Bài viết cho Tháng Tư Buồn...

MN (mỹ trí tử)

 

T́nh Quê

Đâu những cánh đồng thơm mùi lúa mạ
Bát ngát mênh mông thảm ruộng mượt mà
Cánh cò xưa chẳng dám về lối cũ
Nguồn nước đen ch́ kẽm trộn gần xa

Sông suối bẽ bàng phơi màu hổ thẹn
Rác rưởi lềnh khênh từng vạt nhuốc nhem
Lếch thếch một bầy trẻ nít ngu ngơ
Thản nhiên chơi đùa trong vùng ô nhiễm

Cành khô rùng mình rơi như gã ngốc
Cánh bèo đen thui, đóng váng chịu tang
Búp hoa lỡ th́ oằn vai gánh độc
Hoa cũng như người đau tủi vơ vàng

Đám cỏ khô cằn muốn thành thác lửa
Muốn cháy tan tành chờ dịp tái sinh
Những kẻ ương hèn bán buôn tiên tổ
Bao giờ non sông mới được yên bình?

MN (mỹ trí tử)

 

 

 

 

 

 

Chuyện vỉa hè

Lớp trẻ họp đàn nơi vỉa phố
Tụm ba, tụm bảy, cười hí hố
Chuyện nhà, chuyện xóm, hả hê bàn
Chuyện nước, chuyện non, không thèm ngó

Trung niên, phụ lăo ra vỉa hè
Khoe của, khoe tài, ǵ cũng khoe
Dân đói, nước nghèo, đều phó mặc
Đảng nhũng, đảng hèn, đều nín khe.

MN (mỹtrítử)

 

 

 

Quê Trĩu Buồn

Ngày ta về quê đau
Nắng mưa buồn như nhau
Vẫn mặt trời nhiệt đới
Soi ngàn trang tủi sầu

Ngôi trường mang tên…khác
Hàng phượng vĩ nơi đâu?
Trẻ thơ đi lượm rác
Cụ bà mời bó rau

Gánh dừa tươi bán dạo
Bún riêu bày lề đường
Công an nhậu thô bạo
Chó đói gầy trơ xương

Ghé thăm người bạn cũ
Chết từ chiến trường xa
Mồ vẫn mồ vô chủ
Sỏi đá sầu héo hoa

Bên ḍng nước ngầu đục
Thiếu nữ gội tóc mây
Như toàn dân sống nhục
Chủ nghĩa vờ không hay

Em gái mặc bà ba
Khoe thân thể nuột nà
Bưng cơm hầu hạ khách
Quê trĩu buồn trong ta!

MN (mỹtrí tử)

 

 

 

 

Ngày Tháng Lạ

Nhắc đến nơi tôi ở thì ai cũng có thể hiểu là một nơi không ồn ào náo nhiệt hay hiện đại so với nhiều thành phố của nước Mỹ. Và cho dù cho tôi đã yêu tất cả những gì thuộc về nơi đây, nhưng những câu chuyện lạ về một đất nước mà tôi đã từng sinh ra, lớn lên trong những năm tuổi thơ để soi ngắm, nếm trải và tích tụ những xót xa đeo bám đến bây giờ.

Không dễ dàng tận hưởng cuộc sống như nhiều người vẫn nghĩ. Cộng vào đó những điều đọc được mỗi ngày, tận mắt nhìn thấy trong những dịp về thăm, chứng kiến những con người nghèo khổ, bần cùng nhất của xã hội. Những bất công, những oan trái, cay nghiệt ngày càng nhiều thì càng tăng thêm sự khuấy động trong tôi từng ngày.

Nhiều lần tự hỏi: “ Liệu đây có phải là điều mà chính tôi đã tự tạo ra sự bất công cho riêng bản thân mình ?” Nhưng không thể xua đuổi những ý nghĩ đó cho dù chưa thể làm gì để giúp những người vô tội. Điều tồi tệ hơn là trong tôi không hề có dấu hiệu của sự dừng lại ở những câu hỏi “ tại sao ”. Trên thực tế, rõ ràng nước Việt có nhiều nhân tài. Tầng lớp tri thức, họ sống, làm việc, nhưng đa số lại là ở ngoại quốc. Tại sao họ không muốn trở về quê hương mình?

Và những người trở lại liệu có phát huy hết khả năng và cống hiến cho xã hội? Câu trả lời là: Những người đã ra đi vì nhiều lý do hoặc đã thích nghi với môi trường sống mới khó có thể chấp nhận cách làm việc cũ nát, bảo thủ. Và câu chuyện của những người lãnh đạo là: tham lam, tự đại, độc ác và thiếu hiểu biết.

Còn những người không thể ra đi vì nhiều lý do khác, hoặc yêu quê hương theo cách của họ thì lại nhu nhược và hèn nhát. Nhân tài nếu không được mài giũa về mặt đạo đức, hoặc nhận thức việc đúng sai, hay ý thức kém thì cũng vô dụng.

Lãnh đạo thối nát, chẳng nghĩ gì có lợi cho cộng đồng mà chỉ có mưu hèn, kế bẩn. Ưu điểm duy nhất của họ là luôn biết tận dụng và vơ vét cho phe nhóm và riêng cho bản thân, gia đ́nh, ḍng họ rồi bỏ chạy khi hết cơ hội. Những tầng lớp tiểu tư sản, họ có gì, làm gì? Và họ sẽ như thế nào nếu thời cuộc thay đổi? Họ thường chẳng làm gì cho cộng đồng vì đa số họ chỉ lo làm giàu.

Cốt lõi là vấn đề gì? Giai cấp của giới lănh đạo không ra ǵ làm chủ tình thế. Nếu họ c̣n tại vị thì mãi mãi sẽ làm đất nước nghèo đói, bẩn thỉu, lũng đoạn. Nhân dân không được quyền nói lên tiếng nói tự do, tôn giáo, nhân quyền. Nếu dân măi im lặng và nín thở chịu đựng thì họ sẽ sống thoi thóp như con cá trên cạn chờ bị làm thịt. Nếu dân chịu luồn cúi để sống cho qua ngày đoạn tháng thì họ mãi mãi hèn kém, nhu nhược và tự đào mồ chôn mình.

Thế nên, chưa có hy vọng nào cho một đất nước thanh bình, trong sạch, phồn vinh và thịnh vượng. Những khẩu hiệu lừa bịp của giai cấp lãnh đạo hòng làm yên lòng dân. Dù những người dân cười khẩy trước những điều giả dối ấy.

Đáng sợ nhất vẫn là loại người có tri thức, có khả năng nhưng lại lươn lẹo, nói thiện mà làm ác, lầm đường mà vẫn cứ tiếp tục đi. Họ là nguyên nhân gây ra bao nhiêu mất mát và tổn thương đến những người vô tội.

Giải pháp nào để cứu rỗi những con người không làm điều thiện kia? Đất nước Việt Nam đã trải qua bao nhiêu sóng gió, bị Tàu đô hộ cả ngàn năm, rồi đến mấy chục năm Pháp, Nhật, xâm chiếm. Và những năm chiến tranh do miền Bắc tiếp tay thế lực Cộng Sản Nga Tàu xâm lăng miền Nam, để rồi có một kết cục là bị Đảng Cộng Sản nắm cán đầy đọa nhân dân?

Cái vòng lẩn quẩn khiến mọi thứ rối bời, chỉ có một cách có thể khiến tình thế thay đổi là toàn dân sớm đứng lên, san bằng tất cả để lập lại trật tự – một trật tự văn minh, tự do, nhân quyền. Không ǵ có thể cứu rỗi kẻ cầm quyền tàn bạo, độc ác, dốt nát và dối trá dần trở thành nhân hậu, vị tha, hiểu biết và chân thật.

Tôi thành tâm cầu nguyện. Biết đâu điều kỳ diệu sẽ đến bất ngờ. Bởi, niềm hy vọng và những thứ tương tự không bị đánh thuế bao giờ.

MN (mỹ Trí Tử)