CÂU CHUYỆN 30 THÁNG 4

MN - Exryu USA

Mỗi một năm trôi qua, câu chuyện của ngày 30 tháng 4 vẫn như cũ, bởi nó đă thành dấu mốc quan trọng của người dân miền Nam Việt Nam nói riêng và của cả nước nói chung.

Ngày ấy được nhớ đến với nhiều cảm xúc khác biệt của mỗi người, mỗi vùng. Có người oán than và buộc phải vượt biên sang nước ngoài v́ không chịu được cảnh cướp bóc mà Đảng CS sẽ áp dụng trong tương lai sau ngày chiếm đóng miền Nam. Có người th́ căm hận v́ mất mát quá lớn về vật chất lẫn tinh thần khiến họ sống trong đau khổ, sống không bằng chết. Có người vui mừng hỷ hả v́ cướp được nhiều của cải vật chất và nghiễm nhiên coi đó là sự đương nhiên. Có người hả hê v́ có thể lộng hành trên mảnh đất trù phú tươi đẹp nhất miền Nam và sở hữu Sài G̣n như tài sản riêng. Cũng có người hiểu được giá trị thực trong tâm hồn của người dân Sài G̣n và cũng hiểu được chính bản thân họ tham gia, tiếp tay để “giải phóng” miền Nam là một sai lầm. Những người đó được Đảng tuyên truyền rằng: “Người dân miền Nam bị chế độ Mỹ - Ngụy bốc lột, kềm kẹp nên cần phải giúp miền Nam được giải phóng “. Và khi những người đó đi từ miền Bắc vào Nam xong họ mới ngẩn người ra, thấy rằng miền Nam có một cuộc sống quá sung sướng, văn minh và hiện đại đến mức họ có mơ cũng không thể có được. Họ đă bị Đảng nhồi sọ và khi nh́n vào thực tế th́ họ mới hiểu được là bản thân họ đă từng tin một cách mê muội, mù quáng. Những người đó họ đă không ở lại miền Nam để hưởng thụ mà lại về miền Bắc sống cuộc đời lầm lũi, coi như là sám hối những tội lỗi của ḿnh. Tiếc rằng những người như vậy th́ quá ít, c̣n số đông th́ v́ ḷng tham, lóa mắt trước cuộc sống sung túc của người dân miền Nam, tha hồ cướp bóc, vơ vét của cải, tài sản để hưởng thụ cuộc sống xa hoa, sung sướng cho bỏ những ngày cơ cực ngày xưa khi c̣n ở trong rừng, trên núi. Điều này lộ nguyên h́nh đảng Cộng Sản chỉ là một đảng cướp không hơn không kém.

Chẳng cần phải nói nhiều về những nỗi niềm của người dân nghèo nói chung và những người trí thức chân chính nói riêng, chính v́ vậy mà mọi chán chường dường như không c̣n xa lạ trong tâm trí của những người yêu nước một cách thực ḷng. Chỉ có điều đại đa số người dân Việt Nam chưa thực sự yêu thương nhau đúng nghĩa, cũng có lẽ họ cũng không hề biết yêu bản thân ḿnh thực sự là như thế nào. V́ vậy mỗi hành động của mỗi người đều không v́ lợi ích chung và cả lợi ích riêng. Nếu như bất kể ai hễ làm điều ǵ đó đều nghĩ cả lợi ích cho bản thân và cho nhiều người th́ cộng tất cả những lợi ích lại mới cho ra một lợi ích lớn nhất. Lợi ích này thuộc về tất cả và nếu nh́n trên một đất nước có những lợi ích như thế th́ ai nấy đều có lợi, đều vui vẻ, hạnh phúc. Có như vậy th́ mới được gọi là văn minh, tiến bộ.

Sự khác biệt của ngày 30 tháng 4 năm 2020 so với 30 tháng 4 của 44 năm trước là hiện nay trên toàn thế giới xảy ra cơn đại dịch có tên Covid -19. Bệnh dịch Covid-19 đă lan rộng khắp thế giới một cách nhanh chóng, làm cho mọi việc ngưng trệ và người người không c̣n dám đến gần, tiếp xúc hay tṛ chuyện trực tiếp với nhau như trước. Đại hội Đảng các kiểu cũng đă bị giải tán và chỉ vài vụ họp online với khẩu trang bịt kín, h́nh búa liềm giờ cũng ít phô trương v́ sợ dịch bệnh. Thành phố nào đường phố cũng vắng vẻ đ́u hiu, đặc biệt là Hà Nội và Sài G̣n có lẽ vắng hơn cả. Lệnh cách ly xă hội, người nghèo càng nghèo hơn, người giàu lo sợ, học sinh nghỉ học, đa số người dân nghỉ làm, chỉ có ngành y và một số người cần thiết cho việc chống dịch mới phải đi làm.

Sinh hoạt thường nhật c̣n bị giảm thiểu th́ nói ǵ đến những lễ lạc, ăn mừng. Nên những ai hy vọng rằng các h́nh thức ăn mừng như bắn pháo hoa trên khắp cả nước, ca hát nhảy múa trên các sân khấu lớn nhỏ sẽ không được tổ chức nữa, đặc biệt là thành phố Sài G̣n sẽ không c̣n diễn ra các h́nh thức ăn mừng ngày giải phóng giống với những năm trước đây. Điều này cũng tốt thôi v́ như thế công quỹ sẽ không bị tiêu xài lăng phí một cách vô lối, các quan chức không thừa dịp đút các khoản chi vào túi riêng. Sự lăng phí, tham ô ấy đă bao trùm lên sự nghèo khó của người dân một cách khốn nạn nhất mà không có một tên gọi nào phù hợp để diễn tả nổi.

Những năm trước, trong khi pháo hoa được bắn lên trời cao tung ra những bông hoa đầy màu sắc sặc sỡ th́ dưới mặt đất có bao con người khốn khổ cơm không đủ no, áo không đủ mặc, lang thang ở đầu đường xó chợ, tối ngủ nơi gầm cầu chuột bọ ẩn núp.

Và nếu được nh́n thấy một ngày 30 tháng 4 thực sự có ư nghĩa nhất trong suốt 45 năm kể từ ngày chiếm đoạt miền Nam Việt Nam th́ có lẽ phải cảm ơn sự có mặt của Virus Corona, bởi nhờ nó mà đảng Cộng sản Việt Nam mới ít nhiều thấm thía cho sự sợ hăi bởi chỉ có cái chết ŕnh rập th́ may ra họ mới ngưng lại sự phá hoại, bạo tàn. Và cũng nên hy vọng họ hiểu được rằng: “bạo tàn là dấu hiệu của sự diệt vong “.

MN, 30 tháng Tư, 2020