XUÂN TRONG NỖI NHỚ

MN

Khi nghĩ về Tết th́ tâm trạng chẳng khác ǵ những đứa trẻ háo hức, mong chờ, vui thích và tiếc nuối.

Mỗi khi xuân về, Tết đến, ḷng người như trải rộng, mong Tết để được hoài niệm về những ngày xa xưa khi gia đ́nh c̣n ở Việt Nam.

Khoảng tháng Chạp, làng trên ngơ dưới, nhà ai cũng tất bật với việc chuẩn bị đón Tết, mùi thơm của bánh, của mức lan tỏa trong không gian, mỗi bữa đi học đều mong cho mau hết giờ để chạy nhanh về nhà xem mẹ làm bánh, làm mức, thỉnh thoảng được mẹ cho một miếng bánh hay mứt bỏ vào miệng, chỉ ngậm thôi, không dám nhai để được nghe cái vị ngọt lịm lan tỏa, tan dần trên đầu lưỡi.

Nhớ lại hồi đó, càng gần Tết, xóm làng càng trở nên náo nhiệt với tiếng cười nói râm ran, những tàu lá chuối được hơ lửa rơm thơm lựng để mẹ gói bánh tét, tôi cũng xon xen phụ cột dây cho bánh… ba th́ chuẩn bị một nồi thật to để nấu, đêm đó cả nhà hầu như ai cũng thức để canh chừng nồi bánh, tụm ba tụm bảy bên bếp lửa hồng, hơ đôi tay ḿnh vào ngọn lửa bập bùng, để cảm nhận tiếng reo của lửa, tiếng sùng sục của nồi nước sôi. Sáng sớm mẹ vớt bánh ra, mùi thơm từ nếp và đậu xanh ḥa quyện với mùi lá chuối lan tỏa khắp nhà. Mỗi lần nghĩ đến không bao giờ quên được, vẫn cứ thèm nhâm nhi lát bánh tét năm nào mẹ nấu.

Chiều 30 Tết, nhà nhà lại chuẩn bị cho mâm cơm cũng gọi là “rước ông bà”…mọi người xum họp đông đủ, không khí sum vầy, ấm cúng, ai nấy cũng hân hoan với đầy dẫy những chuyện vui.

Đêm Giao thừa là không sao ngủ được, năm nào mọi người cũng thức chờ tiếng pháo đầu tiên nổ, một cảm giác khó tả, cả nhà quây quần bên nhau. Trong khoảnh khắc thời gian và không gian giao ḥa làm một của đêm Giao thừa, ba tôi thắp nhang lên bàn thờ tổ tiên khấn cầu cho gia đ́nh ai cũng được b́nh an và luôn gặp điều may mắn. Giây phút ấy, mọi phiền muộn của năm cũ bỗng trở nên nhẹ nhơm, hư không…

Lớn lên, tôi đă có quá nhiều cái Tết xa nhà để thấu hết nỗi trống vắng cứ trào dâng ngập ḷng khi Xuân về trước cửa.

Những buổi chiều cuối năm, thường lang thang ra phố, thành phố vẫn tấp nập người qua lại, cuộc sống hiện đại nơi xứ người bỗng như xa lạ, cái cảm giác cô đơn, lạ lẫm cứ ùa về…tôi rất nhớ quê tôi!

Đă bao chiều cuối năm như thế, thèm được trở về với tuổi thơ nơi quê nhà. Thèm được theo chân ba chọn những cây hoa vạn thọ trĩu bông, hay những cây thượt dược đầy sắc hoa tươi thắm, bỏ vào chậu, để bên hiên nhà, rồi đặt trên bàn thờ tổ tiên nào bánh nào trái…

Tết với tôi là thế, nghe trong không gian thoang thoảng hương trầm ngát dịu, ấm áp thấy ḷng thổn thức khôn nguôi.

Tết bây giờ không như ngày xưa, cầm tiền ra chợ hay vào siêu thị là ăm ắp bánh quà.

Nhiều khi cuộc sống ngột ngạt, ngồi ước một con đường đầy hoa và nắng để có thể tung tăng với tuổi thơ đầy mộng mơ trong tà áo học tṛ…

Sao không măi là cô bé ngây thơ, nhặt từng bông hoa sứ kết thành ṿng tay, ṿng cổ đeo quanh người.

Sao không măi được chờ tiếng leng keng của ông bán kem để được ù té chạy mua ăn đến muốt tê đầu lưỡi.

Sao không được ngày nào cũng cùng lũ bạn chơi tṛ nhảy dây, trốn t́m, chơi các tṛ chơi con nít và mỗi lần đi chơi về để được nghe mẹ mắng.

Sao không thể đi măi trên con đường từ nhà đến trường? Con đường không mấy xa xôi ấy nhưng chẳng thể quay về năm tháng đó nữa, quay về với màu nắng mới lung linh, hàng vạn thọ như chờ ai trổ bông vàng rực mỗi độ Xuân về.

Tôi đang ở đây, gọi con đường từ nhà đến chổ làm việc mỗi sáng là con đường quen thuộc…gọi phố xá ngoài kia là nơi đang sống…Lớp lớp kỷ niệm chất chồng lên nhau, phủ rêu xanh mướt.

Thời gian vụt trôi, đă xa con đường thơ ấu, xa cái không khí chuẩn bị đón năm mới ở quê thuở nào, giờ chỉ c̣n mơ về nó, như mơ về một cơi yên b́nh có ba có mẹ, có các anh chị em, mơ một chiều cuối năm bên nồi bánh chưng, bánh tét nấu dỡ, những chiếc bánh gói trọn t́nh yêu thương nồng đượm của t́nh thân gia đ́nh.

Tôi mơ những chiếc áo hoa rực rỡ của mẹ mua cho, bước từng bước cùng người đi lể chùa ngày mồng một Tết, mơ những phong bao lỳ x́ mừng tuổi năm nào…Ôi những giấc mơ ngày thơ ấy!

Tết đến bây giờ với tôi buồn nhiều hơn vui nhưng vẫn không ghét Tết, vẫn mong Tết đến dẫu không c̣n như ngày xưa, cuộc sống bôn ba xứ người đă không cho nhiều thời gian để buồn, chỉ biết để mặc cho tâm tưởng lang thang trong cơi miền kư ức và vẫn không nguôi ngoai nỗi nhớ quê nhà, nhớ Tết, mơ về Tết và thèm được đón một cái Tết trên chính quê hương ḿnh.

Mới đó mà đă mấy mươi năm, mấy mươi mùa xuân đi qua đời người. Tôi vẫn là kẻ lưu vong hoài nhớ những mùa Xuân nơi quê cũ, cái quê nghèo giàu truyền thống t́nh cảm được thể hiện rơ nét qua những ngày lễ Tết, cái không khí sum họp gia đ́nh mà mọi người hớn hở, nao nức chờ Xuân…

Vốn biết ḍng đời như ḍng sông trôi không thể quay trở lại, nhưng đôi khi cũng muốn được ngồi ngữa tay xin lại những mùa Xuân tuổi nhỏ của ḿnh như những người hành khất bên đường.

Ơi! những mùa Xuân hoa đời mộng mơ của tôi. Ai đă mang đi đâu ?…

mỹ nga

Texas 2016