Qu Nội

Ma ny nấm dại mọc đầy rừng
Trời mưa qu nội đến rưng rưng
Lng ba nhớ một con đường trượt
Chiều muỗi vo ve tận cửa mng

Ba sinh con ở xứ người ta
Nắng sớm mưa chiều l nhớ nh
Một tiếng rao ch trn dốc vắng
Theo ba biết mấy chặng đường xa

Suốt tuổi thơ ba cắp thp trầu
Lội theo b qua sng xem ht bội
Cờ đui nheo giờ đ nhạt viền nu
Chỗ b ngủ, cỏ g che lấp lối 

Ba đi bỏ hoa đại sn cha
Con thằn lằn ẩn trong gin bếp
Buổi bi chi thơm pho đầu xun
Những người thượng lm xu chưa kịp về ăn Tết

Rồi ba đi bốn hướng một đời
Chn bao tnh yu với bao tnh bạn
Buổi tn năm cn lận đận bn trời
Ly rượu nhỏ, qu người, gc qun

Con lớn ln chẳng biết tiếng qu mnh
Đi nh trẻ thẹn khng thưa tn Việt
Khi chng em, mẹ đnh cho đau
Chỉ ni j?ai mal ho trong tiếc nấc

Con chưa về thăm qu nội bao giờ
Hoa mận trắng trời, mimosa vng điệp
C đồi c thơm phn ngựa, phn b
Đường đất đỏ như vết thương khng khp

Mới năm ngoi ba lại về qu nội
Nh b xưa đổi chủ ba lần
Những c gi cười đa bờ giếng
Đi theo chồng đon tụ đ bao năm

Mai kia con c về qu nội
Xo tc thơ ngy đuổi nắng trn đồi
Nhớ hỏi ma xun năm xưa thng mấy
C một ngy cuống rn đ la ni

                                 Tokyo, 05/03/1997
                                     Nguyễn Nam Trn