BUỒN VUI WORLD CUP- BÓNG ĐÁ VÀ CUỘC ĐỜI

Kim Yến (Exryu Việt Nam)

Xem [Phản Hồi]

Đến hẹn lại lên, 4 năm một lần, năm nay hàng tỷ tín đồ túc cầu giáo trên hành tinh đang hướng về “thánh địa “ Nam Phi để buồn vui, than khóc và cầu nguyện cho “giáo phái” của ḿnh gồm 11 chàng trai và trái banh tṛn nâng cao chiếc cúp vàng danh giá, trở thành nhà quán quân bóng đá thế giới.

World Cup năm nay chứng kiến đương kim vô địch Italia và á quân Pháp thua thê thảm, thua te tua, thua không c̣n ǵ để nói, rồi niềm hy vọng châu Á, xứ sở của món kim chi cay xé lưỡi rời bỏ cuộc chơi trong nuối tiếc, trong nước mắt của hàng ngàn cổ động viên trong đó có các thiếu nữ Hàn quốc xinh như mơ, nh́n mà thấy ...nao ḷng. Cho đến sáng hôm nay chứng kiến đội Anh, quê hương của chính môn túc cầu giáo đầy ma thuật này ra đi, dù trong tư thế ngẩng cao đầu và cả oan ức nữa, tôi nói đứa con gái út – fan ruột của đội tuyển Đức - “ to me World Cup is over”. Con bé dám chấp đội Anh 1 trái và an ủi bà mẹ, vốn là fan của đội tuyển Anh, rằng nếu đội Anh thua, con vẫn đăi mẹ ăn sashimi như thường,để mẹ lên tinh thần ủng hộ “ đội Nhật Bản của mẹ”.Tôi c̣n một niềm hy vọng châu Á cuối cùng – Hởi các chàng trai Samurai xứ mặt trời mọc : gambare zo!

Tôi trót sinh trong một gia đ́nh có truyền thông mê mệt môn túc cầu giáo này từ ông Bố đến các anh chị em rồi bây giờ đến các con cháu. Tôi cũng nghĩ chắc nhiều kiếp trước tôi là con trai, đă từng theo nghiệp “ quần đùi áo số”, nên kiếp này c̣n rơi rớt lại một chút “ tập khí”,nói đến thể thao và nhất là đá banh th́ không có thông tin nào mà xa lạ đối với tôi. Thật là khó tin đối với một “người con gái VN da vàng, yêu quê hương như yêu người đá bóng “ ( như tôi ).

Phạm Huỳnh Tam Lang

Đúng vậy, thần tượng bóng đá VN của tôi là trung vệ số 5 Phạm Huỳnh Tam Lang, người đội trường đă đem huy chương vàng giải Merdeka về cho miền Nam VN. Ngày đó là thời vàng son rực rỡ của các đội AJS, Tổng tham mưu, Quan thuế với Tư Lê, Hùng, Đực, Cù Sinh, Rạng .v.v..Họ là những người hùng, chỉ với tài năng đá bóng không thôi họ cũng đă làm cho đất nước VN được nở mày nở mặt.

Thể thao, nhất là bóng đá không phải chỉ là kỹ thuật, chiến thuật mà c̣n là nghệ thuật, bóng đá có nhiều luật lệ cho nên phải đá không chỉ với đôi chân mạnh mẽ, khéo léo mà phải với cái đầu hết sức tỉnh táo, một cái cùi chỏ húc vô mặt đối phương vô t́nh hay hữu ư, a lê hấp thẻ đỏ rời sân, khỏi đá trận sau, c̣n bị phạt tiền. Tất cả cá tính con người thể hiện trên sân cỏ, ở đó, cái tôi dù chói sáng đến đâu cũng phải tuân theo một sơ đồ chiến thuật của một tập thể, không có ai là vai phụ trong sân chơi chật chội này, 22 con người giành nhau một quả bóng bằng chân, rồi bằng đôi chân ma thuật, chuyền, chận, phá banh để làm sao quả banh đó được đưa vào khung thành đối phương càng nhanh càng tốt, càng nhiều càng tốt. Ai sẽ làm được điều đó, bất cứ ai kể cả thủ môn. Ôi bóng đá hấp dẫn và nghệ thuật làm sao nhưng cũng đ̣i hỏi sự ṣng phẳng, rạch ṛi, trung thực, dũng cảm, nhiệt t́nh, phẩm chất cốt lơi của một cầu thủ lớn.

Ở sân chơi World Cup, tinh thần quốc gia , ḷng tự hào dân tộc là yếu tố động lực để các cầu thủ thi đấu hết ḿnh, dù thua cũng hănh diện ra về, c̣n đá vật vờ kiểu Ư, kiểu Pháp năm nay xứng đáng bị chửi, giới truyền thông c̣n gán cho tội tày trời là làm” ô nhục quốc thể”. Tổng thống Pháp Sardowsky phải vào cuộc với các bộ trưởng để mổ xẻ chuyện đội Pháp v́ sao nội bộ lủng củng, thua bạc nhược đến như vậy. Huấn luyện viên Domenech bị cách chức ngay về đến sân bay, các fan đội Pháp ở VN gọi tên Domenech là Đồ mất nết v́ quá cay cú vị “giáo chủ” bất tài, bảo thủ này. Ôi thôi, bóng đá đă làm náo loạn cả chốn thiên đ́nh.

Chả thế mà cựu Tổng thống Bill Clinton đă sang tận Nam Phi xa xôi để lên dây cót tinh thần các tuyển thủ Mỹ đồng thời lobby cho việc Mỹ đăng cai kỳ WC 2018. Nhưng đâu phải chỉ có Mỹ mới biết lobby, nữ hoàng Anh cũng đă cử nhị vị hoàng tử William và Harry sang Nam Phi xem đội tuyển Anh trổ tài cùng với cầu thủ David Beckam từ lâu là đại sứ incognito vận động cho Anh được là nước chủ nhà, niềm khao khát bấy lâu nay của quê hương môn túc cầu mà người Mỹ gọi là soccer, để phân biệt với football kiểu Mỹ mà chơi bằng tay vô tư, thoải mái.

Trọng tài là một phần của bóng đá, nói theo kiểu VN : trọng tài là cha mẹ, trọng tài có người có “ mắt như mù..” v́ chuyên môn kém v́ tiền, v́ áp lực của đội chủ nhà, v́ chỉ đạo của các quan chức Fifa, bóng đá là cuộc đời mà, làm sao tránh khỏi sơ sót, tiêu cực. Sáng nay cả nhà tôi phát điên lên v́ trái banh do Lampard, đội tuyển Anh đă đá vào khung thành mà trọng tài không công nhận, thật là bất công, nếu tỷ số hiệp 1 Anh Đức là 2-2 chưa biết kết quả cuối cùng Anh hay Đức sẽ xách valise về nước. Cũng thế Argentina thắng Mexico 1 trái việt vị rơ ràng, Mexico có cải cũng bằng thừa hay các nhà b́nh luận chuyên môn dù công nhận trọng tài đă sai th́ cũng đă muộn, đă nói trên sân cỏ ông ta là Vua mà.

Năm 1982 lần đầu tiên VN được xem trực tiếp truyền h́nh WC tổ chức tại Tây Ban Nha, mùa hè Espana 82, đội Ư đă đoạt cúp vô địch, Pablo Rossi là vua phá lưới với 6 bàn thắng. Bắt đầu từ đây những tín đồ môn túc cầu tại VN biết nhiều hơn các nền bóng đá châu Âu và Nam Mỹ. Sau nhiều năm theo dơi bóng đá Ư tôi rất “kết “anh chàng tiền đạo mang áo số 10, Roberto Baggio, khi ấy thần tượng mang áo số 5 Phạm Huỳnh Tam Lang đă giă từ sân cỏ, anh về làm huấn luyện viên cho đội Cảng Sài g̣n và có những thành công nhất định,bởi anh có tài và có tư cách của một cầu thủ lớn, một huấn luyện viên chuyên nghiệp.

Roberto Baggio

Roberto trong mắt của nhiều fan ở VN, đặc biệt là fan nữ vừa đẹp trai, vừa có tài, đời sống cá nhân mẫu mực, quả không hổ danh tượng đài bóng đá Italia khi các thần dân Ư dành cho anh trên 62% phiếu bầu hơn cả Rievera. Ngày ấy nh́n Roberto chạy trên sân cỏ với mái tóc đuôi ngựa không ít các cô gái phải kêu lên: “Trời ơi, con cái nhà ai mà đẹp dzai thế.”!

Người Ư say đắm anh bao nhiêu th́ cũng đau khổ và thất vọng bấy nhiêu khi chứng kiến anh đá hỏng quả penalty cuối cùng trận chung kết World Cup 1994, dù một năm trước đó anh đoạt hai danh hiệu danh giá nhất :quả bóng vàng châu Âu, cầu thủ hay nhất thế giới của FiFa. Khỏi nói cả nước Ư khóc như mưa, khóc như ngày tận thế, và tôi, tôi cũng “ nhiều năm và nhiều năm sau nữa, có buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay “.

Cả một nền bóng đá Ư chuyên pḥng thủ bê tông cốt sắt, các hậu vệ chỉ “ chém đinh chặt sắt “, có một tiền đạo sáng giá, đă làm nên tên tuổi cho 3 câu lạc bộ sừng sỏ, hàng đầu nước Ư và cả châu Âu là Juventus, AC Milan và Inter Milan, một phút thiếu tập trung, hoặc quá tập trung thành căng thẳng đă bắn lên trời một quả penalty định mệnh. Vinh quang thành thất bại, thần tượng thành kẻ tội đồ, Baggio thật là tội nghiệp. Mà đâu phải chỉ Baggio, Socrates của Brazil, Platini của Pháp những tiền đạo huyền thoại cũng đă từng đá hỏng quả phạt đền và đi vào lịch sử bóng đá thế giới như những kẻ phá hoại niềm vinh quang của một đất nước, của hàng triệu người mến yêu và kỳ vọng ở họ.

May thay, thời gian làm thay đổi mọi thứ, Platini rời sân cỏ và bây giờ trở thành Chủ tịch liên đoàn bóng đá châu Âu (UEFA), Socrates, có nghề bác sỹ, c̣n Roberto Baggio, anh từ giả sân cỏ khi những chấn thương liên miên hành hạ và khi bóng đá Ư đi vào chu kỳ suy thoái với những scandal bạo lực, mua bán độ, thương mại hoá, chính trị hoá và cả mafia. Roberto Baggio dành cuộc đời c̣n lại cho nhiệm vụ một đại sứ thiện chí của tổ chức Lương Nông Thế Giới ( FAO ) với slogan : Bóng đá chống đói nghèo, anh đă mang tài năng, uy tín và danh tiếng của ḿnh để phục vụ cho một trong những sự nghiệp cao quư nhất đó là đảm bảo lương thực cho tất cả mọi người. Năm 2008, Roberto đă đến thăm Lào, nhưng sao anh không ghé Việt Nam, nhiều người vẫn nhớ anh và rất tiếc không gặp được huyền thoại và thực tế :tóc đuôi ngựa thần thánh Roberto Baggio.

Đội Ư thất bại thê thảm ở WC năm nay, hoàn toàn logic, bóng đá như cuộc sống có thăng trầm, có vinh quang và tủi nhục, nhưng chắc nhiều năm nữa bóng đá Italia mới lấy lại hào quang chiến thắng của đoàn quân áo màu thiên thanh đă 5 lần vô địch WC.

Với những ngôi sao Châu Á, Nam Mỹ, châu Phi đang lên, chúng ta lại đặt niềm vui, niềm hy vọng nơi những chàng trai đất nước mặt trời mọc, hoặc xứ lục địa đen Ghana đă anh dũng quật ngă đội tuyển Mỹ, dù nhiệt t́nh nhưng thiếu một chút bản lĩnh và cả sự tinh quái khi sút vào khung thành đối phương. Đội tuyển Mỹ sút banh “hiền “quá.

Có một câu chuyện vui xin thêm mắm thêm muối sau đây:

Đội tuyển Nhật bản hỏi Chúa Trời : Thưa Ngài khi nào chúng con vô địch World Cup ? Chúa trả lời : khoảng 25 năm nữa.

Đội Trung Quốc hỏi tiếp : C̣n khi nào đội chúng con vô địch Chúa phán: 50 năm nữa.

Đến đội Việt Nam hỏi :Chúa ơi, thần dân chúng con 90 triệu người đều là tín đồ cuồng nhiệt của túc cầu giáo vậy chừng nào đội tuyển VN vô địch ?

Chúa trầm ngâm hồi lâu mới trả lời : Khi nào ta sống lại trên thế gian này các con nhé.

Nghe thiệt là cười ra nước mắt.

Dân Việt Nam mê đá banh thuộc loại nhất nh́ thế giới vậy mà đội tuyển VN chỉ có hào quang của quá khứ xa xưa 40, 50 năm về trước. Xin kiến nghị với nhà nước VN tịch thu những đất đai của các đại gia xí phần làm sân golf cho những nhà giàu mới nổi để xây những sân bóng đá cho trẻ em VN, chăm sóc những mầm non cầu thủ tương lai , mời các HLV tầm cỡ thế giới về đào tạo như Nhật bản đă mời danh thủ Zico Brazil. Đảm bảo sẽ chỉ cần 50 năm, 12 kỳ WC là chúng ta sẽ thấy những bàn chân Việt nhảy múa trên sân cỏ trong cuộc chơi hoành tráng, đông đảo và hấp dẫn nhất hành tinh này.

Tôi rất tiếc ngày xưa hơn 40 năm về trước, không có dịp được xem các anh em Exryu đá banh giao hữu với đội nhà và cả đội khách, chiêm ngưỡng các hảo thủ của đội Kokusai, đội Đông Du, đội Waseda ..v.v.. nhảy múa trên sân cỏ.

Sống ở Chiba “khỉ ho c̣ gáy”, ít thông tin, với lại ngày đó, tôi mà tiết lộ sở thích của tôi là đá banh th́ có mà bị “tẩy chay”, cái sở thích không giống ai này không phù hợp với quan điểm của các anh Exryu VN vốn” kết” những nàng Exryu dịu dàng, mềm mại, nấu ăn giỏi. (?)

Đến bây giờ tôi vẫn nhớ và cảm ơn những ông anh ruột thịt và họ hàng gần xa đều mê đá banh và biết đá banh đă cho tôi những cảm xúc hồn nhiên, trong sáng. Tuổi thơ tôi, ngồi giữ áo, giữ dép cho các anh đá banh trên vỉa hè thật là hạnh phúc. Đường phố Sài g̣n ngày ấy vắng xe, thưa người, rợp cây xanh bóng mát. Trái banh có khi chỉ là giấy báo cuốn tṛn, sang trọng và hoành tráng lắm là có một quả banh tennis, gọi là banh lông, tôi cất rất kỹ, đó là vật bất ly thân để tôi chơi đánh đũa. Vậy mà thương các anh,nghe lời dụ dỗ ngon ngọt tôi đă cho các anh mượn để đá, mỗi lần đá xong trái banh đen thui, tôi cặm cụi rửa bằng xà bông rồi phơi nắng. Lần cuối cùng trái banh bị đá văng xuống đường, xe hơi chạy ngang các anh không dám băng qua đường để rồi trái banh chạy tuột vào ống cống mất tiêu.

Mỗi mùa World Cup đến những kỷ niệm lại trở về như một cuốn phim quay chậm. T́nh yêu đối với trái banh da trong tôi chưa bao giờ thay đổi. Đối với tôi h́nh ảnh cảm động nhất trong những trận bóng đá là các cầu thủ dắt tay những em bé trai và gái ra sân chụp ảnh với các em, rồi các cầu thủ để tay trên ngực hát quốc ca, và cuối cùng sau trận đấu họ đổi áo cho nhau, những tấm áo thấm mồ hôi và có cả nước mắt của người thua, kẻ thắng, Nhưng trên sân cỏ không hề có sự phân biệt chủng tộc, màu da, tôn giáo, chính trị, giàu nghèo, vô cùng thấm đẩm tính nhân văn.

Xem thêm : "Lịch bóng đá"

World Cup năm nay đă đi được nửa chặng đường, đội nào sẽ đăng quang, đoán già đoán non có khi trớt quớt, bóng đá hấp dẫn nhất chính là yếu tố bất ngờ, Xin dành sự bất ngờ đó cho các anh, các bạn Exryu, những người có những bài viết về những trận đá banh sôi nổi, về những đội banh mang dấu ấn một thời sinh viên du học Nhật bản. Các anh, các bạn chính là nguồn cảm hứng cho tôi viết bài về bóng đá trong lúc“làm biếng” nơi “ đất khách quê người “.

Bài viết này hy vọng mua vui chắc cũng được vài ba phút ...”.bù giờ “ trà đá dư, coca hậu. Quan trọng lắm, những phút bù giờ, nếu không có những phút bù giờ Donovan và đội Mỹ chẵng thể tràn lên khung thành Slovekia tổng tấn công để gở hoà 1-1. Đúng không?

Westminster, tháng sáu, 2010

kim yến

 

Phản hồi

< Cảm tưởng phản hồi xin gởi về E-groups Exryu hoặc Japan_OB@Yahoo.com)

* Cảm tưởng của anh Phạm Vũ Thịnh đăng trên WW message # 41242

Bài viết đưa bóng đá từ mặt bằng thể thao thăng hoa thành nghệ thuật, từ sôi nổi nhất thời bốn năm một lần của World Cup thành t́nh yêu chung thủy dù có phần trắc trở của một người con gái yêu thích một thứ mà phái nam thường giành độc quyền. Tâm t́nh của người con gái ấy được diễn tả như lời thơ :

Tuổi thơ tôi, ngồi giữ áo, giữ dép cho các anh đá banh trên vỉa hè thật là hạnh phúc. Đường phố Sài g̣n ngày ấy vắng xe, thưa người, rợp cây xanh bóng mát.

Hạnh phúc bao phủ cô bé hớn hở ngồi giữ áo giữ dép cho các anh đá banh, đă đành, mà c̣n hạnh phúc cho cả các ông anh có diễm phúc có được cô em như thế, và c̣n hạnh phúc cho cả người đọc xa quê được gợi nhớ về những ngày tháng cũ hạnh phúc êm đềm nơi Đường phố Sài g̣n cây xanh bóng mát.

... có một quả banh tennis, gọi là banh lông, tôi cất rất kỹ, đó là vật bất ly thân để tôi chơi đánh đũa. Vậy mà thương các anh, nghe lời dụ dỗ ngon ngọt tôi đă cho các anh mượn để đá, mỗi lần đá xong trái banh đen thui, tôi cặm cụi rửa bằng xà bông rồi phơi nắng.

Dễ thương biết mấy h́nh ảnh cô em nhỏ cặm cụi thương anh hết ḷng! Có ông anh nào không ước ao có được cô em như thế? Dĩ văng êm đềm chất chứa trọn bộ trong quả bóng. Bóng đá trở thành biểu tượng của t́nh yêu thương, để mỗi lần xem đá banh, cô em nhỏ ấy lại thấy được h́nh ảnh các anh ḿnh mê mải đuổi theo quả bóng ngày nào...

Cô em ấy lớn lên, bóng đá như biểu tượng của t́nh yêu thương gia đ́nh ngày c̣n nhỏ, dần dần rộng mở thành t́nh người yêu chuộng b́nh đẳng trong cuộc đời như một sân chơi bằng phẳng cho toàn thể mọi người:

... trên sân cỏ không hề có sự phân biệt chủng tộc, màu da, tôn giáo, chính trị, giàu nghèo, vô cùng thấm đẩm tính nhân văn.

T́nh yêu bóng đá đă trưởng thành đến mức nhân sinh quan, nhưng vẫn nhất quán là t́nh yêu chung thủy trong tâm hồn cô em nhỏ ngày nào:

T́nh yêu đối với trái banh da trong tôi chưa bao giờ thay đổi.

Tác giả ngợi ca bóng đá nhân mùa World Cup 2010, nhưng những câu văn như thơ ấy thiên về hoài niệm, khiến người đọc cũng mềm ḷng theo mà nhớ thương những h́nh bóng cũ, những Tam Lang, Đực, Rạng,... những ông anh ham chơi, những đường phố êm đềm ngày tháng cũ.

Tôi nghĩ là có rất nhiều cô em gái Việt Nam, các cô bé ngày xưa lẫn ngày nay, chia xẻ tâm t́nh như thế về bóng đá, tuy không khỏi có chút phiền trách đám đàn ông con trai trong gia đ́nh, cứ đến mùa World Cup là mê bóng đá đến như quên hết mọi chuyện ǵ khác trên đời, nhưng vẫn yêu thương hết ḷng và cảm thông với đám đàn ông con trai về bóng đá, môn thể thao được yêu thích đến gần như nghệ thuật và tôn giáo.

Kim Yến viết với tấm ḷng, thành thật và tha thiết, như đă viết các bài Tây Tạng Mùa Xuân, Hội Ngộ và Chia Ly,... đăng trên ERCT, mà tôi đă được đọc và rất thích. Cũng những nét linh hoạt mà êm đềm, uyển chuyển mà sôi nổi, như tiếng đàn piano của Kim Yến mà chúng tôi đă được nghe trong pḥng piano của Đại học Chiba, bốn mươi năm về trước.
 

Phạm Vũ Thịnh
Sydney 29/06/2010

...................................

* Chị Yến thân mến,

Mấy tuần nay nói chuyện cá độ đá banh với chị, Thạnh nghĩ là chị không được "b́nh thường". Hôm nay, sự nghi ngờ của Thạnh đă được xác nhận qua lời "thú tội" của chị. Hai chị em ḿnh giống nhau...ghiền banh từ nhỏ.

Tiếc là chị không ra mặt lúc c̣n sinh viên. Sự im lặng của chị làm đội Liên Quân Kokusai mất mát một cầu thủ đặc biệt. Lúc đó có chị, chị sẽ được đá chính và muốn đá vai nào cũng được: thủ môn, hậu vệ, trung ứng hay tiền đạo. Chị sẽ được mang số 5 như là Phạm Huỳnh Tam Lang và chị chạy với mái tóc dài phất phới như con bạch mă

Dĩ nhiên, chị đá banh với tụi nầy và chạy nhanh như ngựa th́ chị sẽ bị ế chồng. Đâu có anh sinh viên nào dám cưới một cô cầu thủ dành banh, chửi thề, nhổ nước miếng như đàn ông. Và lại chạy nhanh như ngựa, đi đánh ghen bắt bà vợ bé là hết trật.

Chị im lặng làm cô Kim Yến dịu dàng ngây thơ là đúng. Nhờ vậy mới có được người chồng lư tưởng Kỳ Nam ngày hôm nay.

Hi vọng sẽ được gặp chị sau trận chung kết để chị trả buổi cơm thua cá độ!

DH Thạnh (San Diego)

.................................

Chưa bao giờ được xem 1 bài viết về đá banh hay như vậy.
Mới hay những ǵ được viết ra với cả nhiệt t́nh thực sự là những bài viết tuyệt vời.

TT Phương (Úc Châu)

..........................

Chị Yến ơi bàn viết của chị thật hay và cảm động quá, hay quá, quá hay... phải dùng mỹ từ nào để diễn tả bây giờ, xin để lại cho toàn thể anh chị em "chấm điểm" nó. Có một điều nó không đúng với cái tựa mà chị đặt cho nó, theo em (Bác Thạnh c̣n xưng em với chị th́ chắc chữ em này cũng sài đúng chỗ lắm ha chị Kim Yến), phải đặt cho nó cái tên là: Hứng đàm, vui đàm và "khoái khoái đàm" rồi có lẽ khoái tới tận củ..., khi đọc.

Đâu có thể ngờ một nữ "bà" như chị lại có một bài viết về bóng đá hay như thế. Tiếc quá hơn 35 năm về trước trên các sân cỏ đại học ở Nhật không có những bài tường thuật của chị, tiếc quá và quá tiếc. Cảm ơn chị, mong rằng chị tiếp tục cho anh em đọc những bài viết khác của chị.

Thân mến chào chị chúc chị và gia đ́nh vui, mạnh và mọi may lành.

Nguyễn-công-Sinh. (France)

.........................

ANH .. Kim Yến ơi ,

Trước giờ tui cứ tưởng Kim Yến là Onna No Ko chứ ! hi..
Chị giỏi thiệt ,sao mà nhiều tài, nhiều chiêu thế ? viết chuyện từ thiện cũng được , viết chuyện "giải độc" " giải hoà " việc hội ngộ Exryu cũng hay ..rồi bây giờ đến chuyện trên sân cỏ của các đấng mày râu th́ chị cũng chơi tuốt luôn .
Gác kiếm về hưu rồi hay đang tàn h́nh ở đâu vậy ?? c.Yến ?? thôi bây giờ tui đề nghị chị nên làm đặc phái viên viết lách cho ERCT để anh chị em bốn phương được nhờ . Đọc xong thấy phê quá ,hết ư ..rồi hết căi luôn .

Tui nghi là hôm nay sếp Đ-H-Thạnh nhà ta mà đọc xong bài viết của chị rồi th́ có lẽ cu cậu sẽ lép vế ngă đầu chào thua ANH Yến quá !

Thân ái

Cường (Toronto)

..................

Chị Kim Yến ơi !

Không ngờ chị yêu Bóng thật nồng nhiệt và chân thành, cám ơn chi. Kim Yến rất nhiều ..

Chị viết bày WC quá hay, Vua Thạnh chú ư .... sẽ thua cá cược với chi. Kim Yến đấy !

NV Minh Châu (Montreal)

......................

Lạ quá. Đọc toàn bài b́nh luận về bóng đá tôi cứ tưởng tác giả phải là đàn ông, ai dè là chị Kim Yến học DH Chiba.

Một người viết văn lưu loát như vậy mà sao ít xuất hiện trên Diễn Đàn. Có lẽ nàng dùng tên khác giống như nàng George Sand là vợ Chopin mà khi viết văn lại dùng tên đàn ông ?

Đ Hưng (Texas)

..................

Bài viết của chị đă làm tôi bị trễ giờ v́ bị lôi cuốn quên cả thời gian.

Chị viết tiếp cho những trận sau nhe chị

Bravo

Trí

.....................