30 Tháng 4

Trên mảnh đất nhỏ bé h́nh chữ S, có hơn 90 triệu dân và chế độ độc tài là đảng cộng sản ngày nay vẫn đang ngang nhiên cai trị để bóp nát độc lập tự do khi cố t́nh vay mượn hai chữ "giải phóng" để mị dân. Mảnh đất này đă từng là nô lệ ngoại bang, giờ đang là nô lệ và măi c̣n nô lệ ngày nào đảng cộng sản c̣n cầm quyền. Nếu ngày này của 41 năm trước miền Nam không được "giải phóng" th́ liệu có những bi kịch như ngày hôm nay không?

Những người giàu có và sung sướng hoặc chưa hiểu ǵ về đất nước Việt Nam sẽ đặt câu hỏi, tại sao đất nước đang phát triển tốt đẹp lại nói là bi kịch? Xin trả lời rằng "ở trong chăn mới biết chăn có rận". Nhưng con rận khổng lồ ngày đêm hút máu đất nước không phải ai khác mà chính là những người đứng đầu của đất nước này và nguyên bộ máy của Đảng. Ngoài việc họ tham nhũng, quan liêu, hách dịch, và tùy tiện đặt ra biết bao nhiêu luật lệ để chuộc lợi, họ c̣n gây nên những hậu quả nghiêm trọng cho nền kinh tế , giáo dục, y tế, nông nghiệp, văn hóa của quốc gia.

Đi t́m nguyên nhân, nhiều người đổ lỗi cho sự vô cảm của người dân, và quả thật là có một tương quan nhân quả chặt chẽ giữa dân và kẻ cầm quyền. V́ dân quá kém, hèn và tham nên đám cầm quyền trong đảng mới làm bậy được. Dân ḿnh trở nên vô cảm tất phải có nguyên nhân.

Đọc báo thấy Việt Nam ngày càng có nhiều vụ cướp, giết, hiếp. Gần đây là cưa bom gây thiệt hại người và của. Học sinh từ cấp tiểu học đă biết đánh nhau theo bè phái, rất nhiều vụ cả nhóm ức hiếp một học sinh, và đáng sợ hơn nữa là những vụ chỉ v́ một xích mích nhỏ mà đem ḷng thù hận đi thuê người tạc a xít gây tàn phế suốt đời cho đối phương. Thủ đô Sài g̣n ngày xưa từ khi được đổi tên là thành phố Hồ Chí Minh, sau 41 năm "giải phóng" lại có quá nhiều bi kịch thảm khốc như vậy, chưa kể đến những công tŕnh công cộng hư hỏng gây tai nạn do thi công quá ẩu, hay nạn bắt cóc trẻ con đang nở rộ ở mọi nơi để lấy nội tạng bán cho những nhà giàu có. Thế nhưng khi đứng trên bục phát biểu, các lănh đạo của VN vẫn thản nhiên cho là vấn đề không đáng phải lo, chỉ chiếm hơn 50% hoặc chỉ mới bùng phát v.v... Vấn đề thực phẩm nhiễm độc do chính những doanh nghiệp tư nhân dùng hóa chất độc hại để bảo quản hoặc dùng chất kích thích để tăng trưởng đang nở rộ ở VN và ngày càng lấy đi nhiều sinh mạng con người th́ các nhà lănh đạo đầy bằng cấp tiến sĩ của đất nước này lại vẫn cho rằng "không sao cả". Những người thật sự yêu nước thương dân ai mà không xót xa khi chứng kiến sự hủy hoại này. Chỉ có những con người kém cỏi về hiểu biết, và nhận thức hay mờ mắt v́ tham lam, ích kỷ mới tiếp tục dùng hoá chất một cách vô tội vạ như vậy. Tuy nhiên, những con người này vẫn không đáng sợ bằng những người lănh đạo cố t́nh che tai ngoảnh mặt làm ngơ, dung túng những việc tệ hại kia để giết dần ṃn đồng bào ḿnh.

Mỗi năm trôi qua, ngày 30.4 lại nhắc nhở nỗi nhục nhă của dân tộc cho những ai coi sự độc lập tự do là món quà tinh thần ươm mầm cho cuộc sống. Bởi đất Việt giờ lệ thuộc Trung Cộng như thế nào không c̣i ai chối căi đươc. C̣n trên đất nước Việt, từ khi những mầm mống độc hại được nuôi dưỡng để đè ép những mầm tốt đẹp của tự do và nhân bản, giờ đây đám cỏ dại đă phát triển tràn lan không ǵ ngăn chận nổi. Những câu chửi thề thô tục không chút ngượng ngập trên môi các em học tṛ c̣n ở lứa tuổi ngây thơ của tiểu học, trung học nối dài thành những câu viết thô lỗ trên các trang mạng xă hội. Những h́nh ảnh chen chúc, xô đẩy, dẫm đạp lên nhau để dâng hương trong ngày giỗ tổ Vua Hùng mới đây hay lúc lễ chùa hái lộc trong các dịp Tết, dịp lễ hội khắp nơi trong nước đă cho ta thấy rất rơ mức độ kém cỏi của người dân. Thật đáng thương khi người Việt đánh mất ḷng tự trọng, yếu kém về nhận thức, mê muội về tín đạo.

"Giải phóng" chỉ là hai chữ tuyên truyền lừa đảo trong chừng ấy năm qua, mà kẻ gây hại không đủ chánh trực và dũng cảm để nhận lỗi. Bởi thế dù sau nầy có loay hoay "đổi mới" nhưng t́nh trạng vẫn không tốt đẹp hơn chút nào khi những buyn đinh cao ốc vô hồn đang càng mọc lên cao càng tỷ lệ nghịch với nhân cách con người.

Bầu trời u ám, màu xanh cây cỏ cũng buồn thay cho dân tộc này, bởi chiến tranh đă qua đi mà mọi thứ ngày càng tồi tệ. Con người dưới ách cai trị của đảng Cộng Sản đă chịu quá nhiều bất công để rồi chính họ đang trở thành kẻ tự giết ḿnh và đồng loại. Có lẽ câu " dân nào th́ chế độ ấy " đă đúng ở Việt Nam. Dân ta muốn thay đổi cuộc sống th́ trước mắt phải thay đổi ư thức và tầm nh́n.

Ôi phải t́m nơi đâu để thấy chút niềm hy vọng cho dân tộc ḿnh?

Trải mộng ru hồn về cố hương
Sống tha phương như thân chim quốc
Tiếng quốc kêu khiến lệ trào tuôn
Gọi măi, gọi hoài, sầu mất nước.

mỹ nga 2016