Tưởng Niệm

30 tháng tư lại về.

Mỗi ngày đọc những tin tức từ quê hương, không ít ngỡ ngàng cho sự chuẩn bị ăn mừng ngày lễ lớn của cả nước làm không khí như bị xáo trộn v́ sự mắc mỏ của các dịch vụ buôn bán khi người người, nhà nhà thi nhau mua vé, thuê xe, đặt pḥng khách sạn v.v...

Cũng về chính ngày này của năm 1975, bao nhiêu hồi ức đă được kể, bao nhiêu nỗi niềm đă được giải bày, bao nhiêu câu chuyện đă được chia sẻ. Và dù thấu hiểu phần nào những nỗi đau buồn hay mất mát nhưng chắc chắn có những bi kịch không bao giờ có thể quên được. Tội ác chiến tranh, dù có muôn vàn lời giải thích th́ những nhân chứng lịch sử bị tổn thương là những ǵ luôn nhắc cho mỗi người thấy được sự tổn thất về vật chất lẫn tinh thần đối với con người và những ǵ vốn thuộc về thiên nhiên đă bị chiến tranh tàn phá. Thế nhưng, ḥa b́nh mang về cho người lính những ǵ? Người lính miền Nam thua trận phải chịu nhục nhă, buồn rầu, bị tù đày trong trại cải tạo đă đành, c̣n người lính miền Bắc, ngoài lời ca tụng biểu dương hàng năm vào các ngày lễ có liên quan th́ họ dường như bị bỏ rơi trong cuộc sống đời thường. Họ vẫn đói, vẫn nghèo, vẫn thất nghiệp, vẫn đau khổ và hoàn toàn bất măn với chế độ. Dĩ nhiên phải tưởng nhớ những người đă hy sinh v́ tổ quốc, cũng thật vui mừng khi ḥa b́nh trở lại, không c̣n phải chịu những thảm cảnh của chiến tranh, nhưng sau ngày đất nước thống nhất th́ "tự do" bị trói buộc bằng những luật lệ do đám người lănh đạo tạo ra và áp dụng. C̣n “dân chủ” được định nghĩa theo cách mà nhà cầm quyền xếp đặt. C̣n "độc lập" th́ tùy đàn anh Trung Quốc cho phép tới đâu, theo kiểu nào, th́ được tới đó. Như thế liệu có coi là “độc lập” chăng?

Tất nhiên, những lập luận tương tự đă không c̣n xa lạ ǵ với những người hiểu về cách mà nền “dân chủ” ở Việt Nam đang áp dụng. Ai cũng hiểu ngày 30 tháng 4 năm 1975 là vô cùng đáng nhớ, đôi khi c̣n đáng sợ và đáng nguyền rủa. Bởi, chưa ai thống kê được có bao nhiêu người đă ngă xuống, bao nhiêu mất mát đau thương của những người mẹ mất con, của con cái mất cha mẹ ông bà, của chồng vợ mất nhau, anh em mất nhau, hàng ngũ chia ĺa. Chừng đó lư do th́ cũng không nên tổ chức nhộn nhịp trên khắp cả nước cho cái ngày này. Bởi nó chỉ làm cho kư ức của nỗi đau vô cùng tận đang muốn được lăng quên lại một lần nữa, như vết thương sắp lành lại bị mũi dao xoáy cho rướm máu, Tương lai của đất nước này sẽ ra sao khi ngân khố cứ vơi dần, người dân lao động vẫn phải c̣ng lưng dưới bao lớp thuế nặng trong khi đời sống của họ lại hoàn toàn không tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp. Những người có trách nhiệm đang xài tiền xa xí cho đủ loại lễ lạc qua việc đề ra những dự án tương tự và được thông qua các ban ngành kư duyệt để rồi ăn chia với nhau theo cấp bậc. Ở các thành phố lớn, hàng nhiều tỉ đồng VN đă đổ ra cho ngày nầy, hàng ngàn người thi nhau ra đường để tiêu xài theo cách riêng, rồi tệ nạn xă hội cũng tăng lên đáng kể nhân dịp đó. Những bài ca cũ rích được rên rỉ từ giọng ca năo nề của các ca sỹ nổi tiếng. Sân khấu lung linh ánh đèn xanh đỏ, người người chen chúc xô đẩy nhau để coi hát múa về ngày lễ trọng đại này. Một không khí chẳng lấy ǵ làm tự hào khi mà ở những vùng nông thôn, nơi núi rừng xa xăm, những cứ điểm trọng yếu đă từng nuôi dưỡng, bảo vệ cho cán bộ cách mạng và cho những người lính th́ đêm vẫn heo hắt ánh đèn dầu, ngày vẫn không đủ 3 bữa cơm hẩm, canh suông với dưa cà. Vậy chẳng phải ngày 30 tháng 4 và các ngày lễ tương tự là lư do để các lănh đạo đút túi các khoản tiền lớn một cách hợp lư nhất mà bỏ rơi những người đă tin vào cách mạng, vào độc lập, tự do sao? Tệ hơn là ai cũng biết điều đó nhưng ít ai dám nói ra. Giới truyền thông, báo chí là biết rơ nhất v́ họ trực tiếp làm việc và thông đồng với nhau để được lời lớn. Và đương nhiên họ sẽ được bảo vệ nếu như có ai đó phanh phui trên mạng xă hội. C̣n hệ thống báo chí quốc gia th́ không bao giờ dám đăng tải v́ nhất cử nhất động đă bị chính quyền điều khiển. Ai không nghe lời sẽ bị kết tội là chống đối hoặc nói xấu chế độ. Nhà cầm quyền có thể đổi trắng thay đen, biến người có tội thành vô tội hoặc ngược lại.

Sau khi ḥa b́nh là như vậy đấy, những ǵ khủng khiếp c̣n hơn trong thời chiến tranh đă không ngừng lây lan như một chứng bệnh truyền nhiễm sự tham lam, giả dối, độc tài và trên cả sự lừa đảo thông thường, một sự gian lận tinh vi đến đáng xấu hổ. Rồi hậu quả của những việc đó là kết án một vài người để làm bia đỡ đạn nếu sự việc bị bại lộ.

Những người thương dân muốn bảo vệ chính nghĩa và có tinh thần dũng cảm để chiến đấu cho sự công bằng đều đă bị giam cầm, bị tra tấn và xúc phạm. Dù không tận mắt chứng kiến nhưng thông tin chính xác từ nhiều nguồn đă chứng minh cho một sự thật. Đó là sẽ hoàn toàn vô vọng nếu mong đợi sự công bằng nơi luật pháp ở cố hương. Vậy th́ chẳng có lư do ǵ để không tin rằng chính quyền hiện tại đối xử với chính dân ḿnh c̣n dă man hơn thực dân Pháp ngày trước.

Ngày 30 tháng 4 của mỗi năm với biết bao nhiêu xúc cảm, mà tổ chức rầm rộ như vậy là các thế lực cầm quyền đă cố t́nh làm điều sai trái, đó là vừa bóc lột người dân tận xương tủy, vừa xuyên thêm vết cứa vào đồng đội đang sống của ḿnh, lợi dụng sự chiến đấu quả cảm và gầy dựng khó nhọc của thế hệ trước để mặc sức hưởng thụ mà không bao giờ phải nghĩ đến lao động chân chính hay lo toan cho sự no ấm của người dân.

C̣n ǵ buồn hơn khi nghĩ về quê hương trong ngày chấm dứt chiến tranh chỉ mang đến cảm giác tồi tệ và chán nản. Sau cuộc nội chiến ở Mỹ miền Bắc đă thắng miền Nam nhưng không hề có sự trả thù cũng không huyênh hoang ăn mừng chiến thắng. Ở Đức sau khi thống nhất, Đông Đức (cộng sản) đă được ḥa nhập vào Tây Đức (tự do) nhưng không hề có sự chiếm đoạt tài sản và thủ tướng nước Đức hiện nay lại là người xuất thân từ Đông Đức mà không hề bị ḱ thị, đối xử phân biệt. Thống nhất được ḷng người như vậy mới thật sự là thống nhất.

Bao giờ th́ ḷng dân Việt mới qui về một mối, nước Việt mới thật sự có dân chủ tự do để cùng nhau bảo vệ độc lập cho xứ sở.

Mỹ nga

Texas, Tháng Tư, 2014

 

Quê Nghèo

Sau mấy mươi năm chiến tranh
Quê hương vận nước vẫn mong manh
Sao đâu đây c̣n nhiều tiếng khóc
Bầy em thất học tội t́nh

Ḍng sông thơ mộng ngày xưa
Bầy vịt nh́n nhau ngơ ngác
Quê nghèo dăi nắng dầm mưa
Kỷ niệm bẽ bàng rơm rác

Những anh lính đội mồ hát
T́nh tang thiên hạ khóc cười
Khoai sắn trôi vào đời khác
Quê hương, vận nước của tôi!

Mỹ nga
Texas 2014