D̀ HARUKO

Haruko

Nguyên tác : Mishima Yukio

Dịch chú : Nguyễn Nam Trân

 

Mishima Yukio (6/1953). Ảnh Tanuma Takeyoshi (Shinchô).

 

Lời người dịch:

“D́ Haruko” chỉ là một truyện ngắn ít người để ư, nằm mất hút trong số gần hai vạn trang tác phẩm (kể cả phê b́nh và thư tín) trong toàn tập 36 quyển do nhà xuất bản Shinchô cho ra đời năm 1974, gom góp trọn một phần tư thế kỷ hoạt động văn học nghệ thuật vô cùng sung măn của Mishima Yukio (1925-1970). Mới thoáng nh́n, nó chỉ là câu chuyện t́nh của một người đàn bà sống theo phong cách khác đời của nhà thơ nữ trữ t́nh và quí tộc Hy Lạp Sappho (610?-580? TCN) trên đảo Lesbos, nổi tiếng v́ t́nh yêu của bà đối với người đồng tính. Tuy nhiên, bằng cách tiếp cận sâu sắc và độc đáo của ḿnh, ta thấy Mishima đă mô tả được một cái ǵ bàng bạc nuối tiếc ẩn dấu bên trong, nó “huy hoàng pha lẫn thương đau, tựa như những âm thanh c̣n vang vọng xôn xao khi cánh màn nhung hạ xuống và tấn tuồng đă văn” như chính tác giả định nghĩa. Nó c̣n là tiếng khóc trong hoan lạc và bi thương của những người yêu nhau muốn thoát ra khỏi sự hạn hẹp của xác thịt và giới tính trong đó ḿnh bị đóng khung để t́m về một t́nh yêu trọn vẹn và giải phóng bằng cách vay mượn thân xác người khác.

Tác phẩm này đă được đăng lần đầu tiên trong tập phụ trang tiểu thuyết của tạp chí Ningen (Con Người) vào tháng 12 năm 1947, năm tác giả mới 22 tuổi. Truyện lấy bối cảnh là những ngày cuối cùng của cuộc thế chiến thứ hai (1944-45), trước khi Nhật Bản đầu hàng Đồng Minh. Không khí chiến tranh hồi tàn cuộc bao trùm lên câu chuyện như muốn đóng vai một nhân vật thứ tư bên cạnh ba người trong truyện.

Chiến tranh, cũng như ḍng sông vô t́nh, đă cuốn theo tất cả, huống ǵ một nét đẹp mong manh.

   
Melitta: Thưa, cô nói đóa hoa hồng này đấy ạ?
Sappho: Đóa hoa đó thế nào cũng sẽ làm cháy bỏng môi ngươi.
Franz Grillparzer (1791-1872) trong nhạc kịch Sappho.

 

Biết có ai trong chúng ta c̣n nhớ tới Sasaki Haruko không nhỉ? Chắc phải thấy quen quen như nghe ở đâu rồi. Có thể chỉ là một ấn tượng lờ mờ nhưng cái tên ấy gợi nhớ một điều ǵ huy hoàng pha lẫn thương đau, tựa như những âm thanh c̣n vang vọng xôn xao khi cánh màn nhung hạ xuống và tấn tuồng đă văn. Phải rồi, Haruko, cô Xuân, cái tên nghe không được kêu cho lắm của mấy người con gái thuộc một thế hệ xa xưa, thường để lại cho ta ấn tượng như thế.

Câu chuyện xảy ra khi tôi mới lên chín, lên mười th́ phải. V́ người trong gia đ́nh đem mấy tờ báo giấu đi, chủ ư không cho đọc nên tôi chỉ nhớ loáng thoáng cái tên của bà d́ trẻ tuổi đă bỏ nhà ra đi biệt tích. Bốn năm năm sau, một ngày tôi mới t́nh cờ biết được cơ sự xảy ra. Kể từ hôm ấy cho đến suốt thời thanh niên, cái tên Haruko đối với tôi là một tượng trưng, giống như đóa hoa nở rực rỡ mà tôi có lần bắt gặp trong tập sách có tranh cây cỏ đọc được vào giờ vạn vật. Nhớ ra tưởng để rồi quên ngay nhưng cái tên đó cứ bám vào kư ức tôi chẳng chịu rời chẳng khác nào một con sâu đo ĺ lợm. Dần dần, nó ngưng đọng lại trong đầu tôi như một đóa hoa hồng được khắc hằn lên mặt kim thuộc và chỉ c̣n nằm đó để đợi tô màu.

Ngoài ra, cái tên này có khuynh hướng tự ràng buộc vào tất cả những ǵ gọi là kỷ niệm xấu hổ của đời tôi. Nó cũng gắn chặt với cái tính hiếu kỳ bệnh hoạn và ḷng tôn sùng của tôi - không biết bắt nguồn từ đâu - đối với sự thèm khát xác thịt nữa. Như thế, cái tên Haruko này đối với tôi phải gọi là ǵ nhỉ, một điều húy kỵ hay một lá bùa dùng để trấn yểm cũng không chừng.

Vụ Haruko xảy ra hồi đó không có ǵ khác hơn là chuyện gái bỏ nhà theo trai. Thời ấy, trên những tờ báo mà mục quảng cáo kẹo làm thơm miệng Jintan và mấy món mỹ phẩm khác hăy c̣n chiếm gần hết cả trang, những ḍng chữ như : “Tiểu thư con một bá tước cuốn gói theo bác tài” kèm thêm tấm ảnh phóng to của người con gái chụp hôm cô làm lễ tốt nghiệp chắc đă đập vào mắt người ta. Tôi không được đọc tờ báo như thế nhưng đương nhiên tấm ảnh cô bé con nhà lành ấy đă được chụp hai năm trước tính đến ngày sự việc xảy ra. Không hiểu v́ cớ ǵ mà thiếu nữ trong bức ảnh lại xụ mặt và có dáng điệu của một người đang giận dỗi. Hay chỉ v́ cô đang bị những tia nắng phản chiếu từ băi cỏ sân trường làm chóa mắt ? Dù sao, một tấm ảnh trong ngày tốt nghiệp lại được tờ báo đem ra để dẫn chứng cho mục tin “bỏ nhà theo trai” như thế đă đánh thức sự nghi ngờ trong tôi v́ đă có một chi tiết trùng hợp với nó. Số là hôm lễ trao bằng tốt nghiệp, ông già tài xế chính thức của gia đ́nh chúng tôi v́ bị người ta ép uống rượu mừng quá lố, đă lăn đùng ra chết trong đêm v́ tai biến mạch máu năo. Ông lăo này tuy không có tài sản ǵ nhưng cứ đến ngày Tết thường viết một tấm di chúc cho nhà chủ, mỗi năm lập đi lập lại là sẽ nhường chức lại cho một anh tài xế tập sự trẻ tuổi mà ông ta hết sức tin cậy. Gia đ́nh tôi đă đi đến kết luận là một anh tài xế trẻ chắc phải được việc hơn ông. Dù tính khí anh ta có lẽ hăy c̣n hăng nhưng mướn một người trẻ như thế vẫn an toàn hơn là trông cậy vào một ông già có thể chết trên tay lái bất cứ lúc nào. V́ lư do ấy, chàng trai kia mới được phong làm tài xế chính thức của gia đ́nh Sasaki của ông tôi.    

Haruko vai em mẹ tôi. Chính ra d́ là em cùng cha khác mẹ của bà. Mẹ của d́, bà ngoại sau, là vợ kế ông tôi. Tuy xuất thân từ làng son phấn nhưng cùng với năm tháng, như một thứ gỗ lên nước có vân bóng, dáng dấp của bà ấy cũng thoáng lộ chút cung cách đài các.

Hồi nhỏ Haruko mũm mĩm như cậu bé trái đào Momo Tarô trong cổ tích nên thường được gọi là em bé Momo. Đến tuổi dậy th́, da thịt săn chắc lại, tuy d́ dáng gầy gầy nhưng đường nét cong cớn, thân thể tràn trề sức sống. Ai thấy cũng thương. D́ hợp với các bạn trai nhưng đặc biệt thích đi lại với đám con gái. Nói chung, d́ vui vẻ với tất cả mọi người và điều đó làm cho không ai gặp d́ mà không quyến luyến. Phần d́ cũng không bao giờ nghĩ rằng có một ai đó lại chẳng thích ḿnh.

Kỳ cục là thời kỳ ở trường nữ trung học, d́ bỗng đâm ra chán những bọn trai hàng phố. Mấy cậu theo ngành viên nghệ, dân buôn bán, dân lêu lổng ngoài đường phố, giới lao động. Không những chỉ bọn đó thôi đâu. Khi nghe đám bạn bè của ḿnh khen ngợi về một ông thầy kèm trẻ, d́ cũng nhíu mày. Đi dạo với chúng bạn, gặp một anh chàng trai chắc làm công ở một cửa hiệu, đang đạp xe trên đường bỗng quay ngoắc lại nh́n d́, suưt lảo đảo, Haruko chỉ có một cử chỉ khinh miệt đối với cậu ta, như thể ḿnh đang gặp chuyện đau khổ. Điều đó tự nhiên làm thiên hạ đi đến kết luận là người tính khí hợm hĩnh như Haruko th́ chỉ có thể đi thích khuôn mặt của những cậu công tử xấc láo thuộc từng lớp trên trước trong xă hội của d́. Thế nhưng, thiên hạ là đồn rằng ngay cả với các cậu đó, d́ cũng chỉ giao thiệp hời hợt bề ngoài, chưa thấy cậu nào xin d́ được một cái hôn.

Đột nhiên, Haruko đă bỏ nhà để theo anh tài xế! Mấy cô bạn cùng lớp náo loạn cả lên, lúc khóc lúc cười mất đến hai ba hôm. Họ hết b́nh tĩnh, cứ như chính ḿnh mới là người đang trốn nhà theo trai. Nhớ có lần một người trong bọn đă kháo nhau về mảng trời xanh in bóng lên cái ŕa nón lưỡi trai của anh tài xế, người từ dạo ấy đă trở thành chồng của Haruko, cũng như nụ cười không ǵ gợi cảm hơn với hàm răng trắng toát của anh ta dưới bóng của cái vành lưỡi trai ấy. Lúc đó chỉ thấy bên khóe môi của Haruko một thoáng ngượng ngùng, gương mặt d́ cau lại và d́ chỉ im lặng.

Thôi bỏ qua chuyện đó đi vậy! Chỉ biết Haruko đă về sống chung với anh tài xế.Nghe nói ngoài hai người, gia đ́nh c̣n có cô em gái út mới lên tám của anh chàng. Từ đó, d́ cắt đứt liên lạc với chúng tôi nhưng h́nh như ông ngoại đôi khi vẫn lén nhà dấm dúi chút tiền nuôi d́.

Điều làm tôi ṭ ṃ không phải là biến cố bỏ nhà ra đi của d́ Haruko với tất cả những lớp lang đôi chút cải lương của nó mà là quăng đời dài và đầy những bí ẩn của d́ từ đó về sau.Những lúc nhàm chán với cuộc sống quá đỗi b́nh thản của ḿnh, tôi mơ ước được sống như d́ cái cuộc đời đi ngoài quỹ đạo đời thường, cuộc đời gắn liền với nguy hiểm và cô đơn như một người nữ diễn viên cố giữ thăng bằng trên dây xiếc. 

“Cái con nhỏ gây tai tiếng, miếng mồi ngon cho bọn nhà báo”, rồi cũng bị thiên hạ quên bẵng. Không ai c̣n biết d́ trôi dạt về đâu. Như thế, bản thân d́ cũng cảm thấy ḿnh bị con người trong quá khứ của ḿnh bỏ rơi không nhớ tới. Lư do là cái con người trong quá khứ của d́ đă cùng với kư ức của người đời biến đổi đi nhưng con người hiện tại của d́ lại vẫn bị kư ức của những trang kư sự trên mặt báo chấp nê đuổi miết. Do đó, khi d́ đứng trước mặt mọi người th́ thiên hạ không cần biết con người hiện tại của d́ mà chỉ nhớ về cái cô Haruko trong quá khứ. Hơn thế nữa, khi con người hiện tại của d́ quay nh́n về con người trong quá khứ của ḿnh một cách thiết tha, chỉ thấy con người ngày xưa ấy hoàn toàn dửng dưng trước con người hiện tại của d́.

Một lần trong quá khứ, bao nhiêu cửa miệng đă nói ra nói vào về d́, bao nhiêu lỗ tai nghe ngóng chuyện d́, bao nhiêu cặp mắt đă ngấu nghiến những h́nh ảnh của d́ th́ làm sao có thể nói là đời d́ không bị những điều đó ám ảnh. D́ chỉ c̣n có hai cách: một là sống theo lối họ chờ đợi nơi d́, hai là sống để làm cho họ phải thất vọng. D́ không c̣n lối sống nào gọi là sống cho ḿnh.

Tuy nhiên, có thể nào d́ không c̣n một con đường khác ngoài lối sống như trước ? Một cuộc sống vừa không đúng theo dự tưởng mà cũng không ra ngoài dự tưởng của thiên hạ chẳng hạn. Một cách sống khác, dữ dội, phù hợp với cá tính của d́. Đó là cái mà tôi trông đợi và ngưỡng mộ nơi d́.

                                    *

Nhưng tất cả chỉ hoài công. Dần dần, tôi được biết người có cái tên Haruko trong trí tưởng tượng đó không chút nào tương xứng với bà d́ Haruko của tôi ngoài đời. Bởi v́ Haruko đă quay về nhà. Sau khi chồng tử trận, d́ dắt theo đứa bé gái em chồng đến nương dựa ông ngoại tôi. 

Ông ngoại Sasaki của tôi xưa nay vẫn có tiếng là người tính nết khác đời. Ví dụ ông ghét điện thoại, không bao giờ muốn đặt nó trong nhà. Mấy năm sau này, từ ngày bị liệt nửa người, mỗi sáng từ lúc mới mở mắt dậy, ông có thói quen phải thỏa măn một điều ḿnh thích. Khi th́ mướn lại một người làm công đă cho nghỉ việc từ cả chục năm, khi th́ bỏ cả ba ngày trời để đi t́m trong kho cái ống vố hút thuốc ḿnh đă mua hồi năm 1902 ở Berlin, khi th́ tặng không tiếc một bức tranh của nhà danh họa Vlaminck[1] để làm lành với một người bạn mà ḿnh đă tuyệt giao mười lăm năm trước, khi th́ đ̣i ăn cá ch́nh giữa thời buổi chỉ có những trung tâm phân phối lương thực, và đă cho người đi lục lọi khắp Tôkyô để kiếm nó cho ra. Chỉ có thể nói ông ngoại tôi là người hết sức gàn bướng mà thôi !Một buổi sáng, ông phán: “Kêu con Haruko về cho tao !”. Ngoài gia đ́nh ruột thịt, mấy người bà con quen biết ai nấy đều lên tiếng phản đối. Thế nhưng ông ngoại tôi xưa nay hễ gia đ́nh thân thích chống đối bao nhiêu th́ ông càng thích chí, làm cho bằng được. Không biết nghe tin từ ai mà em trai ông ta ở Kyuushuu, vai ông chú của tôi, đă đánh lên bức điện tín: “Tuyệt đối không tán thành việc con Haruko quay về”. Ông vui vẻ cất bức điện tín đó dưới gối để gối đầu, mỗi khi có ai tới thăm đều mở ra cho xem và mặt mày rạng rỡ. Bà ngoại tôi cười bảo chỉ trong những giây phút như thế, mới thấy ông là một ông già tốt bụng, dễ thương.

Đầu mùa hè năm 1944, để đi gặp d́ Haruko, ngoại trừ cha tôi đă định cư vĩnh viễn ở Ôsaka, cả nhà gồm mẹ, tôi và cậu em út, có ghé qua thăm gia đ́nh ông ngoại Sasaki.Sau khi chiến tranh bùng nổ không lâu, ông ngoại tôi đă dọn ra ngoại ô. Buổi chiều hôm trước khi lên đường đi thăm d́, hầu như cả đêm tôi không sao chợp được mắt. Lạ lùng thay, h́nh ảnh của Haruko mà tôi ôm ấp và tô chuốt bấy lâu nay không hiện ra trong đầu. Ngược lại, tôi chỉ nghĩ đến tin đồn chung quanh tính t́nh ác độc của bà cố ngoại tôi, ngày xưa đă từng hung dữ đến độ đem ngải cứu đốt khắp chiếc lưng trần của một cô giúp việc mà ông cố ngoại tôi tỏ ra say đắm. Đêm đó, tôi c̣n bị ám ảnh bởi câu chuyện ma quái, rùng rợn về một ḥn đá trong ngôi nhà thừa tự của ḍng họ Sasaki, xưa từng dùng làm chỗ hành h́nh, trước khi ngôi nhà ấy cháy rụi trong một trận động đất. Người samurai trẻ phạm tội ngoại t́nh đă bị xử tử, máu của anh ta bắn vọt lên trên ḥn đá và từ đó nơi ấy có tiếng rên rỉ mỗi lúc đêm về. 

Haruko đă đứng trước cửa đợi sẵn. Bàn tay phải đeo găng da của d́ nắm cái dây xích con chó tên Schalk, một chú béc-giê Đức thuần giống, nghe đâu là ḍng dơi trực tiếp ǵ đó của một con chó Đức nổi tiếng. D́ mặc một cái quần Tây phồng, ống rộng, màu xám, cắt theo kiểu đàn bà, bên trên là một cái áo khoác ngắn kẻ ô vuông hơi chói. Chung quanh cổ, d́ đeo một chuỗi hạt cố t́nh làm ra vẻ xoàng xĩnh, có lẽ được làm bằng gỗ hay thứ ǵ đó và đem sơn trắng. Bộ lông đen tuyền của con cho Đức tương phản làm nổi bật một cách thanh lịch cái áo khoác kẻ ô kiểu Tô Cách Lan có màu sắc diêm dúa của d́. D́ nom thật trẻ, đâu ai ngờ d́ đă đến ba mươi. Ngoài ra, không có chi tiết nào đáng để ư .

-Ôi chào, chị chịu khó đến chơi!

Haruko ngỏ lời với mẹ tôi. Cả hai không có vẻ ǵ là cảm động cả.

-Chị tới hôm nay là để giới thiệu mấy cháu với em đó!

-Mau lớn quá đi thôi. Chắc Hiro-chan[2] bây giờ đă tốt nghiệp trường Gakushuuin[3] rồi hở cháu ?

-Dạ chưa. C̣n hai năm nữa cơ !

Để che dấu nỗi thất vọng, tôi làm bộ như e thẹn.

-Cái cậu này ăn nói với d́ như người dưng không bằng. Cứ c̣n nh́n d́ xa lạ kiểu đó d́ sẽ theo ám cháu cho coi. Chị đem mấy cháu vào trong đợi dùm một chốc đi, em c̣n phải đưa con gấu con này đi tản bộ một lát rồi về ngay.

Schalk chợt phóng nhanh về phía trước. Cái xích bị kéo đi siết vào găng da kêu thành tiếng. Không hiểu v́ sao tôi thấy lồng ngực ḿnh cũng đang rên siết. Haruko th́ chẳng nói chẳng rằng, cứ mặc cho con chó kéo ḿnh đi. Đến tận đầu đường, d́ mới quay lại nh́n chúng tôi và nở một nụ cười. Nụ cười ấy không có vẻ ǵ thân mật. Nó không tươi tắn mà cũng không sáng ngời, chỉ ỉu x́u và khô khan như biểu tượng của một sắc đẹp lạnh lùng. 

-Tại sao cả mười năm không gặp nhau mà d́ đối xử hững hờ với con và em Akira như thế hở mẹ ?

Không trả lời thẳng câu hỏi của tôi, mẹ vừa bước qua cửa vừa phát biểu qua kẽ răng một nhận xét không mấy nhă nhặn:

-Em th́ là em chứ đàn bà nó quỉ quái lắm!

Tất cả chỉ là sự thất vọng.

Tôi xin bỏ qua thái độ tảng lờ của bà tôi cũng như mẹ tôi - hai người này đă lợi dụng cảnh hỗn loạn của thời chiến để chận không cho cái “sự việc xấu xa của gia đ́nh” lọt ra bên ngoài - bởi v́ nó hợp lư. Thế nhưng trong trí tưởng tượng của tôi, Haruko không thể nào cũng tảng lờ như họ được. D́ phải là hiện thân của “sự việc xấu xa” ấy. (Có lẽ không biết tự lúc nào tôi vô t́nh đă học theo cách nh́n của những độc giả mấy tờ báo). Haruko chính là một điềm dữ, một tai vạ cho cả gia đ́nh. D́ tượng trưng cho một cách sống mới, nó vừa hù dọa tôi vừa làm tôi mê mẩn. Tin người ta đồn rằng không bao giờ d́ hé môi nhắc đến người chồng xấu số cũng là một điều làm tôi thất vọng về d́. Bị lôi cuốn vào trong một khung cảnh mà mọi người làm bộ dửng dưng không thèm cảm động, d́ đă xử sự như thể t́m cách tranh đua với họ trong sự dửng dưng để cho biết ai vô t́nh hơn ai. Thế nhưng cách sống của d́ không hề có ǵ chứng tỏ d́ mong manh và dễ bị tổn thương như h́nh ảnh con người của d́ mà tôi vẫn mong đợi. 

Mẹ tôi không muốn mời d́ về nhà, và rồi, trong suốt một mùa hè, tôi bỏ đi ngao du với chúng bạn nên hầu như mất hẳn liên lạc với d́ Haruko.

Ảnh Gallimard (2003)

Thật ra th́ trong suốt vụ hè, nếu trong ḷng thất vọng về Haruko bao nhiêu th́ đầu óc tôi c̣n bị ám ảnh gấp bội về h́nh ảnh Michiko, cô em chồng của d́ mà tôi đă làm quen được lúc đến gặp d́ lần đầu tiên. Để Michiko khỏi bị trưng dụng làm công việc nhà nước, Haruko đă nhờ cha tôi ghi danh trên h́nh thức cho nàng vào làm trong hăng của ông.Thế nhưng mẹ tôi lại đối xử với nàng như một cô giúp việc, ư chừng bà xem nàng chỉ là em gái của một anh tài xế. Khi nhận ra điều đó, tự nhiên tôi đâm ra ghét mẹ tôi không tả nổi, đồng thời cũng lấy làm ngạc nhiên về t́nh cảm đó của ḿnh.

Michiko ăn mặc đơn sơ thanh nhă, không khỏi có chút ǵ quê mùa nhưng ngược lại nó làm cho nàng thêm tươi mới. Hai hàng lông mày b́nh lặng và tiếng cười của nàng tuy tươi vui nhưng hiền ḥa.Nàng được gửi nuôi ở nhà một cặp vợ chồng người giúp việc và chưa có con. Nghe đâu họ sắp chính thức nhận nàng làm con nuôi.

Không hiểu sao tôi không thể nào quên được người con gái ấy. Tôi đă nh́n ra được là thân thể nàng đă đến độ chín tới cho dù khuôn mặt hăy con măng sữa. Trong ngôn ngữ cũng như trong thái độ, nàng có cái ǵ không minh bạch dễ làm người ta ơn ớn, cho dù nàng thường tỏ ra ít lời. Tuy nhiên trong cách cư xử vụng về của nàng, tôi thấy có cái ǵ khêu gợi.

Tiếng là làm quen được nàng nhưng mỗi khi đi đến nhà ông ngoại, tôi ít có dịp gặp. Hơn thế, nàng lại quá câm nín nên tôi không tạo ra được dịp để nói chuyện tay đôi với nhau. Và cứ như thế, cho đến khi mùa hè trôi mất hút.

Một đêm tôi bỗng choàng tỉnh giấc v́ ư nghĩ Michiko đang lâm bệnh. Tôi không biết ư tưởng đó đă đến với tôi lúc đang tỉnh táo hay trong một giấc mơ nữa. Cho rằng ư nghĩ đó là điên khùng nên hôm sau tôi cũng chẳng buồn đến nhà ông ngoại để biết rơ sự thể. Thế nhưng kết quả của cái việc không chịu cất công đi kiểm chứng những ǵ đă xảy ra như trong cơn ác mộng về sau sẽ thể hiện qua nhiều hành động sơ thất của tôi. Ví dụ đánh rơi và làm vỡ một cái tách, định leo lấy xe điện đi trong Tôkyô th́ lại nhầm lấy đường xuống Yokohama, để quên đồ đạc lại ở nhà một người bạn, rơi mất túi tiền lẻ, gọt đi gọt lại đầu bút ch́ mà cứ để bị găy. Đến khi tôi cố gắng dẹp bỏ ḷng tự ái để đi thăm nàng th́ Michiko tỏ ra không biết ǵ đến mối lo âu thầm kín của tôi, cứ chăm chú vào công việc của ḿnh và chỉ chào hỏi tôi một cách lễ phép giống như đang đứng trước một người xa lạ. Tôi làm ra mặt giận nhưng khi về đến nhà, ḷng tôi lại tràn ngập hạnh phúc. Và khi nh́n ḿnh trong gương, tôi thấy rơ ràng ḿnh đang mang cái bản mặt ngu ngơ khờ khạo của kẻ đang yêu.

Mẹ và em trai tôi, vốn tính nhút nhát, định vào đầu thu sẽ đi sơ tán ở một vùng sâu trong núi thuộc tỉnh Y nơi nhà một người quen, bỏ mặc tôi ở lại v́ lúc đó tôi phải làm nghĩa vụ lao động tại chỗ trong cơ xưởng nhà trường. Một tuần lễ trước khi dọn nhà ra đi lâu dài, mẹ và em tôi đă làm một chuyến thăm đ̣ đường đất một vài đêm, để lại nhà cả một núi hành lư.

                                  II

Mùa hè đă chấm dứt nhưng trời vẫn c̣n nắng, có khi c̣n gắt hơn cả những ngày nắng dịu giữa hè. Và những cánh én bay chao qua chao lại đến chóa mắt đă trở nên thưa thớt không biết tự lúc nào.

Từ trường về nhà, khi đang đứng đợi chuyến tàu chợ trên sân ga, tôi nhận ra hai cánh én, có lẽ hai cánh én cuối mùa về chậm.Phía bên kia đường sắt và con lộ chạy song song với nó, có một căn nhà xây bằng đá với mái hiên. Chim én hay về làm tổ dưới mái. Hai con chim ấy lao ḿnh vun vút theo những đường bay táo bạo như đang chơi tṛ xiếc, nhiều khi xoẹt qua xoẹt lại tưởng chừng sắp chạm vào nhau. Hết duỗi cánh ra lại cụp cánh vào, cả hai như không cần biết trời đất nằm ở chỗ nào. Tôi cảm thấy tâm hồn đơn sơ và trong sáng của đôi chim én đó đă ghi khắc như một ấn tượng vô cùng mănh liệt trong trái tim ḿnh.

Lúc đó tôi mười chín. C̣n Michiko, nàng có lẽ độ mười tám. Mỗi khi nghĩ đến chuyện tuổi tác, tôi có cảm tưởng có ai đó đang bắt gặp ḿnh làm một chuyện quấy và điều đó thường làm tôi đỏ mặt. Đèo theo mớ tuổi phải tội như thế này đối với tôi là điều đáng xấu hổ như đi ngoài đường mà đeo dính theo cái chổi trên mông. Tôi ư thức được rơ ràng ḿnh đang chờ đợi điều ǵ chứ. Thế nhưng v́ tôi là người duy nhất có thể đóng vai cố vấn cho chính ḿnh và cũng v́ tôi chỉ có dúm tuổi như thế, tôi cảm thấy thiếu tự tin. Tựa một con mèo đuổi theo chính cái đuôi của chính nó, tôi cũng đang chạy ṿng ṿng.

Dường như hai con én đă dạy cho tôi bài học về cách sống nhẹ nhàng thanh thoát. Nếu như tôi có được đôi mắt với hàng mi dài của người con gái ấy thay v́ đôi mắt của tôi bây giờ, tôi mong ước sẽ được quan sát hướng bay của chúng thêm một lần nữa. Rơ ràng là chúng chỉ mới thoáng cho tôi có thấy có một nửa bài học.

Nhà có khách hiếm đến chơi. Đó là d́ Haruko t́nh cờ ghé qua và v́ nhà vắng, d́ ngồi đợi xem có ai về...Nhưng tôi không thấy bóng d́ ở chỗ mà chị giúp việc chỉ cho tôi. Trên chiếc ghế mây đầu hành lang tắm trong ánh nắng phản chiếu từ phía ngoài vào, tôi thấy ai để ơ hờ một món đồ màu xanh đang đan dở chừng với những mẩu h́nh trang trí thật tinh tế.

Trong mọi căn pḥng trong nhà, chỗ nào cũng bừa, đầy nhóc những món đồ phải dọn đi sơ tán vào hôm sau. Đằng sau cái đống đồ chất tối thui, tôi thấy những cánh cửa sổ sáng sủa của căn nhà kế bên nhô ra. Có tiếng đàn bà cười từ phía đó vọng tới, một tiếng cười tôi chưa từng được nghe bao giờ. Không hiểu sao tôi có cảm tưởng nghe được cả những tiếng đàn ông nữa.

Tôi vội vàng đi qua dăy nhà ngang bên cạnh bằng một hành lang lát chiếu nhưng bỗng nhiên đứng khựng lại khi thấy có một người đàn bà, tay kẹp một điếu thuốc, mặc một cái quần rộng lùng bùng, đang chống tay tựa vào thành cửa sổ của dăy nhà ấy, nh́n ngoái lại phía tôi với một cái nh́n sắc cạnh. Màu xanh của cây lá bên ngoài có phản chiếu trên khuôn mặt của người đàn bà ấy thực đấy, thế nhưng tôi thấy màu xanh đó như đọng lại, lấp lánh khắp khuôn mặt, quét lên đó một vẻ diễm lệ. Trước khi nhận ra người đó là d́ Haruko, tôi bất chợt liên tưởng đến một câu nói lạ lùng mà một người bạn đă thốt ra trong giờ nghỉ giải lao hôm nay: “H́nh như vợ của mấy người thủy thủ lúc nào cũng trát phấn tô son một cách khác thường”. Khi nghe người bạn nhận xét như thế, tôi đă thả lỏng cho trí tưởng tượng của ḿnh suy nghĩ lan man về những điều dâm đăng và tồi bại nhất. ..Tôi có hơi loạng quạng nhưng cố nhíu mắt nh́n thẳng khuôn mặt của Haruko như nh́n người mới gặp lần đầu, và như thế lấy lại được b́nh tĩnh.

-Sao? Mới về đấy à?

Haruko lên tiếng, vẫn cái giọng thờ ơ như người đang ở đâu đâu.

Tôi cố gắng bằng mọi cách nghĩ rằng kẻ đối diện với khuôn mặt trang điểm như bôi như trát ấy là “bà d́” của ḿnh chứ không phải thiếu phụ mang cái tên Haruko. Làm như thế để khỏi sợ bà ta khám phá ra cái trẻ con của tôi. Bởi v́ “bà d́” là một loại người sẵn sàng nh́n đứa cháu dưới cái tuổi cho là tương xứng với nó mà chẳng thèm đặt vấn đề.

Tôi đứng lại để giải thích dài ḍng với d́ là mẹ và em trai tôi đang đi thăm ḍ chỗ sắp sửa dọn xuống để đi sơ tán và hy vọng rằng họ thế nào cũng trở về nhà trước tối nay. D́ Haruko, lúc đó đang ngồi lên trên thành cửa sổ bỗng nói một câu lửng lơ không ăn nhập vào đâu:

-Hầm tránh bom của nhà này rộng ghê nghe!

-Ồ không! Hầm để cho người núp nằm ở chỗ khác cơ! Cái hầm này chỉ để chứa đồ đạc lúc cần thôi. Hầm này chắc chả được việc ǵ!

Trong ánh nắng chiều c̣n le lói đủ để nhận ra tôi, hai người phụ việc làm việc cho chi nhánh hăng của cha tôi trên Tokyô ra hiệu chào. Họ có nhiệm vụ phá ngôi nhà con trước mặt dăy nhà ngang này một quăng, xưa vẫn dùng làm trà thất nay đă đổ nát v́ thiếu chăm sóc. Thế rồi, họ c̣n phải đào một cái hầm trú ẩn đơn sơ h́nh vuông ở vị trí khu vườn nhỏ cạnh nó. Tuy nhiên hai người này rất lười, mới khuân được ḥn đá để đặt làm mốc trên đường là đă nghỉ mệt mất cả tiếng đồng hồ và khi trời mới nhỏ một giọt mưa là họ đă cuốn gói ra về.

Tôi xưa giờ vẫn không thích cái anh người cao cao mặc một manh áo dùng khi tập chạy bộ, hay tỏ ra vẻ ḿnh làm việc giỏi, mới mười chín tuổi bằng tôi thôi mà cứ làm như cái ǵ cũng biết. Từ khi nghe cô giúp việc kể lại là anh ta đă nói xấu tôi trước mặt cô về sự non nớt trong lănh vực ái t́nh của tôi th́ tôi ghét cay ghét đắng anh ta. Ở cái tuổi của tôi mà bị coi là c̣n con nít th́ không có ǵ là sỉ nhục hơn. V́ vậy khi anh ta tiến gần đến mấy cái chấn song của cánh cửa sổ nhô ra và nói chuyện với Haruko bằng một cái giọng thân mật và xem như tôi không có mặt th́ tôi tức đến ná thở:

-Tụi tui đă đào sâu thêm được năm tấc nữa rồi, cô có thuốc lá cho một điếu!

Nhưng cái làm tôi ngạc nhiên hơn nữa là thái độ của bà d́. Haruko qú bên thành cửa sổ, một tay nắm lấy chấn song và trả lời:

- Thế th́ cho một điếu nhưng phải chịu lấy điếu thuốc tôi đang hút dở chừng nghe. Như hồi năy vậy, ch́a môi ra hứng nó đi!

-Cô kỳ quá, điếu thuốc c̣n đang cháy ḱa!

Anh chàng phụ việc vừa nói như vậy nhưng thân h́nh chắc nịch và gọn ghẽ của anh ta run lên như có một làn sóng ham muốn không ḱm hăm nổi đang lướt qua. Đực người ra như một con chó, anh ta thèm thuồng đón nhận điếu thuốc cháy đỏ từ bên trên đưa xuống. Tôi có cảm tưởng ḿnh đang chứng kiến một cảnh tượng làm mắt bị chói ḷa nên mới quay sang chỗ khác.

-Sao, có thích không? Bằng ḷng chưa?

Haruko hỏi anh ta bằng một giọng mơn trớn làm tôi liên tưởng đến mùi thơm nồng nàn của hoa dành dành, nó rơ ràng từng chữ đến nỗi người ta không thể không nghe dù đang bịt cả hai tai.

Tôi trốn chạy về pḥng, thừ người suy nghĩ, khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, khi xuống lại chỗ cũ th́ thấy Haruko vẫn ngồi thẫn thờ đan áo trên chiếc ghế mây dưới hàng hiên như lúc nảy. Điều mà tôi phải thừ người suy nghĩ suốt nửa tiếng đồng hồ đó chỉ là t́m cho ra cái cớ ḿnh nghe lọt tai để có thể xuống dưới nhà t́m lại d́ thôi. Đó là điều vẫn xảy ra cho tôi ở vào cái tuổi này khi phải tập trung suy nghĩ về điều ǵ. Những lúc chú tâm nh́n khuôn mặt một người đàn bà hay chiêm nghiệm về con người thật của ḿnh, tôi đều cảm thấy một nỗi khiếp sợ dâng lên trong cơ thể. Cách thức của tôi là phải làm sao để t́m ra cho được h́nh dáng của một “thằng tôi đang phản tỉnh” rồi cuối cùng mới có thể an tâm để bắt đầu xử lư vấn đề của ḿnh. Nhưng cái giờ đây đang từ từ siết chặt tôi lại chỉ gây ra một sự đau đớn đầy khoái cảm. Bởi v́ dù Haruko có thái độ hững hờ đối với tôi trong lời ăn tiếng nói và hành động nhưng ở chỗ sâu thẳm nào đó, d́ đang đi t́m ở nơi tôi một cái ǵ mà chính d́ cũng không biết. Tôi cảm thấy ḿnh đă khám phá ra điều đó. Thế nhưng lúc ấy t́nh cảm này bất chợt biến dạng và khơi gợi trong tôi h́nh ảnh xấu xa của quang cảnh tôi vừa chứng kiến mới đây. Phải rồi, nó cũng không khác ǵ những tin đồn không tốt hồi xưa khi Haruko bỏ nhà ra đi, nguyên nhân từng gây xôn xao cho đám nữ sinh cùng lớp. Phần tôi th́ chỉ cần nghe tới cái tên Haruko thôi, đă thấy đủ để mơ tưởng đến một cái gọi là “hạ cấp mà kiêu kỳ” , nó không khác ǵ h́nh ảnh một con thú lưỡi khát đến khô bỏng, hổn hển băng qua cánh đồng dưới cơn nắng lửa, tóm lại, đó là một đam mê tôi chưa từng nếm.

Ư tưởng này làm tôi đưa mắt nh́n trộm Haruko với chút oán trách, đó là cách bày tỏ sự không vừa ư cố hữu của tôi giống như hôm d́ t́m cách hỏi để đoán biết tuổi tác tôi. Cùng một lúc, tôi nhớ rơ mồn một từng chữ câu d́ nói lúc đó: “Cứ c̣n nh́n d́ xa lạ kiểu đó, d́ sẽ theo ám cháu cho coi”.

-H́nh như chiến tranh sẽ kết thúc nội mùa thu này thôi. Mấy người bạn của cháu nghĩ rằng nội các Koiso[4] muốn điều đ́nh để có ḥa b́nh. Đầu hàng hay không, quyết định nhanh đi cho người ta nhờ!

-Thế à? Cháu ghét chiến tranh sao?

Tưởng là Haruko sắp gợi lại kỷ niệm người chồng đă bỏ ḿnh ngoài chiến trường nên tôi cảm thấy mắt ḿnh bỗng long lanh. Thế nhưng sự chờ đợi này là không tưởng và nó chỉ làm cho tôi mất tự tin. Không hiểu sao tôi đâm ra sợ hăi nếu Haruko kể lại chuyện về người chồng quá cố của d́, cho nên vừa hồi hộp vừa trả lời nhanh như lấp liếm:

-Không, nhưng mà chúng ḿnh giờ đă đến đường cùng rồi. 

Thực ra ḷng tôi th́ không nghĩ đến đường cùng thế kẹt ǵ cả. Chỉ v́ mỗi khi đứng trước mặt Haruko, trong tôi bỗng bùng lên một xung động ngọt ngào xúi dục tôi phải chứng tỏ cho d́ thấy ḿnh cũng là một kẻ sa đọa như ai. 

 

Trong lúc chuyện tṛ như thế, chưa có lần nào tôi hỏi thăm d́ về tin tức của Michiko. Tôi nghĩ việc hỏi thăm như thế không thể chấp nhận được. Và tôi cũng không hiểu tại sao chưa bao giờ d́ Haruko đả động đến nàng nữa.

Việc không một lần mở miệng nhắc đến cái tên Michiko, phải chăng là dấu hiệu của t́nh yêu, một thằng tôi khác ở trong người chế riễu tôi như thế. Như một thiếu niên không muốn cho người khác xem những vần thơ vụng về ḿnh viết ra v́ sợ họ chê cười, tôi cũng e ngại tất cả mọi người, chứ không phải Michiko, khám phá ra t́nh yêu của tôi đối với nàng. Sự cao ngạo này làm tôi càng thêm mê tín, nghĩ rằng chỉ cần tôi thốt ra một lần cái tên của Michiko thôi th́ sẽ làm cho mọi người đâm ra nghi ngờ tôi có t́nh ư ǵ. Nhưng tôi đâu ngờ rằng chính v́ tránh nói tới tên nàng mà tôi đă khơi dậy thêm nhiều hoài nghi hơn nữa.

Hoàng hôn buông xuống khu vườn. Mẹ và em tôi vẫn chưa thấy về. Chị giúp việc báo cho biết nước tắm đă chuẩn bị xong. Haruko được mời, bèn vào tắm trước.

Lúc đó đột nhiên tôi bỗng ngồi đứng không yên, đầu óc cứ bị ám ảnh bởi những ǵ đang xảy ra trong buồng tắm. Trí tưởng tượng của tôi không rời cả h́nh ảnh của tấm cửa kính đẫm ướt mà hơi nước đọng đang chảy xuống thành ḍng. Tấm ván cọ chắc hăy c̣n khô và gan bàn chân của Haruko sẽ cảm thấy mùa thu đang đến khi tiếp xúc với những thanh gỗ bách hinoki lát trên đó. Dưới ánh sáng yếu ớt của gian pḥng tắm, thân thể của người đàn bà ấy đang bị từng mảng bóng tối phủ lên như dấu vết của những nỗi buồn và tư lự. Tôi nghe cả tiếng mở nắp bồn nước nóng và tiếng nước bắt đầu xối. Chắc nàng phải qú gối xuống để tưới những gáo nước nóng bỏng ấy từ bờ vai nên một luồng chảy óng ánh lờ mờ sẽ tiếp tục len xuống giữa hai vai, qua đồi ngực rồi sau cùng trôi về vùng tối tăm lẩn khuất nhất...

Tiếng muỗi vo ve bên tai kéo tôi về thực tại. Trên thành chiếc ghế mây tôi đang ngồi, có một cái ǵ đang rung rinh nhè nhẹ. Đó là một con bướm đêm thật to với những điểm xanh lục và đỏ in rải rác trên đôi cánh trắng. Tôi có cảm tưởng nó mang theo cái mùi bệnh hoạn của những đóa hoa úa nẫu. Khi tôi đưa tay ra nắm lấy cái kim đan màu bạc lấp lánh mà d́ Haruko bỏ lại bên cạnh để đuổi nó đi th́, vụt một cái, con bướm đêm bay lên và chạm cả vào khuôn mặt tôi. Trong tay tôi chỉ c̣n cây kim đan màu trắng bạc và nhọn hoắc. 

Mỗi khi thấy một người đàn bà đẹp đan áo và nh́n công tŕnh khéo léo đang thành h́nh, tôi lúc nào cũng có một cảm xúc lạ lùng. Cảm tưởng đó là của một người đang được ai gián tiếp vuốt ve một cách hững hờ nhưng thành thạo.

Bàn tay tôi ghi nhận cái chất lạnh của chiếc kim đan với tất cả khoái cảm. Và bây giờ tôi mới nhận ra rằng ḿnh đă cầm cái vũ khí đáng yêu này với ư định ngấm ngầm là dùng nó để đâm xuyên qua thân thể của con bướm kia.

-Mẹ cháu vẫn chưa về à?

D́ Haruko quẹo qua góc hành lang, tiến về phía tôi và hỏi bằng một giọng c̣n mượt mà hơn sau khi đă tắm xong. Tôi vội vàng đặt cây kim đan trở lại trên bàn và quay mặt lại. Haruko đang mặc chiếc yukata có lẽ chị giúp việc đă sửa soạn sẵn trong pḥng tắm cho mẹ tôi. Thoạt nh́n thấy cảnh đó, tôi bỗng lặng người. Lúc này không c̣n là mùa nóng để mặc yukata nữa, nếu Haruko dùng nó làm áo ngủ, chẳng lẽ d́ có ư định ở lại qua đêm chăng? Tuy nhiên cái làm tôi lặng người nhất quyết không phải là câu hỏi vừa đến trong đầu lúc đó. Lư do chỉ là nội cái việc d́ mặc chiếc áo của mẹ tôi đă đủ để làm tôi run sợ. Phải gọi nó là một cảm giác đạo đức khiến ta buồn nôn, nó giống như nỗi đau đớn thật sự và không tài nào thoát được mà trẻ con thường thấy trong những giấc mơ.

Haruko hoàn toàn không biết về sự bối rối của tôi, ở trong pḥng tắm bước ra, cả người d́ c̣n đang thơm ngát mùi hương của một thân cây đang thời hoa măn khai dưới ánh nắng chói chang của mặt trời chiều. D́ ngồi trên cái ghế đối diện với tôi, bắt đầu châm một điếu thuốc lá bằng lửa ở đầu ṿng hương dùng để xua muỗi. Một ánh lửa đỏ lóe lên trong mắt d́ làm thấy rơ hai hàng mi dài thanh tú. Tôi nh́n không chớp mắt. Khoảng tối sâu thẳm bao trùm chung quanh hai người từ từ đưa tôi trở về t́m lại được niềm hạnh phúc ngọt ngào mà tôi mới cảm nhận được trước đó không lâu. Rồi bỗng nhiên tôi lại thấy ḿnh như muốn phá lên cười v́ đă t́m lại được sự b́nh thản trong ḷng.     

Buồn cười làm sao là cái t́nh cảm gọi là b́nh thản ấy cũng giống như sự đau đớn không chịu nổi vừa xảy ra trước đó có vài mươi giây đều đến từ chiếc áo tắm yukata. Bây giờ chính tấm áo ấy đang cứu vớt tôi ra khỏi sự bấn loạn, nó như bảo với tôi rằng: “Thôi cứ yên trí, bây giờ có làm ǵ đi nữa th́ cũng không c̣n phải lo sợ ḿnh đang đi trên một con đường t́nh cảm lầm lạc”. Nếu như sự đau đớn của một khoảnh khắc trước đây đă đánh thức, qua h́nh ảnh tấm yukata, cái phần vững chắc và b́nh thường nhất của ḷng tôi, th́ nó là ǵ nếu không phải chính là sự che chở âm thầm của mẹ tôi, người có lẽ hiện nay đang ngồi đong đưa theo chuyến tàu.     

Trong bửa cơm tối mà hai d́ cháu dùng trong pḥng ăn và cũng như trong những giờ phút dài tiếp theo sau đó, dưới tấm màn đặc biệt che ánh đèn dùng vào giờ giới nghiêm, tôi đă có thể đối đáp với Haruko với tất cả sự chân thành và tự phát. Măi đến mười giờ đêm mà mẹ và em tôi vẫn chưa về. D́ Haruko ở lại qua đêm trong pḥng khách dưới tầng trệt.

Tôi lên pḥng ḿnh trên gác hai, chui vào trong chiếc màn trắng che muỗi treo trên giường. Không lăn ra nằm ngay, tôi vẫn theo thói quen ngồi bên giường, ngắm nghía một cách vô vị những đồ vật vây chung quanh ḿnh trong căn pḥng tối đằng sau lớp màn. Vừa lúc đó ngay trên nóc nhà có tiếng động cơ của một máy bay tuần pḥng gầm lên. Tôi có cảm tưởng ở bầu trời trên đó, vầng trăng phải sáng biết bao nhiêu. Tôi thèm ngáp đến gần sái quai hàm.

Khi một ngày chấm hết nhưng không thực sự hoàn tất, lưu lại cho ta cảm giác hăy c̣n có ǵ thiêu thiếu, người ta thường buông ḿnh vào giấc ngủ say nhờ sự ù ĺ của một con thú được lười lĩnh trong ấm cúng. Ta sẽ ngủ thật nồng và dù có ai nhẹ nhàng quay nắm đấm mở cửa cũng không đủ để làm rộn. Thế mà trong hoàn cảnh đó, tôi bỗng choàng ḿnh thức dậy. Trăng đă xế và bóng tối tràn ngập gian pḥng.

-Ai đấy?

Tôi lên tiếng hỏi. Không có trả lời.

Tôi bật ngọn đèn ở đầu nằm đặc biệt dành trong giờ giới nghiêm nhưng chỉ thấy một bóng trắng mơ hồ phía ngoài cửa.

-Mẹ đấy hở mẹ? Có ǵ thế?

Cái bóng đó tiến lại gần và tôi nhận ra rơ ràng là tấm yukata của mẹ tôi.

-Mẹ phải không? Sao vậy?

Khi tôi đang nghĩ rằng ai đó đang đứng sát bên cạnh tôi và đang cố gắng để khỏi bật ra một tiếng cười khỏi cổ họng th́ tấm màn chắn muỗi đă được giật mạnh ra và ai kia đă vào ngồi trên đầu giường phía trong màn rồi.Lúng túng măi tôi mới đưa được ngọn đèn lên soi. Trước mắt tôi là khuôn mặt tô đậm và bóng loáng như mặt của những cô vợ mấy chàng thủy thủ.

-Mẹ với chẳng mẹ, cái chú bé nhút nhát này! Hiroshi mấy tuổi rồi hở?

Tôi chợt hiểu ra. Tuy nghĩ là ḿnh đă đoán ra nhưng trong một khoảnh khắc vẫn lơ ngơ thấy như không phải chuyện liên can tới ḿnh. Bất giác, một cái rùng ḿnh êm ái truyền lan khắp thân thể.

Phân nửa thân h́nh của Haruko đă ở trên mặt giường. Tôi ngửi thấy cái mùi chua ng̣m của cái giường trộn lẫn vào mùi hương của khuôn mặt trát phấn thành một cái mùi giống như mùi gia súc. Trong ánh sáng nhờ nhờ của gian pḥng, giữa đôi môi mấp máy, hai hàng răng trắng đẹp tràn trề sức sống ánh lên.

Tôi lại rùng ḿnh thêm một lần nữa và hồi hộp đến nổi không cầm vững được cây đèn. Thêm nữa, ngón út của bàn tay đang đỡ cây đèn run rẩy như một con giun đất và tôi nghĩ thầm không biết nó có gây ra tiếng động lập cập khi phải chạm vào những ngón khác.  

Thế nhưng sự kích động vừa đến với tôi đă biến thành một sự chán ghét cũng mạnh mẽ chẳng kém ǵ nó khi tôi nhác thấy tấm yukata của mẹ. Đó là một sự chán ghét mănh liệt mà tôi không thể nào nhịn nổi. Rồi th́ sự kích động kỳ lạ kia không biết từ đâu lại hiện ra quấy phá lần nữa. Tiếp đến là t́nh cảm chán ghét lại trở về làm se sắt con tim.

Tôi cảm thấy ngột ngạt, không c̣n làm chủ được ư chí. Tôi nhớ lúc đó ḿnh đă nói hầu như lạc giọng một câu như sau, và phải mất một đỗi lâu nó mới thành lời:

-Không được. Đừng mặc cái áo yukata của mẹ! Không được mặc cái áo này!

-Muốn cởi nó ra hở? Để d́ cởi ra cho Hiroshi nghe!

D́ Haruko lặp đi lặp lại cho tôi hiểu một cách ngắn gọn lạ lùng. Giọng nói khó thể nào quên của một người đàn bà từng trải và biết yêu chiều. Không có một chút ǵ cợt nhả trong đó.

Vừa dứt lời - không biết Haruko đă tháo thắt lưng từ lúc nào? – d́ hơi vươn nhẹ người và tôi thấy tấm yukata của mẹ từ từ trượt xuống khỏi bờ vai tṛn lẳn.

                                      III

Tôi vẫn c̣n nhớ ấn tượng về quang cảnh đường phố buổi sáng hôm sau khi tôi đi trên đường đến trường. Nó sáng sủa, trống vắng và cô quạnh. Hàng cây viền hai bên đường lấp lánh trong ánh nắng mai. H́nh ảnh trống trải của những cḥm cây và nhà cửa phù hợp với cái không khí trong vắt của mùa thu. Cái trống trải thấy qua những ngôi nhà đă được lệnh cưỡng bách phải phá giở bớt cho thoáng đi để sơ tán. Mấy người đàn bà, dù mới sáng tinh mơ như thế này, đă đến thụ huấn về pḥng không ở vùng kế cận nhà ga. Họ vui vẻ chuyền tay nhau những cái xô nước trong vắt, đầy đến sóng sánh. Một bản tin truyền thanh buổi sáng đang phát ra với âm lượng chói tai nhất. Không có một dấu vết ǵ của nhục cảm in lại ở đâu đây. Nó chỉ là một cảnh sắc b́nh dị, thanh thản như người ta vẫn thấy ở trong sách giáo khoa cho các tṛ tiểu học. Thật đúng như thế, khi c̣n nhỏ, tôi vẫn thức giấc trở dậy với đầu óc không có ǵ trong sáng hơn, giống như cảnh sắc của buổi sáng hôm nay.Và ấn tượng về con đường đi đến trường của tôi mỗi buổi mai cũng sáng sủa, được thu vén ngăn nắp như một căn pḥng in rơ nét trong đầu của một chú học tṛ tiểu học. Lá trên cành cây trong công viên cũng đang th́ thầm với làn gió nhẹ. Và tôi không thể cầm ḷng để không dừng chân trước cánh cửa sổ lau chùi bóng loáng của một cửa tiệm bán súng bắn bằng hơi ép...

Xin nhắc lại, ấn tượng tôi có là sự cô quạnh. Tôi có thể bày tỏ ḷng cảm ơn, một cách miễn cưỡng, mà không sợ người nhận lời tôi cảm ơn mỉm cười một cách vờ khiêm tốn. Bởi v́ tôi muốn cảm ơn chính tôi chứ không phải cảm ơn d́ Haruko.

Nói là nói như vậy, chứ mấy hôm sau khi mẹ tôi dọn nhà để đi sơ tán, Haruko lại đến nhà ngủ lại một lần nữa. Đêm đó c̣n nồng nhiệt hơn cả đêm hôm trước.

Thế nhưng tôi bỗng bị đánh thức bởi một tiếng gọi xa vắng: “Mitchan....”[5]. Giọng nói đó muốn cho tôi hiểu rằng chính tôi là người mang cái tên Michiko. Tôi không biết làm sao để miêu tả sự bối rối của ḿnh bởi v́ Haruko chỉ lên tiếng gọi Michiko chứ không gọi cái tên của người chồng yêu dấu nay đă quá cố. Dù sao, khi nghe tiếng gọi thiết tha như thế, tôi thử trả lời d́ qua màn lệ như chính tôi là Michiko. Tiếng gọi của d́ nghe như tiếng của một người đàn bà đă vượt qua bao nhiêu cánh đồng tịch mịch trong màn đêm để đến nơi đây. H́nh như trong những câu chuyện có màu sắc tôn giáo thời trung cổ, người ta thường kể về những kẻ đợi chờ tiếng gọi của người yêu vọng về từ một cơi u linh nào đó. Nó giống như âm hưởng tiếng tru của loài thú trước nỗi bi thương của cuộc đời. Tôi cảm thấy từ trong đáy cổ họng của ḿnh phát ra những cái nấc nghẹn như tiếng kêu quàng quạc của ngỗng trời. Thế rồi, tôi nhận ra nụ cười vui hiền ḥa của Michiko đang trôi nổi lềnh bềnh trên đôi môi tôi như một ảo ảnh.

Tôi nghĩ lúc đó ḿnh chưa hoàn toàn tỉnh táo hẳn. Tuy vậy lúc đó tôi cũng không tin tưởng hoàn toàn ḿnh không phải là Michiko. Thế nhưng tôi không hiểu tại sao khi trở thành Michiko, tại sao tôi lại như thèm trả lời cái tiếng gọi buồn vọng từ xa đến thế. Tôi mới nâng cây đèn lên để nh́n cho rơ.

-Mit-chan...Mit-chan ơi!

Cái tiếng gọi như nấc nghẹn đó là của d́ Haruko. Tôi thấy ḿnh đang soi nh́n một cảnh tượng ḿnh không được phép. Đó là cảm giác “tội lỗi” không thể nào không có lúc người ta đi t́m lạc thú, đó cũng là cảm giác làm lộ ra một cái ǵ người ta cất giấu mà khi muốn có lạc thú th́ tuyệt đối không được nh́n thấy. Trong trường hợp này, vật ấy là khuôn mặt của Haruko. Răng của nàng cắn chặt, đôi mắt lim dim như một bức tượng Phật Bà, trên trán lộ ra những đường gân căng phồng. Những giọt lệ đọng lấp lánh bên khóe mắt, làm ướt mấy lọn tóc.

-D́ sao thế?

Tôi không thể nào nh́n lâu thêm nữa. Tôi lay người d́ để đánh thức. Như thể vừa được cứu thoát ra một giấc mộng ghê tởm, nàng nh́n tôi gượng cười với khuôn mặt xinh đẹp của người vừa tỉnh giấc.

-Ḿnh mới nằm thấy một cơn ác mộng. Hăi hùng quá!

D́ chỉ nói nói bằng một giọng đủ buồn như những người vừa nằm thấy một cơn mộng dữ chứ không có ǵ khác. Rốt cuộc, tôi cũng chẳng hỏi d́ tại sao trong cơn mơ, d́ đă nói mớ tên của Michiko. Thật ra, trong tôi lúc đó có hai t́nh cảm phức tạp đang giao nhau: một mặt, nếu tôi có ghen th́ tôi chỉ bực ḿnh với chính ḿnh bởi v́ tôi đă đóng vai nhân vật Michiko, mặt khác, ngược lại, nếu tôi từ chối không đóng vai Michiko th́ điều đó có nghĩa là tôi đang yêu nàng và đă hết yêu Haruko.

Những lời d́ Haruko thốt ra giữa cơn mơ tối qua đó làm tôi nhớ lại Michiko, người con gái mà tôi có hơi bỏ quên. V́ là ngày chủ nhật, tôi và d́ Haruko chậm răi ngồi ăn sáng. Chỗ d́ ngồi có ánh mặt trời rọi xuống và tôi bắt gặp ḿnh đang đưa mắt quan sát một cách xoi mói, cố ư t́m cho ra một nếp nhăn trên trán, ở khóe mắt, bên bờ môi, trên cổ của d́. Tôi có cái khoái cảm khi nghĩ rằng cái nh́n của ḿnh chất chứa tất cả sự tàn nhẫn của một người đàn ông từng trải. Thế nhưng, cho dù cố t́nh t́m ra cho được, tôi không bắt gặp một nếp nhăn nào. Một cơn giận hung bạo bùng lên trong tôi. Phải chi t́m ra được một nếp nhăn th́ tôi đă tha thứ cho d́ rồi! Nhưng tôi không hiểu tha thứ đây là tha thứ cái ǵ!

-Ḱa, làm ǵ mà nh́n người ta chầm chập vậy hở?

D́ vừa đặt câu hỏi vừa phất tay như làm động tác đuổi ruồi.

-Đâu, có nh́n ǵ đâu!

Tôi nở một nụ cười khinh khỉnh như để tự trào và nhận ra rằng cái thằng ḿnh chỉ mới là một gă thanh niên vừa mười chín tuổi. Lúc đó, trong tôi một niềm vui bệnh hoạn bỗng dâng tràn.

 

Lần gặp gỡ thứ ba, mọi việc không c̣n êm thắm. “Không phải nó. Không phải cái thân xác này!”, tôi tự nhủ, thấy ḿnh đang lạc hướng như chàng thanh niên trong truyện Decameron[6], tưởng ḿnh chui được vào giường của cô gái trẻ, nào ngờ vớ phải bà mẹ của cô ta. Cái nỗi buồn có tính động vật đáng lẽ bao giờ cũng xảy ra sau cuộc vui bây giờ lại đến trước. Hẳn là cái bản mặt của tôi lúc đó cũng xanh rớt và buồn thiu như gương mặt của một người làm từ thiện đang đi bố thí.

Chắc Haruko cũng dự đoán có điều ǵ đây nên d́ bắt đầu kiếm chuyện với tôi một cách hạ cấp. Trong cơn giận dữ, tôi suưt nói toạc cho d́ hay những ǵ tôi đă nghe d́ thổ lộ lúc nằm mơ. Tôi bỏ mặc cho d́ đi về mà không hẹn rơ ngày giờ cho cuộc gặp gỡ lần tới. Tôi lặng lẽ nh́n bóng d́ bước ra khỏi cửa. Lúc đó khu vườn đă ch́m trong một thứ ánh sáng một ngày thu trông như hơi khói nước nóng. Không phải tôi không yêu Haruko nhưng thử hỏi làm sao tôi có thể lại bắt đầu yêu “Haruko-này” cho được ? Đuổi nàng ra khỏi nhà tôi, phải chăng tôi đă để cho nàng hoàn toàn tự do để có thể sống cuộc đời cô đơn và nguy hiểm của một người làm xiếc dạo.Hay là, khi vừa có được tia mắt nh́n quỉ quái của người thủy thủ nhờ khoái lạc dạy cho mà biết, tôi đă bắt đầu đứng ngồi không yên, bởi v́ tôi sẽ t́m cách chạy đi t́m khoái lạc khi thuyền vừa cập vào một hải cảng nào biết hứa hẹn điều đó với tôi.   

Dĩ nhiên d́ ở trong tư thế cầu xin và tôi là người ra lệnh. Tôi bực ḿnh v́ Ha ruko không hiểu rằng được cầu xin không làm tôi khổ tâm hơn là phải đóng vai người ra lệnh. Sai khiến một người đàn bà hơn tôi những mười tuổi không làm tôi vui mừng hay hănh diện hơn, ngược lại, khiến cho tôi có t́nh cảm bị hạ nhục. Tất cả những chuyện này d́ ấy không chịu hiểu cho. 

-Thế th́ d́ biết làm sao bây giờ?

Lúc đó Haruko đă đặt một câu hỏi với nụ cười mệt mỏi và yêu chiều, như hôm đầu tiên chúng tôi gặp nhau nhau. Đến bây giờ tôi vẫn nghĩ khuôn mặt của d́ đẹp nhất là lúc đó.

Tôi bảo chỉ cần dàn xếp cho tôi gặp Michiko.

-Được để d́ lo việc ấy cho. Có khó ǵ đâu!

D́ đă chấp nhận một cách quá dễ dàng làm tôi ngờ rằng d́ đă đoán biết trước việc tôi nhờ.

-D́ có hẹn với cô ấy ngày mai ra phố để mua món quà cưới tặng một người bạn gái. Hiroshi cứ đến, rồi ḿnh đi cùng nhé!

Kiểu nói âu yếm như thế chỉ có thể thốt ra từ miệng của một người đàn bà cho anh con trai mà nàng đă đoạt mất cái đêm đầu đời. Nói cách khác, đó là cái cử chỉ có thể dùng để xoa dịu đi những ǵ thù địch hoặc oán hờn.

Ngày hôm đó, từ hừng đông, đă có những giọt mưa óng ánh rơi xuống như quang cảnh một ngày sơ hạ. Buổi sáng như thế khơi gợi trong ta nỗi hồi hộp mong ngóng, mong manh như h́nh ảnh của chiếc dù đàn bà làm bằng lụa mỏng.

Đi bên cạnh một người đàn bà đẹp mà thôi th́ người đàn ông tỏa ra sự tin cậy, c̣n như đi bên cạnh một lần hai người đàn bà th́ chỉ đáng tức cười. Để làm ra vẻ hai nàng là chị em trong nhà, tôi đă cố t́nh mặc bộ đồng phục, lại đội cả nón dùng cho đồng phục của nhà trường nữa. Không mang ủng cao để ra ngoài đường, đối với tôi hồi đó là một sự kiêu hănh ngấm ngầm.

 

 

Hai thi nhân Hy Lạp Alcaeus và Sappho (ảnh Wikipedia)

 

Lúc tôi đang chờ đợi hai người ở ga S., th́ đă thấy từ trên sân ga nơi chuyến tàu điện ngoại ô đáp xuống, có một chiếc dù nhàn nhạt màu quả mơ tiến lại gần. Hai người cầm chung chiếc dù, và dù trời mưa không lớn lắm và (quên mất tôi đứng ở một góc đâu đó), họ có vẻ chụm đầu vào nhau, sát đến nỗi hai g̣ má hầu như chạm phải. Hai mái tóc cũng kề gần, nh́n kỹ tôi mới phân biệt được là tóc của ai.

Không một thoáng ghen tuông, tôi c̣n bị mê hoặc trước cảnh đó, quên luôn cả việc đây là lần đầu tiên tôi có hẹn với Michiko. Rơ ràng tôi đang có một ấn tượng giống như là khoái cảm đến với ḿnh.

Cứ dán sát vào với nhau như thế, họ không thể nào cùng nắm được một chiếc dù cả.Khi họ càng tiến lại gần, tôi nhận ra bàn tay nhợt nhạt của Haruko đang giữ cái cán dù màu ngọc mă năo. V́ ướt đẫm nước mưa, nó gợi cho tôi một vẻ quyến rũ lạnh lẽo. Cách hai khuôn mặt chập lại với nhau dưới ánh sáng nhàn nhạt màu quả mơ làm tôi liên tưởng đến một lẵng trái cây đầy ắp và ngon lành.

Khi hai người nh́n ra tôi, họ mỉm cười. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra nụ cười của họ cũng giống nhau. Khi chào tôi, nếu là một cô gái hay e thẹn th́ đă phải đỏ mặt, thế nhưng như một người mắc chứng bần huyết, không thấy có một sắc hồng nào tô lên má của Michiko, và chắc nhờ đó mà tôi mới phân biệt được nụ cười của họ. Hôm nay, Haruko không trang điểm ḷe loẹt kiểu vợ thủy thủ, trông trẻ và đẹp ngoài sức tưởng tượng. Trong khi đó, Michiko trang điểm rất kín đáo chẳng khác nào một đóa hồng mùa đông nên càng làm lộ ra nàng có cái nét đẹp mong manh bệnh hoạn của một người mắc chứng bần huyết. Đó là một vẻ đẹp yếu đuối mà ta có thể nghĩ rằng nó làm tôn nét đẹp của Haruko.

Trong chuyến tàu điện đi về trung tâm thành phố, tôi ngồi cùng một ghế bên cạnh Michiko mà trong ḷng  một nỗi buồn nặng trĩu từ đâu vào xâm chiếm, nó như là chứng cứ t́nh yêu của tôi đối với nàng. Tôi chán nản như đang thấy những hạt cát chảy tuôn qua kẽ ngón tay ḿnh. Trong lúc đó th́ Michiko bắt đầu nói chuyện một cách chậm răi đến mức khó chịu. Thế nhưng trong cung cách chậm răi của nàng, tôi thấy có cái ǵ như luyến tiếc.

-Cô bạn em đó anh, con gái nhà giàu, gia đ́nh tản cư về vùng Chigasaki. Cô ấy vui tính lắm, vui đến lạ luôn! Lúc anh chồng chưa cưới sáng sớm đến thăm cổ, cổ cứ mặc nguyên quần áo ngủ rồi hai người dắt nhau ra ngoài băi biển chơi tṛ đấu vật sumô với nhau. Vậy mà anh chồng chưa cưới coi bộ lại thích cái tính tự nhiên của cổ. C̣n một tuần nữa họ làm đám cưới. 

Tôi lấy làm bằng ḷng v́ Michiko tỏ ra nàng đúng là một cô con gái khi có quan tâm đến những chuyện cưới hỏi. Thế nhưng dù nói thế nào đi nữa, cái cách thân mật hai người đi chung một cây dù lúc năy, tôi thấy nó như là một hành động thách đố của nàng và nó khiến tôi không khỏi chột dạ. Để làm ngược lại, trên đường về, tôi mới bảo cây dù của tôi khá rộng, có chui vào đi chung với tôi không th́ nàng hỏi lại thế anh định đưa em đi đâu.

-Michiko chưa tới nhà tôi chơi lần nào, phải không? Trên đường về, nhớ ghé qua cho biết nhé!

-Đi với chị hai th́ em mới đi!

Đây không phải là một công thức nàng có sẵn trên đầu môi, làm như nó giống như là sự đ̣i hỏi một quyền lợi đương nhiên của ḿnh.

Chúng tôi đi về phía khu Ginza nhưng hôm ấy là một ngày mưa nên số khách bộ hành hiếm hoi đi mua sắm ngoài ba đứa chúng tôi chỉ có dăm người lính trẻ, điệu bộ nhà quê với cặp má c̣n đỏ ửng. Khi đi ngang hai chị em đang che chung chiếc dù, họ cứ nh́n cḥng chọc một cách thèm thuồng như khi họ t́m ra được mấy chú lính ma mới, đối tượng cho họ ăn hiếp.

Vào mùa thu năm 1944, trên đại lộ Ginza, những cửa hiệu lớn đă bắt đầu chuẩn bị sơ tán và trong những khung  cửa kính trưng bày hàng hóa chỉ c̣n độc những độc b́nh thật to để chưng hoa được dùng vào việc che lấp khoảng trống. Chúng nhiều đến nỗi thấy như đang chiếm đóng cả đường phố. Cảnh đó tạo nên một bầu không khí xa lạ và vô t́nh khác thường. Như để phô trương sự hào nhoáng vô nghĩa một lần cuối trước khi những trận không kích bắt đầu, những cửa hiệu buôn danh tiếng bán đồng hồ, nữ trang, đồ cổ, đồ sứ và những cửa hàng bách hóa chưng bày trong những khung kính sạch tinh tươm của họ những độc b́nh cắm hoa khổng lồ, lộng lẫy chói ngời này mà chắc chắn sẽ không có lấy một người hỏi mua. Những cái độc b́nh v́ quá dễ vỡ, v́ quá hoa lệ, v́ không thể di chuyển một cách dễ dàng, không thể chịu nỗi quả bom đầu tiên, chúng sẽ tan ngay thành muôn ngàn mảnh vụn. Chúng đang được bày trong những hộp kính đặt vào tận sâu trong giá chưng hàng nhưng cả b́nh lẫn hộp kính cũng đều mỏng manh như nhau. Nó chỉ toát ra mỗi vẻ đẹp buồn thương vượt  khỏi sự tiên liệu của con người. Đặc biệt là chung quanh những chiếc độc b́nh vĩ đại và hoa lệ ấy như thể có một bầu không khí hư vô, nằng nặng, không thích hợp chút nào với chúng, đang chập chờn bủa vây.

Mưa đă tạnh. Những khung cửa sổ của ṭa nhà trước mặt mà trên đó người ta đă dán những mảnh giấy để chặn bớt gió luồng do chấn động của bom gây ra, bắt đầu ánh ngời lên. Đứng đằng sau một chiếc độc b́nh, tôi ngắm không biết chán hai người đàn bà khi hai nàng đi men theo chúng, lúc ngẩng đầu lên lúc hạ mắt xuống để quan sát. Khung cảnh đó để lại trong tôi t́nh cảm giống như một niềm vui đơn sơ không tính toán. Thế nhưng một người thôi th́ không đủ. Phải là hai người bước bên cạnh nhau. Cái áo khoác màu thiên thanh của Michiko và cái áo khoác màu đỏ gạch cua của d́ Haruko phản chiếu qua những khung kính, in lên trền nền sứ trắng muốt của những chiếc độc b́nh. Ngoài cái vẻ dịu ngọt không pha lấy một chút ngượng ngùng toát ra và trôi lăng đăng mỗi khi hai người đàn bà trẻ đẹp dựa sát vào nhau, người ta có cảm tưởng như những mảnh sứ trắng kia cũng phải qui hàng trước vẻ yêu kiều tràn trề và táo bạo, không hề biết hoảng sợ trước con người và trước cả thần linh.  

-Ở đây không có món nào vừa ư hết nhỉ! Thôi ḿnh cứ đi dạo cầu may thêm chút nữa nhé!

Tôi chợt như tỉnh ra v́ câu nói của Haruko. Hôm nay tôi đến đây để làm ǵ vậy? Từ khi chúng tôi đi vào khu phố Ginza, tôi không nói với Michiko một câu nào. Tôi đă nôn nóng biết bao nhiêu để có cái cơ hội nh́n thấy Michiko, đến bên cạnh nàng, tṛ chuyện với nàng! Như thể, sau khi tỉnh ra từ một giấc mộng mà ḿnh thấy trong một giấc mộng khác, tôi thoát ra khỏi một giấc mộng thực và được kéo trở về với hiện tại khi hai người đàn bà chọn mua trong một ngơ hẻm một bộ hai cái lộc b́nh màu hồng nhạt, rơ là khiếu thẫm mỹ trẻ con của mấy cô gái.

-Ủa, mua làm ǵ hai cái giống nhau thế?

Haruko trả lời:

-Nhưng nó đi thành một cặp.

Mời hai người về nhà th́ thế nào tôi cũng phải là người khuân hai cái lọ đó lên dốc. Như thế, tôi tự nhủ phải chi họ mua những lộc b́nh nặng và trang trí hoa lệ để cánh tay công tử của tôi không đủ sức mang. Tôi ước mơ rằng chiếc b́nh mà Michiko sẽ giao cho tôi trọng trách mang lên càng nặng và càng đẹp chừng nào hay chừng nấy.

Khi ba đứa chúng tôi ra khỏi tiệm th́ trời chỉ c̣n mưa lất phất. Những đám mây mưa bắt đầu xếp lại như lá quạt.

Hai người đồng ư tới nhà tôi chơi. Khi ngắm đi ngắm lại hai cái b́nh, tâm t́nh tôi có một sự thay đổi (có khi ấy chỉ là kết quả mưu kế của Haruko mà thôi), tôi nghĩ kể từ đây ḿnh sẽ không thể nào gặp riêng Michiko mà không có Haruko đi cùng. Thế nhưng khi ra khỏi nhà ga th́ trời đổ mưa lớn, cái dù đàn bà của Haruko v́ quá hẹp không đủ che và hai người có thể bị ướt ngay, tôi mới từ tốn ch́a chiếc dù đàn ông rộng của tôi cho Michiko vào trú. Trên con dốc dựng đứng trước mặt nhà, vốn rất khó đi giữa cơn mưa to như thế này, Michiko bỗng mất thăng bằng và quị xuống v́ muốn tránh một chiếc xe đạp đang từ trên phóng nhanh xuống. Trong khi đó, tôi th́ tay trái mắc ôm gói đồ, tay phải lại cầm dù, không kịp nâng nàng dậy. Dù gặp cảnh khó khăn, nàng vẫn khéo léo giữ được tư thế như một người đang qú xuống. Khi chiếc xe đạp đă vượt qua, trong một giây, tôi không kịp ư thức những ǵ vừa xảy ra. Michiko nhỏm dậy, nhưng khi thấy nàng tay áp lên đầu gối, người vươn về phía trước như cánh chim nhạn, tôi bèn gọi d́ Haruko lúc đó đang từ phía sau tiến đến.

Từ lúc đó, tôi không c̣n nhớ bằng cách nào ḿnh đă đưa Michiko vào đến tận pḥng tắm. Điều duy nhất tôi c̣n giữ được trong kư ức là một cảm giác khoan khoái trong sự lăng xăng và một niềm vui hoang dại.

Chắc chắn là tôi đă tức tốc trao tất cả gói đồ trên tay trái cho Haruko. Thế rồi, với sự lo lắng vô cớ sợ d́ ra tay trước, tôi nắm lấy tay Michiko, quên cả việc chân nàng đang khập khiễng, kéo đi vùn vụt về hướng nhà. Khi nh́n phần dưới áo xống của nàng lấm lem bùn đất, trong ḷng tôi không khỏi dậy lên một t́nh cảm kích động. Haruko lúc đó cũng vừa đuổi theo kịp đến nơi, bám lấy ngay Michiko nhưng tôi nói như thế này chắc để kiếm lư do nhốt d́ trong pḥng khách:

-Ngồi đợi ở đây nhé. D́ không biết làm thuốc với băng bó đâu!

-Michiko run rẩy đứng trên tấm ván cọ trong pḥng tắm. Nàng giống như một đứa bé lem luốc bùn đất sau khi vừa đánh nhau với chúng bạn. Trong khi tôi kiếm thuốc sát trùng và băng cứu thương, nàng cứ đứng yên một chỗ không làm ǵ cả.

-Vết thương ở đâu? Phải sát trùng ngay kẻo nó làm độc!

Không nói một lời, Michiko kéo vạt áo trong lên không chút ngượng ngùng, như một người đang làm một cử chỉ lúc c̣n đang ngái ngủ. Hai chiếc tất bằng len của nàng giống kiểu con trai mặc cao lên đến tận đầu gối, tất cả đều đầy bùn. Một vết xước nằm trên đầu gối giữa vệt bùn, làm nổi bật làn da trắng đến không tưởng được. Tôi đặt đầu gối của nàng dưới ṿi nước, một ḍng nước trong vắt đổ xối xả lên trên, làm lộ ra cái đầu gối tươi màu hoa hồng và căng đầy. Trước đó, ở chỗ này không thấy ǵ cả nhưng nhờ nước xối lên rửa sạch mới lộ ra một vết rách khá lớn trên làn da mịn. Khi đang dầm trong nước, màu của vết thương chỉ hồng nhạt và tươi tắn như màu quả đào nhưng khi để ḍng nước lệch qua một bên, th́ máu, với cái màu đỏ đẹp làm người ta tỉnh người, bắt đầu rịn ra rồi từ từ lan khắp nơi chung quanh.   

-Trông máu rịn ra ḱa! Đẹp không!

Tim tôi đập dồn dập, cảm động v́ một t́nh cảm mới mẻ vừa đến. Tôi bỏ mặc qua một bên thuốc dấu lẫn băng cứu thương.Tưởng chừng như cái khó ở trong người bao phủ tôi như bức màn sương từ mấy tuần nay trong liên hệ giữa tôi và Haruko đă bị đánh cho tan bởi một cái ǵ tươi sáng. Tôi nghĩ thầm khi nh́n thấy màu máu, tôi đă t́m lại được một vật ḿnh đánh mất.

                                        IV

Bởi v́ ngôi nhà của ông ngoại tôi là nơi hai người đàn bà không thể làm ồn, kể từ hôm đó, trong ṿng một thời gian, họ thường tụ họp ở nhà tôi hay cả ba chúng tôi hẹn nhau bên ngoài. Dù Haruko đă giới thiệu tôi với Michiko chỉ để đánh đổi điều đó lấy t́nh yêu của tôi, nhưng thành thực mà nói, kể từ hôm ấy, lạ lùng thay, d́ không c̣n tỏ ra muốn đ̣i hỏi tôi ǵ nữa. Đi đâu d́ cũng đi cùng với Michiko và sau khi đă nô đùa với nhau như hai cô bé con, họ lại ra đi cùng một lúc. Lấy cớ là cơm nước chị giúp việc nấu không được vừa miệng làm tôi biếng ăn nên hơi gầy, họ thay phiên nhau đem đến biếu tôi những món ăn ngon hay bánh trái. Tôi cảm thấy ḿnh nổi hứng lên như một đứa trẻ muốn bày thêm tṛ chơi mới khi đoán biết giờ phải đi ngủ đă đến. Và tôi đâm ra nghi ngờ không biết ḿnh quả thật đă mười chín tuổi hay không nữa. Luật chơi phải được giữ ǵn nghiêm nhặt. Một trong những luật đó là tôi không có quyền hỏi hai chị em họ về những ǵ thuộc về quá khứ mà họ không muốn nói ra. Nói thế chứ đối với Haruko, sự kiện d́ bỏ nhà đi theo trai hồi đó không có nghĩa lư ǵ bao nhiêu trong cuộc đời của d́. Phần c̣n lại trong cái quá khứ của d́ th́ nó đă biến dạng thành một con mèo ngoan ngoăn, ngủ lim dim suốt ngày và lâu lâu mới mở mặt để liếm một cách dịu dàng bàn tay bà chủ của nó.

Từ khoảng thời gian này trở đi, kư ức của tôi bất chợt nhuộm một màu sắc thác loạn. Khi tôi nhận ra ḿnh bị bủa vây bởi cái “khoái lạc” này, tôi đă cố vùng vẫy thoát thân nhưng không tài nào thoát nổi. Với cái nh́n của một người thứ ba, việc tôi để mặc cho “khoái lạc” dẫn dắt ḿnh theo hướng đi của nó là chuyện họ không thể hiểu, thế nhưng rơ ràng là tôi không thể nào cưỡng lại nó. Dù ư thức được hoàn cảnh như vậy nhưng khi tôi tưởng chừng ḿnh có thể gỡ rối th́ chính là lúc tôi không c̣n phân biệt ǵ nữa.

Chuyện đă bắt đầu xảy ra như sau. Hôm đó, chúng tôi đánh mà chược trong khi chờ đun nước tắm. Như lần vừa rồi, tôi nhường cho Haruko đi tắm trước

-Vâng , được....

Haruko có vẻ chần chừ.

Lúc đó, ngoài vườn ánh nắng chiều đă rọi lên trên hàng cây khô trong khu vườn rau, nhuộm cho chúng một màu vàng hổ phách. Michiko không biết làm ǵ hơn là quay đầu nh́n về hướng khu vườn vắng vẻ, tay mân mê mấy quân mà chược như món đồ chơi. Trong khi đó Haruko đứng dậy, không phải để rời khỏi gian pḥng, nhưng để đến bên chiếc kệ ngắm hai bức tượng be bé h́nh cặp nai đực và nai cái chưng trên đó như thể mới vừa khám phá ra một vật chưa thấy bao giờ.

Trong ḷng tôi lúc đó nẩy sinh một t́nh cảm lạ lùng.Tôi đă chủ tâm bảo Haruko đi tắm để chỉ có ḿnh được ở bên cạnh Michiko thế nhưng dự tính đó nay đă trở thành mong manh nếu không nói là đưa đến nguy hiểm.Sự lo âu của tôi lúc đó lại kèm theo t́nh cảm ước muốn kỳ cục là mong một người nào sẽ bắt gặp được điều đó.

Tôi ch́a tay ra và vỗ nhè nhẹ lên vai Michiko. Dưới mấy ngón tay, da thịt nàng cứng nhắc chứ không đáp lại tôi chút nào. Đột nhiên, tôi đâm ra nghi ngờ về sự trong trắng ngây thơ của người con gái này.

-Em mơ màng ǵ thế? Đi tắm với d́ Haruko đi!

Tôi nói một cách tỉnh táo như chuyện thường t́nh, nhưng những lời đó hoàn toàn trái ngược với những điều đang mong muốn trong ḷng.

-Anh nói phải đó!

Nàng trả lời , giọng thờ ơ đến khó chịu, mắt vẫn để ở một chỗ nào khác.

Thế nhưng, lúc đó, không hiểu v́ sao tôi lại nh́n về phía Haruko và đọc trong mắt của d́ một cái ǵ ngạo nghễ đang ánh lên cùng với một vẻ vui thỏa kỳ quái. Tôi biết ḿnh đă làm hỏng việc mất rồi.

Chưa bao giờ tôi lại mong muốn kéo gh́ Michiko trở lại bằng lúc này, khi nàng rời căn pḥng để bước theo Haruko. Thế nhưng, cùng lúc ấy, tôi cảm thấy hương vị say sưa ngọt ngào trong nỗi khổ đau, nó làm tôi tê liệt, không có lấy một phản ứng nào. 

Tôi chống tay lên mặt bàn chơi mà chược, bâng quơ ngắm ánh nắng chiều sà thấp chiếu lên từng sợi lông nhỏ của miếng tấm thảm len lót lên đó, tô thêm cho chúng những cái bóng dễ thương. Lần đầu tiên khi Haruko đến nhà chơi, tấm ḷng trong trắng của tôi đă buông thả cho sự hiếu kỳ về dục t́nh dẫn dắt, mặc t́nh tưởng tượng cảnh Haruko bên trong buồng tắm. Thế nhưng nay tôi đă đánh mất sự trong trắng ấy rồi. Tôi c̣n tin rằng t́nh cảm mà tôi có khi xúi hai chị em họ đi vào tắm chung là một nỗi hoài niệm mănh liệt về sự trong trắng mà tôi sẽ không bao giờ t́m ra được nữa. Thế nhưng lần này, khả năng tưởng tượng không c̣n làm việc tốt như trước.Tôi tưởng tượng măi nhưng chẳng đoán biết những ǵ đang xảy ra giữa hai chị em trong buồng tắm. Tôi chỉ thấy buồng tắm đó là một khoảng không gian tối tăm và trống trải, trong đó, h́nh dáng đôi vai trắng của hai người đàn bà nhẹ nhàng vươn ra khỏi mặt nước nóng cũng không hề hiện ra trong tâm trí tôi...  

Hai nàng đi tắm một đỗi khá lâu. Trong lúc đó, khi đi ngang qua pḥng tắm, tôi có cảm tưởng đă nghe những âm thanh lạ lùng, khóc không ra khắc, cười không ra cười. Tôi lấy làm lạ khi nghe từ phía hành lang, bỗng nhiên có những bước chân của ai đang đi chập choạng. Tôi bèn nhỏm dậy và mở cánh cửa kéo. Mùi nước nóng phả ra thốc vào mũi tôi. Haruko nh́n tôi, miệng thoáng nở một nụ cười nhẹ mà tôi không hiểu ư nghĩa, thế nhưng khi tôi thấy tay d́ đan vào một cách khắng khít với tay Michiko đang đứng kề bên, tôi chợt nhói trong tim. Tôi run bắn khi thấy mặt của nàng tái xanh, bệt bạt không c̣n chút máu như miếng giấy.

-Cô ấy hơi choáng váng. Trải hộ ḿnh mấy cái gối cho cô ấy. Đặt lưng xuống một chút mới khỏe.

Tôi mang rượu vang tới. Haruko hỏi tôi chỗ để chăn và đi lấy.   

D́ mất một đỗi lâu để xuống nhà ngang,mở ngăn chứa đồ và mang mấy tấm chăn đến. Thế nhưng, lúc đó, nỗi e sợ d́ đi chóng về đă kích thích và làm bùng dậy từng phút từng giây t́nh yêu của tôi đối với Michiko, cái cảm t́nh trước đây tưởng chừng có hơi lắng xuống. Tôi muốn Haruko nh́n thấy cảnh đó. Trong cái lo âu sợ d́ về ngay lại ngầm chứa một điều mong muốn lạ lùng là làm sao để d́ về ngay cho.Tôi áp má ḿnh lên một bên má Michiko và cảm thấy da thịt nàng lạnh cóng như men sứ. Tôi cảm thấy ḿnh như đang bị nỗi chết mê hoặc. Có nghĩa là trong khi buông thả ḿnh ch́m theo cảm giác đó, tôi không c̣n là tôi nữa. 

Haruko ôm tấm chăn, hớt hải bước vào pḥng:

-Đă cho uống chút rượu chưa?

-Không cần đâu chị, em có sao đâu!

Michiko trả lời bằng một giọng rơ ràng đến lạnh người. Tôi ngạc nhiên đưa mắt nh́n ḍ xét khuôn mặt của nàng. Hai g̣ má nàng đă ửng lên một màu hồng không ngờ. Đôi mắt mở to nh́n tôi như gửi một nụ cười rồi đưa mắt nh́n về hướng d́ Haruko:

-Em dậy được rồi. Kéo em lên!

Michiko quàng tấm chăn trên vai, vin vào người chị dâu và đi về phía bàn ăn.Nàng ngồi xuống, không nuốt miếng nào cả ǵ cả mà chỉ nhấp chầm chậm vài ngụm rượu vang. Khuôn mặt rỡ ràng hơn ngày thường và giờ đây tôi mới được thấy lại đường răng đều đặn trắng muốt của nàng. Lâu lâu, nàng lại khép mi và dụi đầu vào vai Haruko. D́ tiếp nhận cử chỉ đó với vẻ mơ màng. Michiko lại mở choàng mắt ra và hỏi chị cho em xin một miếng hạt dẻ ninh nhừ.

Không khí dịu dàng kỳ lạ sau cái biến cố nhỏ ấy giống như sự b́nh yên mà một gia đ́nh t́m lại được sau khi  trải qua cơn động đất, đă làm cho mọi người như mù ḷa đi. Chỉ thấy t́nh yêu pha lẫn t́nh bạn và t́nh bạn được xem như thể t́nh yêu. Trước khi mọi người mang trở lại cái mặt nạ vô h́nh cố hữu của ḿnh, ma quỉ nào đó đă từ từ tô sửa sẵn lên đó h́nh thù đường môi khóe miệng khác rồi mà cả bọn không hề hay biết. Nếu như lúc đó tôi không những không cảm thấy một chút ghen tương nào khi nh́n Haruko gắp miếng hạt dẻ bằng đầu đũa luưnh quưnh đưa về phía miệng Michiko mà c̣n thấy vẻ đẹp trong động tác đắm đuối ấy th́ thái độ của tôi chỉ có thể giải thích bằng thủ đoạn của ma quỉ đă tô sửa trên cái mặt nạ tôi đang mang mà thôi. Tôi thấy d́ đẹp bởi v́ d́ chỉ đẹp khi đang bị Michiko mê hoặc. Nếu Haruko đang bị một người đàn ông mê hoặc, trong mắt tôi sẽ không ánh lên vẻ đẹp đó. C̣n khi tưởng tượng nếu “người đàn ông đó” là ḿnh th́ sao....th́ tôi lại hết biết là thế nào nữa.

-Hồi năy, khi đi ngang qua pḥng tắm, có nghe tiếng khóc! Ai khóc thế?

Tôi bất chợt đặt câu hỏi.

Hai chị em, đang chụm đầu bên nhau, mở to mắt, cả hai quay lại nh́n tôi mà khuôn mặt vẫn không chịu rời ra. Tôi nhớ lại h́nh ảnh thân mật của họ dưới tán dù của ngày trời mưa hôm nào.

-Có ai khóc đâu nào!

Haruko trả lời.

-Thôi chị ơi, đừng giấu giếm anh ấy làm ǵ. Hiroshi biết không, mỗi lần đi vào pḥng tắm, nhớ lại anh của em là chị  Haruko bao giờ cũng khóc. Người cứ không che mảnh vải và khóc như một em bé.

Là lần đầu tiên tôi nghe Michiko nói về ông anh quá cố của nàng. Chuyện thật giả thế nào không rơ nhưng tôi là người đă được dạy dỗ phải biết tuân theo một số qui tắc, cho nên tôi ngại phải vi phạm nó. Tôi đành lái câu chuyện qua hướng khác và nói một câu đùa nghịch sau khi liên tưởng tới những ǵ mà Michiko đă kể tôi nghe về cô bạn gái quê vùng Chigasaki:

-Ấy thế mà tôi cứ tưởng hai người đang chơi tṛ đấu vật sumô với nhau, bị trầy trợt chỗ nào đó nên mới khóc đấy chứ!

Hai người đàn bà thoáng đỏ mặt và đưa mắt nh́n nhau. Họ cùng có một nụ cười run run kín đáo trên môi, trông thật gợi t́nh, nó giống như nụ cười của những cô nàng vừa làm điều ǵ tội lỗi.

Đêm hôm đó, sau mười giờ đêm, khi Haruko và Michiko đă ra về, tôi cảm thấy có một t́nh cảm mơ hồ và ngọt ngào từ đâu đến xâm lấn. Tối hôm đó, tôi nằm mơ thấy hai nàng chơi tṛ đấu vật sumô với nhau. Cả hai đang dạng chân đứng tấn trên mặt đất một cách khả ái và người của họ chồm lên như hai con chó. Họ đều mặc quần áo của bọn đóng tṛ xiếc.

Như thế mùa thu rồi cũng trôi qua, những ngày tháng ấy tuy có bị che lấp bởi một chút lọc lừa nhưng nói chung là vui thú. Tôi ra ga Tôkyô để tiễn một người bạn lên đường ra mặt trận. Lúc đó cô vợ hứa hôn người tṛn trịa khỏe mạnh tươi cười của anh ta cũng đi đưa. Chuyến tàu đưa vị hôn phu của cô đang chuyển bánh mà cô vẫn c̣n cười toe toét. Tôi thầm muốn có được một người yêu thích cười như cô gái này để mà có thể cười một cách dễ dàng v́ bất cứ lư do nào, chẳng hạn v́ đó là một buổi sáng hay v́ có một người nào đó gieo ḿnh từ một toà bin-đinh cao xuống đất. 

Ngày hôm sau, sự t́nh cờ đă giả vờ giúp tôi được toại nguyện ước mơ của ḿnh. Michiko, thay v́ lúc nào cũng đi chung với Haruko, buổi chiều hôm đó đă một ḿnh đến thăm tôi. Nàng bước vào trong vườn nhưng khi vừa nhận ra tôi đang ngồi đọc sách bên hàng hiên của pḥng khách, đă lên tiếng hỏi:

-Ủa, chị của em đâu?

-Nào có biết!

-Chị ấy có ở đây mà. Thấy mặt anh như vậy là em đoán ra liền.

-Cứ vào nhà khám xem có ai không!

-Sao lạ thế nhỉ! Xưa nay, chị ấy có hứa cuội với em bao giờ đâu!

Cách nói của nàng là lạ. Có thể ngầm hiểu là hai người vẫn ḥ hẹn nhau, nhưng họ cần ǵ phải làm như thế trong khi họ cùng sống dưới mái nhà của ông ngoại tôi. Thấy tôi có vẻ nghi ngờ, Michiko trả lời cho biết chỉ có hôm đó họ mới hẹn với nhau mà thôi bởi v́ Haruko có bận ở chỗ khác mà riêng nàng cũng kẹt việc ǵ nên đến chậm mất nửa tiếng.V́ thế nàng mới nghĩ rằng Haruko đă đến nhà tôi trước. Ít nhất, ngày hôm ấy, những điều nàng nói có vẻ thành thực. Thế nhưng khi tôi hỏi thêm vài câu nữa, nàng bắt đầu chớp mắt như một cô tiên nhỏ, phản ứng này tôi vẫn thường bắt gặp nơi nàng mỗi khi bị bắt buộc phải thổ lộ sự thật.

Vài hôm sau ngày đi mua hai cái lọ sứ, Michiko ra khỏi nhà của ḍng họ Sasaki, nơi mà nàng cảm thấy chật chội và tù túng. Nàng dọn vào một căn pḥng cho mướn mà Haruko đă kiếm hộ. Về phần Haruko, d́ vẫn ở lại nhà ông ngoại tôi nhưng v́ thấy Michiko đơn chiếc nên mỗi tuần ít nhất d́ ghé đến chơi qua đêm với Michiko mất bốn hôm. Tuy nhiên, ngại rằng gia đ́nh Sasaki có khi lo người ta nói ra nói vào mà t́m đến quấy quả Michiko, Haruko đă dấu biệt địa chỉ không cho ai biết, không những tôi mà kể cả bà ngoại tôi vốn là mẹ đẻ của d́. Michiko có lẽ nghĩ rằng khi mọi sự đă đâu vào đấy, Haruko có thể thông báo địa chỉ của nàng cho tôi. Qua cách ăn nói của nàng, tôi thấy nàng hầu như tùy thuộc hoàn toàn vào sự điều khiển của Haruko. 

Tôi nghi Michiko không dễ dàng tiết lộ địa chỉ của ḿnh cho tôi đâu. Hơn nữa, điều tôi lo lắng hơn cả là nếu nàng và tôi có cơ hội gặp gỡ tay đôi đi nữa, nếu Haruko bất chợt xuất hiện vào lúc đó cũng sẽ làm hỏng việc.

-Em không muốn lên trên gác một chút à?

Tôi hỏi Michiko như thế. Nàng lẳng lặng đi theo và bước vào pḥng tôi, nơi nàng đă đến nhiều lần để mượn sách. Vừa đầy nỗi lo không biết Haruko có đến một cách đột ngột hay không, tôi vừa xúc cảm trước cái đẹp yêu kiều của thân thể Michiko mà vẻ t́nh tứ có lẽ tăng thêm một mức v́ không khí khá căng thẳng lúc đó. Chúng tôi ở cạnh bên nhau suốt nửa tiếng đồng hồ mà không trao đổi với nhau một câu nào. Michiko càng lúc càng tỏ ra bối rối , c̣n tôi th́ càng nh́n nàng trong bộ quần áo nàng vẫn thường mặc, càng thấy nó bớt đi sự hấp dẫn. H́nh như khi nỗi lo sợ bị Haruko bắt gặp bớt đi th́ sự thèm thuồng về thể xác của Michiko cũng nguội dần trong tôi.

Ánh hoàng hôn tô cả bầu trời ngoài khung cửa sổ mở rộng, những tiếng động từ khu phố nằm dưới chân đồi bay lên như vô số hạt li ti pha lẫn buồn bă, u ám và vui tươi. Trong những hạt li ti ấy có cả âm hưởng sống động, óng ánh và mượt mà của tiếng kèn đồng một liên đội lính đóng kề bên...Tôi hết chịu đựng nổi, bèn đến bên giá sách, chọn một cuốn và lật lấy vài tờ. Michiko th́ ngồi bên bàn giấy của tôi và loay hoay nghịch ngợm viết cái ǵ đó. Như thế, chúng tôi khỏi phải nh́n thấy mặt nhau, mỗi người như bắt đầu quen với tư thế hiện tại của ḿnh và t́m được trong đó một sự thích thú.

-Này, anh xem, mấy con bồ câu cứ bay lượn ṿng!

-Ngày nào cũng vậy, chiều đến là có một người leo lên mái nhà phất cờ.

Michiko không trả lời tôi. Toi chỉ nghe một tiếng thở dài nhè nhẹ và tiếng xé giấy. Thế rồi nàng buột miệng như đang nói chuyện với chính ḿnh:

-Sao chị Haruko chưa tới nhỉ. Đợi lâu quá!

Ngược đời là tôi không hề bị tổn thương v́ một t́nh cảm ghen tuông đáng lẽ phải tức khắc làm ḿnh đau đớn. Tôi im lặng. Có chăng chỉ là một sự đồng cảm kỳ lạ đến xót xa. Nó không khác ǵ sự đồng cảm mà tôi có khi nghe tiếng Haruko gọi thầm Michiko trong lúc nửa tỉnh nửa mê một đêm nào đó.Và tôi tự hỏi phải chăng lúc này, không phải Michiko mà chính tôi mới là người mong đợi Haruko hơn ai hết. Những t́nh cảm của Michiko đă in rơ ràng trong đáy mắt tôi. Nàng tuy ở trong bốn bức tường của căn pḥng một người đàn ông, vẫn đăm đăm nh́n lên màu trời chiều để gọi Haruko đang ở đâu đó hăy trở lại bên nàng và t́nh cảm đó, tôi cảm thấy ḿnh cũng đang cùng chia sẻ. Nhưng tôi biết đó chỉ là một cảm xúc thường t́nh ai cũng có chứ không phải được biết bằng trực giác của một kẻ đang yêu. 

Tôi cố gắng đè nén cái t́nh cảm phi lư ấy nhưng không sao thực hiện được. Màu trời chiều đến thật nhanh làm tôi có cảm tưởng ḿnh đang bị xây xẩm. Tôi bức rức không chịu đựng nổi cái viễn ảnh tối nay sẽ ngủ một ḿnh, cô đơn trong căn pḥng buồn bă và u ám này. Khi nghe tiếng chân của tôi tiến lại gần phía sau lưng nàng, Michiko, vẫn bất động trên ghế, giương đôi mắt nh́n tôi một cách thờ ơ như nh́n chiếc đồng hồ treo tường. Cặp mắt nàng trong xanh như màu nước. Tôi đặt bàn tay nhè nhẹ trên một bên vai và cảm thấy bờ vai nàng run nhẹ. Khi tôi đặt một cái hôn th́ đôi môi nàng cũng đáp lại nhè nhẹ một cách dễ thương.

Căn pḥng đă ch́m trong bóng tối. Và như hoảng sợ, Michiko sửa soạn để ra về. Tôi không giữ nàng lại nhưng cũng không đưa nàng ra ga.

Cái hôn ấy, thật ḷng mà nói, cũng không đem lại cho tôi niềm vui nào. Phải chăng tôi đă trao cho nàng một cái hôn để khỏa lấp viễn ảnh một đêm buồn bă và cô độc? “Không phải nó, không phải mùi vị của đôi môi này!” tôi như đang nghe chính đôi môi của ḿnh đang hầm hừ bất măn. Bất chợt, tôi nhớ lại cái đêm gặp gỡ lần thứ ba thật là bất hạnh giữa tôi với Haruko. Tôi đă thốt lên lúc đó: “Không phải nó, không phải cái thân xác này!” Nhưng ḍng liên tưởng đau xót đó đă đến từ đâu thế nhỉ? Phải chăng khi hôn lên môi Michiko lần đầu tiên vừa rồi, tôi đă khám phá ra trên đó mùi vị của đôi môi Haruko? Ư tưởng đó làm một gă đàn ông hăy c̣n tỉnh trí như tôi không thể nào chấp nhận được.

 

Hôm sau, Haruko đi cùng với Michiko đến thăm tôi. Lợi dụng một khoảnh khắc Michiko không có mặt, d́ đă hỏi tôi sau khi nở một nụ cười thẫn thờ nhưng không kém khả ái, tương phản với giọng nói có phần cộc lốc: “Biết hết rồi đó nghe. Hiroshi, hôm qua cậu đă hôn Michiko, có phải không?”. Tôi đỏ mặt bối rối nhưng tôi cũng vượt qua được sự ngượng ngùng ấy (dầu sao tôi cũng có cảm thấy hơi giận bốc lên và có buồn nôn) khi hồi tưởng lại cái hôn bỏng cháy diễn ra đêm hôm trước. Bởi v́ tôi bị ám ảnh bởi ư nghĩ Haruko đă có thể chứng kiến cảnh tôi hôn Michiko. Thế rồi trí tưởng tượng đưa tôi ngược ḍng về kỷ niệm cái hôn nồng nàn của đêm gặp gỡ đầu tiên với Haruko đă làm tôi đă say sưa suốt mấy hôm liền, cũng như sự khổ sở của tôi sau đó v́ những thèm khát nhục thể của ḿnh không được thỏa măn. Thế rồi, tôi lên tiếng trách Haruko đă giấu giếm địa chỉ của Michiko đối với tôi. “Được rồi, cho ngay mà. Đợi Michiko đồng ư cái đă!”. D́ đă trả lời như vậy.

Kể từ lúc đó, cái đ̣i hỏi: “ Cho biết địa chỉ Michiko đi! Có dịp sẽ ghé qua thăm” trở thành một điệp khúc trong mỗi lần gặp đủ làm tôi đỏ mặt. Chẳng ngờ tôi đă được đền bù sớm hơn cả dự tưởng vào một ngày trời cuối thu, không nói cũng hiểu là đẹp nhất, khi những hồi c̣i hụ báo động pḥng không đầu tiên rền vang. “Mai nhất định em sẽ cho anh địa chỉ của em”, người con gái thông báo. Thế là Michiko đă nhận lời. Và nhất định điều đó không thể tự nhiên có được nếu Haruko không ngấm ngầm thỏa thuận mà tôi cũng không hiểu d́ có ư đồ ǵ.

Việc tôi phải ghé qua công xưởng của nhà trường, mỗi lần đều có lư do của nó. Hôm ấy, không đủ kiên nhẫn ngồi nhà để chờ đợi, tôi đi đến trường và vùi đầu vào công việc. Nếu như được phép th́ tôi đă vào trường để làm việc thâu đêm từ tối hôm trước rồi. Khoảng một giờ chiều, tôi mới từ trường về nhà. Lúc đó chị giúp việc báo cho biết: “Hồi năy bà d́ vừa đến. Sao bây giờ không thấy đâu cả?”

Trong gian pḥng khách, tôi thấy ai để một cái quần phồng bó ống làm bằng lụa, xếp lại vén khéo.

-Hôm nay, bên trong quần, bà c̣n mặc một lần kimono bằng lụa màu tím xưa, trông thật lạ lùng.

Tôi nghĩ thầm cô này khéo dùng chữ màu tím xưa có vẻ kiểu cách

- Chắc bà đang ở ngoài vườn.

- Cô cứ để tôi đi t́m một ḿnh.

Nói xong, tôi xỏ đôi dép dùng để đi biển vào và ra vườn.

Khu vườn rau đă mất hết vẻ xanh tươi. Thảm xanh đă bị lũ cỏ dại khô héo xâm chiếm và chỉ c̣n lại một màu vàng như ḷng đỏ trứng. Trong tiết cuối thu này, tất cả cảnh vật đang bị bao trùm bởi sự tịch mịch như sau khi một cây đàn koto đứt dây nín tiếng. Chỉ có vài cọng lá úa c̣n tựa vào những đóa hoa mào gà đă đen sẫm lại. Lần theo cái hầm trú bom đối diện với khu nhà ngang và trước khi đến cái sân trổ ra bếp và pḥng tắm, tôi rẽ sang trái và đi xuống đến một khoảnh đất nhỏ nhắn rộng chỉ có ba trăm thước vuông và cách cái sân bằng một hàng cây. Khi cha tôi c̣n làm việc ở Tôkyô, ở nhà vẫn dùng khoảnh đất này làm chỗ nuôi chó, và sáng nào cũng vậy, bất kể ngày mưa hay nắng, có một anh người làm đem xuống một thau rửa mặt đầy ắp những đầu gà để cho chúng ăn. Thế nhưng từ khi cha tôi đổi xuống Ôsaka, dăy chuồng chó đă được thay thế bằng những luống trồng hoa và có lẽ đất nhờ được bón bằng phân chó cho nên cả những giống hoa khó đậu nhất cũng mọc lên xanh tốt. Bây giờ th́ nơi đây đă thành một vườn rau mà một cặp vợ chồng già gác vườn, sống trong căn nhà ở phía sau, trông coi. Dấu tích của những luống hoa ngày trước chỉ c̣n là một căn nhà kính bỏ hoang: nhờ lớp kính hầu như nguyên vẹn nên giữ được ánh nắng mùa đông. Nơi đây là chỗ tôi thường ra ngồi trên một chiếc ghế bành cũ đă từng có một thời vàng son của nó, mê mải đọc những quyển tiểu thuyết phiêu lưu mạo hiểm. Không hiểu sao tôi cứ đinh ninh sẽ gặp hai chị em Haruko trong ấy. Với ư định làm cho hai người phải ngạc nhiên, tôi bước từng bước thật rón rén. Một con dế bụ bẫm nhảy lên trên đầu gối tôi. Tuy cánh cửa của nhà kính được đóng lại nhưng những sợi dây cột hăy c̣n để hở cho nên từ bên ngoài, tôi vẫn có thể nh́n thấy bên trong mà không bị khám phá. Haruko đang ngồi trên chiếc ghế bành thủng, mắt nh́n lên trần nhà lộng kính, làm như đang xem dở một cuốn tạp chí nào đó. D́ mặc một chiếc áo kimono màu tím có điểm những nụ hoa cúc nhỏ thắt bằng một sợi dây lưng màu nhă nhặn, có cái ǵ khác với Haruko tôi gặp ngày thường. C̣n Michiko th́ vẫn với bộ quần áo quen thuộc, đứng tựa đằng sau thành ghế và buông hai cánh tay quàng quanh cổ Haruko, làm như đang cùng đọc cuốn tạp chí với d́. Có lẽ v́ ánh sáng không chiếu vào hết các ngơ ngách, tôi có cảm tưởng như Haruko đang đeo một cái thây người chết đuối trên lưng. Bất chợt Michiko xoay người lại và ngắm nghía cái gáy trắng và đầy đặn của Haruko trong khi vẫn quàng tay chung quanh cổ người chị. Nàng nh́n như thế một đỗi lâu. Thế rồi, một màu hồng bỗng dậy lên tô thắm từ mang tai trở xuống má, nàng để đầu ḿnh gục lên gáy của người chị dâu. Như một con chó con nhào cái vào ổ rơm trong chuồng của nó, Michiko để đầu ḿnh run lẩy bẩy như một người đang lên cơn động kinh, hết dụi trán ḿnh lên mái tóc của Haruko đến ấp má và cằm trên gáy trần của chị. Vừa khi một nụ cười hạnh phúc vừa thoáng hiện ra ở rèm mi dài trên đôi mắt lim dim th́ nàng liền nhắm mắt lại và đặt đôi môi ḿnh lên gáy chị. Haruko bất động như thể nàng không biết Michiko đang làm ǵ ḿnh. Đầu d́ cũng vẫn cúi xuống và đôi mắt nhắm lại dưới hai hàng mi cũng dài như đôi mi của Michiko. Trong khoảng ba mươi giây, cả hai đều không động đậy. Chỉ có những ngón tay thanh tú của người thiếu nữ vươn những cái móng run nhè nhẹ tiếp tục vuốt ve đôi vai của Haruko. Sau một đỗi chừng ba mươi giây ấy, như thể bừng tỉnh từ một giấc mộng sâu, Haruko ngẩng đầu lên nhưng đôi mắt vẫn c̣n nhắm. D́ vươn hai cánh tay lên vít lấy cổ của Michiko và chợt áp khuôn mặt của ḿnh một cách hoang dại sát mặt người em. Michiko uốn người lại, cho bàn tay trái của ḿnh luồn thật mạnh vào giữa hai đầu gối của Haruko. Và rồi cùng với những cử động dữ dội của bàn tay ấy, vạt áo kimono của Haruko bị lật tung lên...      

Trước cảnh tượng như thế, tôi cảm thấy ḿnh như trở nên điên dại, không hiểu chạy khỏi chỗ đó như thế nào và đi đâu, cuối cùng mới biết đă về đến nhà. Một khi lên đến pḥng học trên gác, tôi sập chốt cửa, điều mà tôi không làm từ mấy tháng nay, rồi gieo cả người xuống giường, hơi thở ngắt quăng hồi lâu. Tôi cứ nằm kín  trong pḥng không ăn không uống ǵ cho đến sáng hôm sau khi nghe như có người gơ cửa.

Trong khi đó, hai chị em đă bỏ về mất. Từ ngày đó, họ bặt tin suốt một thời gian.

 

            V

Tuy nhiên trong tâm trí tôi vẫn có một cái ǵ hăy c̣n vướng mắc. Đó là v́ tôi chưa khám phá ra thân thể của Michiko. Tôi vẫn c̣n mang một nỗi lo lắng và bất an: không biết Michiko cũng có một thân thể như cái thân thể một lần nào đă làm cho tôi phải kêu lên: “Không phải nó! Không phải cái thân xác này!”. Sự ṭ ṃ muốn t́m hiểu để giải tỏa nỗi lo lắng và bất an ấy chính cũng là một sự ṭ ṃ mạnh mẽ muốn tàn phá hủy diệt, nó vẫn ngự trị trong ḷng tôi. Cái cảnh yêu nhau giữa Haruko và Michiko trong nhà kính chẳng phải là một cái ǵ đẹp đẽ và dịu dàng đó sao? H́nh ảnh của hai người đă xâm chiếm lấy hồn tôi từng đêm hết đợt này đến đợt khác.

Tôi t́m ra kết luận. Sau khi đă buộc ḿnh ẩn nhẫn im hơi lặng tiếng như kẻ chết rồi trong ba tuần lễ, tôi bèn đến thăm gia đ́nh Sasaki. Đó là một ngày trời nặng mây, lạnh đến se da với hai lượt c̣i báo động pḥng không từ sáng. Thế nhưng sau khi để con tàu ngoại ô đu đưa, lúc tôi đến được nhà ông ngoại th́ một vệt nắng đă lóe lên làm tan được những lớp băng mỏng như tín hiệu của tiết tiểu xuân[7]. Người nhà cho biết Haruko vừa dắt chó tản bộ xong và đă trở về.. D́ ngồi đan trên sàn gỗ ngoài hành lang. Dường như con Shalk vẫn c̣n hừng chí sau khi đi về, đang lục lọi khắp nơi. Uyển chuyển như một nhà thể thao, nó tha những mảnh gỗ từ nơi này đem đến đặt một chỗ khác rồi vừa nhảy lên vồ vừa sủa ăng ẳng.

-Ôi chao. Người lâu ngày mới gặp kia ḱa!

Haruko nói, không có lấy một chút thẹn để tô hồng đôi má. Thế rồi, sau khi lần hai ngón tay thoăn thoắt đếm những mắt đan xem ḿnh đă đan đến đâu, d́ kéo lết tấm nệm ngồi đến bên ŕa hành lang, vừa buông thơng đôi chân đong đưa, vừa đẩy về phía tôi một tấm nệm thêu hoa và mời ngồi. Con Shalk đùa nghịch cắn ngón chân của Haruko qua chiếc tất. Mấy tháng trời gần gũi bên nhau đă làm cho ḷng con chó chăn cừu này và ḷng của Haruko có sự thông cảm sinh ra suốt thời gian chủ tớ cùng nhau tản bộ trong sự cô độc v́ bị gia đ́nh Sasaki không ngó ngàng tới. Thường giống chó chỉ tỏ ra quyến luyến với một người nào thực sự cô độc. Tôi bỗng thấy ḿnh đang mềm ḷng cảm động trước một chuyện không đâu. Tôi c̣n có cảm tưởng ḿnh sắp sửa ngỏ lời cầu xin Haruko một điều ǵ. Tệ hơn nữa tôi sẵn sàng van d́ hăy đến nhà qua đêm với tôi nữa cơ. 

Haruko h́nh như cũng đă đoán ra được phần nào. Đôi mày d́ hơi nhíu lại, h́nh như d́ đang chịu đựng một điều ǵ gây bứt rứt. Nhưng sau đó, bất chợt khuôn mặt d́ thoáng hiện một nụ cười mệt mỏi và khô đanh trước khi lên tiếng bảo tôi:

-Chiều nay, nếu muốn tới thăm Michiko th́ cứ đi. Ḿnh đă hẹn đến nhà cô ấy vào lúc tám giờ tối. Hiroshi đi thế ḿnh lần này nhé!

Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên ḿnh đọc được trong đôi mắt d́ cái tia sáng kỳ dị đă làm nên quá khứ của d́. Nó như ra lệnh cho tôi phải làm như d́ đă từng làm. Chẳng phải d́ đă hành động như vậy v́ cố ư trở thành đứa con gái gây điều tiếng, “miếng mồi ngon cho bọn nhà báo” hay sao? Thế nhưng khi lặp lại lần nữa ư nghĩa cái việc ḿnh từng làm trong quá khứ, d́ đă t́m cách biến nó thành ư nghĩa của chính đời ḿnh.

Mượn tôi quyển sổ tay, Haruko ghi chép địa chỉ và cách đi đến nhà Michiko. Trong khi đó, tôi để mặc cho thần hồn bay bổng. Tôi tự hỏi ḷng không biết ḿnh có muốn t́m đến nhà Michiko tối hôm đó hay không. Thế nhưng con tim tôi chỉ ranh mănh chăm chú nh́n tôi và không thèm trả lời. 

Trong toa tàu tranh tối tranh sáng, chỉ có một vài người khách mặt mày ủ dột. Sau khi đă đổi hai lần xe điện đường và theo một lộ tŕnh ngoằn ngoèo, tôi mới xuống xe ở cuối một cây cầu, có ḍng sông nước chảy với tiếng rất sắc phù hợp với khung cảnh một ngày lập đông. Những cuộc dội bom về đêm vẫn chưa bắt đầu và vào thời điểm đó, người ta hăy c̣n có thể ngắm bầu trời tạnh ráo đẹp đẽ lấp lánh ngàn sao. Nhưng khi tôi đi vào một con đường hẹp giữa những căn nhà bên sông và khoảnh rừng con bao quanh một ngôi đền th́ đường bắt đầu khó đi v́ những đống đất người ta đă vứt lên khi đào những hố tránh bom rải rác khắp nơi. Cuối cùng tôi thấy hiện ra trước mắt ṿng rào bên ngoài của một ngôi nhà xây bằng đá ba-dan màu xanh xám xếp thành ô vuông.

Căn pḥng của Michiko nằm trên gác hai và nh́n xuống con sông. Khi tôi vừa mới gơ vào cánh cửa đơn sơ làm bằng một loại ván ghép th́ đă nghe phía bên kia có tiếng người vội vă chạy ra mở với một động tác vụng về làm cho cánh cửa kêu lên ken két khó chịu. Vào bên trong mới biết có một bức màn dày che ánh sáng khiến trong bóng tối chúng tôi hầu như không nhận ra nhau.

-Hiroshi phải không anh?

Tôi nghe một tiếng nói b́nh tĩnh từ trong khoảng tối vọng ra.

-Phải!

-Chị em bảo anh đến đó hở?

-Phải!

-Thế th́ tốt quá!

Từ trước giờ tôi chưa bao giờ trả lời “Phải” gọn lỏn với Michiko như vậy, nhưng bởi v́ cảm thấy cuộc đối đáp giữa hai bên như có cái ǵ bí ẩn nên tôi không biết bày tỏ bằng một cách khác. Tôi để cho nàng muốn làm ǵ th́ làm vậy. Michiko lẳng lặng đi đến đằng sau lưng tôi và cởi hộ cái áo khoác. Động tác cởi áo nàng làm một cách gọn gàng rành rẽ làm tôi chợt tưởng tượng, trước tôi, chắc đă có bao nhiêu người đàn ông đă đến để cho nàng cởi hộ áo khoác trong căn pḥng này. 

Vạch tấm màn để vào hẳn bên trong, tôi mới nhận ra tấm màn che phủ tất cả, bởi v́ đằng sau nó là một căn pḥng nhỏ sáu chiếu tràn ngập ánh sáng. Michiko mặc một chiếc kimono hơi ngắn bằng tơ nội hóa Meisen, có in những mẫu h́nh lờ mờ với màu sắc cầu vồng, trên là một chiếc áo khoác haori cùng màu và một chiếc thắt lưng màu vàng hơi xưa.

Căn pḥng trông thật lạ. Cái ǵ cũng bày có đôi. Ngay cả tủ cũng hai cái. Có cái ǵ phá vỡ mất sự hài ḥa của màu sắc ở nơi mấy thứ đồ đạc, vật trưng bày cũng như mấy tấm nệm để ngồi. Nếu là sự thiếu hiểu biết về mỹ thuật do sự không ư thức th́ c̣n dung thứ được v́ cái ngây thơ thấy trong đó, nhưng không, trong căn pḥng này chỉ toàn những đồ vật mà người thu thập cố t́nh mặc cho chúng đối chọi với nhau để chứng tỏ ḿnh làm trái ngược lại mọi cái ḿnh thích. Mục đích định sẵn dường như không hề nhắm vào cái đẹp. Tất cả đều đă được chọn lựa để phục vụ cho một tiêu chuẩn quyến rũ mới, khác hẳn với tiêu chuẩn có tính mỹ thuật. Cả căn pḥng thoảng một mùi hương, không phải là mùi của bột phấn, không phải là mùi của chuồng thú, mà là một mùi của trụy lạc, khó gột rửa, giống thứ son tàu dùng để đóng triện. Michiko b́nh thản nấu nước pha trà và đem mấy quả hồng khô mời tôi. Động tác của nàng thật là lặng lẽ, nó giống như theo đúng một nghi thức. Tách đĩa nàng mang ra đều là loại rẻ tiền, được tô điểm bằng những mẫu h́nh hoa cỏ với màu sắc ḷe loẹt. H́nh như nàng không mua chúng theo bộ năm cái một mà chỉ mua từng đôi.

Chúng tôi không trao đổi với nhau một câu chuyện nào cho ra hồn. Michiko vẫn tiếp tục làm việc và không lên tiếng. Vừa mới nghe tắt nước rửa chén bát xong th́ đă thấy nàng đến bên ngăn tủ, từ từ lấy ra những tấm đệm nằm từng chiếc một và bắt đầu trải xuống bên cạnh tôi. Vải bọc nệm trang trí theo kiểu Yuuzen[8] nhưng màu nhuộm chỉ vào hàng sơ đẳng.

-Ủa, nhà chỉ có mỗi cái giường?

-Vâng, lúc nào em cũng ngủ chung với chị em.

Nàng trả lời với vẻ tỉnh queo của một con chim nhỏ.      

Michiko cầm quần áo ngủ và đi ra đằng sau bức màn dày để thay và ném ngay lại phía tôi một chiếc áo khác.

-Anh thay đồ ngủ đi!

Đó là một tấm yukata đàn bà mặc lúc đi tắm bằng sa mềm có trang trí h́nh mấy chùm hoa tím nhạt.Khi chạm tay vào tấm áo, tôi có cảm tưởng nó trơn tuột như muốn vuột khỏi tay ḿnh và ủ một mùi nồng ấm của da thịt con người. V́ không muốn thay đồ trước mặt Michiko nên tôi vội vă đánh trần ra rồi choàng thật nhanh tấm áo trơn láng đó lên người. Từ đằng sau bức màn bước ra, Michiko cũng mặc một chiếc yukata trang trí cùng kiểu hoa tím như đi một cặp. Với tấm áo ấy lên người, trông nàng có vẻ vui và thoải mái hẳn ra. Nàng mang một chai rượu whisky đặt lên cái bàn thấp uống trà và ngồi chống tay lên đó...

-Chuyện ǵ em cũng biết cả đấy! Những ǵ xảy ra giữa anh và chị Haruko.

Rồi chỉ tay về hướng tấm ảnh người anh quá cố treo trên thành cửa:

-Kể cả những ǵ ông anh của em đă gây ra.Em biết không sót một chi tiết. Thế nhưng em không bao giờ có thể làm ngơ trước những đ̣i hỏi của chị ấy. Nếu chị bảo em làm ǵ, em cũng sẽ tuân lời. Từ nay về sau cũng vậy, em sẽ không bao giờ từ chối bất cứ điều ǵ chị Haruko muốn em làm. C̣n anh, anh có biết không? Chính chị ấy đă ra lệnh cho em là phải yêu anh đó!

Tôi không biết phải trả lời nàng như thế nào nữa, mới lảng ra:

-Này, ngoài cửa sổ, có tiếng động ǵ là lạ ấy nhỉ?

-Tiếng sông chảy đó anh. Cái ǵ con sông nó cũng cuốn đi cả!

Đối diện với Michiko đang mặc một tấm áo giống hệt với ḿnh, tôi cảm thấy được cái dịu dàng đến từ nơi một người đàn bà không biết chút xấu hổ, hết kiêng dè cả thần thánh ấy, đang từ từ xâm chiếm toàn thân tôi. Michiko lật tấm khăn trang trí những chấm nhỏ lấm tấm khỏi cái giá gương đứng ra. Nàng ngồi xuống trước tấm gương rồi mở nắp mấy cái lọ, cái hộp lỉnh kỉnh.

-Em thích trang điểm trước khi đi ngủ. Như thế, dưới ánh điện, em cảm thấy ḿnh đẹp ra.Lúc nào, trước khi lên giường, chị Haruko với em đều chơi tṛ trang điểm cả. Tới đây đi, em trang điểm anh nữa cho vui!

-Được rồi, em làm đi!

Tôi đứng dậy. Tà áo yukata trơn tuột vướng vào chân làm tôi suưt ngă.

Tôi thấy trước giá gương có bày một cặp độc b́nh. Đó chính là cặp b́nh hoa màu hồng chim hạc mà họ đă mua ngày nào hồi ghé qua khu Ginza nhưng trên đó đă thấy khắp nơi tên của Haruko một màu đỏ tươi. Có lẽ trong lúc ngồi buồn buồn, Michiko đă dùng thỏi son môi để viết lên trên. Thế nhưng không thấy Michiko đả động về chuyện đó mà chỉ nói với tôi một cách bâng quơ:

-Để em tô môi cho!

-Tô cho anh?

-Không anh th́ ai vào đây nữa?

Phải rồi. Ngoài tôi ra, nào có ai khác chung quanh. Nhưng có thật là hoàn toàn không có ai khác chăng?

Tôi qú gối xuống như một chú bé con học việc, hai mắt nhắm lại và ngửa mặt lên chờ đợi. H́nh như Michiko đang sửa lại tư thế ngồi. Thế rồi không biết đến từ phía nào, hai cánh tay nóng ấm với làn hương quen thuộc, quấn lên trên cổ tôi. Tôi cảm thấy thân thể nàng tựa lên hai đầu gối như rướn lên trong một trạng thái thiếu thăng bằng, đang run rẩy một cách mơ hồ. Tay mặt của nàng h́nh như đang giữ một thỏi son. Hơi thở của hai đứa trộn vào nhau không c̣n phân biệt được nữa: khuôn mặt bốc lửa của nàng ghé lại bên tôi như một đóa hồng vô h́nh.

Thế rồi, tôi thấy như có một cảm giác đau đớn những có lẽ cái đau ấy chỉ là ảo giác. Một vật ǵ nằng nặng giống như sự uể oải đè lên trên môi tôi.Nó nghèn nghẹn, căng căng và ươn ướt. Mấy nếp da trên môi tôi se lại, đôi môi bỗng trở nên tê liệt, rồi với trạng thái căng thẳng đó, tôi bắt đầu bước vào một giấc mơ mà nếu có đứng trước nó, cả thần phật cũng chỉ biết che mặt không nh́n. 

Như thế, tôi cảm thấy có đôi môi nào khác đă đến để chiếm lấy chỗ môi tôi.

(Dịch xong tại Tôkyô ngày 20/11/2007. Đă đăng trên tạp chí Hợp Lưu, số Xuân Mậu Tư tháng 2/2008).

 

THAM KHẢO:

1) Mishima Yukio, Haruko, 1974, Mishima Yukio Zenshuu, toàn bộ 36 quyển do nhà xuất bản Shinchô ấn hành, quyển 2, trang 196-242. Nguyên tác Nhật ngữ.

2) Nakamura Ryôji & de Ceccatty, René dịch Mishima Yukio, 2003, Haruko, sang tiếng Pháp, trong Une matinée d’amour pur, Collection Folio, Gallimard, trang 53-117.


[1] Maurice de Vlaminck (1876-1958), họa sĩ người Pháp thuộc phái dă thú (fauvism) nổi tiếng cùng với Derain và Matisse.

[2] Tên thân mật để gọi Hiroshi.

[3] Trường tư dành cho con cái quí tộc thành lập năm 1847. Cũng là trường thực sự nơi Mishima theo học.

[4] Đại tướng lục quân Koiso Kuniaki (1880-1950), thủ tướng Nhật giai đoạn cuối chiến tranh Thái B́nh Dương.

[5] Tiếng gọi yêu Michiko.

[6] Tác phẩm của nhà văn Ư Boccaccio, viết khoảng 1348-1358, gồm 100 câu chuyện có tính trào phúng hóm hỉnh, tương truyền được kể trong 10 ngày nên c̣n được gọi là “Truyện Mười Ngày”..

[7] Nguyên văn koharu, khoảng thời gian ngắn vào cuối thu trời bỗng ấm áp trở lại một cách đặc biệt (Indian summer).

[8] Lối nhuộm với mô h́nh và màu sắc tinh vi dưới thời Genroku (1688-1704) được nghệ nhân Miyazaki Yuuzensai hoàn chỉnh.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: nntran@erct.com 

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com