MƯA TRÊN YAMATE-SEN

                

                                                Rồi ngày mai pḥng triễn lăm sẽ đóng cửa,
                                            
Và mở thêm lần nữa
                                               
Để làm ǵ?

                                                                    Thanh Tâm Tuyền

 

                                                Nếu như trời không xanh,
                                               
Th́ em bung chiếc dù xanh.


                                                                   
Utada Hikaru  

Tôi yêu em một lượt với mùa mưa

Mùa mưa bây giờ trôi vào dĩ văng.

T́nh nở t́nh tàn cơn mưa bóng mây,

T́nh nuối tiếc như mưa dầm tháng chạp.

 

Gặp em năm nào cứ ngỡ hôm qua,

Em lên tàu từ Shinagawa,

Tôi quên xuống rồi, quá Gotanda,

Mất dấu trong gịng người Shibuya,

Hay em đổi đường Yokohama?

 

Cánh áo em xanh ngày xưa gặp tôi,

Khi đang yêu, ta chở mộng lên trời.

Mộng xa vời, tay người đâu níu kịp,

Nên áo phai màu tự thuở xa xôi

 

Ba mươi năm sau t́m lại Tokyo,

Lỡ cuộc trăm năm, đánh mất hẹn ḥ.

Đường cao tốc đâm ngang vườn cỏ biếc,

Tiệm tạp hoá nghèo biến mất vào mơ.

 

Gác trọ ngày xưa ga Sugamo,

Cảnh sát cũng không thấy giữa bản đồ.

Trường cũ, tường rêu lặng chờ mưa tới

Chiều gió lên nghiêng ngă ngọn icho

 

Em vẫn đợi tàu ga Shimbashi,

Trời đổ mưa từ Otemachi.

Em không có tuổi từ ngày tôi đi,

Để tàu chạy ṿng như mối t́nh si,

Ai ngóng ai hoài, hỡi Nippori?

 

Em về, tiếng khóc đuổi theo tôi,

Tôi đuổi theo chi suốt một đời

Xin được làm người trên bến cũ

Đợi tàu như thuở mới đôi mươi

 

Tôi khách đa t́nh muôn kiếp xưa,

Mùa sang trang sách mở ơ hờ.

Viết tên em lên mù cửa kính,

Khi tàu đi nhanh về cuối cơn mưa.

 

                  Nguyễn Nam Trân 

                ( Của Tokyo Và Tôi)