VÔ MÔN QUAN  -  無門関

Chữ Vô của Phương Đông

Nguyên tác Vô Môn Quan: Vô Môn Huệ Khai
Dẫn nhập và chú giải: Nishimura Eshin
B́nh luận: Giáo sư Akizuki Ryômin

Biên dịch: Nguyễn Nam Trân

 

Bạt

An Văn Trịnh Thanh Chi[1]

:安晩

 

Vô Môn lăo sư thu thập truyện xưa làm thành 48 tắc, rồi b́nh luận về những công án các vị cổ đức đă đề ra. Chẳng khác nào người bán bánh rán bắt kẻ mua bánh há miệng ra để tọng vào, khiến hắn ta dù muốn nuốt hay muốn ọe đều vô phương. Giống như thế, An Văn tôi cũng xin mượn cái chảo rán c̣n đang nóng, bắt chước Ḥa thượng Vô Môn, soạn thêm một tắc thứ 49 cho gần với cái gọi là đại diễn số[2] trong kinh Dịch mà để lại cho đời.

Không biết lăo sư đă đút vào mồm người ta từ phía nào đây! Nếu các bạn ăn được một miếng bánh rán này, biết đâu trời sẽ chớp nháng, đất sẽ rung chuyển. Cầm bằng không ăn được, hăy để nó kết hợp với 48 tắc đă có sẳn trong chảo, tất cả trở thành cát nóng[3], không thể cho tay vào được nữa. Nhớ mau trả lời cho ta biết


 

[1] Trịnh Thanh Chi (1176-1251), người đời Tống. Con của Nhược Trùng. Tự là Đức Nguyên, hiệu An Văn, thụy Trung Định. Sách lập Lư Tông, được phong Hữu Thừa Tướng.Có An Văn Tập. Tiểu truyêln chép trong Tống Sử 474..

[2] Đại diễn (Thiên địa gian vạn tượng diễn xuất) số là 50. Trong Kinh Dịch, thiên Hệ Từ có câu “Đại diễn số ngũ thập. Kỳ dụng tứ thập cửu.” Cộng thiên số và địa số vào th́ thành ra 50 (Đại diễn ngũ thập). C̣n dụng th́ chỉ cần 49 (về việc này, có nhiều thuyết).

[3] Nhiệt sa (cát nóng) không ai ăn được.

 

 

 

.........................

< Bản bổ sung mới nhất : Feb 24th 2009 >

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của dịch giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com