Exryu Dallas & T́nh Bạn

Sau năm 1975, số phận đă đẩy chúng tôi - những người bạn từng du học tại Nhật - phải ly tán mỗi người mỗi ngả, và đó cũng là một trong những biến cố mà chắc hẳn khó ai trong chúng ta có thể quên…

Những tưởng sẽ không c̣n cơ hội gặp lại nhau nhưng đúng là ông trời đă ban duyên lành đến, chúng tôi đă hội ngộ nơi đất khách quê người và điều ngạc nhiên ngộ nghĩnh nhất là 9 người chúng tôi lại ở cùng một khu phố, chỉ cần mất 5 hoặc 10 phút là có thể gặp mặt nhau.

Từ châu Á sang đến châu Mỹ - gặp lại sau ngót hơn 30 năm chia cách, những kỷ niệm của quá khứ lại có dịp ùa về, hạnh phúc vẫn đong đầy trên những môi cười mặc cho thời gian đi qua, mặc cho những vết nhăn giờ đă hằn sâu trên khóe mắt. Dường như vẫn c̣n đó những đôi mắt tṛn đen láy và nụ cười rạng rỡ của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết năm nào. Duyên kỳ ngộ này phải chăng là món quà mà Thượng đế muốn dành tặng cho chúng tôi? Quá khứ thân mến ngày xưa lại hiện lên trong kư ức mỗi người như một niềm nhớ thương xưa cũ, một quá khứ đan xen những niềm vui với nỗi buồn, và cả những khốn khó của một thời không dễ ǵ nguôi ngoai.

Có thể nói đây là định mệnh, định mệnh như một sợi dây vô h́nh buộc chúng tôi vào nhau, đă gắn kết chúng tôi - một sự gắn kết bền chặt của t́nh bạn, bởi trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều điều dễ dàng đến rồi đi, nhanh chóng và mỏng manh như một làn khói, dễ tan vỡ như lâu đài cát trước những cơn sóng vỗ. Chỉ có t́nh cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi băo giông cuộc đời, là nền tảng, là gốc rễ cho mọi niềm vui và nguồn hạnh phúc. Và không có ǵ tuyệt vời hơn được trao gửi t́nh cảm của ḿnh cho một người nào đó, để rồi cảm nhận được sự b́nh yên khi gọi nhau là bạn. Chúng tôi đă may mắn có được t́nh bạn như thế.

Bây giờ mọi người đă có gia đ́nh riêng, và đă ổn định nếp sống trên đất nước thứ 3 này.

Chúng tôi thường tổ chức những cuộc gặp gỡ, hàn huyên rồi cùng nhau ăn uống, cùng hát cho nhau nghe… Mà cũng lạ thật, mỗi người mỗi tính cách khác nhau nhưng h́nh như mỗi cuộc họp mặt đều không thể thiếu đi dù chỉ một người, cho nên hễ buổi họp nào mà vắng bóng ai đó giống như bữa cơm có thức ăn mà thiếu món cơm trắng vậy.

Những bữa ăn chung không bao giờ thiếu vắng những tiếng cười nói râm ran cùng những câu chuyện dài bất tận. Rồi th́ chương tŕnh ca nhạc bắt đầu và anh Dung với vai tṛ làm MC đă tặng chúng tôi những tràng cười thoải mái khi anh lần lượt giới thiệu những “giọng ca đang lên từ lúc nào không biết! ” …

Anh Thới giọng trầm ấm áp bao nhiêu th́ chị Lang lại có giọng cao vút mà ngọt ngào bấy nhiêu. Chị Sen th́ duyên dáng như cô Bắc kỳ nho nhỏ trong khi anh Thêm th́ có giọng nói khàn khàn mà chẳng bao giờ chịu hát. Chị Tuyết nhỏ nhẻ giọng nói miền Trung pha Huế và Nha Trang th́ lại rất khiêm nhượng trong khi anh Hùng th́ lúc nào cũng với nụ cười hào sảng và giọng hát thật hay đầy cảm xúc nhất là khi đêm đă dần khuya, giọng hát ấy như phá tan vẻ tĩnh lặng, sâu lắng của đêm về… Thêm vào đó giọng ca mà mọi người đang vô cùng khen ngợi là "giọng ca đang lên" th́ thuộc về anh Tuấn.

Khi bài ca Người Em Xứ Quảng được Nhựt hát lên bằng chính giọng Quảng của ḿnh, chúng tôi thấy chỉ thua danh ca Ánh Tuyết mà thôi! C̣n Quế Anh th́ hát hay chẳng thua ǵ ca sĩ, nếu không nh́n thấy người th́ sẽ tưởng tiếng hát ấy phát ra từ một đĩa nhạc nào đó, và đến lúc bài hát dứt, mọi người vẫn như c̣n cảm giác tiếc nuối khó quên …

Không biết là vô t́nh hay cố ư hát sai, nhưng mỗi lần MC Dung cất tiếng hát là chúng tôi lại được một dịp để cười, những trận cười ngặt nghẽo vô tư, tưởng chừng như tất cả mọi lo toan bộn bề của cuộc sống đều vô nghĩa. Ngoài ra MC Dung cũng thay đổi chương tŕnh với những bài nhạc kích động. Lúc đó cũng có vài người hứng khởi bước ra nhảy thật đẹp mắt.

Một vài lần cũng có màn tân cổ giao duyên, hát bừa hát băi thế mà vui, vừa để nhớ lại những điệu ca quen thuộc một thời ở quê nhà. Để rồi ai cũng cười đến chảy nước mắt khi MC Dung vừa hát vừa diễn... Có lẽ những giờ phút như thế chúng tôi mới thật sự là chúng tôi của tuổi đôi mươi với bao ước mơ và hoài băo, giờ c̣n chăng chỉ là những dư âm của một thời. Dù không ai nói ra nhưng chúng tôi đều hiểu rằng để níu kéo những khoảnh khắc đẹp như thế trong cuộc đời âu cũng không phải là điều dễ dàng, khi mà thời gian vẫn dần trôi đi không chờ đợi ai cả.

Đêm đă khuya, giờ phút chia tay lưu luyến. Chút nữa, ai nấy rồi sẽ trở về với chính ḿnh, với ngôi nhà của ḿnh. Nhưng con đường về nhà hôm đó dẫu có khuya, dẫu có mưa băo th́ ḷng ai nấy đều ấm áp, không phải cảm thấy lẻ loi v́ chúng tôi luôn hướng về nhau, cùng cầu mong cho nhau những điều tốt lành nhất, cùng hạnh phúc với t́nh bạn trên 40 năm gắn bó. Ngần ấy năm tháng xa cách và giờ đây nơi đất khách quê người, t́nh bạn của chúng tôi sẽ miên viễn cho đến cuối mỗi đời người. Định mệnh đă gắn kết chúng tôi và chúng tôi hạnh phúc v́ điều đó.

Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn kỷ niệm, cảm ơn quá khứ, cảm ơn hiện tại, cảm ơn số phận, cảm ơn tất cả đă tồn tại như một giấc mơ có thật, đă cho chúng tôi c̣n có những nụ cười và cầu mong cho những nụ cười ấy cứ tươi mới măi trong kư ức của t́nh bạn không thể phai mờ…

Mỹ Nga

Texas August / 2014

 

 

 

                       

​Anh chị Thới - Lang

Hồ Hữu Thới. Exryu 1972 Tohoku-dai (Daigakuin)

 

Anh chị Thêm - Sen

Đoàn Thêm. Exryu 1972.Nagoyadai (Daigakuin)

 

 

         

Anh Hứa Trọng Hùng. -  Exryu 1971 Iwate Dai

 

 

Anh Lê Ngọc Tuấn

Exryu 1975 Denki Tsushin Dai (Daigakuin)

 

         

Anh Nguyễn Thành Dung

Exryu 1971 TokoDai

 

 

                    

Từ Quế Anh

Exryu 1971. Meiji Dai

 

           

 

Nguyễn Nhựt

Exryu 1973 Todai

 

 

 

1980 Sapporo)

​mỹ nga- 1970 Toseigakuen