Hoi niệm về VŨ

Cảm gic hụt hẫng đến kh tả vẫn thường chiếm ngự trong ti mỗi khi nghe tin xấu về những người m ti từng yu mến. D thời gian c tri đi nhưng nỗi buồn mỗi khi nghĩ về họ vẫn bao vy ti, n cn ko di tưởng chừng như khng vượt qua được. Nhưng cuộc sống vốn l vậy, ai rồi cũng c những ngy phải la xa những người thn yu. Cũng chnh v hiểu được quy luật của tạo ha nn cuối cng cũng phải chấp nhận, d cho trong lng cứ mi vấn vương.

Thật kh để c thể diễn tả được cảm gic mất mt ny, sự nghẹn ngo khi đột ngột biết anh Hồ Quốc Vũ đ ra đi. Trong nh sng nhạt nha của buổi chiều tắt nắng đ ti thấy như đi mắt anh đang nhn mọi người mỉm cười. Cuộc đời của anh Vũ đ c nhiều chuyến đi, từ qu hương nhỏ b đến những miền đất, những xứ sở khc nhau trn tri đất ny. Trong đm bạn b cũ hoặc người quen, chỉ cn gặp nhau qua những lời thăm hỏi, cố nn nỗi xt xa. V cuộc sống mưu sinh, v số phận cuốn đi, xa nhau rồi lại xa nhau mi.

Ngy thng cứ mịt mng cho đến hm nay, sự xt xa cng tăng gấp bội. Vẫn chưa hết nỗi bng hong, ti khng muốn tin vo điều đang xảy ra.

Anh Vũ, by giờ anh đ đến một nơi thật bnh yn. Nhưng lm sao c thể vui khi mất đi một người m ta từng c rất nhiều kỷ niệm của tuổi thơ. Từ đy sẽ khng cn được nghe anh cười ni hồn nhin trong điện thoại mỗi lc nhắc lại thuở thiếu thời, sẽ khng được nghe lời chc nồng ấm ấy giữa sng đầu xun như năm no, sẽ khng cn ai để gọi l Vũ nữa, Vũ ơi! Chỉ biết cầu mong cho Vũ giữ mi nụ cười vương vấn như nắng mai, chỉ biết mong Vũ thật an lnh trong giấc ngủ ngn thu đ.

Nhn lại bức ảnh cch đy hai năm Vũ đ gởi cho ti, nhn Vũ v Lan cng 2 con bn nhau, một gi v một trai, bốn người trong một gia đnh thật vin mn. Vũ từng tm sự: Với Vũ, hạnh phc l được bn nhau, được chia sẻ cng nhau nỗi niềm hay ton tm ton l đủ toại nguyện rồi." Nụ cười của anh, đi mắt của anh đ chứng minh cho một hạnh phc hiện hữu. Hẳn Vũ v người thn của anh đ khng ngờ v bạn b cũng khng ai c thể ngờ anh bạc mệnh như thế. Người ta hay ni về thuyết ti mệnh tương đố, về số phận, giờ th ti cũng tin vo điều đ v Vũ vốn l người ti hoa. Số phận khng giữ anh lu trn ci đời ny, khng cho anh được nhiều thời gian hơn nữa. M thời gian th c ai sờ được hay nhn thấy, chỉ c thể cảm nhận bằng tnh thương thực sự. Anh ni xem, thời gian c phải qu lạ lng khng anh?

Trong ảo ảnh của hong hn, của đm đen v trong tiếng kinh cầu, ti mơ hồ như anh đang bay trn đi cnh để đến với bầu trời. Lc ny mọi người chỉ c thể gọi anh trong hoi niệm.

Ngy ấy chng ti cng trong một nhm du ca. Những du học sinh Việt Nam xa qu kết tnh thn hữu v trải nỗi nhớ nh nhớ qu qua tiếng đn tiếng ht. Chng ti đi nhiều nơi để ht cho bạn b người Việt Nam. Rồi lc ngồi nghỉ ngơi trn sn cỏ của trường đại học no đ, ni chuyện với nhau chng ti mới biết rằng Vũ v ti đều cng sống ở Di Linh vo thời tiểu học.

Trn mảnh đất cao nguyn thượng nguồn của sng Đồng Nai đầy sương v cũng đầy nắng ấm, với hoa c ph mu trắng xa như my chiều v d quỳ vng rực như nh mặt trời, Vũ v ti đ từng học chung ngi trường c tn l Tiểu Học Kinh Di Linh.

Vũ học trn ti 2 lớp v l một học sinh ưu t. Vũ học giỏi nn trong ci lng nhỏ b ny ai cũng đều biết. Cng với tuổi thơ tươi đẹp m trời đ ban cho, Vũ cũng khng trnh được những sự nghịch ngợm rắn mắc như những đứa trẻ khc. Vũ thường hay giật rổ hoa m ti đ mất cng hi cả buổi để sửa soạn rắc cho đẹp đường đi giống như hnh ảnh trong những phim Ấn Độ chiếu trong chiếc hộp nhỏ trn chiếc xe đạp của ng ht bng dạo m ti rất thch coi. Rồi Vũ cười khanh khch v ni: Con b lai Nhật, con b lai Pht Xt kia ơi, sao khng lo học m ham chơi vậy? Lc đ ti thật l ght Vũ.

D thế, chng ti cũng vẫn mỗi ngy đi học trn cng một con đường, cng đứng cho cờ mỗi buổi sng, cng tinh nghịch sau giờ học. Những đứa trẻ ham chơi ny khng chịu về thẳng nh m lại chui vo vườn người ta hi những tri c ph chn đỏ bỏ vo miệng nhai, ht hết chất ngọt rồi phun hạt ra đầy đường, hoặc đi bẻ những quả bơ ăn ngon lnh. C khi cn nm đ cho những tri ca cao rụng xuống để cạp lấy cạp để v bụng đi. Chng ti mỗi ngy đều diễn đi diễn lại những tr nghịch ngợm ph phch, cng cất tiếng cười vui như bắp rang nổ, cng la h vang tận trời xanh, sau đ khi mọi thứ bị đổ xuống l chng ti cng a nhau chạy.

Nhớ những lc ko lại nh một cặp vợ chồng lớn tuổi ở hng xm xem họ rang c ph, mục đch chnh l để thở ht lấy mi thơm ngất ngy của c ph rang c pha bơ. D ưa nghịch đa nhưng Vũ vẫn rất chăm học, cuối năm đều được lnh thưởng trong khi ti chỉ đứng nhn...

Nhưng cũng nhờ Vũ ch ti ham chơi v viết chữ xấu m ti trở nn chăm chỉ hơn. Cu chuyện bắt đầu từ lần ti bị gai co trầy xước bn tay, mu rướm ra lm ti hoảng sợ. Với đầu c non nớt, lc ấy ti chỉ nghĩ đến chuyện trốn vo chỗ khuất rồi khc v khng dm đến lớp, khiến c gio v ba mẹ ti nho nho đi tm. Hm đ cả trường đều biết chuyện. Khi nhn cặp mắt sưng của ti lc đ, Vũ đ dỗ dnh v khuyn ti đừng mải m hi hoa bắt bướm nữa. Lời khuyn đ khiến ti ngoan hơn, từ một con b suốt ngy chỉ hứng th với những tr chơi v bổ, ti đ biết lo v chăm học hơn xưa. Mẹ ti cn nhờ thầy Viễn về km học thm vừa dạy ti viết chữ cho đỡ cua b. Từ ngy ấy, ti đ xem Vũ như người anh ruột thịt của mnh. Để rồi ln lớp nh lớp nhứt ti cũng được lnh những phần thưởng to tướng đầy sch vở v tự điển chứ khng cn đứng ngơ ngo nhn Vũ v người khc lnh thưởng nữa như lc học lớp ba nữa. Con đường học tập cứ năm thng dần tri như tuổi hồn nhin gắn liền với bảng đen phấn trắng. Rồi cũng khng biết tự bao giờ, chng ti từ gi tuổi thơ của những trang sch, tập vở, xa những bng hoa c ph đẹp như sương phủ trắng xa đường lng. Vũ rồi đến phin ti lần lượt rời xa vng Di Linh để ra thnh phố lớn học, tất cả đm trẻ thời ấy đều tm niệm sẽ cố gắng học hnh để sau ny như những cnh chim thin di rời tổ ấm tung cnh vo đời.

Cũng khng ngờ quả đất tuy lớn m nhỏ, chng ti lại gặp nhau nơi xứ người sau một thời gian kh di. Chng ti cng cất tiếng ca, lc trầm lc bỗng, lc như tiếng th thầm của gi. Cũng c những lời ht gợi buồn: Th như giọt mưa rớt trn tượng đ, rơi trn tượng đ, vỡ trn tượng đ .

Giọt mưa ngy ấy giờ đ tan cng những hạt mưa khc để chảy thnh sng suối hay ha cng biển lớn hoặc đ ha cng my gi. Vũ đ đi thật xa. Khng hiểu ở nơi xa ấy Vũ c cn cất giọng ca trầm ấm như xưa? Chỉ biết rằng kiếp ny chng ti khng cn gặp anh nữa, chng ti khc tiễn một người đ yn giấc ngn thu. Ti nhớ về anh với những kỷ niệm trong sng đ đi qua một thời thơ ấu. Nếu ai cũng biết được sẽ c ngy xa nhau vĩnh viễn như vầy, những lc cn bn nhau, l bạn b, l anh em, sao khng thể hết lng với nhau hơn nữa. Tuổi trẻ của Vũ đầy những l tưởng cho qu hương. C thể anh đ thực hiện hoi bo của mnh, c thể ước mơ cn dang dở đu đ nhưng ti tin rằng anh đ sống c ch, đ lm con người đng nghĩa. V hơn hết anh đ l niềm tin cho mọi người. Vũ ơi! Cuộc sống tha hương chưa hết những chng gai, anh lại l người ra đi qu sớm. Trong khng gian ny ti lại nghe tiếng ht của anh năm xưa rồi ti lại muốn khc. Anh để lại cho gia đnh, qu hương v bạn b nhiều tiếc nuối. Nhưng d ở đu, d ở chn trời no, hy tin rằng mọi người lun yu thương v knh trọng anh.

Vũ ơi, bao giờ chng ti mới c thể qun được anh?

Mỹnga.

Texas 13/2/2014