật sự chán nản muốn chối bỏ đời sống vợ chồng. H́nh như nàng chị thấy đời sống vợ chồng là một địa ngục khó thở. Kiều Loan nhận chân ra một điều cái tôi của ḿnh đă làm cản trở hạnh phúc gia đ́nh của chính nàng trước đó và của nhiều cặp vợ chồng khác. Từ bỏ cái tôi của ḿnh và lắng nghe đó là một trong những ch́a khóa hạnh phúc, nói th́ dễ nhưng thực hiện được quả là điều khó khăn, nếu không có một động lực mạnh như bé Tâm đến với đời sống nàng như một đ̣n bẩy để nàng có thể xoay chuyển cuộc sống trái ngược hoàn toàn. Có lẽ bé Tâm đă được thượng đế ban phát đến cho nàng.

Mười năm trời không phải qua dài những cũng chẳng phải quá ngắn, nó cũng vừa đủ để định gía chân hạnh phúc, để có thể tiếp tục đi tiếp cùng với người bạn đời cho hết cuộc đời. Có một lần Kiều Loan hỏi chồng.

- V́ sao anh muốn sống đời với nàng.
- Nhân chi sơ tính bản thiện. Đằng sau những cái bất cần đời, ngỗ nghịch, cuộc sống buông thả như muốn phá tung tất cả những luật lệ, ngựa chứng thựng có cái tốt riêng. Em là con ngựa chứng đó. Mười năm qua đă chứng tỏ anh không chọn lầm.

Nàng thật sự rơi lệ v́ lời bộc lộ thành thật của chồng. Mười năm về trước nàng không thể tưởng tượng nổi nàng có thể sống ép buộc trong luật lệ gia đ́nh do chính nàng lựa chọn. Con đường hy sinh từ bỏ cái tôi là cái chân lư sống của nàng bây giờ. Cuộc sống hôn nhân không đến nỗi tệ và xám xịt như Kiều Loan đă lầm tưởng trước đó.

Lê Hiền, Mùa Đông tháng 12 năm 2003


Cảm tưởng về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về : lehien@erct.com