VÔ MÔN QUAN  -  無門関

Chữ Vô của Phương Đông

Nguyên tác Vô Môn Quan: Vô Môn Huệ Khai
Dẫn nhập và chú giải: Nishimura Eshin
B́nh luận: Giáo sư Akizuki Ryômin

Biên dịch: Nguyễn Nam Trân

 

 

Bạt

của Vô Am Cư Sĩ Mạnh Củng[1]

:無庵居士

Đạt Ma từ phương Tây đến, không sử dụng văn tự, mà chủ trương trực chỉ nhân tâm, kiến tính thành Phật. Thế nhưng khi thuyết giảng phải trực chỉ là đă ăn nói ḷng ṿng, c̣n dạy chuyện thành Phật th́ tỏ ra có phần già cả lú lẩn. Hơn nữa, đă không cửa sao lại c̣n có ải! Nhờ cái tâm lăo bà thân thiết của ḿnh mà tiếng ác của Vô Môn Huệ Khai đă được truyền xa.Vô Am tôi nhân đây cũng muốn ghép vào một câu thừa thăi, liệu có thành được cái tắc thứ 49 không? Nhỡ có điều ǵ dối dá dù nhỏ nhoi, xin cứ giương mi quắc mắc cho tôi được nhờ.

Mùa hạ năm Ất Tỵ niên hiệu Thuần Hựu (1245), nhằm lúc in lại bản mới.

Kiểm hiệu thiếu bảo Ninh Vũ quân Tiết độ sứ, Kinh Hồ an phủ chế trí đại sứ, kiêm Đồn điền đại sứ, kiêm Quỳ lộ sách ứng đại sứ, kiêm ḥa Giang Đông phủ Hán Đông quận Khai Quốc Công, thực ấp nhị thiên nhất bách hộ, thực thực phong lục bách hộ,Mạnh Củng bạt.  


 

[1] Mạnh Củng (1195-1246), người đời Tống, con của Tông Chính, hiệu Phác Ngọc, thụy Trung Nhượng. Tự hiệu Vô Am Cư Sĩ. Thông hiểu Phật giáo, có để lại Cảnh Tâm Dịch Tán.Tiểu truyện có chép trong Tống Sử 432.

 

 

 

.........................

< Bản bổ sung mới nhất : Feb 24th 2009 >

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của dịch giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com