Wasurena-gusa

Jyo Tatsuya là tên của một người thanh niên 28 tuổi, trên ḿnh xâm đầy những h́nh vẽ trông rất kinh dị, ngoằn ngèo những rắn, rít, cá Koi, và đặc biệt giữa lưng có h́nh một con rồng “ Ten ni noboru Ryu “

Jyo lúc nào cũng mặc bộ đồ Jinbè và mang guốc Zori đi lốc cốc !!

Tóc lúc nào cũng là kiểu “ Panchi Pama “ ….Không biết Jyo có phải là “ Oyabun “ hay không ? nhưng h́nh như lúc nào cũng có 5 hoậc 6 người “ Kobun đi theo sau ….

Vào năm thứ tư, cũng là năm chót của ngành học, chúng tôi bắt đầu đi thực tập trong một bịnh viện lớn, với áo đầm trắng, giày trắng, yếm mầu xanh dương và trên đầu cột chiếc khăn xéo cũng mầu xanh dương ….( v́ chưa ra trường nên chưa đội mũ được )

Chúng tôi đem hết tấm ḷng với lời tuyên thệ trong ngành học là lúc nào cũng phải có ḷng vị tha, tận tâm cứu giúp và hết ḷng thương yêu mọi người , cho nên dù đôi lúc gặp những khó khăn, bực bội chúng tôi vẫn phải cố gắng nhịn nhục, mỉm cười !

Một buổi chiều sau giờ thực tập, từ giă bạn bè tôi thả bộ về căn trọ, bỗng nghe có tiếng nhôn nhao của nhiều người đàn ông bên phía gốc cây Icho, có lẽ họ thấy tôi trong bộ đồng phục nhà thương nên đă chạy lại kêu cứu .

“ Xin cô hăy giúp đỡ dùm, anh của tôi bị chảy nhiều máu quá ! “

Dù cho trong ḷng rất là hồi hộp và lo sợ, tôi cũng lại xem chuyện ǵ …Một người đàn ông nằm dưới gốc cây hai tay bịt lấy vết thương, hai bàn tay của hắn đă đẫm ướt đầy máu tươi ….tôi lúc đó không c̣n muốn thắc mắc chuyện ǵ đă xảy ra, sao lại trốn núp tại đây ? vội vă lấy chiếc khăn cột trên đầu xuống đắp trên vết thương và cởi cái yếm xanh ra quấn chặt quanh bụng hắn, tôi bảo một anh gần đó “ Xin bồng anh ta lên và hăy theo tôi “ .

Đến bệnh viện, người văn pḥng làm khó dễ, đ̣i phải có “ Hoken “ mới cho vào, tôi la lên van nài “ Làm ơn cứu anh ta trước, máu chảy nhiều quá ! sẽ chết đó !! “

Thế là gọi bác sỹ cấp cứu đến , chở vô pḥng mổ để may vá vết thương, bác sỹ đă tiếp máu cho anh v́ đă mất quá nhiều máu !

Sau hơn một giờ, bác sỹ cho biết anh đă được ổn định , tôi và nhóm thanh niên kia thở phào nhẹ nhơm ….

Sáng hôm sau , lúc trở lại bịnh viện, cô giáo và bà Fucho đă giao cho tôi trách nhiệm phải chăm sóc cho người bị đâm hôm qua, bà Fucho nói nửa đùa, nửa thật, vừa nheo mắt, vừa cười… “ Cô lượm về, th́ cô phải chăm sóc cho anh ta đó nhé ! “

( ???? )

Đọc hồ sơ , được biết anh tên là Jyo Tatsuya , 28 tuổi v́ đụng độ với phe phái nào đó đă bị đâm một nhác dao vào bụng ….

Th́ ra anh ta là Yakuza …..

Tôi bước vào pḥng 201, lầu 13 nơi tôi đang thực tập, Jyo nằm thẳng, mắt lim dim, trông anh đỡ hơn nhiều,

“ Trong người thấy sao ? “

Jyo cố gượng dậy, nhưng tôi đă cản, anh nói cám ơn ….

Jyo rất vui tánh, không giống như những tên du đăng mà tôi thường thấy trên Tivi , anh hay chọc tôi cười, có một lần anh nói …nếu tôi chịu ở với anh ,th́ anh sẽ hy sinh một ngón tay để rời xa băng đảng, tôi chỉ cười, nói đùa lại “ để rồi khi nào anh muốn giết tôi th́ giết à ? “

Ngày thóai viện đă đến, có rất nhiều người đến đón Jyo, anh trông giống như là một nhân vật quan trọng thường thấy trên màn ảnh,

“ Nhớ cẩn thận nhé, đừng có đánh nhau nữa , biết chưa ? “

Jyo cười, “ cái này khó hứa lắm, không thể hứa được ! “

“ Thế th́ chịu thôi, mai mốt có chuyện xảy ra như vầy, đừng kiếm tôi đó ! “

Một tuần sau, dường như ngày nào cũng có người mang đến cho tôi một chậu hoa tím, hoa nhỏ lí nhí trông rất dể thương, nói là của Jyo gởi tặng ….có một lần Jyo nhắn bảo xin được uống một ly trà của tôi pha , v́ có nghe đồn rằng tôi đă học qua Shadou ( Ocha no michi… )

Tôi xin phép ryobo san cho mượn pḥng khách để đón tiếp Jyo và đám đệ tử của anh , hôm đó tôi mặc Kimono mùa hè , cố gắng pha trà theo đường lối đă học, Jyo uống trà cũng rất xành nghề ….và đó cũng là lần chót tôi gặp mặt Jyo !

Ba tháng sau ….

Đang ngủ, bỗng có tiếng gơ cửa , mở mắt ra c̣n chưa biết chuyện ǵ, tiếng gơ cửa lại dồn dập hơn !

“ Michi, thức dậy, có điện thọai ! “ tiếng của ryobo san nghe rất cau có !

Điện thọai ? ḍm đồng hồ đúng hai giờ rưỡi sáng, ai gọi giờ này vậy không biết ?

Tôi cḥang dậy nhưng đứng không vững, ngă qua ngă lại như người say rượu, quờ quạng kiếm chiếc áo cḥang , và đi mở cửa .

“ Cám ơn bà, ai gọi vậy ? “

“ Sao tôi biết ai gọi chớ, văn pḥng kêu, phải ra văn pḥng nhận, chừng nào về, bấm chuông tôi mở cửa cho “

“Dạ cám ơn và xin lỗi bà “

Chạy vội ra văn pḥng, người trực đêm bảo “ Sở cảnh sát gọi cô đó “

“ Cảnh sát ? trời ơi sao lại vậy ? tôi đâu có làm ǵ xấu đâu ! “

“ Th́ cứ nhận coi chuyện ǵ “

“ Moshi moshi, dạ tôi đây “

“ Cô Michi à ? có một người tên Jyo cô có quen không ? hắn nói cô là thân nhân… “

“ Hả ? Jyo là ai vậy ? à nhớ rồi, là bịnh nhân đó mà tôi đâu có phải bà con của anh ta ! “

“ Cô cứ nói chuyện đi, hắn muốn nói chuyện với cô đó “

“ Dạ cám ơn bà cảnh sát “

Đầu giây bên kia giọng của Jyo nghe thảm năo,

“ Anh lại làm ǵ nữa vậy ? tại sao lại nói tôi là bà con của anh ? “

“ Xin lỗi nha, xin cô đừng giận, không biết sao những lúc như thế này tôi lại nghĩ đến cô, có lẽ tại v́ tôi không có cha mẹ, anh em ……

Dù cho Jyo đă vào tù, nhưng tôi vẫn tiếp tục nhận được những chậu hoa tím y chang, nhiều quá không c̣n chỗ để đành đem lên sân thượng để dọc theo bờ tường .

Tất cả mọi người đều khuyên tôi nên xa lánh Jyo, v́ quen với Yakuza là chuyện không mấy tốt lành ! tôi cũng bắt đầu e ngại và lo sợ, v́ thế cho nên thỉnh thỏoảng có điện thọai tôi đều không nhận nữa !

Chỉ vài tháng là Jyo ra tù, anh thường đến ngồi trước văn pḥng xin gặp mặt tôi, lần nào cũng thế, dù không ra gặp Jyo tôi vẫn len lén nh́n anh qua khe cửa ….. Jyo vẫn không có ǵ thay đổi, vẫn mái tóc quăn sát đầu, vẫn bộ đồ Jinbe và mang guốc Zori đi lốc cốc !...

Và một ngày Jyo đă đến nhưng không gọi tôi ra, chỉ nhờ trao cho bức thư, trong đó anh viết thật dài kể về đời ḿnh, đă bị cha mẹ từ bỏ, là đứa con một nên không có anh em….

Jyo biết tôi có ra mỗi lần anh đến, nhưng không lộ mặt, anh nói không hề trách tôi, và khuyên tôi ráng học hành, nên người, đừng có giống như anh hư hỏng !

Tôi chưa bao giờ muốn t́m hiểu tên của lọai hoa tím này, dù bất cứ lúc nào, ở đâu mỗi lần nh́n đến mầu tím tôi đều nhớ đến Jyo, măi đến vài mươi năm sau tôi mới biết đó là ḷai hoa có tên là Wasurena-gusa….( Forget – me – not )

Th́ ra anh đă cố ư, gởi đến những chậu hoa này, nhắc nhở tôi đừng quên anh ??

Jyo à, bây giờ ở một nơi nào đó, anh có b́nh yên không ? Vẫn sống khỏe không ?? hay là đă … ??

Xin lỗi anh . Jyo !!

 

MN - Texas