Hẹn nhau mùa hoa anh đào
 

Cuối cùng rồi bạn cũng không đi dự Ngày Nhớ Huế-Mùa Hoa Anh Đào được, dù ḿnh đă ḥ hẹn với nhau suốt cả năm nay. Những bức điện thư viết cho nhau bay xối xả, những cú điện thoại để bàn bạc, sửa soạn may sắm áo dài, màu tím hay màu hoa cà, áo trắng hay áo màu? Bạn c̣n nói, thôi thời áo trắng đă vội vă qua rồi, đừng níu kéo làm ǵ, gần nữa thế kỷ chứ ít chi? Ḿnh c̣n có những dự tính bên lề, gặp ai, ở đâu, thăm viếng chỗ nào..tất cả đều đă xếp đặt đâu vào đấy! Nhưng rồi bạn cũng không đến. Cái chân đau hay cái đầu không yên, cái tâm không tịnh?

Từ ngày biết các anh chị và các bạn ở quanh vùng Hoa Thịnh Đốn đứng ra tổ chức Ngày Nhớ Huế ḿnh đă đặt mua những vé đầu tiên. Ḿnh không cần hỏi chương tŕnh sẽ có những ǵ? Không cần biết những ai sẽ tham dự, thời tiết rồi sẽ ra sao... miễn là bạn sẽ qua thăm, sẽ cùng gặp một số các bạn khác từ phương xa về.. miễn là ḿnh được xem hoa đào trong nắng xuân và nhất là được mi mi tau tau sướng miệng th́ thôi!

Nhưng hôm nay bạn đă không đến chốn thủ đô, không là một trong hơn tám trăm ngàn người đổ xô về vùng Hoa Thịnh Đốn mỗi năm để chiêm ngưỡng hoa anh đào nở rộ, để ngắm 3,020 cây anh đào, mười hai giống nổi tiếng nhất Nhật Bản do Thị Trưởng Tokyo tặng năm 1912, theo lời đề nghị của Đệ nhất phu nhân Helen Herron, vợ của tổng thống Howard Taft.

Thôi th́ để ḿnh kể bạn nghe, và sẽ chụp rất nhiều h́nh gửi bạn.

Bắt đầu chương tŕnh Ngày Nhớ Huế là đi xem hoa anh đào trên chuyến du thuyền sông Potomac. Hôm đó trời không được tốt, nắng xuân vẫn chưa đủ sức len lỏi vào gió lạnh của mùa đông c̣n sót lại. Tuy nhiên người người lớp lớp vẫn kéo nhau đi xem hoa, trong đó có hơn trăm người nói tiếng Huế, kêu gọi nhau, chụp h́nh cho nhau dướí những tàng hoa màu hồng nhạt nằm san sát; có khi đan vào nhau, làm như bầu trời bỗng dưng hạ thấp xuống, ôm chầm niềm vui gặp lại bạn cũ người xưa của những tâm hồn dù tuổi có lớn nhưng chưa kịp già.

Niềm vui của các bạn, các anh chị hôm đó, dưới vườn đào cũng không khác ǵ cảnh “hanami”(đi xem hoa) của người Nhật. Người Nhật đón mùa hoa anh đào như chúng ta đón xuân, đón Tết về với cành hoa mai vàng. Họ rủ nhau ra công viên, hoặc những nơi có hoa anh đào đẹp nhất thành phố để chào mừng hanami với bạn bè, gia đ́nh và đồng nghiệp. Trong các thành phố như Tokyo, họ c̣n đi xem hoa vào ban đêm được gọi là “yozakura”( hoa đào về đêm). Tiếc là các anh chị và các bạn không có dịp xem hoa đào về đêm. Những đêm đẹp trời ánh sáng của lồng đèn chiếu qua những cánh hoa tinh khiết, mỏng manh, lấp lánh huyền ảo rất thi vị. Khi đi dưới những hàng cây anh đào, chỉ toàn hoa không có lá, một vài tia sáng xuyên qua, trong một không gian bao bọc bởi hoa, hoa trên đầu, hoa rụng dưới chân vẫn c̣n tươi mát bạn sẽ có cảm tưởng như ḿnh đang ở một nơi nào không có thật, đang mơ mộng ở một chốn xa xôi?(hay là chốn thiên thai mộng tưởng của Văn Cao?). Hoa đào trong sáng, xinh đẹp nhưng rất mỏng manh tinh tế, rất sớm tàn làm ḿnh cảm thấy cái phù du của cuộc sống, cái thoáng qua của kỷ niệm ở ngay trước mặt chứ không cần phải t́m kiếm đâu xa. Nguời Nhật thường nói, nếu không có hoa anh đào nở để báo mùa xuân th́ họ sẽ không có được cảm giác vui vẻ trẻ trung bao giờ.

Các anh chị và các bạn Huế vừa ngắm hoa vừa tíu tít, vừa như sống lại những ngày xưa, quên cả thời gian, dù thời gian có mong manh, quên cả không gian v́ trước mặt xung quanh chỉ là hoa là nước, là những khuôn mặt thân quen. Từ trên thuyền nh́n quanh bờ sông Potomac là một chuỗi hạt trai màu phơn phớt hồng. Đi dạo giữa rừng hoa nh́n những cánh hoa rơi trong gió, xa xa trông giống như những bông tuyết tan rất mau trong không khí mùa xuân. Đă đến lúc ra về mà ai cũng c̣n bịn rịn nh́n hoa, không muốn từ giả nhau vội dù tối nay, ngày mai, ngày kia vẫn c̣n có cơ hội gặp lại nhau trong chương tŕnh hội ngộ rất phong phú của ban tổ chức. Giả từ màu hoa hồng tươi mát, cám ơn màu hoa trong sáng đă đem đến cho trái tim ḿnh một chút yên tĩnh của quá khứ một tia yêu thương của mùa xuân vừa len lén vào trong tâm hồn.

Sông Potomac không giống sông Hương nhưng khi nh́n những hàng hoa đào mơn mởn trên sông, năm nào ḿnh cũng nghĩ giá như ḿnh có thể trồng những hàng cây mai vàng dọc hai bờ sông Hương th́ mùa Xuân ở Huế sẽ đẹp biết bao. (Có nghe nói là ở phiá trên Thương Bạc đă có dăy mai vàng, hay là ai đó cũng đă nghĩ như ḿnh?). Rồi một mùa xuân nào đó ḿnh cũng sẽ có dịp du ngoạn trên sông Hương, ngắm những cội mai vàng tươi màu trong nắng. Đó là ước mơ của bạn, của ḿnh, của một vài bạn nữa mà không biết măi đến bao giờ mới thực hiện được.. Ước mơ qua những câu hát gởi những người xa Huế :

Huế năng Huế mưa, Huế nhạt nhoà điêu đứng

Huế đẹp Huế thơ, Huế âm thầm chịu đựng

Huế đón con về, Huế vươn ḿnh lên tiếng

Về đây con ơi, về thăm xứ Huế

…….Về đây con ơi, về thăm xứ Huế

Phượng đỏ mai vàng, Huế của ngàn năm

Về đây con ơi, về thăm xứ Huế

Phượng đỏ mai vàng, ai nhớ thương ai..

 

(Phượng Đỏ Mai Vàng, Thơ Lê Thị Hàn, Nhạc Lê Khắc Thanh Túy)

Chiều hôm đó, sau chuyến xem hoa, các bạn đi tản mác về các hoạt động bên lề, triển lăm tranh Đinh Cường, Trương Vũ và Nguyễn Trọng Khôi. Đêm văn nghệ trong dịp khánh thành chùa Hoa Nghiêm do anh chị Trần Đoàn và Phan Nhơn tổ chức. Các bạn cùng lớp, cùng ban gặp nhau ớ những nơi đă hẹn. Các bạn địa phương mời một nhóm bạn cũ, c̣n các anh chị lớn hơn lại có những chương tŕnh riêng của họ.

Ḿnh đến xem văn nghệ trong dịp khánh thành chùa Hoa Nghiêm. Văn nghệ rất hay, đặc sắc nhất là màn tŕnh diễn “Áo dài qua các thời đại “ của chị Lai Hồng. Chị Lai Hồng quả là một nghệ sĩ yêu nghề. Chị đă bỏ bao nhiêu công sức vào một chương tŕnh quá công phu. Chị chọn, chị vẽ và may từng mẫu áo. Chị viết từng câu giới thiệu, chú ư từng bước đi của người mẫu. Ḿnh say sưa xem quên cả mệt nhọc của suốt một ngày dài bận rộn.

Phải công nhận ban tổ chức các hoạt động và nhất là ban ẩm thực của chùa Hoa Nghiêm rất giỏỉ, từ buổỉ cơm trưa sau lễ khánh thành, đến bữa ăn tốí khi xem văn nghệ, đă tổ chức một cách chu đáo, chí t́nh, trật tự và rất “văn minh” bằng cách yên lặng chuyền thức ăn vào cho quan khách để họ có thể vừa ăn vừa thưởng thức văn nghệ, nhờ vậy khách không bị đói bụng phải ra về sớm. Đúng là đă hiểu thấu “có thực mới vực được đạo”.

Chủ nhật, ngày Hội ngộ, ngày Đoàn tụ, ngày chính của chương tŕnh Nhớ Huế năm nay. Hơn 700 người bạn Huế, dâu rể Huế, thân hữu từ phương xa, từ mọi nơi trên thế giới dồn về đoàn tụ nơi đây. Mọi người đến đây để “nói tiếng Huế” để mi mi tau tau, để nh́n nhau mà bùi ngùi nhớ lại cả một tuổỉ trẻ đă vụt bay qua.

Ai ngờ số khách dự định từ 400 đă lên hơn 700 và c̣n có thể hơn nữa nếu ban tổ chức không “đóng sổ”. Thế mà nghe nói khi nhóm bạn địa phương đề nghị tổ chức Ngày nhớ Huế chỉ có một số ít quyết tâm làm cho được, nhưng khi đă đồng ư làm th́ ban tổ chức thật hết ḷng. Các anh các chị đều đă 70, 80 mà ai cũng cố gắng hết sức cho ngày Hội Ngộ thành công. Nghe nóí định nghĩa thành công của ban tổ chức là “thấy người vui là ta vui”, thấy khách ra về giữ kỷ niệm đẹp là ḿnh thấy hạnh phúc rồi! Ngày thứ sáu công việc bề bộn đến thế mà một số anh chị trong BTC đă có mặt tại khách sạn để đón tiếp khách phương xa. Có những anh chị luôn lo chuyện đi đón đi đưa ở phi trường, đỡ đần các bạn lớn tuổi từ xa đến với xe lăn, có nhiều người phải chống gậy, đến phi trường quá mệt cần phải nghỉ v́ trật giờ Đông Tây. Có anh chị phải lo kế hoạch sao cho 110 người đi hai chuyến bus đến du thuyền, lên bus rồi mới biết là thiếu vé.. té ra có người lấy vé trước rồi đi taxi với bạn.. “thật kêu trời không thấu…” nói vậy mà rồi các anh chị trong BTC cũng cười tươi như hoa… cũng chính ngày đi xem hoa đào đó lúc gần về trời lại đổ mưa,, lại phải gọi bus đến sớm để khách khỏi phải dầm mưa mà chờ.. đúng là hết ḷng với khách phương xa.

Buổi họp mặt bắt đầu từ 12 giờ trưa mà 11 giờ sáng băi đậu xe đă chật ních. Ai cũng sợ với một số khách đông như thế, việc lấy bảng tên, chỗ ngồi sẽ rất khó khăn và sự đợi chờ sẽ không sao tránh khỏi. Ḿnh rất ngạc nhiên là mọi việc thật êm xuôi, ai cũng biết số bàn ḿnh ngồi, có những bạn muốn đổi bàn với nhau th́ cũng âm thầm thoả thuận nên không gây ra một xáo trộn nào. Có lẽ ai đến đây cũng với một tấm ḷng cùng những nao nức những tâm t́nh như nhau, đến để cùng vui với nhau, cho nhau niềm vui. Chưa đến giờ mở đầu mà pḥng tiếp tân đă đông nghẹt cả người, đại sảnh khách sạn đầy những tà áo đủ màu, những khuôn mặt tươi cười đang nói chuyện với bạn mà mắt vẫn dáo dác nh́n vào đám đông để t́m đâu đó một h́nh bóng thân quen. Tiếng chào hỏi nhau, tiếng ơi ới, ơ ḱa, tiếng cười vang, có người đang cầm tay bạn len nhau qua đám đông:

 -H đâu H đâu.. đă gần 50 năm rồi không gặp..

 -Th́ chờ chút, hắn đứng măi đằng xa kia, có vài đứa nữa, hy vọng là chưa chạy đi chỗ khác.

Đến nơi cả bọn ôm chầm lấy nhau. Lớp ĐH61 QH62, lớp cuối của nữ sinh ĐH qua QH, nào LTBD, PV, LTH, LT, TH, KL,NTL,HTL, MD,KD,NQ.. và c̣n nhiều nữa, đứa nào cũng muốn có h́nh ḿnh nên các ông rể thi nhau nháy máy. Trong hội trường thế nào cũng có các anh QH62, tiếc là không gặp hết để chụp chung một tấm h́nh xem có ai c̣n nhận ra ai không? Cứ mỗi lúc hàng người chụp h́nh càng đông, rồi la nhau chí choé:

-Ra đây, ra đây, để ḿnh hỏi nhau chuyện gia đ́nh con cái cái đă… chụp “bóng” hoài làm chi??

Có vài ba đứa bị kéo ra khỏi đám đông để được “chất vấn”

-Đi đâu mà không hề thấy xuất hiện, mà biệt vô âm tín..

-Vẫn ở đây chứ đi đâu, ở xứ này từ ngày du học Mỹ đến nay..

-C̣n mi?? Đến phiên đứa khác bị hạch hỏi..

-Hỏi chuyện gia đ́nh hả?

-Tụi bây cứ muốn hỏi chuyện gia đ́nh cho nên có nhiều đứa phải trốn biệt đó biết không?

- Bộ không có chuyện chi khác vui hơn sao? Chuyện gia đ́nh là chuyện dài. Đứa mô có chuyện gia đ́nh vui th́ kể nghe.

- Răng không hỏi chuyện của tau? Hỏi xem tau có vui không, coi thử tau có c̣n phong độ không? Tau đă về hưu chưa hay vẫn loanh quanh ăn cơm nhà vác ngà voi.

- Mấy đứa bây xưa quá! Rồi có đứa c̣n tiếp:

- Chuyện vợ chuyện chồng? Anh B với chị C ở với nhau gần 50 năm nay rồi, họ sống hạnh phúc lắm.. th́ tụi bây cũng rứa, th́ tau cũng như rứa. Gia đ́nh ai cũng rứa có buồn có vui, chứ không lẽ vui hoài th́ cũng chán chết. Khi mô có nhiều giờ rồi kể.

- Kể rồi lỡ chảy nước mắt ai lau?

 Mấy đứa đứng quanh yên lặng, cũng phải, không gặp nhau gần 50 năm nay, chuyện đời kể sao cho hết. Chỉ cần thấy đôi mắt đó c̣n tinh anh, miệng cười đó c̣n rất có duyên và vẫn c̣n nhớ ḿnh để nói chuyện xưa với nhau là vui rồi.

-Tau có 10 đứa cháu nội ngoại, có đứa nào b́ được với tau chưa? Đứa cháu lớn của tau mà lấy vợ, có con th́ tau có chắt …Lần tới gặp nhau tau sẽ đưa h́nh chắt cho coi, chừ h́nh cháu th́ nhiều quá, có thể cho qua.. Cả bọn cười oà.

Có nhiều bạn không thay đổi ǵ dù đă xa nhau gần nữa thế kỷ, nhưng cũng có nhiều bạn thoạt nh́n không ra, nói chuyện một lát mới nhớ, rồi à ra….

-Chừ mi nói được mấy thứ tiếng rồi? viết được mấy quyển sách rồi?.

Những câu hỏi dồn dập không phải cho một đứa mà cho cả bọn, đứa này trả lời giùm cho đứa kia, ồ ồ ạt ạt.. Cho đến lúc ban tổ chức mời quan khách vào bàn mới chịu chia tay, hẹn tí nữa gặp lại ở hành lang.

Ban tổ chức đă khéo léo đem về đây cả văn hoá Huế trong hai tấm b́nh phong Hoàng Thành Đại Nôi và cổng trường Quốc Học. Đám đông tụm năm tụm ba, máy ảnh chớp lia lịa, ai cũng dành đứng trước tấm b́nh phong cổng trường Quốc Học để chụp h́nh. Nh́n vào h́nh là thấy ngay một thời học sinh đáng nhớ, một tuổi thơ dại đáng yêu, để nói với con:

                   Con về xứ Huế với Me

Me đem con đến trường xưa vôi hồng

Tóc thề cắp nón thẹn thùng

Mân mê tà áo trên đường phượng bay

 

Con về xứ Huế với Me

Me đem con đến từng nơi hẹn ḥ

Hai hàng phượng đỏ xôn xao nhớ

Gốc mai vàng hôm sớm chờ nhau…

 

(Phượng Đỏ Mai Vàng, Thơ Lê Thị Hàn, Nhạc Lê Khắc Thanh Túy)

Giờ khai mạc, những lời giới thiệu, cám ơn, những thủ tục thường lệ, anh chị trưởng ban văn nghệ và hai MC giới thiệu chương tŕnh với giọng Huế mượt mà, thân thiết. Nữ MC xinh đẹp duyên dáng thưa với quan khách “con là sản phẩm của ĐH-QH” của “tóc bay bên nớ, tơ vương bên này” làm cho mọi người xao ḷng. Hơn 700 tâm hồn hướng về xứ Huế thân yêu, nhớ về những kỷ niệm êm đềm trong thành phố nhỏ đủ để hỏi ra th́ ai cũng bà con, lớn đủ để đào tạo những người Huế thành công trong rất nhiều lănh vực, cư ngụ khắp nơi trên hoàn cầu. Hơn 700 cặp mắt quay về sân khấu lắng nghe bản đồng ca “Thương Về Xứ Huế” do các anh chị ĐH QH tŕnh diễn. Huế và Huế, Huế ở quanh ḿnh.

Phần tŕnh diễn văn nghệ rất đặc biệt, đầy đủ sắc thái với những bài đơn ca do các tài năng địa phương. Kịch bản Ḥn Vọng Phu với người chinh phụ tài hoa năng nổ có công rất nhiều trong ban tổ chức và MC linh động từ Dallas đă làm khán thính giả mũi ḷng. Bài hợp ca của nhóm Florida rất công phu, từ lối hát bè đến cả màu tím của bản nhạc. Và ngạc nhiên nhất là hai màn vũ của ĐH67. Nh́n những ống chân dài đá lên đá xuống nhịp nhàng như đang xem “The Rockettes ở Radio City Music Hall, New York” tưởng đây là các vũ nữ mặc áo dài, làm ḿnh phải lẩm nhẩm bài toán trừ, lúc đầu lấy 2011 trừ 1967 a.a. vẫn c̣n trẻ, quên cọng 18! sau đó biết các nàng đă quá lục tuần .. th́ càng thán phục hơn nữa. (Nghe nói sau khi ban vũ tŕnh diễn ở đây c̣n tiếp tục một màn lưu diễn ở Canada, đi đâu cũng được các bạn cung cấp thức ăn, cũng hát cười nghiêng ngữa , đến khi về lại Virginia để tan hàng, từ đó có bạn về Boston số đông về California gần một nữa số vũ nữ bị cảm nói không ra tiếng, đau thật hay v́ ham vui quá!). Giữa những màn văn nghệ cây nhà lá vườn là tiếng hát ngọt ngào của Ngọc Hạ và trầm ấm của Nguyên Khang, cặp song ca Ngọc Hạ Nguyên Khang cũng là con cháu đất thần kinh nên đă hát hết ḷng cho những tâm hồn đang lắng nghe nhạc của Huế.

Thỉnh thoảng, trước khi bắt đầu màn mới, ḿnh “bỏ lớp” ra ngoài hành lang như những ngày c̣n ở ĐH để gặp các bạn. Tưởng là chỉ có đám bạn ĐH62, ai ngờ cũng có rất nhiều người trốn ra đây hàn huyên tâm sự. Đông đến nổi muốn chụp một tấm h́nh chỉ có ba đứa để gửi ngay cho bạn qua Iphone mà phải vào pḥng… tắm. Dĩ nhiên pḥng tắm có phần ngoài rộng răi nhưng khi các chị vào thấy mấy đứa chụp h́nh đều vừa cười vừa la “trời ơi, hết chỗ chụp h́nh rồi hả”? Mấy chị đâu biết là ngoài kia khó ḷng mà đứng ba đứa, thấy ba đứa đứng lại là thế nào cũng có đứa ghé vào “đừng chụp 3 người, để tau vào với, rồi..tau nữa, tau nữa..”

Bọn ḿnh trở vào xem văn nghệ kẻo bỏ mấy anh rể QHĐH đi hoài cũng không phải phép, dù hỏi ra th́ mấy anh khen chương tŕnh văn nghệ phong phú lắm. Mấy anh nói mấy o ĐH giỏi quá, tự biên tự diễn mà Hồn Vọng Phu trên sân khấu như là một musical của Broadway vậy. Hoan hô người đa tài.... Có nhiều anh nói tiếng Huế, hay dù không phải Huế cũng đă quen nghe vợ mimi tautau, đă quen cảnh ngồi một ḿnh khi mấy o vào “club mi-tau” rồi! Thậm chí các con cũng hay nói với các bạn của Mạ:

 “Mấy D́ ơi, khi mô mấy D́ họp hội mi-tau kêu cho Mạ con đi với nghe, đi tới đâu tụi con cũng chở. Con thấy Mạ con vui nhất là khi nói chuyện với mấy D́ đó.” Cũng thật như vậy, có nhiều bạn nấu ăn ngon, khi nào gọi rủ đi ăn cũng nói “Đừng đi đâu cả, tới đây tau nấu cho mà ăn, mi nhớ là ở đây đi tới ăn khó hơn là nấu ăn. Đồ bỏ ba cục thịt vài cọng sả dễ ợt mà..tới đây để ăn xong c̣n được la cà vài ba câu chuyện mới vui chứ.” Có anh rể ĐHQH nói với các bạn “Ui, mụ vợ tui dễ lắm, ai nói tiếng Huế là được ăn chắc 50 điểm rồi, nếu ăn được bún ḅ, ở trong thành, học ĐHQH, và...thích đi xe đạp nữa là lên 100 điểm ngay.” Chuyện mấy o công chúa ngày xưa kể thành một pho sách chưa hết.

Ḿnh ngồi gần sân khấu nên thấy và biết được bao nhiêu nhọc nhằn của BTC, nhiều vấn đề hóc búa mà cô MC trẻ đẹp, các anh chị lo về văn nghệ đă lanh lẹ giải quyết.

Quan khách đă vào bàn, chương tŕnh bắt đầu nhưng v́ thiếu cables nên h́nh không chiếu lên màn ảnh được. Một anh chàng trẻ sốt sắng chạy xe đi mua về gắn... mọi việc xảy ra chớp nhoáng, không than văn, không kể công, hỏi ra mới biết chàng là phu quân của MC.

Trong lúc anh trưởng ban văn nghệ đang chia xẻ tâm t́nh Nhớ Huế với quan khách, có người d́u bà cụ già trên 90 tuổỉ từ Paris qua, chờ lấy microphone để lên sân khấu phát biểu ư kiến và c̣n nhiều ông xin lên chia xẽ tâm t́nh nhớ Huế nữa.

Ngoài ra vô số người đến hỏi MC có thể cho biết bạn XYZ ngồi ở bàn nào, nếu không biết xin được lên sân khấu hoặc nhờ MC rao t́m bạn. Có rất nhiều người ra về buồn tiếc là không t́m được một số bạn của họ. Xin đề nghị với BTC trong tương lai, đặt một bàn “T́m Bạn” cạnh bàn tiếp tân, quan khách nào có ư t́m bạn xin ghi tên ḿnh, số bàn ḿnh ngồi và tên các bạn ḿnh muốn t́m vào sổ t́m bạn. Để không làm mất th́ giờ của BTC và kẹt đường đi của quan khách, sau khi ghi tên bạn cứ đi về bàn của ḿnh. BTC có bản danh sách gốc khi có th́ giờ sẽ tuần tự ghi số bàn của người bạn muốn t́m. Sau đó bạn chỉ cần đến bàn t́m bạn tự xem sổ sẽ biết bạn ḿnh ở đâu.

Tiếng hát Ngọc Hạ kết thúc chương tŕnh đêm hội ngộ, mọi người c̣n bịn rịn chưa muốn về dù đă kéo dài đến 6 giờ 30 phút thay v́ 5 giờ. Hai ca sĩ Nguyên Khang và Ngọc Hạ đă hát đến mệt lả cả người, đă hết ḷng với quan khách cũng là để đền bù công khó của ông bà bầu show. Đă làm cho ông bầu nhiều phen hú tim v́ ca sĩ mua vé máy bay sít giờ khai mạc quá cuối cùng phải lo đổi vé, hoặc ca sĩ không nhớ giờ bắt đầu chương tŕnh v.v. báo hại ông bà bầu phải lo từng li từng tí.

Đêm thứ hai, sau một ngày đi thăm thắng cảnh thủ đô, mọi người họp mặt tại Harvest Mơon để hát khúc chia tay. Lần chia tay nào cũng bịn rịn nhưng it ra lần này các anh chị lớn tuổi lại rất hăng say , tính chuyện họp mặt năm sau tại Quận Cam, California. Các anh chị nhủ nhau rằng ta phải “sống vui”như thầy Chơn Thành ở chùa Liên Hoa từng dạy, sống vui là biết sống và biết tận hưởng sự sống với hạnh phúc trong sáng, tâm hồn thanh tịnh. Phải chăng chúng ta nên lắng nghe thầy Thanh Từ “Đạo Phật là Đạo Yêu Đời”.

Con cháu đă lo xong, sự nghiệp đă thành, bây giờ không gặp nhau để nghe lại khúc ca thanh xuân, không cùng ngồi ôn lại kỷ niệm của những ngày mực tím thơ xanh, hay những buổi ngu ngơ trên xứ lạ th́ c̣n chờ đến bao giờ?

Hăy t́m về lại với nhau, những cánh chim xứ Huế, quê hương giờ “nửa ṿng trái đất bỗng xa xôi”, rứa mà vẫn thương làm sao…

 

Huế thương biết mấy cho vừa
Thương tà áo tím qua đường phượng bay
Thương em má đỏ hây hây
Nón che nửa mặt, tóc mây nồng nàn

Thương o An Cựu mơ màng
Nhớ chàng Bến Ngự ôm đàn ngóng trông
Hoàng hôn tím ngắt bên sông
Tơ trời nhỏ xuống giữa gịng vấn vương…

Huế thương biết mấy cho vừa
Mấy mùa đói rét mấy mùa xót xa
Trời cao biển rộng bao la
Cánh chim viễn xứ quê nhà ngóng trông

Dẫu cho đời có nhọc nhằn
Giúp sao cho Huế măi c̣n tiếng thơm
Dẫu cho lưu lạc muôn phương
Người con xứ Huế t́nh thương không nghèo.

(Huế thương, Thơ Lê Thị Hàn, Nhạc Lê Khắc Thanh Túy)

Xin chân thành cảm ơn Ban Tổ Chức, xin tất cả các anh chị, các em, các cháu, các nhân vật đă trực tiếp hay gián tiếp góp phần trong việc h́nh thành những ngày vui đă qua, nhận nơi đây ḷng biết ơn của chúng tôi về sự hy sinh cùng công khó của tất cả. Nếu không có những bàn tay hữu h́nh hay vô h́nh, những tấm ḷng, những nổ lực và công sức này th́ làm sao những người con Huế có được mấy ngày vừa qua, có duyên ngộ cố tri có những phút tri âm mặn mà thân mến.

Mới hay cái chất keo sơn của t́nh nghĩa xứ Huế đậm đà đến nỗi thời gian và không gian khó mà xoá mờ được.

Xin hăy trân quư điều đó.

Bạn ơi, ḿnh đă kể hết cho bạn rồi đó, từ những chi tiết nhỏ nhặt, những dữ kiện như để báo cáo, những tâm t́nh, cọng thêm những bài hát bạn đă nghe nhiều lần rồi nhưng vẫn viết ra để bạn thấm thía mà muốn hát hơn v́ hai người đặt lời và đặt nhạc là hai o gái Huế, ca sĩ là một o Huế nữa th́ tuyệt vời phải không?

Chân đă bớt đau, đầu đă yên, tâm đă tịnh chưa?

Thôi nhé, hẹn nhau mùa hoa anh đào năm sau.

Lê thị Hàn & Nguyễn Bá Vinh

(Nữu Ước, 13 tháng 4, 2011)