Nguyễn thị Hồng Yểm

Truyện ngắn của Lưu An

Lưu An l anh Vũ Ngọc Ruẩn, sinh năm 1946 tại Xun Trường, Nam ịnh , Việt Nam. 
Bt hiệu Lưu An & Thượng Xuyn Lộ, cưu học sinh Chu Văn An 59-66, tốt nghiệp Master về Food Sciences đại học Kagoshima, Japan 1977. Anh Ruẫn hiện đang sinh sống tại Thụy Sĩ.

 

Lời giới thiệu:  Tr chơi trẻ con: em c du mới chưa nghe nặng sầu.Ch rể ngẩn ngơ ra hi hoa c lm qu cưới c du....( nhạc TTT) Kỷ niệm của tuổi thơ,c những lc người ta tưởng rằng chỉ l những đẹp đẽ thong qua trong qu khứ m thi !Nhưng c khi lại l những gắn b mun đời khng qun.Từ những đơn sơ, ngờ nghệch đ tnh yu sẽ lớn dậy, nối ko cuộc đời của người ta với nhau trong một dạng thức yu thương no đ! Hạnh phc, hoan ca hay dang dở, đau buồn.

y l một đoản văn, viết về truyện yu thương của một người bạn, một sĩ quan trẻ cuả VNCH ngy xưa. ể kỷ niệm cho anh, cho Vn người tnh dang dở tuổi ấu thơ của anh v cho cả người chu Nguyễn thị Hồng Yểm m ti đ gặp, đ ngẫn ngờ nghe kể về mối tnh kh đẹp nhưng hơi buồn đau của họ. ( LA)

&

Thanh khng biết v đưa đẩy no đ mang gia đnh Vn đến ci xm nhỏ, kh ngho của anh.Căn nh Vn cch ci giếng nước chung của xm, đằng sau nh của Thanh chỉ vi chục mt.

Vn mồ ci cha từ ngy cn b,nng sống với mẹ v hai người chị trưởng thnh, đ c gia đnh, cng nhau trng coi một chiếc sạp bn đồ gia vị ở ngi chợ gần nh.Vn theo đạo Cng gio cho nn thay v học ở trường tiểu học cng lập của khu vực cng với anh em Thanh, nng vo học ở ngi trường của nh thờ .

Khi Vn dọn đến xm, nng 11 tuổi, Thanh ln 9 v hai đứa em của Thanh mới 8 v 6 tuổi. D tuổi tc cch biệt nhau nhưng Vn v ba anh em Thanh thn nhau rất nhanh ngay từ ngy đầu tin vừa đến xm. ặc biệt với Thanh, sự thn tnh, gắn b giữa hai đứa đ lm ba mẹ Thanh cũng như gia đnh Vn ngạc nhin. Gần như mỗi ngy khi vừa đi học về hai đứa lại tm đến nhau, vui chơi với nhau đến độ qun cả giờ ăn.

Tnh thn của hai đứa b đ thắt buộc hai gia đnh lại với nhau. B Tứ, mẹ của Vn v hai người chị v bận bịu bun bn, khng chăm sc bi vở thường xuyn cho Vn được. Ba mẹ Thanh đ ko Vn đến nh học hnh, chỉ dậy bi vở cng vớ anh em Thanh.

Trong bất cứ tr chơi no với lũ trẻ trong xm, cần đến sự chia phe nhm, hai đứa lun lun vo một nhm. Cả đến những tr chơi cần đến cảnh ẵm bế, cng nhau hay tập tnh hỏi han, săn sc nhau khi bệnh hoạn... bắt chước sinh hoạt của ngườ lớn, chng vẫn về phe với nhau. Ở ci tuổi ấn thơ, chưa biết g ngại ngng thch bắt chước đ. Chng đ diễn tả những hnh động, lời ni v ging điệu đi khi lm cho cha mẹ của chng ngẩn ngơ suy nghĩ.

Một lần, khi vừa lm xong bi kiểm, trước mặt ba mẹ Thanh. Vn xếp vội mấy cuốn vở vo cặp, rồi chạy vng qua chiếc bn học, cầm lấy tay của Thanh, với giọng no rất ngọt ngo:

-Thanh, ra đy chơi với Vn. Chng ta tiếp tục chơi tr vợ chồng nữa nhe ?

Trong khi Thanh cn đang bận bịu với mấy ci bt ch mầu đang gọt dở. Con b ni tiếp :

-Vn lm mẹ bị bệnh, nằm trn giường với con. Cn Thanh lm cha săn sc cho Vn v đứa con nhe !

ng b Chnh, ba mẹ của Thanh im lặng ngẩn ngơ nhn v nghe hai đứa b đối đp. Một lc sau, b Chnh ko Vn vo lng mnh, u yếm vuốt ve, hỏi nhẹ con b:

-Vn, chu c thương Thanh khng ?

-Chu thương m, bc khng thấy sao, ngy no chu v Thanh cũng chơi tr vợ chồng. Chu l vợ của Thanh, cn Thy v Trọng hai em của Thanh l hai đứa con của chng chu đ !

Rồi với giọng ngy thơ, con b kể lể ra những hnh ảnh một mi gia đnh đầm ấm với đủ hoạt cảnh, giặt dũ, săn sc nhau khi bệnh tật...  ng b Chnh thch th ngồi nghe, thỉnh thoảng đưa ra vi cu hỏi han hay gip vi kiến cho ci khung gia đnh tưởng tượng đy ắp hạnh phc trong đầu n.

B Chnh quay sang nhn chồng tm sự :

-Cứ đ ny, chng n chắc chắn sẽ c rất nhiều kỷ niệm đẹp lắm !Tương lai khng biết ra sao đy ?

Ngẫm nghĩ một cht, b Chnh tiếp :

-Em tự nhin thương con Vn ny qa anh ạ ! Em mong với 2 tuổi lớn khn hơn của n, khng phải l trở ngại cho thằng Thanh của chng mnh ...

ng Chnh vỗ nhẹ ln vai vợ, ngắt lời :

-ng l vớ vẩn !Em chỉ lo xa m thi. Nếu chng yu thương nhau th kể g tuổi tc !

Thấm thot đ hơn một năm kể từ ngy gia đnh Vn dọn đến xm. Những tr chơi ngy thơ vẫn tiếp nối mang theo thn tnh cng ngy cng gắn b của hai đứa b. Ngy cuối tuần Vn vẫn trong chiếc o di trắng đều đặn đi lễ nh thờ. Thanh d khng đi đạo nhưng vẫn theo Vn đến nh thờ, rồi chia tay khi Vn vo xem lễ. Thanh lang thang ở pha ngoi sn, ln lt hi những bng hoa sứ trong sn nh thờ bỏ vo trong một bọc giấy. Chờ lc tan lễ, trn đường về nh hai đứa chia nhau thch th, ht những giọt mật hoa ngọt lịm từ cuống hoa.

Một buổi chiều sau khi đ hon tất xong tất cả những bi vở của nh trường, Thanh v hai đứa em cng với Vn tham dự với trẻ trong xm chơi tr trốn tm''năm mười ''. Dĩ nhin, cũng như tất cả cc cuộc chơi khc, Thanh v Vn khng rời nhau, lun lun cng chạy, cng trốn với nhau. Một lần hai đứa cng np vo một hốc kẹt kn đo của một căn nh. Cả hai nn thở, im lặng cố giữ kn nơi ẩn np của mnh. Thanh nhn thấy đứa trẻ'' kiếm tm'' từ xa đang đi lại, xục xạo tm kẻ trốn. V sợ bị khm ph Thanh cố p st thn mnh vo Vn, đi tay m st lấy Vn, khun mặt hai đứa chạm st vo nhau. Hơi thở đứt qung,hồi hộp v lo sợ bị thằng b kiếm tm khm ph ra chỗ hai đứa đang ẩn np.

C lẽ v qa hăng say với tr chơi v lo sợ bị thua... Thanh khng ch đến thi độ kh chịu, c t cht giận dỗi của Vn. C b cố cựa mnh ra khỏi vng tay  của Thanh, tm cch đẩy thằng b ra xa. Nhưng v mắc trong gc kẹt, qa chật chội, kh xoay trở. Con b đ khng lm sao thot ra khỏi được m cn bị Thanh gh chặt hơn nữa ! ến một lc v qa bực bội, khng thể no lm hơn được, Vn gắt ln :

-Bỏ người ta ra ! Kỳ lắm !

Nhưng ở ci tuổi ln 10. ứa con trai cn đầy rẫy ngờ nghệch, tm hồn trong sng v nhất l lo sợ bị thua cuộc chơi th lm sao Thanh hiểu được cu ni '' Kỳ lắm '' của Vn c gi vừa bước sang tuổi 12 được !N cn cố gh st hơn, như muốn ha giải sự cưỡng lại của con b. Thấy khng cn lm sao hơn được, Vn lấy hết sức đẩy bật thằng b ra khỏi chỗ np v giơ thẳng bn tay với tất cả sức mạnh tt một ci vo m thằng b '' Cht '' ! với nt mặt bực tức Vn ni :

- bảo m khng nghe !

Vơ ci tt như đổ lửa đ, trn khun mặt đau đớn đầy nt bng hong, ngạc nhin của Thanh in r dấu bn tay đỏ gay của Vn. Giương mắt tức giận ln nhn thẳng vo mặt con b,Thanh ni như ht :

-Sao tự nhin đnh ti ! ?

Rồi đưa tay ln xoa m ra chiều đau đớn, đứng bật dậy bước ra khỏi chỗ np, chỉ thẳng ngn tay vo st mặt Vn,giận dữ n ht :

-Vn đin hả, ti khng thm chơi nữa !

Hnh như nhn thấy dấu bn tay đỏ hồng của mnh cn in trn khun mặt đau đớn v nhất l hai ging lệ đang chẩy từ kho mắt Thanh đ lm cho Vn hối hận, sợ hi. C b vội vng đưa tay nắm ly cnh tay Thanh ko trở lại , vơ giọng ni run run như muốn khc :

-Thanh, Vn xin lỗi Thanh !Tại Vn đ ni kỳ qu bao nhiu lần, m Thanh khng nghe !

Ni xong Vn đưa bn tay vuốt nhẹ ln m Thanh, nhn thằng b với nh mắt như van lơn, xin lỗi ! Nhưng  đứa con trai ln 10, ngy ng đ. Lm sao hiểu được nguyn nhn bực bội để cảm thng, chấp nhận nh mắt hối hận van xin của c bạn gi lớn khn hơn n được !N giận dỗi hất tay Vn, vng vằng đứng dậy, bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, khng qun quay đầu lại ni như gắt vo khun mặt cũng đang rướm lệ,n hận của Vn :

-Thi, ti khng thm chơi nữa, ti ght Vn lắm !

Ni xong Thanh quay mặt, lầm lẫm bước đi, khng thm nhn lại, d biết rằng pha sau mnh vẫn cn đi mắt n hận v khun mặt đẫm lệ của Vn nhn theo bước chn n với vi tiếng gọi với theo :

-Thanh! ừng giận Vn nữa! Vn đ xin lỗi Thanh rồi m !

Bỏ cuộc chơi, thằng b lui thủi đi về nh. Lc đ b Tứ v ba mẹ Thanh đang ngồi ni chuyện trong phng khch. B Chnh thấy thằng con ci mặt dng dấp rầu rĩ, khun mặt vẫn cn nhem nhuốc nước mắt bước vo nh. B ngoắc tay gọi :

-Thanh, con sao vậy ? chắc lại đnh nhau với ai rồi phải khng ? Lại đy mẹ bảo !

-Vn, n đnh con đ !

Cu trả lời của thằng b khng những lm b Chnh ngạc nhin m cn lm cho mẹ Vn v ng Chnh ngẫn ngơ giương mắt nhn! ng lc đ mọi người đều nhn thấy Vn đang đứng khp np nấp ở cnh cửa ra vo nhn vo trong với vẻ mặt sợ xệt ! B Tứ vơ nt mặt khng vui, định ln tiếng gọi Vn vo để trch mắng. Nhưng b Chnh c lẽ cảm thấy c điều g khng bnh thường, kh tin xẩy ra giữa hai đứa b rất thương yu nhau, chưa bao giờ tri ,gy gỗ nhau. B kn đo ra dấu cho b Tứ im lặng, rồi đưa tay vẫy gọi Vn, với giọng u yếm :

-Vn, chu vo đy với bc.

Vn với khun mặt vẫn cn ướt lệ rn rn đến bn cạnh mẹ của Thanh. B Chnh ko c b st vo thn b, đứng bn cạnh Thanh. ưa bn tay u yếm vuốt nhẹ mi tc Vn, nhẹ nhng b hỏi :

-Vn, tại sao chu đnh Thanh đau như vậy ? Chu khng thương n sao ?

-Chu đ ni mi m Thanh khng nghe !...

Thanh bực bội ngắt lời Vn :

-Chứ khng phải tự nhin tt người ta hay sao ? Ti ght Vn lắm, từ nay ti khng thm chơi với Vn nữa! Người đu m c qa như vậy ! 

Mẹ Thanh đưa tay vỗ nhẹ vai n:

-Thanh, con để im cho Vn ni cho ba mẹ v b Tứ nghe !

Rồi quay sang Vn, lời lẽ rất n tồn :

-Vn, Chu kể cho bc nghe đi, tại sao chu đnh Thanh !

Với cht e d, ngượng ngập Vn kể lại tất cả những diễn tiến. D vơ lời kể cắt khc, ngập ngừng, khng r rng nhưng cũng qa đủ cho ba ngươ lớn hiễu r vần đề ! B Chnh đưa mắt nhn chồng v b Tứ như thầm ni: Thanh đứa con trai 10 tuổi vẫn con ngập chm trong ci ngy thơ, trong trắng cuả đứa trẻ đng nghĩa. Lm sao hiểu được ci lớn khn đang khởi đầu của Vn c b 12 tuổi được ?! Ngần ngừ một t b Chnh quay bn m của Thanh vẫn cn in hằn dấu bn tay đở ửng về hướng con b, b ni rất nhẹ bn tai Vn :

-Vn, Chu thấy khng, chu đnh Thanh đau như thế ny ! Thi chu lấy tay xoa m cho n một t rồi xin lỗi Thanh đi !

Vn lưỡng lự một cht, khun mặt hơi đỏ hồng, đưa bn tay mt lạnh ln xoa nhẹ trn m thằng b với giọng n hận :

-Vn xin lỗi Thanh, đừng giận Vn nữa nh !

Thanh im lặng nhn Vn, ra vẻ vừa lng rồi đưa bn tay ln vuốt m mnh. Bn tay hai đứa b chạm nhau, chng nhn nhau nở nụ cười trước khi nắm tay nhau chạy ra khỏi cửa !

Sau đ, tnh thn của Thanh v Vn vẫn khng c g giảm st, nhưng hnh như đ m nhẹ bước sang một trạng thi tnh thn khc trong những cuộc chơi đa với nhau. N manh nha một t vẻ ngượng ngập, giớ hạn của Vn mỗi khi Thanh c vi hnh động qu thn cận v v tnh hay qu ngy ng của n đem lại . Tuy vậy những buổi đi lễ của Vn, Thanh vẫn l kẻ đồng hnh, chờ đợi c b ra về với những bng hoa Sứ cn tươi đựng trong bao giấy nhỏ. Hai đứa vẫn chia cho nhau ht mật hoa ngọt lịm cng với  tiếng cười thch th.

Mỗi ngy sau khi hon tất xong bi vở nh trường. Khi nh nắng chiều đ mất đi ci nng chy của mặt trời buổi giữa trưa . Thanh vẫn ra giếng lm cng việc gip đỡ mẹ, mc nước đổ đầy mấy chiếc phuy của gia đnh. Vn cũng ra giếng gip đỡ gia đnh giặt một thau quần o. Trong dịp lm việc đ, Thanh mc nước cho Vn giặt giũ, ngược lại khng lần no Vn qun nhắc nhở Thanh đưa quần o của n cho c b giặt hộ... Những hnh ảnh đơn sơ đ cứ chồng chất ln thể xc v tr nhớ của chng, v tnh tạo cho chng những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi ngy thơ.

Nhưng mấy năm sau, khi Thanh vừa ln năm đầu tin trung học. Gia đnh Thanh dọn nh sang một ng hẻm khc khang trang hơn,nhưng cũng khng qa xa xm cũ. C lẽ v bận rộn với việc học hnh hơn hay v chưa quen thuộc với nếp sống của căn nh mới. Thanh khng c dịp sang thăm xm cũ để gặp lại bạn b trong xm. Trong số đ c Vn, người con gi thn thiết nhất trong tuổi ngy thơ m đi lần n cũng cảm thấy nhớ nhung.

Bẵng đi, nhiều thng trời sau đ, khi đ quen thuộc với xm mới, Thanh mới c dịp sang thăm lại xm cũ vi lần.  Lần no Thanh cũng nhn thấy hay gặp Vn trong xm hay trn đường đi lễ...Thời gian xa cch d khng qu xa, nhưng kỳ lạ lm sao! Khi chng  gặp nhau, hai đứa chỉ nhn nhau. nh mắt hnh như d hỏi, pha nhuộm rất nhiều ngại ngần ngượng nghịu rồi im lặng đi qua ! Cũng c vi lần Thanh đi cng với mẹ, d c sự nối ko của b Chnh nhưng Thanh v cả Vn cũng chỉ ni với nhau vi cu ngắn ngủi, nhiều khi chẳng c nghĩa l g  hay vờ vĩnh nhn ra hướng khc !

Thanh cn nhớ c một lần vo ngy cuối tuần, khi n đang học lớp đệ ngũ. B Chnh cho biết mẹ của Vn mời gia đnh Thanh sang ăn mừng lễ đầy năm của đứa chu ngoại. Con trai đầu lng của một người chị của Vn. Thanh đang sửa soạn đi với gia đnh, th một đứa bạn cng lớp đến rủ đi đ banh, Thanh nhn ng b Chnh tỏ vẻ ngần ngại khng muốn đi dự tiệc. B Chnh nhn thằng con với đi mắt kh hiểu:

-Con khng muốn đi sao ? C lẽ Vn n rất mừng rỡ gặp con đ !

Thanh tỏ vẻ khng mấy ch ,hơi cau my, t ngập ngừng n ni:

-Thi, con khng đi đu mẹ. ể dịp sau vậy !

Nghe lời lựa chọn của thằng con. B Chnh đ nhn thấy đứa con trai 14 tuổi của b vẫn cn ngờ nghệch lắm, tm hồn vẫn trắng trong, đơn giản của một đứa con nt. B biết chắc chắn rằng,Vn đứa con gi m b thương yu muốn kết hợp với con trai b, nay đ 16 tuổi. Ci tuổi chưa được gọi l khn lớn, nhưng t ra con b đ pha trộn bng dng của một c thiếu nữ rồi. Lm sao c thể ha hợp được ci vẻ ngy ng, vẫn cn m đ bng tạt hnh của con b được !

&

Rồi Sign ma mưa như nước đổ, ma nắng gắt chy da tiếp nối nhau nhiều năm sau đ. i lần Thanh cũng gặp Vn thong qua trn đường phố. Hai đứa vẫn chỉ nhn nhau, khng một lời cho hỏi, nhưng nh mắt lại như quen nhau v mang rất nhiều nối ko. Vn đ chững chạc trong bng dng c thiếu nữ 21 tuổi, đ ra đời bun bn cng với mẹ v hai người chị . Thanh cũng tạm đủ lớn khn với ci đẫy đ của người thanh nin 19 tuổi vừa ln đai học. Nhưng vẫn cn đi nt non choẹt,thư sinh, vẫn phải xin tiền cha mẹ ăn điểm tm mỗi sng hay vẫn thch ồn o với lũ bạn trai.

Năm sau, một buổỉ chiều khi Thanh vừa về học, mẹ cho biết đ nhận được thiệp mời đm cưới của Vn. Chồng của nng l một hạ sĩ quan. Mặc dầu đ mấy năm nay, cuộc quen biết thn thương thủa ấu thơ đ đi vo kỷ niệm, chẳng c g tiến triển khả dĩ được gọi l tnh yu. Nhưng khi cầm tấm thiệp cưới trn tay Thanh c cảm tưởng như vừa bị mất mt một ci g rất nhẹ nhng nhưng xo buốt trong lng mnh. Hnh ảnh ngy xưa, thời thơ ấu với những tr chơi v cả lần giận dỗi v ci tt nẩy lửa đnh dấu sự lớn khn của Vn ... Tất cả lại hiện ra trong tr nhớ lm Thanh im lặng đờ đẫn. Anh khng nhn thấy b Chnh cũng đang theo di nt mặt tiếc nuối c t cht buồn đau của đứa con trai.

-Thanh, con buồn lắm phải khng ? Mẹ cũng khng ngờ chuyện xẩy ra nhanh như vậy !

Tiếng ni của mẹ đ lm Thanh sực tỉnh, ko anh  trở lại với thực tế :

-Thật sự đ c g đu giữa con v Vn hả mẹ ? Nng hơn con hai tuổi, huống chi con c g để bảo đảm cho tương lai đu !

-Nhưng mẹ tiếc qa con ạ! Khng hiểu sao mẹ rất thương con b đ. Mẹ khng qun được hnh ảnh con v n thn nhau lạ kỳ ngy hai đứa cn b !

Thanh lấy cớ bận học hnh khng tham dự đm cưới của Vn, nhưng anh khng qun gửi qu tặng v nhờ mẹ ni lời chc mừng cũng như xin lỗi v khng tham dự đm cưới của nng được.

Sau khi Vn lấy chồng được khoảng 5, 6 thng, qua sự mc nối của mẹ một người bạn thn. Thanh quen được c em họ của anh ta, c ta km anh vi tuổi. Tnh yu lớn rất nhanh v cả hai ở trong lứa yu đương v c sự đồng của hai bn gia đnh. Biết bao nhiu m thanh của hẹn h v dự tnh  tương lai. Nhưng cũng chỉ ko di được khoảng nửa năm, rồi v một lần giận dỗi vu vơ, mối tnh bị gẫy đổ khng hn gắn được. Kết qủa Thanh nhận lấy ci đau đớn thất tnh đầu tin trong đời mnh khi nng quyết định lập gia đnh vơ người khc!

Một dịp khng lu sau ngy thất tnh đ Thanh c dịp đi cng với mẹ sang xm cũ thăm người b con trong họ. Khi đi gần đến căn nh của Vn, từ đằng xa, trong chiếc hin trng xi măng trước căn nh. Vn lệch thệch với chiếc bụng mang thai đang phơi quần o. Vừa trng thấy Thanh, khng biết v tnh hay c , Vn vội vng thu gom đống quần o vo chiếc gỉo my rồi ci đầu đi thẳng vo trong nh !

B Chnh quay sang hỏi Thanh :

-Thanh, con c muốn gặp Vn ni chuyện một t khng ?

Hơi cau my ra khng hiểu, Thanh hỏi lại mẹ :

-Tại sao mẹ lại hỏi con như vậy ? Người ta c chồng v sắp c con rồi, con gặp để lm g ? Mẹ vớ vẩn thật !

-Ai chả biết chuyện đ. Mẹ đu c ni con yu thương c ta v mẹ cũng đu c ni c ta yu thương con. Nhưng mẹ nghĩ tnh thn của con v Vn ngy cn b qa đẹp, khi c dịp gặp lại nhau m con trnh mặt, khng ni vi lời hỏi thăm, c vẻ v tnh qa !

Ngẫm nghĩ một cht, mẹ ni tiếp :

-Hơn nữa c mẹ cng đi với con m, c g l khng minh bạch đu ? Con gặp Vn ni chuyện đng hong cũng l điều lịch sự với nhau m.

Thấy ti im lặng c vẻ siu lng, mẹ mỉm cười :

-Thi,để lc về hy vo thăm, tiện hơn. Mẹ cũng muốn gặp b Tứ hỏi thăm một cht, lu nay khng thấy b ấy đi chợ ! 

Sau khi thăm ngươ b con, Thanh v mẹ trở về. Khng biết v tnh hay c chủ đch, khi hai người vừa đến gần đọan đường trước nh Vn, đ thấy nng đứng tựa cửa như c đợi chờ. Vừa thấy Thanh v mẹ, Vn vồn v cho hỏi :

-Cho bc Chnh v anh Thanh. Bc v anh vẫn khỏe chứ ạ ?

-Cm ơn chu Vn, Bc định tạt vo thăm mẹ chu đy. Mẹ chu c nh khng ?

-C bc ạ. Mẹ chu hm nay hơi kh chịu trong mnh, đang nằm trn gc, để chu ln gọi mẹ chu xuống .

Ni xong, Vn đang định quay đi,nhưng mẹ Thanh ra tay cản lại:

-Thi, khỏi phiền mẹ chu xuống, để bc ln đ tiện hơn. Chu ở dưới ny ni chuyện với Thanh đi .

D c ngớ ngẩn, Thanh v Vn cũng biết r chủ của b Chnh, muốn trnh mặt để cho họ c dịp ni chuyện với nhau. Khi b Chnh vừa biến mất pha sau căn phng khch. Khoảng khng gian bao trm Thanh v Vn hnh như trở ln nặng nề, đầy m vang ngượng ngập lm cho cả hai bối rối. Mi một lc sau, Thanh lấy lại được phần no bnh thản, anh hỏi nhẹ :

-Vn khoẻ khng ? Thanh xin lỗi v khng tham dự được đm cưới của Vn vừa rồi !

-Em cũng nghĩ anh sẽ khng đến dự, nhưng...

Thanh vội v ngắt lời :

-Thật ra ban đầu Thanh cũng muốn đi lắm, nhưng lại sợ mnh qa buồn khng tốt cho ngy vui của Vn nn đổi khng đi nữa !

Tiếp theo l những kể lể về những kỷ niệm của những năm chơi đa với nhau thủa ấu thơ,bầu khng kh trở ln thoải mi hơn, mất đi vẻ ngại ngần ban đầu. Thanh hỏi Vn :

-Bao giờ em sinh nở?

-Hai thng nữa anh ạ.

Vừa trả lời xong, với cht ngập ngừng Vn chậm ri ni rất nhẹ như vừa đủ cho Thanh nghe :

-Thanh, anh đặt tn cho con em đi ?

Thanh cau my ra vẻ kh nghĩ với kiến lạ lng của Vn. Hnh như nhn thấy nghĩ của Thanh, Vn  ni tiếp :

-Ghi dấu kỷ niệm của một ngươ bạn thời thơ ấu, c g lạ lng đu Thanh! Anh đừng ngại g cả.

Ngần ngừ một cht, ra vẻ suy nghĩ rồi Thanh ni nhẹ :

-Yểm, Hồng Yểm tn đ được khng ?

Vn giương mắt nhn ra vẻ muốn Thanh giải thch thm về nghĩa ci tn lạ kỳ m anh vừa ni. Thanh đưa bn tay xoa nhẹ ln g m của mnh, hơi nhăn mặt ra vẻ đau đớn, rồi mỉm cười anh giải thch :

-Yểm, tiếng Hn c nghĩa l g m! Nếu con trai th khỏi cần chữ đệm, con gi th dng chữ Hồng để...

Chẳng để cho Thanh ni tiếp, Vn tỏ vẻ buồn b nhn Thanh nng hỏi nhẹ:

-Anh vẫn khng qun được lần qu đng của em ngy đ sao ?  Vẫn cn giận dỗi v lỗi lầm của em sao ?

Ngần ngừ một cht, tỏ vẻ buồn b, Thanh trả lời :

-Giận dỗi th khng, m c g để phải giận dỗi Vn đu. Nhưng qun th chắc khng bao giờ qun được.D sao đ cũng l kỷ niệm m bất cứ ai nếu c cũng khng thể no qun được !

&

Bước sang năm 1973, Khi Thanh vừa ln năm cuối cng ban cử nhn, anh lại c một cuộc tnh với một người bạn gi cng trường, sau anh hai lớp. ng b Chnh v cha mẹ c bạn gi đ gặp nhau, đồng tổ chức đm cươ cho Thanh vo cuối năm khi hon tất việc học. Nhưng dự định cũng lại bị gẫy đổ, khi gia đnh người bạn gi lấy cớ khng hợp tuổi để từ chối, rồi c ta kết hn với người khc c nhiều điều kiện tốt đẹp hơn.

y l một lần thất bại đau đớn nhất, lm thay đổi tương lai cuộc sống của Thanh. Mang cho anh cảm gic chn nản, bung xui m kết qủa cuối nin học Thanh đ khng tốt nghiệp v phải động vin vo Thủ ức.

Vi thng trước khi mn kha sĩ quan Thử ức,trong lần về php cuối tuần. Thanh ngẫu nhin gặp Vn bế con đi bộ trn đường phố, trong dng dấp thiểu no, mất tất cả vẻ khỏe mạnh vui tươi ngy trước. Trn đầu nng v đứa con gi qung chiếc khăn tang mầu trắng cn mới mẻ!Trng thấy Thanh, Vn đứng xững lại ngẩn ngơ như kẻ mất hồn, khng lời cho hỏi! Thanh đon c g khng may cho nng,ngần ngừ anh hỏi :

-Vn, em c chuyện buồn phải khng ?

Vn im lặng, từ kho mắt đi ging lệ chẩy di xuống g m, mi sau nng mới ni :

-Vi tuần trước chồng em tử trận rồi anh ạ !

Thanh thừ người ra, anh khng biết ni g để chia xớt nỗi đau khổ hiện r trn khun mặt hốc hc, hơi xanh với những giọt lệ chẩy di trn đi m của nng. Vn m chặt đứa con gi vo lng như muốn chuyền cho con sự ấm p thương tm m hon cảnh đ đẩy đưa sự bất hạnh cho đời n:

-Tội nghiệp con qu ! Chỉ mới hơn 2 tuổi đầu đ mồ ci cha !

Thanh cng bối rối hơn, anh im lặng đưa tay nắm nhẹ lấy vai Vn, thẩn thờ nhn sự u yếm buồn b của Vn đối vơ đứa con. Mi một lc tự thấy thi độ của mnh c vẻ kịch cỡm v ngờ nghệch, Thanh mới chậm ri vơ giọng buồn b, an ủi nng :

-Anh chỉ biết chia buồn vơ em m thi Vn ạ. Số phận l những g m người ta kh c thể đổi thay được ! Nhất l trong cuộc chiến tranh khốc liệt ny, khng c mấy người may mắn để thot khỏi một vi điều bất hạnh, khổ đau đu !

Dừng lại một cht như để nhn lại vị tr của mnh trong bộ đồ qun nhn, Thanh ni tiếp :

-Em thấy khng, anh cũng đ khởi đầu rồi ... C g bảo đảm cho tương lai an ton của anh đu! Em cố gắng vững mạnh để sống vơ con, đ l điều cần thiết v thực tế nhất Vn .

Hnh như lời ni ch tnh, cảm thng của Thanh đ mang được vi an ủi cho Vn, nng đưa tay vuốt đi những giọt lệ trn khun mặt. Cố lấy lại vẻ tự nhin, Vn ni vơ đứa con gi :

-Yểm, Hồng Yểm con cho bc Thanh đi !

Thanh giật mnh, cảm động khi nghe Vn ni đến tn đứa b. K ức chợt ko anh trở lại hơn 2 năm về trước, trong lần gặp nhau, lc đ Vn đang c thai. Vn đ nhờ anh đặt tn cho đứa con đầu lng sắp sinh nở. Rồi cũng v kỷ niệm thủa thơ ngy, anh đ đưa cho nng ci tn Yểm để ghi dấu lần giận dỗi của anh v nng... Hm nay gặp lại, d trong nỗi buồn đau v bất hạnh của Vn. Nhưng trong lng anh vẫn thong nhẹ ci cảm gic xc động nh nhẹ dễ thương v ci tn ghi dấu kỷ niệm thời ấu thơ !

Thi độ ngẩn ngơ của Thanh khi nghe Vn gọi tn đứa b lộ hẳn ra trn mặt, nhưng c lẽ v qa buồn đau Vn đ qun bẵng đi nghĩa v nguyn thủy của ci tn kỷ niệm của nng v Thanh. Thanh vuốt đầu đứa b gi, u yếm bế n ln tay nghe vi tiếng cho thỏ thẻ chưa r rng của n, ngần ngừ một cht anh ni nhẹ với Vn :

-Hồng Yểm ! Cm ơn em Vn ạ !

Lc ny th Vn đ hiểu ra, nng ngước mắt nhn Thanh trong nh mắt cảm động, kh hiểu !

&   

Sau lần gặp gỡ đ, Thanh trở lại qun trường, cho đến ngy mn kho vo giữ năm 1974, anh khng c dịp về php Sign nữa. Ngy mn kha được diễn ra trong khi m của chiến tranh, Thanh được điều động trực tiếp ra đơn vị chiến đấu để cung ứng cho đi hỏi của chiến trường đang bước vo giai đọan khốc liệt.

ược khoảng hơn 3 thng, trong một cuộc đụng độ dữ dội với địch qun. Thanh chỉ cn nhớ mang mng l đơn vị của anh trong lần tiến chiếm mục tiu đ bị rơi vo ổ phục kch của địch, Thanh bị thương v được trực thăng cấp cứu.

Khng biết qua bao nhiu ngy m man v giải phẩu, khi vừa mở mắt ra, ngươ m Thanh nhn thấy đầu tin l ba mẹ anh v ton thể gia đnh của hai người em. Mọi người nhn Thanh với nh mắt đầy đau thương, buồn b. Cũng chnh lc nửa m nửa tỉnh đ,ci nhi đau đ lm Thanh nhn xuống phần dưới thn thể mnh. Cảm gic đau buốt tm can đến với Thanh, khi biết mnh đ thnh kẻ tn phế. -ng chn tri khng cn nữa, phần đi chn cũn cỡn đ được b gọn gng bằng băng vải trắng xa !

C lẽ nhn thấy nỗi bng hong, đau khổ hiện trn khun mặt Thanh. B Chnh đưa bn tay u yếm vuốt vi sợi tc lo xa trn vừng trn cn ti xanh của Thanh, với giọng ni m ả nhưng khng dấu được buồn rầu. Lo lắng :

-Thanh, Con c đau lắm khng ? Tội nghiệp con qu !

Thanh vuốt cnh tay mẹ, im lặng nhn những giọt nước mắt chẩy dn giụa trn khun mặt u m đầy lo lắng của mẹ m lng anh quặn đau. Anh c cảm tưởng khun mặt của mẹ hm nay như bị gi đi v đau khổ với bất hạnh của mnh. Cố chấn tỉnh, lấy can đảm, nở nụ cười trn mi vơ giọng ni cứng mạnh Thanh an ủi mẹ :

-Mẹ đừng lo lắng lm g cho khổ ! Khối c của con cn minh mẫn, đi tay, mắt mũi cn ton vẹn, con vẫn cn nhiều dịp để vươn ln m !Trong cuộc chiến tranh hiện tại, sự mất mt của con như thế ny vẫn cn may mắn so với nhiều ngươ khc đ mẹ ạ !

B Chnh nắm lấy bn tay đứa con trai nắn nh nhẹ.D biết đ l những lời trấn an của con, muốn xua đuổi đi nỗi buồn đau đang c trong lng b ! Nhưng d sao lời ni đ cũng mang đến cho b đi phần an ủi v sự bất hạnh khng đến nỗi b phải vĩnh viễn xa rời n ! Mấy năm vừa qua, b biết r đứa con của b đ lin tiếp gặp những chuyện buồn khổ. Qua mấy lần trắc trở yu đương, d n khng ni với b. Nhưng b hiểu,những dở dang đ đ lm n buồn chn,bỏ b việc học hnh.

Sng hm sau khi mấy người y t vừa thay băng vết thương xong. Thanh nằm trn giường để mắt bng quơ qua khung cửa sổ di theo vi con chim chuyền nhẩy trn hng cy điệp ở ngoi sn. Cảm gac c đơn, buồn b xấm chiếm tm hồn, khi Thanh nhn đến những ngy thng sắp tới của đời mnh với tấm thn tn phế v việc học hnh dở dang. Một tiếng động nhẹ đ lm Thanh giật mnh quay lại khi thấy Vn v đứa con gi đ đứng st bn chiếc giường của anh từ lc no, đi mắt buồn b, đẫm lệ đang nhn anh. Thanh ngẫn ngờ, chưa kịp mở miệng, Vn đ ni :

-Anh Thanh, mẹ con em đến thăm anh đy !

Khng dấu được mừng rỡ , ngạc nhin, Thanh hỏi dồn dập:

-Vn, em đến đy bao giờ vậy ? Lm sao em biết anh bị thương m đến thăm ?

-Chiều hm qua, mẹ anh bo tin cho em đ !

Thanh ngước mắt, im lặng nhn thật kỹ dng dấp của Vn. D đ l một thiếu phụ nhưng vẫn cn những nt m mờ của c b với biết bao nhiu kỷ niệm thủa ấu thơ của anh.Vẫn cặp m hơi ốm, ln da mịn mng lm nổi bật đi mi mỏng hấp dẫn. Hnh ảnh của ngy xưa,của lần giận dỗi trong tr chơi trốn tm hiện ln trong tr nhớ, lm Thanh chợt hiểu tứ của mẹ khi bo tin cho Vn. Mẹ lại muốn nối lại tnh thn giữa anh v Vn người con gi m mẹ yu mến từ ngy nng cn b.

Nhưng khi vừa day thn mnh, cảm gic nhi đau từ chiếc chn cụt đ ko Thanh nhớ đến hiện trạng tn phế của mnh, cng với nỗi đau đớn v phản bội trong 2 cuộc tnh trong dĩ vng. Cảm gic tự ti v chn ngn, nghi ngờ tnh yu lại đổ ập đến nhắc nhở Thanh. Với giọng buồn b Thanh ni với Vn:

-Cm ơn Vn, anh khng dm phiền em đu !

Vn ngẩn ngơ khi nghe cu trả lời của Thanh, ngẫm nghĩ một t, nng hỏi nhẹ :

-Anh khng muốn em đến đy sao ? Chắc anh c người khc lo lắng săn sc cho anh rồi hả ?

Thanh biết thi độ lạnh lng, buồn chn của mnh đ lm Vn hiểu lầm. Ngần ngừ t cht rồi anh trả lời :

-Khng ! Em hiểu lầm rồi !  Sau vi lần bị phản bội anh chẳng cn dm nghĩ đến yu thương nữa. Huống chi ngy nay anh l một kẻ tn tật Vn ạ ! Anh....

Chẳng để Thanh ni tiếp, Vn ngắt lời:

-Thanh, anh tưởng rằng em khng biết tnh trạng bị thương của anh trước khi đến đy sao ?

Vn u yếm vuốt nhẹ trn khun mặt Thanh, nng tiếp :

-Nếu anh khng qun những kỷ niệm ngy xưa. Chng mnh sẽ nối tiếp trở lại, chẳng c g ngăn cch được, Thanh ạ .

Thanh cảm động nắm lấy bn tay Vn p nhẹ ln khun mặt, bờ mi của mnh. Niềm hạnh phc ấm cng lan khắp tm hồn anh.

Thanh phải nằm bệnh viện hơn mợt thng trời, Vn v Hồng Yểm gần như hng ngy đều đến thăm nui, chăm sc anh. Hạnh phc cuả mối tnh muộn mng lun lun hiện diện, nồng nn giữa Thanh v hai mẹ con Vn. Mọi người trong gia đnh Thanh cũng vui mừng v cuộc đời anh đ được an ủi rất nhiều sau những khổ đau v thất bại.

Rời bệnh viện, mối tnh gắn b hơn bằng tất cả những ngọt ngo, chiều chuộng nhau. Sau những buổi chợ Vn thường bế Hồng Yểm đến với Thanh, mang cho anh những mn ăn ngon ngọt. Những ngy rảnh rỗi, họ hẹn nhau đi phố, Hnh ảnh mi gia đnh hạnh phc với người vợ hiền thục, gắn b thương yu người chồng tn tật bn đi nạng gỗ, trong tiếng cười vui của đứa b gi ngy ng 3 tuổi trn đường phố, trong tiệm ăn. i khi đ lm cho vi khch bộ hnh ngẩn ngơ, cảm động ng theo.

Thng 4 năm 1975 cuộc chiến tranh chấm dứt trong ngỡ ngng của thời thế, đưa đến biết bao nhiu đổi thay của cuộc sống. Gia đnh Thanh cũng như hầu hết mọi người khc của miền Nam đ rơi vo một giai đoạn kinh hong của kh khăn. Ba Thanh, ng Chnh sau một lần bịnh hoạn đ bất thnh lnh ra đi trong thời điểm nhiễu nhương đổi thay đ.

Khng hiểu v đưa đẩy thế no m ton thể gia đnh hai người chị v b Tứ, mẹ của Vn đ kịp di chuyển theo đon người di tản rồi được định cư tại Mỹ. Vn v b gi Hồng Yểm cn ở lại.

Trong bối cảnh đ, tnh thn thương của hai mẹ con Vn v Thanh cũng như gia đnh anh cng trở ln thắm thiết. Mọi người nương tựa nhau, gip đỡ nhau trong hon cảnh kh khăn về mọi mặt của x hội như một đại gia đnh đầy hạnh phc. Mặc dầu sống tch biệt nhau, nhưng dưới mắt mẹ cũng như hai em của Thanh, Vn đ l thnh vin ruột thịt của gia đnh họ chưa chnh thức m thi. Thanh v Vn dự định chờ đủ 3 năm mn tang của của ba Thanh sẽ lm đm cươ v chnh thức sống với nhau.

Cuộc sống hạnh phc đ ko di được hơn 2 năm d trong kh khăn, thiếu thốn về vật chất nhưng lại đầy trn hoan lạc, thương yu. Những bất hạnh trong qa khứ, mặc cảm tự ti, chn nản sau hai lần tnh yu gẫy đổ cũng như khiếm khuyết thn thể v chiến cuộc ... Tất cả đ dần dần biến mất trong cảm nghĩ , tr nhớ của Thanh. Thay vo đ l những tin tưởng, hạnh phc của hiện tại để chờ đợi ngy mn tang đang gần đến cho ngy đm cưới chnh thức kết hợp thnh một mi gia đnh.

Nhưng cuộc sống vẫn c những hạt mầm của ngỡ ngng phi l. i khi mang cho người ta những buồn đau ngoi tnh ton. Vn tự nhin giảm dần việc đến nh Thanh. Thi độ thay đổi kỳ lạ, kh hiểu của nng, khng ring g Thanh m tất cả mọi người trong gia đnh anh linh cảm c điều g khc lạ, khng hay sắp xẩy ra cho tnh yu của Thanh.

Tuy nhin, trong ci x hội hết sức phc tạp v đầy rẫy những m mờ của vi năm sau 1975. Thanh nghĩ rằng Vn đang gặp điều g kh khăn m nng khng muốn thộ lộ với mọi người trong gia đnh anh. Rất c thể những rắc rối ring tư của gia đnh mấy người chị v mẹ nng ở bn Mỹ gửi về. Hay lại c vi lộn xộn về b Hồng Yểm với gia đnh bn người chồng cũ của Vn m n đ xẩy ra vi lần trước đy ?...

Nhưng bất thnh lnh, Thanh v gia đnh bng hong khi nhận được l thư đoạn tuyệt của Vn :

Sign, ngy... thng... năm 1977

Anh Thanh thn mến,      

Suốt mấy thng vừa qua,  em đ dấu anh một điều rất kh ni, đ dầy v em với biết bao nhiu lương lự. Nhưng hm nay th sự kiện đ r rng rồi, em khng thể dấu diếm anh được nữa. Em phải ni với anh, d biết rằng sẽ lm anh buồn đau, hận ght em.

Như anh đ biết mẹ v hai người chị của em đang sống tại Mỹ. Hầu hết những l thư gửi về cho em đều ni đến vấn đề đon tụ. Mẹ em đ gi, đau ốm lin min, khng biết sống chết lc no, mẹ chỉ ước ao được nhn thấy em v b Hồng Yểm được sang Mỹ, cng sống với hai chị của em. Gia đnh đ xếp đặt để cho em ra đi sang Php dưới dạng kết hn với một người quen biết, rồi sau đ sẽ tm cch sang Mỹ.(Thời gian ny chi c con đường sang Php để ra đi chnh thức được m thi )

Em đ mang nhiều lưỡng lự trong hơn một năm vừa qua, bởi v bn anh em đ tm được qa nhiều hạnh phc. Ci hạnh phc của tnh yu nồng nn m anh dnh cho em cũng như của tnh thn gn b, chn thật m mẹ anh cũng như hai người em của anh đối đi với em trong nhiều năm vừa qua.

Nhưng biết lm sao được khi hon cảnh đẩy đưa, bắt em phải chọn lựa. Ci chọn lựa khổ tm với rất nhiều n hận v đau buồn. l em phải ra đi, phải chấp nhận rời xa anh, d em thật sự yu anh ! Em biết rằng sự lựa chọn miễn cưỡng của mnh sẽ mang đến biết bao nhiu buồn đau v tức giận nơi anh, nhưng em hy vọng anh hiểu cho hon cảnh của em, tha thứ cho em. Thời gian v ngăn cch sẽ l những cấu chất lm phai nho những buồn đau Thanh ạ.

Thi, viết thế no cho anh, cuối cng vẫn l chia ly. Em cầu chc mọi sự an lnh v niềm vui mi mi đến với anh v mọi người trong gia đnh.

Knh mến v thương yu !

 (Vn v Hồng Yểm )  

ọc xong l thư, Thanh thẩn thờ như người mất hồn, bung mnh ngồi xuống chiếc ghế, đưa mắt nhn bng quơ ra pha ngoi đường m lng cảm thấy xt đau như bị cắt x. B Chnh cầm l thư ln, nhn thong qua nt chữ v dng điệu thất thần của đứa con trai tn tật, b cũng đon được bất hạnh lại đổ ln cuộc đời của n ! ọc thong qua, b bung tiếng thở di buồn b :

-Thanh, mẹ khng ngờ Vn n v tnh, bất nhn như thế ! Mẹ xin lỗi con, chnh mẹ đ tm cch kết nối cho con để rồi ngy nay con lại nhận chịu lấy khổ đau !

Thanh khập khễnh đứng dậy,đưa đi tay m lấy vai me, miệng nở nụ cười cay đắng, anh ni :

-Tại sao mẹ xin lỗi con nhỉ ? Con người v tnh, giả dối kho lo như vậy, mẹ con ta lm sao m ngờ được!

Ngẫm nghĩ một cht rồi Thanh tiếp :

-Hơn nữa đ cũng l số phận của con m thi mẹ a ! Từ nay con sẽ khng dại khờ nữa! Ba lần đau khổ v phản bội, dễ tin đ qa đủ cho con biết rằng đời con chẳng cn g để mất mt nữa !

Vn ra đi được khoảng gần hai năm, hon ton im lặng,chẳng c một l thư no gửi về ! Cuộc sống của gia đnh Thanh cũng như phần lớn người VN khc, vẫn bị cơn lốc xay của thời cuộc nhấn su vo đi khổ. Vẫn phải lm việc quần quật kiếm ăn, phải tm đủ cch sinh tồn với những bữa cơm độn bo bo hng ngy. Trong hon cảnh cng cực đ Thanh chẳng cn thời gian v tr no để nhớ đến hay giận hờn người đn b phản bội m một lần mnh đ yu đương. Mẹ v hai đứa em của Thanh cũng khng bao giờ nhắc nhở, cố trnh khơi dậy nỗi đau đớn thầm kn m mọi người biết chắc chắn n vẫn cn rướm mu trong lng anh. 

Một buổi sng khi Thanh đang ngồi trong nh đọc vớ vẩn vi tờ bo. Bất chợt một người đn ng vơ chiếc xe Honda, kh sang trọng dừng trước cửa nh. Với vẻ mặt mừng rỡ như quen thuộc anh từ lu, ng ta bước vo nh hỏi Thanh:

-ng l ng Thanh phải khng ?

Thanh ngẫn ngờ nhn ng ta trong thắc mắc, nhưng cũng trả lời:

-Vng, C chuyện g lin quan đến ti vậy ?

-Ti đang kiếm ng đy. Người nh ti ở ngoại quốc, ni ti tm ng để đưa cho ng mn tiền tương đương với 200 Dllars Mỹ (kh to vo cuốn thập nin 1970 ).

Ni xong ng ta mc trong cặp ra một bịch tiền, cng một tờ giấy v ci bt :

-Xin ng viết cho ti vi hng vo tờ giấy ny để ti gửi đi, bo tin l ng đ nhận tiền rồi.

Thanh giương mắt nhn ng ta với tất cả ngạc nhin. Thật r rng Thanh ni :

-ng lầm người rồi !Ti chẳng c ai quen biết thn thiết ở ngoại quốc, đến độ họ gửi tặng cho ti mn tiền to lớn như thế đu! ng nn hỏi lại người quen của ng để khng gy ra rắc rối cho ng v cả cho ti nữa !

-ng Thanh, ti khng lầm đu ! Chẳng nhẽ sai địa chỉ cn sai cả hnh dạng m người quen ti viết cho ti nữa sao ?

Ngần ngừ một t, ng ta ni rất nhẹ, đủ để Thanh nghe :

-ng c phải l chuẩn y Sư on 25 VNCH khng ? v ng c phải l phế binh, mất chn tri khng ?... Ti khng lầm đu ng Thanh . ng cứ nhận đi...

Thanh vội v ngắt lời ng ta :

-Nhưng lạ qu ! Ti chắc với ng, khng c ai tốt đến độ gửi tiền bạc khơi khơi cho ti như vậy đu ! Ti nhận rồi, người quen của ng tm ra lầm lẫn th lm sao ti c tiền m trả lại cho ng được ? Thi, ng mang về đi, hỏi người quen ng cho chắc chắn vẫn hơn.

-ng Thanh , ti biết chắc chắn tiền ny gửi cho ng m ! ng đừng lo, mọi sự sai lầm nếu xẩy ra ti chịu trch nhiệm m !  

Thấy ti vẫn cn ngần ngại, chưa quyết định. ng ta gh st vo tai Thanh ni nhỏ :

-Theo ti nghĩ hội cưụ chiến binh VNCH ở hải ngoại gip đỡ ng đ...

Thanh ngẩn ngơ vơ lời giải thch qa hợp l của ng ta, quay sang nhn mẹ như hỏi kiến. Mẹ hơi gật đầu ni vơi Thanh :

-ng ta đ ni chắc như vậy th con cứ nhận đi.

Rồi b quay sang ngươ đn ng, với giọng rất minh bạch:

-Nếu c g lầm lẫn, sai tra, mong ng đừng đổ trch nhiệm ln đầu chng ti nh !

-Bc v anh Thanh đừng lo, chu khng đến nỗi ngu muội đưa một mn tiền qa lớn ra lm tr đa đu !

Mn tiền đ, phải gọi l vĩ đại cho hon cảnh cng tng vo thời điểm qa kh khăn đ. N đ giải quyết biết bao nhiu vấn đề sinh sống cho Thanh v mọi người trong gia đnh.

Rồi lạ kỳ lại tiếp nối, khoảng 3 thng sau lại cũng người đn ng đ đến. Lần ny th chẳng cn g để bn ci, tranh luận đng sai nữa. ng ta cho biết, do một nhm cựu sĩ quan VNCH ngy xưa đng gp.

Sau đ lại cứ khoảng 3 hay 4 thng Thanh lại nhận được những gip đỡ tương tự ! khi bằng ngoại tệ, khi bằng tiền VN.  Người đưa tiền cũng thay đổi lun, lc th một Việt kiều, khi th một kẻ trung gian ăn lời... ặc biệt l chẳng ai ni r tn, địa chỉ của n nhn hay hội đon gip đỡ, d Thanh gặng hỏi. Thanh chỉ ni được vi lời cm ơn hay viết l thư tổng qut tỏ bầy cảm động biết ơn sự gip đỡ đ m thi.

Sự gip đỡ lin tục như vậy ko di suốt gần 15 năm trời, gia đnh Thanh đ dư gỉa v cn c vốn để lm ăn. Cuộc sống của gia đnh Thanh thay đổi hon ton. Từ thiếu ăn khổ cực đến nhn nh sung tc. Từ chật chội với 12 người lớn b,chui rc trong căn nh lụp xụp trong xm, đ được thay bằng một căn nh 3 tầng lầu khang trang ở mặt đường lộ để cho c em gi mở tiệm may ở tầng trệt

 Bước sang thập nin 1990, Mẹ đ gi yếu. Thanh cũng đ gần 50, sức khoẻ sau lần bị nạn chiến tranh cũng đ xuống rất nhiều v vậy Thanh v mẹ cũng chỉ quanh quẩn ở nh gip đỡ phần no cho gia đnh c em gi hay  chăm sc việc học cho vi đứa chu m thi.

Một buổi chiều, Thanh đang ngồi đọc bo trong phng khch. Chị thợ may dẫn vo một c gi, kh sang trọng, cn trẻ khoảng trn dưới 20 tuổi. Vừa trng thấy Thanh, c ta mừng rỡ cho hỏi :

-Bc Thanh, bc c khoẻ mạnh khng ?

Nhn thấy nt ngỡ ngng, xa lạ của Thanh, c ta cươ ni tiếp:

-Bc khng nhận ra chu sao ?

Thanh cau my, cố lục lọi tr nhớ để tm ra sự quen biết với c ta, nhưng đnh chịu ! Anh ni vơ c ta:

-Xin lỗi c, ti chẳng nhận ra c l ai cả !

C gi mỉm cười c vẻ thch th v sự lạ lng của Thanh :

-Chu l Hồng Yểm đy !

Thanh ngẩn ngơ, nhn thật kỹ c gi, lc đ anh mới tm được một vi điểm quen thuộc của c b Hồng Yểm đ hơn 17 năm ngy trước. C b 4,5 tuổi m anh đ từng ẵm bế, thn thương!  Nhưng cũng ngay lc đ cảm gic uất hận, đau đớn đổ dồn đến xoay buốt tm hồn anh. Hnh ảnh người đn b phản bội, bạc tnh,  lừa dối lại hiện ra trong tr nhớ anh. Phải cố trấn tỉnh,Thanh mới khng pht ra những lời xỗ xng, xua đuổi c gi ra khỏi nh. Thanh nhu lng my nhn c gi trong nh mắt lạnh lng, khng vui, anh ni vơ c ta :

-Vng, cho b. Ti đ nhận ra b rồi !

Chẳng để cho c gi trả lời Thanh đay nghiến tiếp :

-B đến đy để lm g vậy ? Ti nhờ b ni với mẹ của b, ti chẳng cn g để mẹ con b lợi dụng nữa đu !

Giơ chiếc chn tri tn phế về hướng c gi, anh tiếp :

-B thấy khng ,với ci thn thể tn tật, khiếm khuyết ny lm sao xứng đng với ci danh gi cao sang của mẹ con b được !

D nhn thấy nt mặt đau khổ, ngẫn ngơ của c gi, Thanh cũng khng bớt được cơn giận dữ. Anh phẩy tay về pha c gi :

-Thi b để ti yn, b về đi ! Ti khng cn dại khờ để bị lường đảo, phản bội lần nữa đu. Mời b ra khỏi nh ti !

C gi đau khổ nhn sự tức giận của Thanh. Mi một lc sau, nt mặt ướt đẫm v ging lệ đang chẩy ra từ đi mắt. C gi no thật nhẹ trong tiếng khc :

-Bc Thanh!  Mẹ vhu khng cn nữa !Vừa mất hai thng nay. Mẹ chu đ sống  trong hối hận, trong đau khổ suốt hơn 17 năm vừa qua ! Từ ngy rời xa bc !

-Thật buồn cho mẹ của b!Nhưng c g để lin quan đến ti chứ ?

C gi lại ni như năn nỉ:

-Bc Thanh, bc hy bnh tỉnh lại để hiểu v tha thứ cho mẹ chu.

Vừa ni, c ta vừa mở chiếc xch tay, rt ra một l thư đưa tận tay Thanh vơ thi độ buồn b c ta ni rất nhẹ  :

-Bc hy đọc l thư ny của mẹ chu gửi cho bc, trước khi mất. Sau khi đọc xong, nếu bc cn nghĩ  rằng mẹ chu l ngươ đng nguyền rủa! Chu khng đủ tư cch lm đứa chu của bc như mẹ chu mong muốn. Chu sẽ rời xa bc ngay, vĩnh viễn khng bao giờ lm phiền đến bc nữa!

Cầm l thư trong tay, Thanh định x tan n trước mắt c gi để tỏ lng th hận m anh đ tch chứa trong 17 năm vừa qua. Nhưng khi ngước ln nhn khun mặt đau khổ đy nước mắt của c gi. K ức lại ko anh trở về với hơn 2 năm trời ấm cng, hạnh phc với mẹ c ta . Anh đ từng bế ẵm c ta trong tay mnh với biết bao nhiu nồng nn như tnh cha con. Ci tn Nguyễn Thị Hồng Yểm của c ta cũng chnh do anh đặt ra để kỷ niệm lần giận hờn ngy ng thủa ấu thơ của Thanh v mẹ c ta... Tất cả những ci đẹp đẽ, kỷ niệm xa xăm đ đ  trở lại hiện ra trước mắt Thanh, lm anh ngần ngừ t cht trước khi mở l thư ra đọc:

 

Cali, ngy... thng... năm 1994 

Anh Thanh thương mến,

hơn 17 năm qua rồi. Thời gian ! đ tưởng rằng n đ qa đủ di để chn vi được những kỷ niệm thủa ấu thơ v hơn hai năm yu nhau  ngọt bi, hạnh phc của chng mnh từ ngy anh bị thương vo bịnh viện.

Nhưng hm nay đứng trước một mất mt cuối cng của đời mnh. Em lại muốn tm sự với anh, khơi lại những buồn đau, giận ght trong lng anh v sự bạc tnh, bất nghĩa của em đối với anh. Nhưng em cũng muốn kể lể, giải thch cho anh những l do đau lng v hnh như rất hợp l m em đ  chọn lựa để xa anh hơn 17 năm về trước.

Như anh đ biết, em đ mất cha từ ngy cn b, lc mẹ em vẫn cn xun trẻ. Mẹ em đ ở vậy, dnh hết tnh thương cho 3 đứa con gi m em l t. Rồi năm 1975 xẩy đến lm đảo lộn tất cả nếp sống của gia đnh em. Mẹ em v hai chị đ ra đi, em cn st lại ! Sang bn xứ lạ, qu người, mẹ em buồn khc v khng thể no qun được em. V thế hai người chị đ tm đủ mọi cch để lm sao em phải đến được Mỹ. Lc đ trực tiếp đi Mỹ dưới dạng bảo lnh cho con chưa được xt đến v vậy gia đnh em đ phải dng con đường kết hn với một người quen. Anh ta c quốc tịch Php v điều kiện để mang em đi Mỹ sau khi em đến Php .

Em đ lương lự rất nhiều trước khi quyết định bởi v em thật sự yu anh, khng muốn rời xa anhbởI v  bn anh em đ tm thấy hạnh phc. Nhưng khi nghĩ đến hon cảnh lo buồn, bệnh hoạn của mẹ, em đ chọn lựa lỗi lầm với anh,nhận lấy sự hối hận ray rứt cho đến ngy nhắm mắt để được gần mẹ v hai người chị của em.

D đ hnh dung ra nhưng khổ đau khi chọn lựa mất anh, nhưng khi sang được Php, rồi đến Mỹ. Em mới thực sự  hiểu r thế no l nghĩa của hai chữ yu đương ! Em khng thể no qun được anh, nhớ anh ban ngy v thường gặp anh trong mơ! Người đn ng bn cạnh em chỉ l chiếc bng mờ nhạt, khng tnh cảm để rồi kết qủa l sự chấm dứt sau hơn một năm chung sống.

Sau đ em đi lm việc v cng b Hồng Yểm trở về sống với mẹ em, nhưng cũng chỉ được vi năm, mẹ em mất. Em đi lm việc, cố gắng dnh dụm, tm cch gửi t cht về giứp đỡ anh. Em biết rằng nếu ni thật, chắc chắn anh sẽ khng nhận sự gup đỡ của em, v vậy em đ ngụy tạo ra l do để cho anh an lng chấp nhận.

Anh Thanh thương mến, suốt hơn 17 năm qua em đ sống trong n hận v đ gy đau khổ cho anh. Nhưng chnh lc ny đy em tự hỏi nếu hon cảnh lập lại giống như vậy một lần nữa, em c dm v yu anh m rời xa người mẹ knh yu, đ một đời hy sinh cho em được khng? C lẽ l khng anh Thanh ạ ! Chnh v vậy em viết l thư ny đến anh, chỉ mong anh thng hiểu v tha thứ cho em đ v hon cảnh m em đ gy ra đau khổ cho anh.

Anh Thương, Anh c bao giờ nghĩ rằng suốt 17 năm vừa qua em đ bao nhiu lần muốn viết thư, muốn lin lạc với anh để xin anh tha thứ v cho em lại được gần anh. Anh c biết rằng đ vi lần về nước, em đ đứng xa xa nhn về căn nh của anh. Trng thấy anh thấp thong m lệ chẩy rồi em xt đau ra đi. Chỉ  v em nghĩ rằng sự hận ght vẫn cn đầy ắp trong lng anh v nỗi ngượng ngng,xấu hổ vẫn chưa ngui trong tr nhớ của em... Những cảm gac đ đ lm em ngại ngng, khng đủ can đảm tm đến anh, mặc d em vẫn yu anh !

Em đ tưởng rằng cuộc sống của mnh sẽ mi mi trong trạng huống ngăn cch đ. Nhưng mấy thng trước sau một lần bị bệnh, em phải vo bệnh viện v khm ph ra bệnh ung thư gan đ đến thời kỳ tuyệt vọng. Hm nay, đứng trước ngưỡng cửa của tử thần, em cố dnh sự bnh thản viết l thư ny cho anh, nhờ Hồng Yểm đưa tận tay anh. L thư cuối cng viết cho anh để rồi em sửa soạn vĩnh viễn ra đi. L thư mong anh chấp nhận tha thứ cho em những lỗi lầm m em đ v hon cảnh đem đến cho anh những khổ đau giận ght trong 17 năm qua. Em cũng mong ước anh chấp nhận, coi Hồng Yểm l đứa chu của anh như ngy xưa m anh đ từng ẵm bế thương yu. N sẽ gip đỡ cưu mang anh như một đứa chu trả nghĩa cho người bc m mẹ n yu thương nhưng v hon cảnh m gy ln lầm lỗi !

Anh Thanh thương,những kỷ niệm thời ấu thơ v bng hnh anh sẽ chẳng bao giờ xa nha trong tr nhớ v tm hồn em, d cho chng ta min viễn xa nhau .

Thương anh

( Vn )

ọc xong l thư,Thanh thẫn thờ bung mnh, ngồi xuống chiếc sofa. Anh khng ngờ, suốt 15 năm vừa qua, nhờ những đồng tiền m anh đ nhận được. N đ nui sống, tạo hạnh phc, ấm m cho đại gia đnh anh qua cơn đi khổ buổi giao thời lại l mồ hi, sức lực của Vn. Người đn b m khng bao giờ anh qun với lng hận ght ! By giờ đứng trước sự thật, lng tốt v tnh nghĩa của Vn đ hiện r lm anh hối hận, cảm động!

Thanh ngước đầu nhn ra pha ngoi đường, từ kho mắt anh hai ging lệ chảy di xuống g m,với m thanh buồn b anh ni :

-Vn, anh cm ơn em! Ti nghiệp em qu!

Hồng Yểm yn lặng nhn xc cảm đau đớn hiện r trn nt mặt Thanh. C ta nhẹ nhng ngồi xuống bn cạnh Thanh, nắm lấy cnh tay anh, đưa mắt nhn Thanh như cầu khẩn : 

-Bc Thanh, bc tha lỗi cho mẹ chu nh !

-Chu Hồng Yểm, Nguyễn thị Hồng Yểm ! Mẹ chu chẳng c lỗi lầm g vơ bc cả. M chỉ v Hon cảnh v ịnh mệnh oi oăm đ đẩy mẹ chu v bc ra xa nhau m thi ! Cn chu, chu sẽ mi mi l người chu m bc thương yu như mẹ chu mong chờ !

Im lặng một cht, đưa nh mắt buồn b nhn xa xa, Thanh ni nhẹ vu vơ:

-Vn, em đ sai lầm,em đ nhn khng chnh xc về anh ! Những lần em về VN, cũng như em đ ngại ngần khng lin lạc, gặp gỡ lại anh! Vn ơi Em đu c biết được rằng, sự giận ght của anh lm sao c thể so snh được với tnh yu su kn, nồng nn m anh lun lun dnh em ! 

B Chnh im lặng ngồi ở gc phng. D khng đọc l thư của Vn nhưng tất cả những diễn tiến đ cho b hiểu r vần đề. B khng hề lầm lẫn về Vn đứa con gi m b thương yu từ ngy cn ấu thơ. B biết chắc chắn n khng phải l dạng người mang c tnh phản bội v dễ qun kỷ niệm! B cũng biết Thanh đứa con trai của b, ni rất đng, sự giận ght trong lng n lm sao c thể snh được với tnh yu m n ấp ủ trong tim được! Buồn b, b chp miệng nhắc lại cu ni của Thanh :

-Hon cảnh v định mệnh đ đẩy hai chng xa nhau !

   

    ***/***

Lưu An (Switzerland, December, 02)