Đi- a - xpo - ra

Nhiều khi ti trt nghĩ
Chng ta l những kẻ đắm tầu
Trn mnh mng bể sở
Bao ngọn hải đăng mờ tỏ lẫn với ngn sao
Ta đốt lửa con tim
Những đốm nhỏ như ln tinh của cn trng trn mặt nước
Đi tm bờ bến hứa giữa đm su
Cơm o, mầu da, tiếng ni buộc nhau
Đời bắt vậy v ta thường nhượng bộ
Ta tự nhủ
Cơn bo rồi qua
Bến bờ lại đến
Rồi mặt trời lại mọc gc qu hương
Chng ta đấu tranh
Mỗi người như bm vo một tấm gỗ mục
Của niềm tin
Của tự ho
Của ngy mai hứa hẹn
Của ngọt ngo tnh bạn khổ cho nhau
Đời tuy rộng m sao đầy ranh giới ?
Đem hy vọng bao la
Chất mi bao năm lng chật chội
Tc bỗng thay mầu, tiếng ni lạ tai
Lẽ sống giản đơn tri chặt hnh hi
Những giy pht cho hồn mơ cũng hiếm
Dần tan vỡ dăm lu đi đy biển
Mi mờ xa hải đảo bng dừa xanh
Ta cũng buồn, nhưng nhn bạn chung quanh
Nn muốn khc nhưng rồi khng dm khc
Ta vẫn sống mang bng tầu hng dũng
Mang bng người yu trẻ mi chờ mong
Ta bơi đi trong biển rộng khn cng
Như dấu tch của tnh yu tri đất.

Lacanan Ocan, h 1982.