Phố bờ đê

Yuyake no koyake, aka tombo  
(Dân ca Nhật)

Thạch bán kẹo và ở với bà  
Phố bờ đê lang thang mây trắng  
Lần trở lại nhà, trời Phan Rang vẫn nắng  
Nhưng quăng đời thơ ấu đă xa bay

Không phải vô t́nh tôi trở lại đây  
Cái xứ cát loà, con người cùng khổ  
Không phải vô t́nh Thạch ở lại đây  
Bên phố bờ đê, đếm mùa nước lũ

Tôi về Phan Rang khóc hỏi hàng keo  
Sao bốn mươi năm Thạch vẫn ngồi sau thẩu kẹo?  
Những hàng keo chỉ kể thầm thôi:  
Cánh chuồn đỏ đă bay vào ráng đỏ

Trời xanh trong, trời nắng lửa Phan Rang  
Bốn mươi năm, phố bờ đê có nhớ  
Đứa học tṛ nghèo thích đọc Hoa Vông Vang  
Yêu cô gái mồ côi mà không dám ngỏ

Tôi về đây nghe chuột chí ban đêm  
Nước mắm ngủ giữa muôn hồn chum vại  
Những tàu dừa vẫn xào xạc gió đêm  
Như Thạch ngồi kia suốt thời con gái

Thạch mời tôi ngồi lại nghỉ chân  
Hai cuộc chiến cạn một ḍng nước mắt  
Nhớ làm ǵ câu chuyện chồng con  
Phố ngày xưa đă chôn vùi tuổi trẻ

Tôi lên xe chạy trốn bóng ḿnh  
Phố bờ đê lại ngập oà ánh nắng  
Thạch vẫn đuổi ruồi mấy thẻ đường đen  
Đếm kẹo tính tiền những người khách nhỏ

Vĩnh biệt bờ đê, chẳng ngó lại đằng sau  
Tôi không là Ronsard cho Hélène bất tử  
Đành để Thạch già theo phố bờ đê  
Ôi con phố những người không trí nhớ

Thạch bán kẹo và ở với bà  
Bà bây giờ chắc gần trăm tuổi  
Phan Rang ơi, tháp Chàm vương bóng khói  
Con chuồn kim tuổi dại biết về đâu !

NGUYỄN NAM TRÂN

Tokyo, 05/03/1997