Say rượu

H́nh như tôi được nếm ngụm bia 33 đầu tiên vào khoảng mười tuổi. Đó là vào ngày tết dương lịch, các cô d́ chú bác đến chúc tết, ngày tết th́ không thể thiếu được bia 33 hay rượu vang. Bia khui ra tôi đứng bên rót bia ra ly cho bố tôi và khách, nh́n bia sủi bọt tôi nhấp thử một chút. Trời ơi! Bia ǵ mà đắng quá có ngon ǵ đâu. Nhiều lần khách khứa đến chơi ngay cả những ngày thường, do bởi những buổi đăi khách nối tiếp từ năm này qua năm khác tôi biết uống bia lúc nào không biết, hết cảm thấy đắng.

Có một lần nhằm sinh nhật thằng em con ông chú, nói là em chứ nó hơn tôi ít nhất 5 tuổi, tôi chắc chừng 14 tuổi là cùng, sinh nhật mà nhậu đế trời ạ. Nó trộn đế với nước ngọt xá xị, bởi rất dễ uống tôi làm tù t́ liên tục mấy ly. Mới đầu c̣n ngà ngà, sau trong ruột rất khó chịu, tôi nôn thốc nôn tháo, tất cả thức ăn trước đó chưa kịp tiêu, đều cho chó ăn chè hết. Tôi “ḅ” từ lầu thượng ḷ ḍ xuống đến tầng cuối cùng qua bốn bực thang, mỗi bực thang tôi đều để lại kỷ niêm. Nôn đến phút chót không c̣n có thể ra được nữa, điều này khiến ruột gan tôi lộn tùng phèo đau đớn vô cùng. Báo hại bà thím phải dọn dẹp mệt nghỉ. Từ ngày đó tôi cạch uống rượu đế-xá xị, chỉ làm lon bia lai rai, tôi chỉ cần một lon thôi là mặt mày đỏ chói như mặt trời, tửu lượng tôi không được cao. Đi nhậu đâu tôi cũng chỉ biết phá mồi, uống ít mà “sực mồi” th́ nhiều.

Nói đến uống rồi say rượu th́ mỗi nguời mỗi tính.

Ngay cách nhà tôi hai căn có ông cụ buôn bán đồ mộc, lúc ban ngày rất hiền lành chăm chỉ làm nghề mộc, bào-đẽo-đóng những cái tủ bàn ghế rất đẹp. Thế nhưng chiều tối lúc ăn cơm bà cụ tất tả mua cho ông một xị ba xi đế, vậy là ông ngồi một ḿnh t́ t́ uống từng ngụm rượu trắng. Rượu vào ông bắt đầu lè nhè, mới đầu la nhè nhẹ, càng ngồi lâu xị đế vơi dần rượu ông càng chửi bà tới tấp. Mới đầu những chuyện không đâu vào đâu, sau đó lôi cả bố mẹ tổ tiên ra mà lăng tŕ. Mà không phải một lần mà lần nào uống đế ông cũng đều diễn lại tuồng chửi bới có bài bản.


C̣n người uống rượu xong tay chân táy máy, gân guốc co giật lên không ḱm hăm được tự động múa quyền Lư Tiểu Long, vô phúc cho kẻ nào đứng trong phạm vi biểu diễn của bài quyền th́ chỉ có nước tử. Gặp loại này tôi thường kính nhi viễn chi ngồi ra xa một chút, tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Người th́ có men rượu bắt đầu kể chuyện, hết chuyện này đến chuyện khác, thi phú ra ầm ầm, nẩy kiều lia chia, không biết từ đâu mà thơ kiều ra lắm thế.

Bắt phanh trần phải phanh trần
ban cho áo lót mới được phần mayô

Lái kiều từ nguyên tác
Bắt phong trần phải phong trần
cho thanh cao mới được phần thanh cao.


Kẻ th́ uống rượu vào tự nhiên cất tiếng khóc hu hu như con nít, nhớ lại cuộc t́nh bị bồ đá lăn lông lốc.

Mà một trăm ông bợm nhậu giống nhau như đúc khi say mềm đến đứng không nổi, đều tự hào vỗ ngực.

- Tui…hổng có say… đâu bà con…, ai nói tui say… tui wánh thấy bà tổ à nghe…vừa nói vừa nấc cục chân phải đá chân trái, rồi té cái bịch.

- Thui cha ơi! Cha xay thấy mụ nội rùi!

- Dzô…dzô… ly nữa coi thằng nào…con nào… gục trước. Nam vô tửu như kỳ vô phong.

- Mày là bạn tao hông! cạn với tao hết ly, ực…ực...Lại nấc cục khổ quá vậy trời!

Có thi sĩ lại c̣n bào chửa cho việc uống rượu say sưa của ḿnh.

Say sưa nghĩ cũng hư đời
Hư thời hư thật say thời cứ say

Hoặc

Trời say trời cũng đỏ gay
Đất say đất cũng lăn quay ra cười

Chưa hết đâu ra vẻ nghệ sĩ một chút, bài SAY cũng được cho ra đời để rồi thành bài ca dao cho các tay bợm nhậu hát karaoke, vừa hát vừa múa tửu quyền. Chúa mẹ ơi! cứu con dzới. Xin mời quí vị nghe tiếng hát “một thời say sưa”.

Ta say trời đất cũng say
Ta điên v́ những buồn phiền
…………………………………..
Đêm nay rượu ít mà say
Hay say v́ hiểu ḷng người
Ta cầu mong kiếp sau này
Được làm cỏ dại xanh tươi

Người viết tới đây khi không cũng bị say lây luôn, nên gục ngă hổng viết tiếp nổi nữa. Bên tai vẫn c̣n văng vẳng tiếng tiếng la “dzô…dzô…tới luôn…100 phần trăm”..


mtc

(bài đă posted trên [Diễn Đàn] của ERCT ngày 1/8/2004)

 


Cảm tưởng về thơ văn của Lê Hiền xin gởi về : lehien@erct.com