CỐ HƯƠNG

(Kokyô, 1955)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

east mountain | Tags | Japan ski photos | SnowJapan

Đón b́nh minh trên núi (Ảnh minh họa)

Hắn về thăm cố hương từ không trung. H́nh như hắn đă đáp một vật ǵ giống như một chiếc máy bay trực thăng (helicopter).

Dù không mắc chứng bệnh gọi là thất ngữ (aphasia)[1], con người vẫn có những từ vựng mà ḿnh khó nhớ, hoặc giả những từ vựng không sao thốt ra thành lời. Chẳng hạn như hắn khi muốn nói Hê-li-cóp-te. Nếu hắn cố nhớ cho bằng được chữ Hê-li-cóp-te th́ trong đầu chỉ hiện ra mấy âm Ét-ca-lê-ta (Escalator).Escalator, escalator,,. Không, chắc không phải Escalator đâu, nhưng là ǵ vậy nhỉ? Hắn cứ tiếp tục lẩm bẩm như vậy. Đến khi sắp t́m thấy th́ cũng chỉ là Pê-ri-cóp-te thôi. Thế nhưng, sau một đỗi, hắn chợt nhớ ra rằng âm đầu của chữ ấy là Hê chứ không thể là Pê.

Lúc hắn đáp chiếc trực thăng ấy tới nơi, đáng lư dân cư của ngôi làng nằm trong núi ấy phải cho là chuyện hi hữu và kéo nhau tới xem, thế nhưng khi nh́n xuống dưới chân ḿnh, trên cánh đồng lúa mạch rộng mênh mông lẫn con đường ṃn nhỏ, hắn không thấy một bóng người nào. Ngay chiếc hê-li-cóp-te của hắn h́nh như là đồ mới cải tạo hay sao ấy mà mấy cánh quạt máy (propeller) của nó cũng chẳng phát ra tiếng động. Bên trên một mái tranh - h́nh như đó là ngôi nhà hắn sống ngày xưa - có cây đào rủ bóng. H́nh như lúc hăy c̣n bé, hắn thường lấy hột đào ném lên mái nhà. Có phải cây đào ngày ấy mà bây giờ cao đến thế không? Hồi xưa, trong ánh hoàng hôn, hoa của cây đào trên mái nhà hắn trông đẹp rực rỡ.

Hắn nhắm nơi có cây đào để đáp xuống nhưng trong sân nhiều cây lớn lại nhấp nhô những đá nên không có chỗ. Trước tiên, khi nghĩ tới chuyện hiện nay ai là người đang ở trong ngôi nhà đó, h́nh ảnh mái tranh nóc đă ngả màu đen gieo trong ḷng hắn một t́nh cảm khó chịu mơ hồ. Nhất định không phải v́ ngày xưa ḿnh từng sống nơi đây mà ngày nay nó vẫn phải là ngôi nhà của ḿnh. Hơn thế nữa, ḿnh đă bỏ nhà ra đi từ hai mươi năm về trước, nếu ngôi nhà ấy vẫn giữ nguyên dáng cũ, có lẽ mới là điều lạ.Hắn bèn lượn ṿng bên trên nóc nhà một đỗi để thử xem sao. Căn nhà yên ắng, vách giấy ngăn (fusuma) cũng chưa thấy lọt ra ánh sáng.

-H́nh như họ sợ người ngày xưa đến nên tất cả đă bỏ trốn.

Hắn ta lẩm bẩm như thế và thử lượn một ṿng chung quanh làng. Hắn thấy không riêng ǵ ngôi nhà cũ của ḿnh mà khắp làng, đâu đâu cũng không có bóng người. Giống như một ngôi làng của người chết.Thế nhưng trong ngồi làng như chết ấy, từ cây bạch quả (ichô) cổ thụ bên chùa làng và những thân tùng trong sân ngôi nhà cũ cho đến tất cả cây cối trong làng đều nhuộm màu xanh của mùa xuân. Bên cạnh cḥm lá xanh lục đậm của cây chanh thơm (yuzu)[2] cạnh bờ sông là màu xanh nơn của những chiếc lá mới của cây hồng (kaki). Ngày c̣n bé, hắn đă vạt đầu một cái sào tre khều lấy mấy quả chanh thơm đó. Cành cây chanh rất dẻo dai, không chịu găy làm hắn mỏi cả cánh tay, rồi cứ măi nh́n lên trời nên lại hoa cả mắt. Hắn cũng hay trèo lên cây hồng để hái lấy quả. Lúc đó, có một cô gái nhỏ tên là Yoshiko bị rơi từ cây hồng ấy xuống, chân thành ra khập khiễng.

Không biết có phải v́ đang nh́n từ không trung hay sao mà hắn thấy ánh hoàng hôn như rơi xuống và ôm ấp cả ngôi làng. Không nh́n lên mà lại nh́n xuống mới thấy được màu của trời chiều nên hắn cảm thấy lạ lẫm. Lạ hơn nữa là ở giữa mùa xuân như thế này mà tại sao cây đào trên mái nhà cũ của hẳn lại không thấy nở hoa. Hắn định bụng là ḿnh phải đáp xuống trước khi mặt trời lặn nhưng vẫn không t́m ra miếng đất trống. Không những thế, ngôi làng được bao trùm bởi ánh hoàng hôn như thể đang muốn ngăn hắn không cho hạ cánh. Thế th́ sau hai mươi năm xa xứ, v́ cớ ǵ hắn lại muốn t́m về ngôi làng cũ? Không có một lư do rơ ràng nhưng có lẽ động cơ đă đến từ một cái ǵ giống như là nỗi sầu xuân. Hắn có lần thấy đâu đó câu quảng cáo của một dược cục là “vào đầu mùa xuân, máu trong người thường chảy không được đều” nên chắc v́ thế mà mỗi năm, từ lúc trời đất giao mùa, hắn hay đâm ra yếm thế.

Bởi lẽ ngôi làng h́nh như không muốn cho đáp xuống, hắn bèn bay về phía sau làng. Trên đỉnh ngọn núi con quen thuộc ngày xưa, vẫn c̣n sót dăm ba vạt nắng của buổi chiều, đúng hơn, đó là những tia sáng trắng đă bạc màu, từ mặt đất chiếu lên để nghênh đón ngày về của hắn. Hắn bèn lặng lẽ hạ cánh xuống nơi ấy. Khoảng đất trống h́nh tṛn nằm trên đỉnh núi được vây quanh bằng một rặng tùng con. Thấy xa xa có những ǵ giống như đốm lửa hiện ra lác đác trong đám tùng con, hắn bèn bước về phía đó và thử đưa mắt ḍm qua những thân tùng th́ thấy dưới trũng, có một mặt hồ đang phản chiếu ánh nắng hoàng hôn.

-Đúng rồi! Có cái hồ này mà!

Khi c̣n con nít, đứng ở chỗ này, hắn vẫn thấy mặt hồ. Xưa kia, hắn thường tới đây trước khi mặt trời mọc và màu nước lờ đờ của nó vẫn làm cho hắn cảm thấy như bị đe dọa. Dĩ nhiên, ánh sáng của b́nh ḿnh cũng đă in bóng trên mặt nước của cái hồ này.

Hắn nhớ là đă lẻn ra khỏi nhà lúc mọi người trong gia đ́nh c̣n đang ngủ. Bên ngoài trời c̣n tối nên họa hoằn hắn mới phải gặp mặt những người trong xóm dậy sớm. Nếu gặp hắn lúc đó, họ sẽ lấy làm quái.

Cho dù giải thích “Cháu lên núi xem mặt trời mọc” th́ chắc cũng chẳng có ai chịu hiểu. Sau này thành người lớn và nghĩ về lư do ḿnh lên núi để ngắm mặt trời mọc, ngay cả hắn cũng không hiểu nốt. Hắn chỉ nhớ lại với ḷng hoài niệm chuyện ngày xưa ḿnh con nít mà đă lên trên núi để có mặt lúc b́nh minh. Dù hắn nghĩ rằng lúc đó ḿnh làm như vậy là v́ cuộc sống trong gia đ́nh quá nặng nề và u ám, phải t́m một cách thoát ra, nhưng dù sao, hắn vẫn nhớ rằng đứa trẻ con là ḿnh đây đă đi lên núi thật sớm lúc trời chưa sáng với sự hối hả và bước chân nhanh nhẹn như ḷng đang rộn ră chờ đợi một điều ǵ. Không hề có một chút buồn thương nào cả. Trong tấm ḷng trẻ thơ hồi đó, hắn chẳng nghĩ là đang làm một chuyện ǵ kỳ cục khác người. Và h́nh như hắn cũng không thấy ḿnh muốn gửi gắm một t́nh cảm ngưỡng mộ hay ước mơ nào của tuổi thiếu niên vào trong cái cảnh mặt trời đang thức giấc đó.

Dù thế, hắn chỉ thường đi xem cảnh mặt trời mọc chứ chưa từng đi xem mặt trời lặn. Tuyệt tích lâu ngày, đến nay mới lại cố hương, đây là lần đầu tiên hắn mới đứng trên đỉnh núi này vào đúng lúc mặt trời đang lặn. Địa thế của hướng Tây lại cao hơn nơi hắn đứng nên không thể nói là hắn đă nh́n được cảnh mặt trời lặn một cách thuận lợi. Cho dù không phải thế, hoàng hôn một ngày mùa xuân lại thường mông lung mờ ảo. Vùng núi non nằm đằng sau ngôi làng, nơi hắn đang đứng là chỗ bắt đầu (debana) của hướng Đông, được xem như địa điểm trong làng thích hợp nhất để ngắm mặt trời mọc, h́nh như đó là điều mà đầu óc trẻ con của hắn đă khéo suy xét và lựa chọn. 

Ánh trời chiều chiếu lên mặt nước cái hồ con nằm ở dưới trũng mà hắn đang nh́n xuyên qua những thân tùng, thấy có vẻ lạnh lẽo.Tuy nhiên, việc ấy không liên hệ ǵ với ánh trời chiều trên không ở hướng Tây vốn vẫn ấm áp. Khi hắn đưa tay sờ xuống mặt đất dưới chân ḿnh th́ thấy tuy nó lạnh đấy nhưng trong cái lạnh đó vẫn có chút ấm áp mơ hồ. C̣n khi sờ vào mớ đất đặt trong ḷng tay, hắn cảm thấy nó đang truyền lại cho ḿnh một cái ǵ sống động và tươi mát. Hắn bỗng nhớ lại h́nh ảnh của ḿnh thời ấu thơ lúc leo lên đây để ngắm mặt trời mọc.Hắn đă nh́n lại được vầng thái dương ngày xưa từng nhô lên từ ngọn núi phía đối diện. Ngọn núi bên đó thấp, có lẽ đi thêm một dặm nữa là tới đúng hướng Đông. Mặt trời ban đầu hé bên sườn núi, sau khi chiếu lấp lánh, tần ngần ít lâu rồi mới vươn lên cao như được một sức lực mạnh mẽ nào đó đẩy lên. Thời con nít, hắn đă xúc động biết bao trước cảnh đó. 

Cảm xúc đó giờ đây đă sống lại tươi mới trong ḷng hắn. Thay v́ để mớ đất trong tay, nếu ấp nó vào bên tai, hắn nghĩ chắc là ḿnh có thể nghe được tiếng nói của mảnh đất quê hương cũng như tiếng của ngày xưa. Vừa lúc ấy hắn nghe có tiếng sột soạt trong những rặng tùng về hướng cái hồ.

-Có phải là thỏ không nhỉ?

Dù đó là thỏ đi nữa, hắn cũng chuẩn bị để sẵn sàng nói chuyện với con vật. 

Phần v́ ngày xưa khi lên đây ngắm mặt trời mọc, hắn đă có lần gặp thỏ. Hắn cũng đă từng nghe tiếng chim non ríu rít chào đón b́nh minh.

Thế nhưng, kẻ đang hiện ra từ bên trong rặng tùng chỉ là một cô gái nhỏ.

Hắn kêu lên:

-Fuku-chan[3] đó hở?

-Torao-san đấy ư?

Thiếu nữ mặc một chiếc áo kimono màu xanh dương. Bên trong những mô h́nh màu trắng có cả màu đỏ chen vào nữa. Hắn mới hỏi:

-Bộ em biết anh vừa trở về làng hay sao vậy?

-Em hay lên đây ngóng chừng chứ nào em có biết Torao-san mới về đâu. Hôm nay em lên đây cốt để xem thử thôi.

-Tới đây có một ḿnh à? Vậy mà anh tưởng em lên v́ nghĩ rằng có thể gặp anh hôm nay...

-Taoro-san cứ mơ tưởng hăo!

Khi thiếu nữ vừa nói đến đây hắn bỗng giật ḿnh ngạc nhiên:

-Này, người đứng sau em là ai thế? Anh chỉ thấy một cái bóng lờ mờ...

-Đó là bà lăo tên gọi là O-fuku đấy. Tại bà ngại em c̣n trẻ dại nên mới đi theo em.

-Thế bà cụ đó là h́nh ảnh hiện giờ của Fuku-chan phải không? Chỉ có bà là người anh không biết. Có phải bà đang đến đây cùng với cái dáng dấp trẻ con ngày xưa của ḿnh chăng?>

 

-Không phải vậy đâu. Em là em c̣n bà O-fuku là bà O-fuku. Dầu em trở thành một bà cụ già th́ con người thời trẻ của em vẫn là một con người khác.

-Chắc đúng như em nói. Có phải v́ biết anh về quê mà Fuku-chan trở lại dáng dấp ngày xưa để gặp anh chăng?

-Đâu có! Anh thử sờ vào người em xem. Anh có thể sờ thấy mà...C̣n đối với bà O-fuku, anh có muốn sờ cũng không được v́ bà ấy không có h́nh hài. Anh không thấy bóng dáng bà ấy mờ mờ ảo ảo hay sao ?...Bà cũng không thể nói năng.  

-Không nói được ư? Chắc có nói cũng không ai hiểu nhỉ! Bà hẵn là người của một thế giới khác. Thật anh chả muốn già.

Hắn vừa nói như thế và nh́n lại ḿnh và thấy bên cạnh hắn cũng có một đứa trẻ mang h́nh ảnh ngày xưa của hắn đang đứng.

-Này, Fuku-chan đấy, mi có nhớ không? Cô bé ngày xưa vẫn hay chơi đùa với mi mà.

Và như thế, hắn đă giới thiệu Fuku-chan cho cậu bé. Cậu ta mới tiến ra trước mặt hắn.

-Hồi năy, ta có về ngôi nhà cũ của ḿnh và thử ḍm vào trong nhưng không biết bây giờ, ai là người đang sống ở đó?

-Ḿnh thử cùng nhau đến đó xem nào? 

-Mi chịu đi à. Nếu Fuku-chan cùng đi th́ có lẽ người trong ngôi nhà ấy mới không lấy làm lạ.

Nói xong, hắn đưa bàn tay ra năm lấy tay Fuku-chan. Thấy bàn tay nhỏ bé của Fukuko thời trẻ nằm vừa vặn trong ḷng bàn tay ḿnh, hắn cảm thấy sung sướng. Trong khi hắn c̣n chưa biết bàn tay ḿnh là của con người hiện tại hay là của đứa bé – con người ḿnh ngày xưa – th́ đă cảm thấy từ bàn tay của thiếu nữ, co cái ǵ như một luồng sinh khí truyền vào đó.

-C̣n bà lăo O-fuku th́ sao. Ḿnh có nên dắt theo không?

-Có bỏ mặc th́ bà ấy cũng đeo theo thôi. Em nghĩ nếu bả mở lời được th́ đă định nói xấu về em cho Torao-san nghe một cách không thương tiếc rồi.Bà ấy sẽ theo ḿnh ŕnh rập cho coi.

Hắn bèn quay lại nh́n bà lăo O-fuku rồi trả lời cô gái:

-Anh thừa biết những chuyện như vậy. Càng có tuổi th́ trong thân thể con người sẽ tích tụ nhiều chất độc. Người nào không tự nói ra được những điều xấu xa của ḿnh sẽ phải đau khổ.

Khi vướng một cành tùng, cả hắn lẫn Fukuko đều phải khom ḿnh xuống luồn qua trong khi thân thể của bà lăo (O-fuku) th́ có thể nói là đi xuyên qua dễ dàng. Chừng đó đủ để cảm thấy khó ở rồi nhưng việc khiến cho hắn c̣n thấy gây gây hơn nữa là việc cậu bé mang h́nh ảnh của hắn thời trẻ đang nắm lấy bàn tay của bà lăo O-fuku đi tới. Thật là một ảo giác kinh hoàng.Cậu bé manh h́nh ảnh của hắn ngày trẻ đúng là đang mặc một bộ kimono kiểu kasuri màu xanh dương với ống tay trơn tuột (tsutsusode). C̣n bà lăo O-fuku h́nh như mặc quần áo làm nông (noragi) kẻ sọc sẫm màu. Hắn muốn nhờ Fukuko cứu giùm cậu bé mang h́nh ảnh tuổi thơ của hắn ra khỏi bàn tay bà lăo nhưng không sao thốt ra thành tiếng, bèn bước thật nhanh như muốn trốn một cái ǵ. Từ chỗ trên núi đi xuống, có một cánh đồng hoa cải dầu (na no hana).Dù ánh sáng hoàng hôn đang nḥa nhạt, bên trên cánh đồng hoa bầu trời như rực sáng.Hắn bèn nắm tay Fukuko bước trên con đường đất nhỏ và băng qua hết cánh đồng hoa.

Hắn ta mới đưa ra nhận xét:

-Hồi năy ở trên không nh́n xuống, đă chẳng thấy bóng người làng. Té ra đến giữa cánh đồng cũng chẳng có ai nữa nhỉ.

-Anh thử gọi tên một người nào đi vậy. Ai mà anh c̣n nhớ tên đấy!

-À há! Xem nào. Để anh thử gọi cô bé ngày xưa té từ trên cây hồng xuống phải đi khập khiểng đó. H́nh như tên là Yoshiko. Mà này, cái chuyện buổi sáng anh hay lên núi ngắm mặt trời mọc, Fuku-chan làm sao lại biết được hở? Anh đâu có nói cho ai nghe! Có một lần, người trong nhà thức giấc mà không thấy anh, mới la toáng lên. Lúc trở về, anh cũng không khai là ḿnh lên núi xem mặt trời mọc. V́ anh không muốn xem ḿnh như một đứa bé bất b́nh thường. Anh chỉ bảo họ là anh đi bắt ếch thôi.

-Bắt ếch à...?

Fukuko bật lên cười:

-Anh ăn nói buồn cười quá em nhỉ? Cứ bảo là đi xem mặt trời mọc th́ đă sao nào!...Cái mặt trời mọc mà Torao xem ngày c̣n bé ấy, nó đă đi vào bên trong người của anh rồi cũng nên. Với lại những chuyện trẻ con làm hồi bé, cho dù lúc đó là một điều bí mật nhưng sau rồi thiên hạ cũng đều biết cả. H́nh như con người khó ḷng giấu giếm được những ǵ họ đă làm.

-Cố hương là chỗ đáng sợ nhỉ? Chắc họ cũng đều biết chuyện giữa anh và Fuku-chan.

-Dù có biết đi nữa, em nghĩ họ cũng đă quên hết....

Rốt cuộc, họ đă đến gần ngôi nhà cũ của hắn.Tự ngày xưa, đám địa chủ trong làng vẫn có thói tranh nhau bề ngoài nên cổng nhà thường rất bề thế, không tương xứng với ngôi nhà. Cửa hông của cánh cổng thường có cài xích sắt nặng nề, mỗi lần sử dụng, tiếng khua rổn rảng nghe như hăm dọa. Tuy vậy ngày nay th́ nó không c̣n phát ra tiếng động mà cầm lên cũng chẳng thấy trọng lượng nữa, có thể mở một cách dễ dàng. Trông nó giống như mở một cánh cửa đưa vào cơi tối tăm. Lúc đó trời cũng đă sập tối nhưng bên trong cánh cổng th́ c̣n tối hơn nhiều. Hắn bỗng có cảm tưởng dưới chân ḿnh có một vật ǵ đen đen đang chạy lại, nh́n ra mới thấy đó là một con gà. Con gà thấp bé, người như muốn ngă về phía trước nhưng đôi chân th́ nhanh nhẹn vô cùng. Hắn đoán chừng đây hẳn là gà được dùng vào việc gác cổng. Phía tay trái của cánh cổng có hai gian nhà như vọng canh. Gia đ́nh cô bé Yoshiko -có lần ngă từ trên cây hồng đến nỗi chân đi khập khiễng – từ xưa đă sống ở đó. Hắn bèn đi vào căn pḥng nền đất nện (doma) để xem thử. Không một bóng người. Vách giấy ngăn buồng đă rách, nh́n qua mấy lỗ thủng th́ thấy trên tấm chiếu rách chỉ có một cây gậy làm bằng nhánh tùng ai đánh rơi. Với vẻ mặt lo ngại, hắn lượm cây gậy ấy lên.

-Chắc Yoshiko sau đó lành bệnh và không cần đến nó nữa chăng? Thấy được cây gậy này, dù sao ḿnh cũng an tâm.

Hắn vừa định gợi chuyện với Fukuko vừa cầm cây gậy làm bộ quay một ṿng nhưng không thấy bóng Fukuko đâu nữa. Cả bà lăo O-fuku và cậu bé h́nh ảnh thiếu thời của hắn cũng biến mất. Hắm vừa nghĩ rằng v́ sợ hăi họ đă chạy thoát ra ngoài th́ đến lượt hắn cũng bị một nỗi sợ hăi xâm chiếm. Hắn bèn rón rén đi ṿng quanh vườn và nấp vào đằng sau một tảng đá lớn. V́ đó là một tảng đá được dựng theo chiều ngang (yokonaga) cho nên hắn có đủ chỗ để che trọn thân h́nh. Ngày xưa, tảng đá này đă từng che cho hắn và Fukuko khi hai đứa nấp ở ngoài vườn. Hơi thở ấm áp của Fukuko hồi đó như đă thấm vào trong thớ đá làm cho hắn bây giờ vẫn c̣n cảm thấy từ đó nhịp thở của người con gái.

Hắn tḥ đâu lên khỏi phiến đá để ḍ xét t́nh h́nh trong nhà. Căn nhà yên lặng, không có lấy một tiếng động. Không có một tia ánh sáng nào hắt ra. Vách ngăn đóng y nguyên, cửa che mưa khép kín mít. Hắn bèn rời chỗ nấp sau ḥn đá, vượt qua khu vườn và bước lên hàng hiên của khu vực sinh hoạt chính. Tất cả vẫn im ắng.

-Chắc là người trong nhà nghĩ rằng những con ma ngày xưa đang hiện về nên đă nấp vào đâu cả rồi chăng? Hay v́ chính mắt ḿnh không nh́n thấy được những người đang sống ở đây? Dù sao, cứ vào thử xem sao.

Hắn nhận ra được cái bếp nằm ở chính giữa. So với ngày xưa, h́nh như không có ǵ thay đổi. Hắn nắm cây gậy tùng của Yoshiko – cô bé ngày xưa té từ cây hồng xuống đến nỗi gảy chân phải khập khiễng – khua ngang khua dọc t́m đường trong bóng tối. Chân bên trái của hắn bỗng va vào đâu đó đau nhói, may là cây gậy tùng này đă hết sức được việc.

Có tiếng ai gọi tên hắn:

-Torao! Torao!

-Ôi chao! Không phải là tiếng của bố đấy sao?

-Im cái mồm. Đây là lúc mày ra đời đó. Đẻ khó đấy!

-Đẻ khó hở bố?

-Ông câm miệng lại coi! Nhớ giùm tôi cái vụ đẻ khó này nhé!

Khuôn mặt tái xanh và xương xẩu của bố hắn đang nh́n vào tấm vách ngăn căn pḥng khách với cái buồng bên cạnh. Bố hắn đang ngồi trong pḥng khách trước một ḷ than (hibachi) làm bằng một cái rễ cây thật lớn. Trong ḷ than lại không có lửa, căn pḥng tối tăm như vậy mà không thấy một tia sáng nào cả. Có tiếng con nít khóc. Nó đă sinh ra rồi. Hắn bị chấn động mạnh, đôi mắt nhắm nghiền trong một đỗi rồi một tiếng cười thật lớn đă vỡ ̣a ra. Tiếng cười đó ngân vang trong ngôi nhà rộng và trống trải. Thân h́nh hắn co rúm như có ai vừa xối nước lạnh lên người.

Mẹ hắn vừa ôm con trong tay vừa khóc. Hắn lúc đó đă 5 tuổi rồi mà vẫn c̣n tḥ tay vào trong ngực áo bà để mày ṃ đôi vú.

-Có ngừng đi không! Làm như thế là xấu lắm. Mẹ không bằng ḷng đâu...Nếu có hai ông bố th́ mày nghĩ sao? Những hai ông bố th́ có đáng sợ không con? Cái ông bố mày có lúc sinh ra với ông bộ dạo này không phải là cùng một người đâu nhé. Bố mày đă trở thành một người khác mất rồi. Này Torao, khi nào lớn lên, con đừng hóa ra một người khác nhá. Mẹ đă chịu cực chịu khổ, thiếu điều hy sinh cả tính mạng để sinh ra mày đó.

Hắn nghĩ thôi, mẹ ơi, nói thế đủ rồi. Kẹp cây gây tùng dưới nách, hắn phóng như bay ra khỏi ngôi nhà. Hắn băng qua cả khu vườn. Ra tới ngoài cổng th́ Fukuko trong h́nh dáng bé con đang đứng chờ hắn.

-Sao vậy? Có ǵ làm anh sợ hăi đến thế?

-Không.

Hắn trả lời trong tiếng thở khó khăn rồi đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Fukuko.Lúc ấy hắn bỗng đưa mắt nh́n lên những đóa hoa đào trên mái nhà. Hắn thấy ṿm hoa như thể đang phóng ra những luồng ánh sáng d́u dịu. Những đóa hoa màu hồng họp lại thành đàn bồng bềnh trôi trên không trung.

-Trong ngôi nhà nầy không có ai đang sống cả..

-Thế hở, anh?

Thế rồi, Fukuko ngước nh́n hắn một cách tŕu mến:

-Tối nay, về đằng em mà ngủ rồi sáng mai, ḿnh lên chỗ đó mà ngắm mặt trời mọc, nghe anh?

Hắn lúng túng, không biết phải xử trí ra sao.

 

Dịch ngày 5 tháng 12 năm 2020

 

Tư liệu tham khảo:

 Kawabata Yasunari, Kokyô Cố hương), trong Tuyển tập Kataute (Văn hào quái đàm kiệt tác tập) do Azuma Masao biên tập, Chikuma Shobô xuất bản năm 2006. Đă đăng trên Tạp chí Shinchô số tháng 4/1955. Nguyên tác Nhật ngữ.

1. Aphasia (thất ngữ chứng): Triệu chứng bệnh lư thần kinh ảnh hưởng đến thính giác và cơ năng phát âm khiến người ta không thể sử dụng ngôn ngữ một cách như ư. Có loại bệnh nghe được mà không hiểu, có loại hiểu được mà không thể tự ḿnh nói ra tiếng.

2. Một giống chanh nhỏ vỏ có mùi thơm đặc biệt, chủ yếu là để làm gia vị hơn là ăn

3. Fuku-chan: tiếng thân mật để gọi người con gái tên Ofuku. Chữ “san” trong Torao-san th́ trang trọng hơn. Trường hợp này là tiếng của người con gái dùng để gọi cậu con trai lớn tuổi hơn ḿnh.

 

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com